Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 27

Công việc của Lisa bắt đầu hai hôm sau đó, nói chung khá thuận lợi, cứ tưởng việc bất đồng ngôn ngữ sẽ gây ra khó khăn cho cô nhưng may rằng, cô khá giỏi ngoại ngữ. Sống và làm việc ở đây một thời gian, Lisa lại càng thấy rõ hơn về sự khác nhau giữa văn hoá phương Đông và phương Tây. Phương Đông theo kiểu truyền thống và đôi khi khá cổ hủ, họ sống theo một khuôn khổ nhất định. Như là con gái thì phải thế này, con trai thì phải thế kia, và những đứa con thường được ba mẹ bao bọc quá mức tới sinh hư. Phương Tây không như vậy, họ có lối sống thoáng, dễ thích nghi. Có khi phải tự lập khi vừa mới bước vào tuổi trưởng thành, giống như kiểu mạnh ai nấy sống ấy, và ba mẹ thường khuyến khích con cái làm những gì mình muốn. Lisa khá thích như vậy, nhưng có một điều làm cô ái ngại, đó là lối sống tình dục nơi đây quá phóng đãng, tại sao người ta lại nói chuyện đó một cách bình thường ở nơi đông người thế? Đồng ý là chuyện này vô hại, nhưng đó chẳng phải nên riêng tư một chút hay sao? Và còn điều bực mình nữa là Lisa thường nhận vô số những lời trêu ghẹo khi đi bộ ngoài đường, ở Hàn Quốc cũng có nhưng người ta không có bạo như ở đây. Một vài người phụ nữ hay đàn ông thậm chí còn sẵn sàng lao vào người cô để sàm sỡ và tìm cách lấy số điện thoại. Cô cực kì ghét người khác tự tiện chạm vào người mình (dĩ nhiên là trừ ai đó). Những lúc đó Lisa chỉ biết chạy về mách với Chaeyoung mà thôi.

Chaeyoung thì có tính chiếm hữu rất cao, nghe như vậy liền nổi máu ghen lên, đổ hết lên đầu Lisa. Cô là vừa bị sàm sỡ vừa bị người yêu mắng oan, uất ức không thể tả. Nhưng cũng không dám nói lại câu nào, Lisa âm mưu mang tất cả uất ức của mình để tối đến cùng "giải quyết" với nàng. Quả là một ý tưởng tuyệt vời.

Lisa làm việc ở New York gần cả năm mới được Chaeyoung dẫn về nhà để ra mắt ba mẹ nàng. Bây giờ thì cô đã hiểu được cảm giác ấy rồi, cảm giác khi sắp phải đối diện với "ba mẹ vợ", mặc dù Chaeyoung đã nói ba mẹ nàng rất hiếu khách nhưng Lisa vẫn không tránh được nỗi căng thẳng.

"Từ từ đã, cho em thêm chút thời gian nữa đi"

Lisa nhẹ giọng nài nỉ. Hiện tại cô cùng Chaeyoung đã đứng trước cửa nhà nàng nhưng cô vẫn cà nhây không chịu vào, cô vẫn chưa nghĩ ra được điều gì để nói với ba mẹ Chaeyoung cả.

"Chúng ta đã đứng ở đây được nửa tiếng đồng hồ rồi đó" Chaeyoung lên giọng mắng.

"Cho em thêm tí thời gian nữa thôi mà" Lisa ra sức nài nỉ.

Ngay lúc đó, một người phụ nữ trông có vẻ đứng tuổi hớt hải chạy ra mở cánh cổng, làm Lisa giật bắn mình.

"Kìa, cô Chaeyoung với bạn sao không vào nhà mà cứ đứng mãi ở ngoài thế?"

Đó là người giúp việc của nhà Chaeyoung, bà đã thấy hai người ở ngoài cổng rất lâu, không làm cái gì cả, chỉ đứng đó thôi, làm bà hoảng sợ tưởng hai người gặp chuyện gì.

"Bây giờ chúng cháu vào đây ạ"

Chaeyoung khẽ lườm Lisa một cái sắc lẹm rồi kéo tay cô vào nhà. Quả thật nhà của nàng rộng lớn và giàu có hơn những gì mà cô tưởng tượng, có sân vườn và có cả hồ bơi, bể cá. Xe hơi thì khoảng hai ba chiếc gì đó, chắc là trong nhà mỗi người một chiếc. Vừa mới bước vào cửa, Lisa đã thấy một người đàn ông đứng tuổi đang ngoài ở sofa đọc báo, nhìn cũng biết là ba của Chaeyoung. Thấy con gái dắt bạn về nhà, ông lập tức đứng dậy chào đón.

"Chào hai đứa, làm gì mà lâu thế, ba mẹ đợi nãy giờ rồi?"

Lisa căng thẳng đến nỗi không nói được lời nào, chỉ biết cúi đầu thay cho lời chào mà thôi. Nhìn kĩ lại, cô thấy ba của Chaeyoung quả thực rất đẹp trai, ở tuổi này vẫn đẹp, phần lớn nét đẹp của Chaeyoung có lẽ là thừa hưởng được từ ông ấy.

"Giới thiệu với ba, đây là...bạn con, Lalisa Manoban. Con có kể với hai người trước đó rồi đấy"

Chaeyoung có chút khó chịu khi phải nói Lisa là "bạn" mình. Nếu không bị vướng những định kiến xã hội kia, nàng có lẽ đã ôm hôn Lisa tới tấp trước mặt tất cả mọi người và chân chính giới thiệu rằng đây là người mà nàng yêu, yêu vô cùng.

"Ừ ừ, thôi gọi mẹ và em con xuống. Chúng ta cùng dùng bữa thôi"

--------------------------------------

Lisa suốt cả buổi cũng không thể nuốt trôi hạt cơm nào. Không phải là ba mẹ Chaeyoung gây khó dễ gì cho cô, họ rất tốt nhưng không hiểu sao cô cứ căng thẳng, mồ hôi tuôn không ngừng. Lisa tự hỏi lần Chaeyoung gặp mặt ba mẹ mình có như thế này không nhỉ?

"Nghe nói cháu Lisa làm phó khoa của bệnh viện ở Seoul nhỉ? Cháu còn trẻ mà giỏi quá"

Có lẽ mẹ Chaeyoung cũng hiểu tâm trạng của cô nên bà mới mở lời hỏi thăm.

"Dạ cũng bình thường thôi ạ"

"Cháu cứ thoải mái đi không cần phải câu nệ như vậy đâu, coi như người trong nhà hết ấy mà"

Lisa cười rồi chú tâm vào bữa ăn của mình. Xong xuôi, cô bị ba mẹ của Chaeyoung giữ lại ở phòng khách nói chuyện, còn nàng thì dọn dẹp ở bên trong. Lúc này, cô đã cảm thấy gần gũi với họ hơn rồi.

"Hey Chaeyoung"

"Khi gọi chị thì làm ơn thêm kính ngữ vào dùm cái, nhắc bao nhiêu lần rồi"

Em gái của nàng Soonie, hiện đang học đại học, trông cô nàng cũng bốc dữ lắm, đặc biệt là cao hơn Chaeyoung rất nhiều.

"Biết rồi biết rồi. Mà này em hỏi tí"

Soonie ngó nghiêng qua lại rồi ghé sát vào tai Chaeyoung thì thầm.

"Chị với chị Lisa đó có gì với nhau đúng không?"

Nàng suýt chút nữa là đánh rơi chồng bát đĩa.

"Có gì là có gì, em thôi nghĩ linh tinh đi" Chaeyoung ra sức chối nhưng dường như em gái nàng không chịu bỏ cuộc.

"Vừa nãy đứng trên ban công em thấy hai người hú hí với nhau ngoài cổng một lúc lâu rồi mới vào. Với lại chị trước giờ ngoài chị Jiyeon ra thì có ai thân thiết đến độ mời về nhà như vậy đâu"

"Có lẽ em nên đi khám lại mắt đấy" Chaeyoung giả vờ không để tâm đến lời nói của em gái. Đúng là nàng với Lisa có "gì đó" với nhau thật, nhưng chuyện hú hí ngoài cổng thì không hề nhá.

"Vậy thì thật may quá. Em thấy Lalisa đó rất được, định hốt, không phải là của chị thì với ai em cũng giành được"

"Này này, hàng đã có chủ, cấm động!"

Nàng nghe thấy thế liền nổi giận, thấy dáng vẻ lươn lẹo của Soonie lại càng thêm sợ hãi. Bởi vì Chaeyoung hiểu rõ, em gái của nàng nhờ vẻ ngoài mà "bách phát bách trúng", ai nó cũng tán được, bất kể nam hay nữ.

"Ơ kìa, chị có là gì của người ta đâu mà nổi giận?"

Biết mình bị dính bẫy, Chaeyoung khẽ cắn môi, hận không thể một dao chém chết đứa em gái trước mặt. Thật uổng công nàng chăm sóc nó như con mình từ hồi nhỏ đến giờ

"Liệu hồn mà câm miệng, nếu dám hó hé chuyện này với ba mẹ là coi chừng chị đấy"

"Vậy là chị thừa nhận rồi chứ gì? Em biết ngay mà, chị làm sao qua mắt được đứa em gái này. Hí hí!" Soonie bày ra bộ mặt trêu ngươi, còn múa may quay cuồng như muốn chọc tức nàng.

"E hèm, muốn em giữ kín chuyện này cũng được thôi. Chỉ cần chị đáp ứng em thứ này"

"Chị không ngờ em lại lợi dụng người nhà như vậy đó"

"Chuyện có chút xíu à. Chỉ là hôm qua em mới bắt gặp cái túi xách khá đẹp nên..." Soonie bỏ lửng câu nói của mình. Dĩ nhiên Chaeyoung biết, thứ mà em gái luôn vòi vĩnh chẳng bao giờ rẻ cho cam.

"Thẻ ở trong ngăn bàn phòng chị, mật khẩu là ngày sinh của bố mẹ. Liệu hồn mà tiêu xài cho tử tế, phung phí là chị bóp cổ em đấy"

"Hí hí chỉ có Chaeyoung là thương em nhất"

Lisa ở phòng khách trò chuyện cùng ba mẹ Chaeyoung thì lâu lâu có ngó vào, chỉ thấy người yêu mình biểu cảm rất đa dạng, lúc thì trìu mến yêu thương lúc thì đanh đá giận dữ như muốn giết người khác. Không lẽ giữa nàng và em gái đã xảy ra chuyện gì rồi chăng?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com