Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 35 : Những kẻ cứu viện ...

Ở bên kia, hai cha con đang diễn trò, thì ở bên này, Lộc Hàm cũng không hề rảnh rỗi.

Vừa hết giờ làm, cậu lập tức đi tìm người cứu viện.

Tuyển thủ cứu viện: Thi công tử.

Vì sao chọn hắn? Là vì trong đám người mà cậu biết, Thi công tử là người có quyền có thế, cũng rất có nghĩa khí... Tuy hắn rất sợ Thế Huân, nhưng cậu tin là tình cảm bao năm nay giữa bọn họ, Thi công tử tuyệt đối sẽ không làm ngơ, thấy chết mà không cứu.

Nhìn thấy người mà khó có khi nào chủ động đến tìm hắn, mặt Thi công tử xanh mét, người ta nói, vô sự bất đăng tam bảo điện, chứ nói gì đến Lộc Hàm kia, đằng sau còn có một bức tượng Diêm La sống như vậy. Cậu đến tìm hắn, chẳng khác nào đẩy hắn vào điện Diêm La.

Khi cậu kể hết chân tướng sự việc, thì sắc mặt Thi công tử cũng chuyển từ xanh sang trắng, hắn đưa hai tay lên ôm ngực, run rẩy toàn thân.

"Cho nên, tôi cần anh giúp tôi một chút, đóng giả làm vị hôn phu của tôi..."

"NO!!!" Thi Thanh Trạch lắc đầu lia lịa, suýt chút nữa là đầu rời ra khỏi cổ luôn: "NO!!! Tôi từ chối!" Tình cảm này kia, tạm thời gạt sang một bên đi, sinh mạng bé nhỏ của mình vẫn quan trọng hơn, nếu mạng cũng mất thì tình cảm còn nhắc đến làm gì.

"Anh dám từ chối?!" Lộc Hàm hung dữ túm áo hắn, khác hẳn vẻ mặt cầu khẩn vừa rồi, nếu không mềm được thì phải dùng bạo lực thôi: "Có giúp không?"

"Một người đàn ông khí phách như tôi, tuyệt đối sẽ không dễ dàng thay đổi lập trường của mình: Không giúp!!!" Giọng điệu của Thi Thanh Trạch rất kiên định, tuyên bố lập trường của mình.

"Thi Thanh Trạch, bình thường tôi cũng giúp anh không ít chuyện, giờ tôi rất cần anh, anh lại hèn nhát như vậy, anh có phải là đàn ông không?!" Cậu chỉ thẳng tay vào mũi hắn, tức giận mắng.

Có điều, Thi công tử không hổ danh là bạn bè tốt của anh chàng họ Trương kia. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, một khi đã quen biết với Lộc Hàm, thì từ nay về sau làm gì có cái gì gọi là khí chất.

Thi công tử nhấc tay, ngón út hếch lên, ngón trỏ và ngón cái chụm lại, làm thành dấu Lan hoa chỉ vô cùng đẹp đẽ nói: "Em có thể không coi người ta là đàn ông mà, người ta không để tâm đâu."

Hộc máu!

Lộc Hàm giận dữ, đang muốn xử lý tên Thi công tử không có chút khí tiết kia, thì lại liếc thấy một bóng hình quen thuộc ở ngay cửa ra vào, cậu lập tức thu lại vẻ giận dữ, thay vào đó là một bộ mặt rất dịu dàng, nụ cười cũng mềm đi vài phần: "Mẹ !" Cậu chào cực kì lễ phép.

"Trương nịnh bợ." Thi Thanh Trạch cúi đầu bồi thêm một câu, đồng thời cũng thu ngay cái bàn tay "Lan hoa chỉ" kia lại: "Mẹ, sao mẹ đến đây?"

Lại nói, năm đó, khi Thi Thanh Trạch tuyên bố với gia đình mình là mình sẽ dọn ra ngoài ở riêng , một tay gây dựng nên sự nghiệp của mình.Mẹ hắn tuy vui nhưng rất lo lắng. Mẹ hắn vừa đấm vừa xoa muốn lôi kéo hắn về nhưng không có tác dụng gì, cho tới khi Lộc Hàm  xuất hiện. Trước mặt mọi người, Thi công tử tỏ ra rất vừa ý  với cậu, mẹ Thi giống như thấy được phao cứu sinh, con mắt nhìn Lộc Hàm cũng tự nhiên khác đi, yêu thương hơn nhiều. Còn về chuyện Lộc Hàm đã có một cậu con trai, mẹ Thi tỏ thái độ hoàn toàn không có vấn đề gì, nếu có được một cậu cháu trai thông minh như Kai kia, thì bà cầu còn không được.

"Tiểu Lộc à, sao đến mà không nói với mẹ một tiếng." Mẹ Thi không thèm nhìn đến con trai mình, thân mật kéo tay Lộc Hàm xem xét một hồi: "Sao nhìn con có vẻ gầy đi vậy? Dạo này vất vả lắm à?!"

"Không ạ. Có điều, lâu con không gặp mẹ Thi, con rất nhớ mẹ." Miệng Lộc Hàm như bọc đường, tiếp tục nịnh bợ: "A... mẹ Thi, hôm nay nhìn mẹ..."

"Sao thế?"

"Sao lại trẻ ra thế này nhỉ?!" Lộc Hàm làm ra vẻ rất buồn rầu: "Nếu mẹ và con cùng đi ra ngoài, người khác chắc chắn sẽ nghĩ mình là hai anh em mất."

Cậu vừa nói đã khiến lòng mẹ Thi vui như nở hoa: "Coi cái miệng con kìa, nhưng mà nói thật nhé, vừa thấy con là mẹ đã thấy vui rồi, nếu con có thể làm con rể của mẹ thì..." Đã nói thẳng ra như vậy rồi, sao tên nhóc thối tha kia còn không chịu hùa theo nữa.

"Mẹ Thi, con cũng rất muốn thế..." Họ Thi kia, anh bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa. Nhờ anh giả làm vị hôn phu của tôi, anh mặc kệ chứ gì! Thế thì đừng trách tôi!

"Mẹ, con có một vài việc cần nói với cậu ấy." Tình hình này, Thi Thanh Trạch không ra mặt không được, nếu không, nếu không hai người  kia sẽ sắp đặt chuyện chung thân đại sự của hắn mất. Hắn vội vàng đứng dậy, kéo Lộc Hàm vào phòng đọc sách, đóng cửa, khóa lại.

"Ông nội của tôi ơi, em tha cho tôi đi." Hắn vẫn còn muốn vui vẻ vài năm nữa mà.

Lộc Hàm vừa định nói gì đó thì có tiếng mẹ Thi truyền vào: "Thanh Trạch, Tiểu Lộc, các con bận thì mẹ đi trước nhé.


"Mẹ Thi..." Lộc Hàm vừa định lao ra để chặn cứu binh của mình lại, thì Thi Thanh Trạch đã nhanh tay bịt miệng cậu, đứng chắn cửa không cho cậu ra ngoài. Một lúc lâu sau, xác định mẹ mình đã đi rồi, hắn mới buông tay.


"F**k, em thật là..." Thi Thanh Trạch ăn ngay một quyền vào bụng, nắm đấm kia đúng thật là *** quá mạnh...

"Thanh Trạch, anh giúp tôi lần này đi." Cậu vừa đấm vừa xoa, mắt còn lấp lánh nước, nhìn vừa điềm đạm, vừa đáng yêu. Nhưng... Thi Thanh Trạch là ai? Nếu bảo hắn đi giúp cậu giết người, phóng hỏa, hắn tuyệt đối sẽ không nói hai lời. Nhưng bắt hắn phải đối đầu trực diện với Thế Huân kia... thì sự lựa chọn của hắn là: Đứng bật dậy, thừa dịp Lộc Hàm không chú ý, đẩy cậu ra khỏi phòng đọc sách: "Tạm biệt! Bảo trọng!"

"Mẹ kiếp! Họ Thi kia, anh là cái đồ..."

Lộc Hàm còn chưa mắng xong, thì Thì Thanh Trạch đã đóng sầm cửa phòng đọc sạch lại không chút lưu tình, tìm lại bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh.

Đối tượng cứu viện thứ nhất... Thất bại!

May mà cô vẫn có dự phòng. Lộc Hàm rút điện thoại, tìm một số rồi bấm nút gọi.

"Nhóc Dịch, là tôi! Có nhiệm vụ cần cậu rat ay!"

"Đội trưởng Trương à, nhiệm vụ gì ạ... a...." Ở đầu dây bên kia, sau khi Tần Dịch nói xong còn phát ra một âm thanh kỳ quái.

Lộc Hàm chon cách phớt lờ cái âm thanh kì quái kia đi, tiếp tục nói: "Tối nay cậu sang nhà tôi, giả vờ yêu thương thân mật với tôi, đóng vai bạn trai tôi!"

Sau khi nói xong, đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau đó "ủm" một tiếng, giọng Tần Dịch rên rỉ ở phía bên kia: "Đội trưởng Trương, sao anh nỡ dọa tôi như thế, di động của tôi... rơi xuống toilet rồi..."

Toi... toilet...

Cho nên, cái âm thanh kì quái vừa rồi là âm thanh cậu ta đang "xả" à!!!

Lộc Hàm không biết nói gì, yên lặng cúp điện thoại, không thèm nghe tiếng gào khóc thảm thiết ở đầu dây bên kia nữa, tìm lại sự thanh tịnh cho chính mình.

Đối tượng cứu viện thứ hai... Thất bại!

Giờ chỉ còn duy nhất một người.

Cậu bấm tin nhắn gửi đi, rồi quyết định về nhà chờ. Cậu tin chắc người kia nhất định sẽ giúp cậu, có điều... Chà...

Người đàn ông kia đang mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, nhìn anh ta thật sự rất xinh đẹp. Mái tóc mềm mại, hất gọn ra sau gáy, chỉ cần liếc nhìn một cái, thì người ta cũng cảm nhận được sự dịu dàng của người đàn ông này, ngũ quan của anh ta được xử lý rất gọn gang sạch sẽ: long mi cũng được cắt sửa, làn da được chăm sóc hằng ngày, đôi môi mềm mại đỏ như cánh hoa còn được thoa một lớp son dưỡng môi mỏng...

"Chỉ có anh là tốt nhất thôi." Nhìn thấy anh ta xuất hiện, Lộc Hàm vô cùng xúc động: "Quả nhiên, chỉ có anh em là tốt nhất." Mấy gã đàn ông chết tiệt kia, không được một gã nào hết.

"Có chuyện gì mà khiến cậu lo lắng thế kia." Anh ta muốn nói cậu đừng luống cuống, từ từ mà kể.

Lộc Hàm nói sơ qua tình hình, nhắc đến Thế Huân, cậu nói anh là người mà lúc cậu còn trẻ đã yêu lầm, hy vọng có thể khiến cho Thế Huân biết khó mà lùi: "Chuyện là vậy, không khó đúng không."

"Ừ!" Lý Hi gật đầu: "Yên tâm, chuyện quá đơn giản mà." Trước kia anh ta đã từng giúp cậu đuổi không ít mấy kẻ muốn theo đuổi cô.

Lý Hi là một trong những người mà mấy bác gái ở khu nhà giới thiệu cho Lộc Hàm khi cậu mới tới đây, cũng là người duy nhất không bị cậu dọa chạy mất, ngược lại còn trở thành bạn tốt của cậu... anh em tốt...

Bởi vì, Lý Hi không thích đàn ông.

Mà, vấn đề duy nhất là...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com