Chap 14
Lấy vợ luôn muốn được hời khi cưới vợ. Ví như Ái Phương, cô không nghĩ đến cầu hôn Lan Hương, mà đã tính ngay tới việc kết hôn với nàng.
Xuống máy bay, Lan Hươnh đội mũ lưỡi trai lên đầu, nàng quái gở hỏi cô, "Nhà chị toàn kết hôn như vậy chăng? Nhà trai nói tùy tiện một câu muốn cưới, đằng gái phải đồng ý ngay tức khắc?"
Rốt cục Ái Phương cũng hiểu tại sao sắc mặt của Lan Hương thay đổi. Cô thầm trách mình quá sơ ý. "Không phải, nhà chị quen làm trước rồi mới nói."
Lan Hương tức tối từ nãy tới giờ đột nhiên bật cười. Là người yêu dù không tâm linh tương thông thì cảm xúc của đôi bên cũng sẽ ảnh hưởng đối phương. Nụ cười của Lan Hương khiến Ái Phương cong môi vui sướng.
Từ sân bay đi xe thêm ba mươi phút là tới thành phố S. Máy bay chỉ vừa đến trụ sở quản lý chính ở thành phố S, sự kiêu căng của Lan Hương đã lặng lẽ tăng lên vô số. Đến khi về tới thành phố S, chắc chắn đuôi của nàng sẽ nhỏng lên tận trời.
Sân bay ở thành phố S khá náo nhiệt. Ái Phương một tay đẩy hành lý, một tay nắm tay Lan Hương.
Lan Hương cúi đầu nhìn bóng hình của mình và Ái Phương quấn quýt lấy nhau, nàng nói, "Thủ trưởng, để chị nở mặt, cũng là giữ thể diện cho em, chúng ta có nên thuê một chiếc xe hơi đắt tiền chạy về không?"
"Em nghĩ rất chu đáo." Ái Phươnh nhìn cô gái đang thương lượng với mình, rồi giơ mắt về một góc gần đó, mắt cô lóe ý cười sâu xa.
"Dĩ nhiên, tương lai em sẽ làm vợ của thủ trưởng cơ mà. Em phải biết suy nghĩ một chút chứ." Lan Hương mèo khen mèo dài đuôi, nghiễm nhiên nàng đã quên mới vừa nãy còn giả vờ giận người nào đó không cầu hôn mình.
"Ừ." Ái Phương nắm tay Lan Hương bước đến một chiếc Audi đen bóng loáng. Một thanh niên bước xuống xe, lễ phép chào hỏi họ, đưa chìa khóa cho Ái Phươnh rồi đón taxi đi về.
"Xe này có giữ được thể diện cho em không?" Ái Phươnh buông một câu nhẹ nhàng.
Lan Hương trố mắt nhìn chiếc xe mới tinh, tư duy của nàng và Ái Phương hiển nhiên không giống nhau. Nàng chặc lưỡi, "Phương ơi Phương , chị dám lạm dụng quyền hành của mình. Xe này là..."
"Của bạn chị." Ái Phương tức anh ách như muốn bóp cổ Lan Hương, "Có một chiếc xe tầm này thôi, chị đâu cần lạm dụng chức quyền."
"Tự cao tự đại!" Lan Hương chống nạnh nhìn Ái Phương cất hành lý vào cốp sau, nàng nhướng cao mày, "Nhưng mà em thích."
Ái Phương đóng cốp lại, kéo cô gái còn đang dòm ngó lung tung vào trong xe.
Lan Hương ngồi bên cạnh cô. Suốt đường đi, nàng giống như bản đồ sống chỉ huy Ái Phương chạy xe, hướng bên này bên kia để đến nhà ba mẹ vợ. Nhưng nàng bất ngờ nhận ra Ái Phương rất là rành đường.
Lan Hương buồn bực hỏi cô, "Chẳng lẽ chị đã lén lút đến đây?"
Ái Phương thở dài, cô giải thích, "Đến nhà ba mẹ vợ, chị không chuẩn bị trước làm sao được."
Lan Hương hừ một tiếng, nàng chòng ghẹo cô, "Coi như chị có lòng. Lát nữa về tới nhà có chuyện gì xảy ra, em sẽ che chở cho chị."
Thực ra Ái Phương đang thấp thỏm lo âu nhưng cô vẫn cố tỏ vẻ điềm nhiên như không, "Về đến nhà nhờ em chăm sóc chị kỹ hơn."
Lan Hương bắn cho Ái Phương một cái nhìn kiểu như "Yên tâm đi chị". Nàng vui vẻ hát ngâm nga, rồi bất chợt quay qua nói, "Họ hàng nhà em hơi đông."
"Ừ, chị biết." Ái Phương nói. Vài ngày trước, cô đã kêu Phúc Minh đem sơ đồ họ hàng của Bùi gia cho cô xem. Cô những tưởng họ hàng của Phan gia là nhiều nhưng không ngờ ở Bùi gia, chỉ tính bác không thôi đã có đến mười bốn người.
"Họ hàng đông đúc sẽ xuất hiện rất nhiều vấn đề." Lan Hương nói ra nỗi lo của mình, "Có thể mọi người sẽ hỏi chị thích em ở điểm gì."
Ái Phương : "..."
"Vì vậy chúng ta nên tập trước, đúng không chị?" Mắt Lan Hương sáng lấp lánh, giọng nàng khe khẽ nghe như nhõng nhẽo với Ái Phương, "Chẳng hạn như chị thích em ở điểm gì, ai thích ai trước tiên, định sinh con trai hay con gái, tính sinh trong vòng một năm, ba năm hay là năm năm,..."
Ái Phương hít sâu một hơi, cô trả lời từng câu hỏi mang tính giả thiết của Lan Hương, "Thích em ở điểm gì? Chị thích em thẳng thắn và... đáng yêu. Ai thích ai trước tiên? Chị không biết em thích chị ở điểm nào nên chúng ta sẽ thảo luận câu này sau. Còn kế hoạch sinh con, một năm hơi gấp, ba năm hơi lâu, hai năm là tuyệt nhất."
Lần này đến phiên Lan Hương há hốc miệng kinh ngạc nhìn cô.
Quãng đường dài nửa tiếng dường như qua nhanh hơn với các cuộc chuyện trò ríu rít giữa hai người. Trên đường về nhà, bà Bùi gọi nàng hai lần, bà hỏi nàng đã đi đến đâu.
Đến cuộc gọi thứ ba, Lan Hương nhìn Ái Phương, "Mọi người đang canh giờ đốt pháo chào đón?"
"Con thôi nói nhảm đi." Bên trong điện thoại truyền đến giọng nói của ông Bùi. Ông Bùi dặn dò Lan Hương, "Hương, con không được nói năng linh tinh. Trong nhà, ba mẹ đã chuẩn bị xong xuôi. Con và thủ... Phương mau về đi."
Họ đã về gần tới nơi, chỉ cần quẹo một khúc cua nữa là đến nhà. Lan Hươnh vừa chỉ đường cho Ái Phương vừa nói với ông Bùi, "Mình làm thế này đi ba. Bây giờ ba nhắm mắt, đếm ngược. Mười, chín,..."
"Con hồ đồ vừa thôi!" Ông Bùi la Lan Hương.
Lan Hương cúp điện thoại. Ái Phương rẽ vào đường đến nhà nàng, "Nhà nào ở phía trước hả em?"
"Nhà có cánh cổng lớn màu đỏ sậm." Lan Hương chỉ phía trước, Ái Phương gật đầu.
Lan Hương ngắm gương mặt nghiêm nghị mà không mất vẻ phong độ của thủ trưởng đại nhân, nàng cười tủm tỉm, "Chị hồi hộp không?"
Ái Phương cất giọng ôn hòa, "Nói thật chị hơi hồi hộp."
Cũng mang tâm trạng hồi hộp như Ái Phương chính là ông Bùi. Ông căng thẳng đứng ngoài cổng nhìn chiếc xe màu đen từ từ đến gần.
Ông Bùi thật sự khẩn trương. Ông chỉ là một đầu bếp trong quân ngũ, vả lại ông đã xuất ngũ từ lâu. Nhưng xuất ngũ rồi có thể quên thân phận quân nhân của mình không?
Bà Bùi quan sát ông xã đã lâu không đứng ưỡn thẳng lưng của bà. Bà không nhịn được, nhắc nhở ông, "Ông đang chuẩn bị gặp con rể, không phải gặp tư lệnh của ông!"
Ông Bùi bước về phía chiếc xe vừa ngừng lại.
Bàn tay cầm tay nắm cửa xe hơi của Ái Phương bất giác co chặt. Ba vợ tương lai của cô đang nghiêm nghị tiến lại gần. Ái Phương nghĩ thầm trong lòng hình như ba vợ không dễ đối phó.
Lan Hương mở cửa xe đi xuống, nàng chạy tới chỗ ông Bùi. Nàng nũng nịu ôm ông Bùi, lắc lắc tay ông, "Ba, con nhớ ba quá!"
Ông Bùi ra vẻ lạnh lùng đẩy con gái sang bên. Lan Hương trợn mắt nhìn ba mình hừng hực khí thế, xoay người chào Ái Phương theo kiểu quân đội.
Lan Hương, "Ba à."
Ái Phương, "..."
Lần đầu tiên trong đời, Ái Phươnh cảm thấy được người khác cúi chào lại áp lực kinh khủng như vậy.
Ái Phương cũng chào ông theo kiểu quân đội. Sau đó, cô lễ phép chào hỏi ông với tư cách là một người con rể. Cô chìa tay với ông , "Con chào bác. Con là Phan Lê Ái Phương, người yêu của Hương. Con xin lỗi vì đến giờ mới chào hỏi bác."
Ông Bùi ngơ ngác, lật đật vươn hai tay túm chặt tay Ái Phương, "Vinh hạnh, vinh hạnh quá! Xin hỏi thủ trưởng có hài lòng Lan Hương nhà chúng tôi không?"
Hài lòng...
Ái Phương cảm thấy một tay không đúng phép, cô bèn dùng thêm một tay nữa bắt tay ông Bùi.
Từ góc nhìn của Lan Hương, ông Bùi đang nắm chặt không buông hai tay của thủ trưởng nhà nàng. Một người run run bắt lấy, còn một người phối hợp lắc theo...
Lan Hương đột nhiên mất hết mong chờ vào ba. Nàng đi lại chỗ bà Bùi, khoác tay bà, "Mẹ, trước khi về con dặn rồi mà, sao ba còn như vậy?"
"Con không hiểu tính ba con à? Lần trước, ông ấy mới chụp với thượng tá có một tấm hình bé cỏn con đã làm quá phóng to lên treo ngoài phòng khách còn gì."
Lan Hương chớp mắt, nàng đắc ý vô cùng, nàng thủ thỉ với bà Bùi, "Mẹ thấy thế nào? Con khiến ba mẹ nở mày nở mặt chưa?"
"Rồi rồi, nở mặt rồi. Con đừng vội hả hê, tối nay mẹ còn phải tra hỏi con thêm." Bà Bùi tươi cười đi đến chào đón Ái Phương, "Phương hả con? Con chạy xe chắc mệt lắm rồi. Con vào nhà nghỉ ngơi cho khỏe trước đã."
Ái Phương vội vàng lấy quà, "Con không biết bác thích gì nên con mua chung với Hương."
"Con khách sáo quá." Bà Bùi cũng choáng váng chịu không nổi. Bà vỗ vai ông Bùi, kêu ông cùng bà đón con rể vào nhà.
Lan Hương vào nhà trước. Nhà nàng có nuôi một con chó lông xù đáng yêu. Nàng vào gọi nó, chưa đầy năm giây, nó đã hưng phấn chạy đến cọ chân nàng.
Lan Hương cúi người bồng nó lên. Vào lúc này, một giọng nói trong trẻo gọi nàng, "Hương."
Lan Hương đứng thẳng người, nhìn Anh Đào đeo tạp dề đứng trong nhà mình.
"Đào Bhi nghe nói con dẫn Ái Phương về nên cố tình qua giúp nhà mình một tay." Bà Bùi cười nói.
Lan Hương nhếch miệng hờ hững với Anh Đào. Nàng tới cạnh Ái Phương ôm thắt lưng của cô, "Chị thấy mẹ em tuyệt vời không? Mẹ em định làm cả một mâm tiệc lớn chào đón chị đấy." Nàng vừa nói hết câu thì cảm thấy một bàn tay khác vòng ôm eo nàng. Lan Hương nhướng mắt lên, Ái Phương cười hỏi nàng, "Bạn em à?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com