Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 20: Youth


Nếu thanh xuân ngưng lại trong khoảnh khắc

Tháng một tràn qua với không khí năm mới còn sót lại trên những tấm băng rôn, nhen nhóm một gam màu ấm áp vào trong đôi mắt hơi híp lại vì gió lạnh. Đi xem phim với nhóm hẳn sẽ vui, sau đó chúng nó sẽ rủ nhau vào một nhà hàng nào đấy ăn đồ nướng chẳng hạn. Kibone không thích ra ngoài phố vào buổi tối lạnh như này chút nào, nhưng Uraraka cho rằng nó nên bớt thời gian cuộn tròn trong chăn mà xem bản tin thời sự lại. Rốt cuộc Kibone nghe lời bạn, nó tới chỗ hẹn sớm vài phút, và cảm thấy ngu ngốc khi trời cứ tối dần mà nó vẫn ở đây một mình, co ro trong những đợt gió mỗi lúc một dồn dập hơn.

Một tiếng càu nhàu của Bakugou khi cậu vừa đến và xem đồng hồ. Muộn mất gần năm phút, và chỉ có hai đứa ở chỗ hẹn. Muốn cho tao leo cây? Cậu sẽ cho thằng đầu chĩa kia nổ tung, thật luôn.

"Ê Nổ, không dùng thì cho tao mượn chút đi." Nó chỉ vào cái áo khoác vắt trên tay của Bakugou, không nhớ lần cuối gọi tên cậu là từ khi nào. Lẽ ra nên hẹn xuất phát ở phòng sinh hoạt chung mới phải, Kibone nghĩ, khi nhận lấy cái áo to tổ chảng mà trùm lên người.

Giọng Kirishima phát ra từ cái điện thoại nghe gấp gáp cực kì: "Ba phút nữa, tụi này sắp tới rồi."

Hờ, nó dám cá phải mười ba phút nữa mới đủ người. Thật phiền phức, lẽ ra nó nên yên ổn trong kí túc mà ăn mì gói, thay vì đứng đây vật vờ như lá rụng dưới gốc cây. Kibone rúc sâu vào trong áo khoác, mảng ấm vẫn còn nguyên, đượm mùi hương của người mặc trước đó không lâu, cứ như một cái ôm ấy nhỉ, nó nghĩ, liếc sang người bên cạnh.

"Tao không chảy nước mũi ra áo. Thề luôn!"

"Tao có nói gì mày đâu!" Cậu đáp, khó hiểu khi nó khuất nửa mặt dưới cổ áo mà khẳng định chắc nịch.

"Tại mày cứ lườm tao."

Bakugou quay mặt đi. "Tao không có lườm." Việc nhận ra mình đã nhìn chằm chằm Kibone khiến cậu bối rối, vụng về che đi bằng cách lầm bầm mắng bọn cùng lớp cao su giờ quá đáng, lại giữa cái thời tiết chết tiệt này nữa.

"Thôi trả mày" Bakugou cảm nhận cái áo choàng trên người mình, còn Kibone vươn vai một cái. Nó không muốn người khác thấy mình khoác áo của cậu chút nào, nó nhớ mình đã phải nỗ lực bao nhiêu để không sặc cơm khi Ashido hỏi có phải hai đứa đang hẹn hò không. Tất nhiên là không, nhưng giải thích mối quan hệ của cả hai thì nó thà đâm đầu vào tường còn hơn.

"Chạy thi không? Một vòng cái nhà kia?" Nó giơ ngón cái chỉ về phía sau lưng.

Bakugou không trả lời, chỉ liếc nhìn và đột ngột nắm lấy tay Kibone.

"Sao tay mày lạnh vậy?"

Hai bàn tay để trần, nhợt nhạt, cứng nhắc. Hai bàn tay nhỏ bé, nằm gọn trong hai bàn tay lớn với làn da dày nhưng ấm áp. Cậu giữ lấy đôi tay ấy, áp vào má mình.

Nó ngây ra một chút, muốn hỏi mày đang làm cái đéo gì đấy, lỡ có ai nhìn thấy thì sao, nhưng người trước mặt cứ bình thản để cho mảnh xương gợn trên da, chờ đợi nhiệt tràn vào những ngón tay gầy mảnh. Không một chút suy nghĩ, chỉ là đôi tay muốn thế, con tim muốn thế. Không dao động, không ngập ngừng, cứ như họ đã làm thế cả trăm lần, quen thuộc tới mức vị ngọt thoảng qua đầu môi không còn tự coi là ảo giác.

"Lỡ tao mất kiểm soát năng lực thì sao?"

"Thì tao cho nổ tung mày luôn."

"Làm được không? Mày thậm chí còn chẳng rỉ ra được một tẹo mồ hôi."

"Muốn thử không?"

Kibone cố ngăn mình không bò ra cười, ôm gương mặt hơi ửng lên vì gió trong tay, không biết là mình thích nhìn nét mềm mại hay thích chọc cho gương mặt kia nổi điên lên hơn. Giá mà ánh đèn gần hơn một chút, để nó có thể nhìn sâu hơn vào đôi mắt, để thấy rõ hơn từng nét dịu dàng, để thấy môi hơi hé với thanh âm thoát ra không phải những từ đang hằn trong tâm trí:

"Đừng có nhìn tao như thế."

"Tao cứ thích nhìn đấy!"

Cậu có thể dễ dàng cúi xuống, nó thể kiễng chân lên. Chỉ một chút thôi họ có thể gần nhau hơn thế mà không ai làm được. Như là sợi chỉ đỏ vướng ngón tay ngày nào đã giăng mắc hết các nẻo đường, rối như vò, không gỡ được, không cắt được, đành để nó rung lên theo mỗi nhịp tim, truyền từ đầu này sang đầu khác những thủ thỉ vô thanh không rõ là thừa nhận hay chối từ, chỉ biết rằng nó làm đầy ứ lồng ngực như triệu nụ đào bung cánh, chất chồng ngọt ngào bâng quơ của mùa xuân vẫn đang ủ trong những mầm non.

Cứ nhìn nhau thế này mãi cũng được, cứ cách nhau một quãng thế này cũng được, chẳng cần để môi chạm môi, chẳng cần một lời bày tỏ, chẳng cần đến một cái ôm... Nếu như thanh xuân ngưng lại một khoảnh khắc, thì cứ để tay níu lấy tay mà giữ nhau cả đời.

Bakugou quát tháo ầm ĩ khi cả đám rời sân tuyết đọng để tới rạp chiếu phim, Kirishima rối rít xin lỗi còn Midoriya thì tủm tỉm cười suốt. Chẳng đứa nào hé răng việc chúng đã hè nhau đứng nấp sau rặng cây trong gió để cho đôi trẻ có vài phút riêng tư, chỉ có Ashido trông có vẻ ủ rũ vì nó cược những mười ngàn yên rằng chắc chắn sẽ có một nụ hôn.

***
(Ngoại truyện)

Đây là lần đầu tiên Kibone tới rạp chiếu phim, và Uraraka phải kéo nó khỏi việc đứng nhìn đăm đăm cái poster về một bộ phim quay ở vùng quê u ám không phù hợp với mục đích của buổi tụ tập chút nào hết.

"Về chỗ ngồi thì," Kirishima nói khi đưa vé và hộp bỏng cỡ bự cho Kibone "Vị trí này là ngay phía trước bọn tôi, bà cứ đi theo Bakugou là được, chỗ hai người ngay cạnh nhau. Làm ơn giữ trật tự, nước quả của ông đây." Câu cuối cậu nói thêm với tên cục súc chuẩn bị há miệng để gắt những thứ đại loại như phiền phức. Kibone tưởng như nghe thấy máu chảy rần rần trong từng mao mạch trên mặt, dù mọi người có cố gắng tỏ ra tự nhiên đi vào phòng chiếu như một nhóm thì vẫn rõ ràng là đi theo cặp.

"Mày định đứng đó tới bao giờ?"

Khi nó tới gần cánh cửa, Bakugou đưa cho nó chai nước khác hẳn với cốc coke những người khác cầm rồi quay lưng đi thẳng vào trong mà không nói thêm một lời nào.

Hai tiếng sau đó không đọng lại được gì trong trí nhớ của Kibone, vì tới hơn ba phần tư thời gian nó cầm chặt chai nước vị táo trong tay mà ngủ. Ashido đã phải kiềm chế ghê gớm để ngăn mình chụp trộm cặp đôi ngồi phía trước- rốt cuộc bộ phim tình cảm đang diễn ra trên màn hình rộng lại không ngọt ngào bằng cái nghiêng mình của chàng trai để đầu cô gái tựa vào vai.

Bakugou có thể cảm nhận được cái nhìn chòng chọc dán chặt phía sau, nhưng cậu không còn thói quen cho tay nổ lách tách mỗi khi bực mình. Để có thể nắm lấy tay một ai đó. Bất cứ khi nào.

_______________
(c" ತ,_ತ) uống nước ngọt có ga làm tăng nguy cơ loãng xương các bạn trẻ ạ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com