Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 50

- Cả cái nước này có người nào không muốn lên giường với Jung Hoseok không?

Park Jimin vặn lại. Suy cho cùng, được lên giường với một trong 6 vị tổng giám đốc của công ty lớn nhất Hàn Quốc - MT là ước mơ của mọi chàng trai cô gái trên cái đất Đại Hàn này đó

- Thế cả nước này ai cũng muốn ngủ với tao, sao mày lại không?

Kim Namjoon buột miệng nói.

Park Jimin giương giọng chất vấn

- Sao mày biết là tao chưa từng muốn?

Kim Namjoon ngẩn ra, sau đó mặt đỏ tận mang tai.

Jimin thấy vậy liền bật cười lưu manh

Kim Namjoon lúc này mới biết mình lại bị chơi, thẹn quá hóa giận

- Park Jimin! Mày cứ chờ đấy! Tao chưa xong chuyện với mày đâu!

Nếu không phải vì kiêng kị trong phòng còn người, anh ta đã sớm xông vào liều mạng với cậu luôn rồi.

Park Jimin cuối cùng chọc được người ta xù lông lên, vội vẫy tay vào nhà vệ sinh.

Hôm nay quả nhiên uống nhiều quá rồi, mỗi lần quá chén cậu đều thích trêu người khác, nhất là tên ngốc Kim Namjoon kia.

Có một vấn đề cậu mãi chẳng thể hiểu nổi bản thân mình. Tại sao lại là Kim Namjoon?

Cậu có cả tá người để trêu, nhưng khi nhìn bộ dạng bất  lực của anh lại khiến cậu nảy sinh hứng thú mà chọc ghẹo

Thật ra cậu không biết, cảm giác này chỉ xảy ra với mỗi mình Namjoon, chỉ một mình anh. Là một cảm giác thân thuộc đến đặc biệt, khiến cậu trở nên phóng túng hơn với anh. Thay vì giữ hình tượng với Jungkook, Taehyung hay những người khác, khi ở với Namjoon, cậu thả bản thân mình hơn. Cậu có thể chửi bậy trước mặt Namjoon, có thể ăn tỏi, ăn sầu riêng, ăn mắm tôm trong phòng anh để cho ám cái mùi kinh dị đó, chỉ để trêu chọc anh.

Sau khi giải quyết vấn đề sinh lí xong, Jimin lảo đảo quay về, hàng lang ở khách sạn khá lòng vòng, cậu tìm mãi mới thấy phòng.

Nhưng vừa đẩy cửa vào đã sững cả người...

Cả phòng toàn là người lạ, hơn nữa cũng lớn và xa hoa hơn phòng của đoàn làm phim nhiều, kể cả có dùng từ nguy nga lộng lẫy cũng chẳng ngoa.

- Xin lỗi, tôi vào nhầm...

Jimin nói xin lỗi, định nhấc chân rời khỏi đó thì đột nhiên thấy một cánh tay béo núc tóm lấy cổ tay cậu, miệng gã nồng nặc mùi rượu áp tới phía cậu

- Ồ, con mèo nhỏ ở đâu lạc đường thế này, nếu đã đến đây thì là có duyên rồi, không bằng ở lại uống với anh một ly đi!

Người đàn ông đang giữ lấy cậu khoảng bốn năm mươi tuổi, béo phì, hai má đỏ lừ, gã nhìn cậu với ánh mắt dâm đãng như thể cậu không mặc đồ, cuối cùng đặt ánh mắt lên ngực cậu...

Chết tiệt! Vì hôm nay là tiệc ăn mừng nên cậu mặc có chút thoải mái, bộ vest đen nhưng không có áo sơ mi bên trong khiến làn da trắng nõn phập phồng sau lớp vải mỏng manh. Cổ áo cắt xẻ khá sâu, khiến ai đứng từ trên nhìn xuống có thể thấy một phần cảnh xuân hồng hào

- Nào nào, vào đây chơi với anh

Trong phòng lập tức vang lên tiếng cười đùa trêu ghẹo, giễu cợt

Jimin theo phản xạ muốn hất tay gã ra, nhưng cậu lại vô tình thấy không ít gương mặt quen thuộc thường xuất hiện trên tạp chí tài chính ở trong phòng, nhìn kĩ hơn, mẹ nó, phân nửa top 10 trong bảng xếp hạng doanh nhân giàu có của thành phố đều có mặt ở đây...

Cả kinh rồi!

Tóm lại thì, cậu không thể đắc tội với bất cứ ai trong căn phòng này, thế nên Jimin vội rút lại ngay suy nghĩ muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.

Xem ra tối nay không dễ để thoát thân rồi, đã thế cậu còn uống nhiều, giờ thần trí vẫn còn đang choáng váng

- Nào nào nào... Mèo nhỏ, mau vào đây!

Gã mập kia cứ kéo cậu vào trong, đồng thời cũng không quên chấm mút khắp người cậu

Jimin cố gắng vùng khỏi tay gã, khách khí nói

- Xin lỗi ngài, tôi thật sự vào nhầm phòng, bạn tôi vẫn đang đợi tôi!

Gã mập giận tím mặt

- Thằng đĩ thối tha, rõ ràng cố ý vào nhầm, còn giả bộ, ông đây để ý tới mày là diễm phúc cả họ nhà mày rồi nhé!

Park Jimin chửi thầm một câu, mẹ nó, top mười danh nhân giàu có là cái thể loại này ấy hả?

Cậu nhận ra gã béo này, là người đứng thứ mười trong bảng danh sách danh nhân - Chủ tịch một công ty bất động sản nổi tiếng, là một kẻ vô cùng háo sắc.

Gã nói rồi lại kéo cậu, thấy sắp bị đẩy vào sofa, Jimin vắt óc suy nghĩ làm sao để thoát thân

Lúc này, trên vai chợt nặng xuống, hơi thở mát lạnh như trên sông băng từ phía sau phả đến vây lấy cậu. Lực đạo ấm áp từ vai truyền tới, người đó kéo cậu lại phía sau, khiến cậu đụng vào lồng ngực rắn chắc lại ấm áp của người nọ...

- Ơ, Kim tổng...

Sắc mặt gã ta lập tức cứng đờ, có điều gã nhanh chóng đổi sang bộ mặt nịnh nọt

- Kim tổng cũng để ý tới tiểu thịt tươi này à? Nếu đã vậy thì nhường anh, nhường anh trước!

Trong phòng, tất cả mọi người vừa xong còn xem náo nhiệt chợt thay đổi ánh mắt, tình huống gì đây?

Lần nào dự tiệc xã giao, Kim Seok Jin cũng đều như đóa hoa nơi núi tuyết, cao ngạo lạnh lùng, nhìn người khác như không khí, hôm nay sao tự nhiên lại có hứng thú với chàng trai đã say khướt xông vào nhầm phòng thế này?

Không thèm để ý tới phản ứng của đám người kia, trong mắt Kim Seok Jin lúc này chỉ có một người.

Anh cau mày nhìn con mèo nhỏ đang lảo đảo trong lòng mình

- Không sao chứ?

- Anh...

Nhìn gương mặt điển trai được phóng đại, trái tim Jimin bỗng dưng đập mạnh, ấp úng nói

- Tôi... tôi đi nhầm phòng...

Giữa cả đám đàn ông bụng bia như Địa Trung Hải thế này, sự tồn tại của người đàn ông này quả thật đúng là một cơn gió mát.

- Em ở phòng nào? Để tôi đưa em qua đấy

Kim Seok Jin chẳng thèm để ý tới những ánh mắt kì quái phía sau, đỡ Jimin đi ra

Vừa rồi anh đang nhắm mắt dưỡng thần, có thấp thoáng ngay thấy tiếng hò reo trong phòng nhưng cũng không chú ý, mãi đến khi nghe thấy giọng nói trong trẻo của cậu, anh mới mở mắt ra thì thấy tên bụng bia kia đang động tay động chân với cậu

Một cảm giác mãnh liệt dâng từ tim lên, trái tim như muốn bay ra khỏi lồng ngực

Anh thật sự có xúc cảm gì đó thật sự vô cùng cháy bỏng với cậu. Dù chỉ là lần gặp đầu tiên, nghe thấy giọng nói ấy, gương mặt ấy lại khiến anh không cách nào từ bỏ ham muốn được bảo vệ cậu

Giây phút nhìn thấy gã béo kia trêu đùa cậu, anh thật sự rất muốn bẻ gãy tay gã.

Nhưng anh không muốn làm chàng trai của anh sợ, thế nên cố cưỡng chế sự tàn bạo của mình lại, giải vây cho cậu

Ra khỏi phòng, Jimin liền thở phào một hơi

- Cảm ơn anh nhé, nếu không phải gặp được anh, chắc hôm nay tôi xong đời luôn quá!

Nếu không thể nói được với đối phương, chắc cậu khó tránh khỏi phải cảnh phải động chân động tay.

- Tuyệt đối không được để bản thân chịu thiệt!

Kim Seok Jin nghiêm mặt dạy dỗ.

Jimin bất giác ngơ người, tình huống gì đây? Một người đàn ông mới gặp cách đây vài phút lên mặt dạy dỗ cậu?

Sau đó liền ho khan vài tiếng xua tan đi bầu không khí ngượng ngùng

- Nếu vậy để tôi tìm người đồng ý bao nuôi tôi đã...

Kim Seok Jin nhìn con mèo nhỏ trước mặt, không nhịn được mà đưa tay xoa đầu cậu, ý muốn nói, chỉ cần em nguyện ý, tôi có thể che chở cho em cả đời.

- Giờ tôi không sao nữa rồi, tự về cũng được!

- Em chắc là em tự đi được chứ?

Kim Seok Jin tỏ ra không yên tâm.

- Được mà, được mà, anh mau vào trong đi! Cảm ơn anh vì tối hôm nay

Jimin vừa vẫy tay, vừa đi lùi về phía sau.

- ... Này

Jin bất lực đưa tay lên day day mi tâm khi thấy Jimin đi về hướng nhà vệ sinh, Jin vô cùng bất đắc dĩ thở dài, anh sải bước đuổi theo

- Thôi được rồi, để tôi đưa em về! Phòng em là phòng nào?

- Hửm, là 801!

- 801 không phải ở hướng này.

Kim Seok Jin đỡ cậu đi về phía chính xác.

Mãi tới khi đưa cậu tới tận cửa, Kim Seok Jin mới dừng lại

- Vào đi, đừng chạy lung tung nữa đấy, nếu muốn vào nhà vệ sinh thì nhất định phải rủ bạn đi cùng. 

- Biết rồi! Cảm ơn anh đã đích thân đưa tôi về tận đây!

Jimin giơ tay ra bắn tim. Quả nhiên là con sâu rượu, uống vào rồi chẳng kiểm soát được hành động của mình nữa

Khóe môi Kim Seok Jin giương lên, sự hung ác cuối cùng giấu sau cặp lông mày kia cũng vì thế mà tan thành mây khói

- Lát nữa, để tôi đưa em về!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com