Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 17

Có một số việc vừa hoang đường vừa kích thích, nếu làm cùng người yêu sẽ trở nên khác biệt hoàn toàn. Bên cạnh cảm giác hoang đường và kích thích, còn có khẩn trương, xúc động, hiếu kỳ... và ngọt ngào.

Bây giờ, cô là của nàng, nàng là của cô. Họ có tình yêu, có vị trí đặc biệt trong tim đối phương. Họ có thể tự nhiên kể nhau nghe bí mật chôn sâu trong lòng, cũng có thể thăm dò nơi riêng tư nhất trên cơ thể đối phương.

Tiếp xúc tìm hiểu về giới tính trước để sau này trải nghiệm tường tận hơn chăng?

Người có địa vị như Ái Phương rất am hiểu công tác tư tưởng. Và lúc này đây cô không ngừng áp dụng nó cho bản thân.

Ái Phương là một người tương đối bảo thủ và thích sạch sẽ. Cô và nàng cách biệt nhau một khoảng tuổi nhất định. Nhưng bây giờ cô chỉ là một người chìm đắm trong tình yêu, cô muốn nàng nhận biết cơ thể của mình. Ý nghĩ này nảy ra không phải do dục vọng khống chế đầu óc của cô, mà ngược lại cô tỉnh táo vô cùng. Tính chất đặc biệt của nghề nghiệp yêu cầu cô phải minh mẫn vào thời khắc quan trọng. Ngay giây phút này, cô tỉnh đến mức từng lỗ chân lông cũng mở ra.

Lan Hương tự biết bản thân quá mức bạo dạn, nàng nuốt khan hồi hộp. Rõ ràng nàng và cô đều vã mồ hôi như tắm, không gian xung quanh cũng trở nên oi bức, nhưng tại sao cơ thể nàng còn nhiều nước đến vậy? Một nơi nào đó trên người nàng cứ ùn ùn ứa nước như thượng nguồn đổ về.

Vào lúc Lan Hương mơ màng không còn biết gì, tay nàng bị chộp lấy, lòng bàn tay nóng hổi khiến tim nàng vọt lên tận cổ. Nàng tưởng cô sẽ gạt tay nàng từ chối, đạp nàng xuống giường. Nhưng bàn tay này đang kéo nàng nhích dần xuống dưới...  

Quả là... đáng mong đợi! Lan Hương chớp mắt, nàng nằm gọn trong lòng Ái Phương chờ mong. Nàng như một người khách hiếu kỳ mang trái tim nảy lên tận cổ được Ái Phương dẫn đi khám phá nơi thần bí nhất trên cơ thể cô. Đầu tiên là lướt qua khe rãnh, sau đó leo lên đồi cao, cuối cùng dừng chân ở hai gò đất nổi, cảm thụ "phong cảnh" nơi đây... Lúc thì "đi bộ ngược xuôi", lúc thì "thám hiểm rừng sâu". Nơi này rất nóng cũng rất cứng, nhiệt độ cao như núi lửa đang hoạt động. Nó giống như cảm nhận của người khác về Ái Phương, cô điềm tĩnh cương trực nhưng không mất đi nhiệt tình. Nàng cảm giác rõ ràng mỗi mạch đập bừng bừng nơi đó, chúng hơi hơi đáng yêu và rung động khó nói thành lời...

Nhưng nàng rung động cái quái gì cơ chứ? Rung động vì tạo hóa thần kỳ và sức mạnh của con người?

Tay phải của Ái Phương dẫn Lan Hương khám phá liên tục. Trong căn phòng tối mù im ắng đến lạ lùng, chỉ còn lại tiếng tim đập mạnh và tiếng hít thở gấp gáp của hai người. Khoảnh khắc này, dù chỉ là âm thanh một cây kim nhỏ bé rơi xuống đất cũng quấy rối màn đêm tĩnh lặng, huống chi là tiếng bước chân loạt soạt của bà Bùi.

Lan Hương biết mẹ lên lầu vì tiếng động này rất quen tai. Còn Ái Phương trải qua huấn luyện đặc biệt, cô có thể phán đoán chính xác độ tuổi và chiều cao của đối tượng qua tiếng bước chân, huống hồ trong nhà cũng chỉ thưa thớt vài người. Tiếng bước đi dừng lại, vang tiếp sau đó là thanh âm đập cửa và giọng nói của bà Austin, "Hương."

Bà Bùi sợ quấy rầy con rể ngoan ngủ ở sát vách nên bà cố tình đè thấp giọng nói. Tiếc là bà lại không biết ở căn phòng sát vách, con rể ngoan của bà đang bị chính bà mẹ vợ tốt là bà phá rối.

***

Tuy nhiều lúc đầu óc của bà Bùi không linh động nhưng là người sắp qua tuổi năm mươi, đi vào phòng con lại không thấy ai thì bà cũng tự hiểu, mắng thầm mình làm bậy rồi.

Bà Bùi hì hục xuống lầu, thở hồng hộc chạy vào phòng kêu ông Bùi. Ông hỏi bà chuyện gì xảy ra.

Bà Bùi nắm tay ông Bùi, bà sốt ruột lên tiếng, "Ông già, con không ở trong phòng, có khi nào, có khi nào..."

Ông Bùi vuốt ve tay vợ mình, "Hai đứa nó mới lớn hay chưa xác định quan hệ? Trời nóng thế này... hai đứa nó phải giải nhiệt."

Ông Bùi nói có vẻ dễ dàng nhưng khi nhắm mắt, ông vẫn bùi ngùi than vãn, "Con sớm muộn gì cũng là của người ta..."

***

Biết mẹ đã xuống lầu, Lan Hương đỏ mặt vùng khỏi lòng Ái Phương, muốn chạy đi vớt vát lại "trinh tiết".

Ái Phương lại đè tay nàng xuống, "Bây giờ em về có thay đổi được gì không?" Giọng Ái Phươnh khàn khàn vang lên.

Lan Hương cúi đầu suy nghĩ. Đúng thật, bây giờ nàng về thì thay đổi được gì nữa đâu. Nàng cũng không thể chạy ào xuống dưới, giải thích với ba mẹ là mình chỉ kiểm tra hàng mà thôi.

Nhưng hàng đã kiểm xong rồi, nàng ở lại làm gì? Lan Hương quay sang nhìn Ái Phương . Nàng còn chưa suy nghĩ sáng suốt, miệng đã bị cô cướp lấy...

Tình đến người tự say. Họ cùng lấn chiếm, triền miên cuồng nhiệt từng chút từng chút một. Không ngờ đến bước cuối cùng đỏi hỏi con người tỉnh táo, họ vẫn sáng suốt dừng lại. Mặc dù từ đầu tới cuối, thủ trưởng Phan không tìm tòi sâu vào trong nhưng khi kết thúc, cô vẫn thỏa mãn khôn xiết. Sau khi thu dọn "chiến trường", Ái Phương lại với tay sờ soạng bắp đùi trắng mịn của cô gái nằm trong lòng cô, đặt nụ hôn lên vành tai nàng.

Thứ càng quý báu càng phải trân trọng. Biểu đạt tình yêu có rất nhiều cách, vừa rồi cũng là một cách. Cô sẽ giữ gìn lần đầu tiên quý giá cho đêm tân hôn.
    

***

Sáng sớm hôm sau, Lan Hương tỉnh dậy, thấy mình và thủ trưởng đang nằm ôm cổ nhau. Ánh ban mai phủ xuống, chiếu lên ngũ quan thanh tú của Ái Phương, cảm giác hạnh phúc chưa từng có trỗi dậy trong lòng Lan Hương.

Một buổi sáng tinh mơ tươi đẹp cùng một người "bạn đời" tốt, tất cả đều là của nàng.

Bàn tay đặt trên lưng Lan Hương đột nhiên thu lại, nàng mở mắt chào cô, "Chào buổi sáng".

"Chào buổi sáng."

"Thì ra chị đã dậy từ lâu."

"Chị nhìn em một lúc lâu rồi."

"Nhìn em làm gì?" Mặt nàng đỏ bừng.

"Nhìn em ngủ say." Kỳ thực Ái Phương muốn nói, nhìn em ngủ như heo. Có điều nói vậy sẽ làm hỏng không khí.

Thực ra Ái Phương đã dậy từ sớm. Cô vừa ngắm nghía cô gái ngủ trong lòng mình, vừa chờ bầu trời bên ngoài sáng lên với trái tim tràn ngập hạnh phúc và ấm áp.

  

***

Ái Phương theo Lan Hương về quê tổng cộng ba ngày. Cô theo nàng đi gặp họ hàng, thăm thú danh lam thắng cảnh, thưởng thức các món ăn đặc sản ở thành phố. Ngày cuối cùng trước khi quay lại thành phố, Lan Hương dẫn Ái Phương mang quà đến thăm nhà Anh Đào.

  

Ông Phương là một người đam mê võ hiệp. Cứ nhìn ông đặt tên cho con gái Anh Đào thì cũng biết ông yêu thích nhân vật dưới ngòi bút của Kim Dung đến nhường nào. Lan Hương đến chơi, ông Phương niềm nở kêu nàng ngắm hai chậu hoa lan mà ông vừa trồng.

Bà Phương đi đứng không tiện nên phải nhờ người giúp việc đi chợ mua đồ ăn. Bà giữ nàng lại ăn cơm, nàng lắc đầu từ chối, "Bọn con không ăn cơm đâu, bọn con chỉ đến thăm cô thôi ạ."

"Không ăn cơm sao được." Bà Phương không kìm được, quan sát Ái Phương, "Cô mừng lắm, bây giờ con và Đào Nhi đã tìm được bến đỗ của đời mình."

Lan Hương cười hì hì trò chuyện với bà Phương, Anh Đào gọt hoa quả bưng lên.

Nàng hay đánh giá Anh Đào này nọ. Nhưng bà là bà, bà là một nguời lớn hiền hậu dễ gần. Trước đây mẹ thường kể tình cảm của mẹ và bà Phươnh cho nàng nghe, làm sao hoạn nạn gặp chân tình, làm sao kết nghĩa chị em.

Nàng nghe xong còn ước ao, "Con ước mình được như mẹ và cô Phươnh."

"Chẳng phải con và Đào Nhi cũng thế ư?" Bà Phương phản bác.

"Không giống đâu." Khi ấy, Lan Hương nói thầm trong lòng mình như vậy.

 
Anh Đào tiễn nàng và thủ trưởng ra về, cô ta bày ra vẻ mặt tươi cười dặn dò Ái Phương dăm ba câu, "Nhất định phải tốt với Lan Hương của em, không thôi em sẽ cướp cậu ấy khỏi tay chị."

Ái Phương gật đầu, im lặng đặt tay lên vai Lan Hương.

***

Trên máy bay về thành phố, Lan Hươnh gối đầu lên vai thủ trưởng hồi tưởng lại tình cảm của nàng và Anh Đào.

Hồi ba vừa mở quán ăn, mọi tài sản đều mang ra cầm cố làm vốn, trong nhà rất túng thiếu. Ba mẹ bận bịu kiếm sống, không có thời gian lo lắng cho nàng. Nàng nhớ buổi trưa không ai đến đón, bà Phương sẽ dẫn nàng và Anh Đào về nhà ăn cơm.

Ngày đó, nàng và Anh Đài thường xuyên trao đổi đồ chơi, văn phòng phẩm, quần áo, cùng ăn chung một viên kem. Anh Đào được tặng váy công chúa xinh xắn, cô ta cũng không tiếc đưa cho nàng mặc.

Chưa đầy một năm, ba làm ăn sinh lời, xe đạp trong nhà đổi thành xe hơi. Mà lúc này chú Phương và cô Phương lại thất nghiệp.

Ông Phương bèn qua học nấu ăn với ba. Quãng thời gian đó, Phương gia và Bùi gia rất thân thiết. Có điều nàng lại cảm thấy quan hệ giữa mình và Anh Đào thay đổi. Chẳng biết từ lúc nào, người cùng đi toilet với Anh Đào đã không còn là nàng; chơi nhảy dây, Anh Đào cũng nói cười với một cô bạn khác; tan học, Anh Đào cũng không chơi cùng nàng...

Thế nhưng khi Phương gia và Bùi gia gặp mặt, Anh Đào vẫn gần gũi với nàng như chị em.

Có lần nàng dốc hết can đảm hỏi Anh Đào, " Đào Nhi, cậu ghét mình sao?"

"Làm gì có! Hương, tại sao cậu nghĩ như vậy?"

Lan Hương cũng thấy mình nghĩ ngợi lan man.

Mùa hè của hai năm sau đó, ba cho tiền nàng và Anh Đào đến thành phố A tham dự trại hè ở biển...

Lan Hương ngủ một giấc trên máy bay. Đến khi tỉnh dậy, nàng thấy Ái Phương đang lau nước mắt cho nàng.

"Mắt em chảy ghèn." Ái Phương mở to mắt nhưng vẫn nói dối.

Lan Hương nghẹn ngào, "Rõ ràng là nước mắt cơ mà..."

"Em không nỡ đi về à?" Ái Phương trầm tư, "Nếu vậy, chị sẽ kêu ba mẹ mau đến nhà em xin cưới, lần sau mình lại quay về."

"Không có, em chỉ nằm mơ thôi."

"Ừm, em mơ thấy gì?"

"Em mơ thấy mình rớt xuống nước..." Lan Hương ôm chặt thắt lưng của Ái Phương, "Ghê lắm."

"Đừng sợ." Giọng Ái Phương nghe như dỗ dành trẻ con, "Em đừng sợ, chị bơi rất cừ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com