Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 30

Phòng tập quyền anh có diện tích rất lớn, buổi tối thường có nhiều người đến tập luyện. Nhiều người yêu thích quyền anh và thể hình, liếc mắt qua đã thấy toàn là những chàng trai cao lớn, khỏe mạnh.

Tiếng "phanh phanh phanh" của bao quyền anh vang vọng khắp phòng tập.

"Ôi trời, anh Phác, hôm nay sao anh lại rảnh rỗi đến đây thế!"

"Ừ, muốn đến tập một chút, giúp tôi mở phòng."

"Được thôi! Vẫn là phòng anh hay dùng đấy, hôm nay phòng đó không có khách."

"Tốt."

Kim Thiện Vũ theo Phác Thành Huấn vào phòng tập quyền anh, thấy anh chàng ở quầy tiếp tân chào hỏi Phác Thành Huấn, hai người trông có vẻ rất thân thiết, còn gọi Phác Thành Huấn là Phác ca, khiến Kim Thiện Vũ tò mò nghe ngóng.

Trong lòng không khỏi cảm thán, ở đây Phác Thành Huấn khác hẳn trong trường học, nơi mà hắn thường trầm mặc ít lời, thậm chí còn bị "Kim Thiện Vũ" bắt nạt, nhưng ở bên ngoài, hắn lại rất được kính trọng.

Xem ra mối hận thù với "Kim Thiện Vũ" vẫn còn rất lớn.

Kim Thiện Vũ buồn bã xoa xoa tai, giờ đây không biết làm sao để Phác Thành Huấn thay đổi thái độ tốt hơn với mình.

Người này lại không thích nói thật lòng, luôn muốn người khác phải đoán ý.

Anh chàng ở quầy tiếp tân nhìn qua Phác Thành Huấn và thiếu niên xinh đẹp bên cạnh, thổi một tiếng huýt sáo, cười nói: "Phác ca, đây là ai vậy, không giới thiệu một chút sao? Lần đầu tiên thấy anh dẫn người đến đây, khách à?"

Kim Thiện Vũ chưa bao giờ bị người khác huýt sáo, yên lặng nép sau Phác Thành Huấn tìm cảm giác an toàn, trong lòng buồn bực vì mình là con trai mà lại bị huýt sáo.

Phác Thành Huấn nhìn anh chàng ở quầy tiếp tân bằng ánh mắt lạnh lùng, lập tức làm anh ta im bặt, đưa chìa khóa cho Phác Thành Huấn mà không dám nói thêm gì.

Phải nói rằng trong phòng tập quyền anh này, người được chủ quán coi trọng nhất không ai khác ngoài Phác Thành Huấn. Hắn từ làm trợ lý quyền anh mà tiến vào sàn đấu, mang lại cho phòng tập rất nhiều tiền và danh tiếng, thu hút nhiều nhà đầu tư giàu có đến đầu tư vào các trận đấu.

Quan trọng hơn là sức mạnh đáng sợ và cú đấm uy lực của hắn, cộng với vẻ ngoài điển trai, trong giới quyền anh cũng hiếm có người có nhan sắc như vậy. Nói đến Phác Thành Huấn thì không ai dám tùy tiện khiêu khích hay tập luyện cùng hắn.

Bởi vì hắn có thể đấm nát cả bao tập luyện.

Dù hiện tại không còn thi đấu nữa nhưng mọi người vẫn kiêng dè hắn.

Phác Thành Huấn nhận chìa khóa, nhìn Kim Thiện Vũ nép sau lưng hắn, trong lòng lạnh lùng cười, còn sợ người nữa chứ. Hắn nắm tay Kim Thiện Vũ, dẫn cậu vào trong.

Cố ý để cậu đi trước mình để hắn ngăn chặn những ánh mắt không đứng đắn đằng sau.

Phòng tập quyền anh rất rộng, có khu vực tập luyện chung, cũng có phòng tập riêng với huấn luyện viên, đảm bảo tính riêng tư.

Kim Thiện Vũ theo Phác Thành Huấn vào một phòng tập quyền anh rộng rãi, đầy đủ thiết bị, bên trái có các loại bao cát, bên phải là tường kính.

Cậu thấy Phác Thành Huấn đặt cặp sách xuống, đi đến chỗ treo bao tay quyền anh và lấy một đôi bao tay.

Phác Thành Huấn cầm bao tay, quay lại nhìn Kim Thiện Vũ: "Lại đây."

Kim Thiện Vũ im lặng hai giây, tay trái nâng khuỷu tay phải, yếu ớt giơ tay: "Thầy ơi, tôi không biết đánh quyền anh."

"Không bắt cậu đánh, lại đây." Phác Thành Huấn mở bao tay ra.

Kim Thiện Vũ: "..." Cậu dè dặt đi tới, không biết người này có định đánh cậu không.

"Nếu không cậu sẽ phải đến nhà tôi tối nay mặc váy và chụp ảnh." Phác Thành Huấn nói.

Nghe vậy, Kim Thiện Vũ nhanh chóng chạy đến trước mặt Phác Thành Huấn, suýt nữa không kịp dừng lại, thở phì phò, ngước lên nhìn Phác Thành Huấn: "Phác ca, tôi đến rồi, có việc gì sai bảo sao?"

Phác Thành Huấn: "Duỗi tay ra."

Kim Thiện Vũ ngoan ngoãn vươn tay.

Phác Thành Huấn nắm lấy tay Kim Thiện Vũ, đeo bao tay cho cậu: "Lát nữa tôi đánh, cậu phải tránh."

Kim Thiện Vũ trừng mắt lớn, há hốc mồm nhìn Phác Thành Huấn, biểu cảm như muốn nói "vậy chẳng phải chết chắc rồi sao", cậu cố rút tay về, nhưng bị giữ chặt.

"Không phải muốn tôi tha thứ sao, đây là một cách." Phác Thành Huấn đeo bao tay cho Kim Thiện Vũ, size này có hơi lớn, có chút lỏng, hắn nhíu mày, thay đổi sang đôi khác.

Hắn quay lưng lại nói: "Cậu có thể đi, nhưng tôi sẽ không tha thứ."

Kim Thiện Vũ: "..." Cậu cười gượng, tay đeo bao tay vẫn giơ lên không trung: "Không đi đâu, tôi chờ cậu."

Phác Thành Huấn nhìn động tác của Kim Thiện Vũ, khóe miệng hơi nhếch, hắn lấy đôi bao tay nhỏ hơn, xoay người, nắm lấy tay Kim Thiện Vũ và đeo bao tay cho cậu.

Sau khi đeo xong cả hai tay, hắn đeo tiếp bao bảo vệ khuỷu tay và đầu gối cho cậu.

Cuối cùng là đội mũ bảo hộ của quyền anh lên đầu Kim Thiện Vũ.

Kim Thiện Vũ cảm thấy mặt mình bị mũ bảo hộ ép chặt, có chút khó chịu, nhìn Phác Thành Huấn: "Sao phải mặc nhiều thế này, nóng quá."

Phác Thành Huấn nhìn vào khuôn mặt phúng phính trong mũ bảo hộ, đỡ hai bên mũ, cúi xuống nhìn chằm chằm Kim Thiện Vũ: "Để bảo vệ cậu, tránh bị đánh đau khóc."

Thân hình cao lớn cúi xuống, vai rộng thả xuống, qua mũ bảo hộ và kính bảo vệ mắt, câu nói này không nghe ra cảm xúc, ánh mắt gần trong gang tấc mang lại áp lực vô hình.

Đây gần như là một sự áp chế nghiền nát.

Kim Thiện Vũ: "!" Cậu sợ hãi lùi lại một bước, giơ hai tay đeo bao tay lên làm tư thế phòng thủ, mắt đầy cảnh giác: "Cậu...cậu... thủ hạ lưu tình đi."

Phác Thành Huấn cười khẽ, đi đến tủ, cởi áo sơ mi ra, thay áo ba lỗ màu đen, lấy ra băng vải quyền anh, quấn quanh tay.

Dưới ánh đèn sáng, Phác Thành Huấn mặc áo ba lỗ đen, quấn băng vải quanh tay.

Không còn áo sơ mi che đậy, thân hình săn chắc, cánh tay với cơ bắp rõ nét, những vết thương chồng chất như kể về những trận đánh vì ba hắn, cùng với khuôn mặt ẩn nhẫn đầy ngụy trang.

Ngụy trang càng tàn nhẫn, trong lúc không ai biết thì càng điên cuồng hơn.

Kim Thiện Vũ nhìn Phác Thành Huấn đứng đó, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đêm đó trên sàn đấu, gương mặt đầy máu, toàn thân thương tích, giống như một con sói đơn độc trong cuộc săn mồi, hưng phấn đến hung ác làm người ta sợ hãi.

Cậu nuốt nước miếng, chân mềm nhũn, hỏi thử: "... Cậu thật sự muốn đánh tôi sao?"

Thật thảm, cậu nào phải đối thủ của Phác Thành Huấn. Dù đau lòng cho thiếu gia giả này, nhưng cậu cảm thấy mình thật sự quá khó khăn.

Phác Thành Huấn quấn xong băng vải, ngước mắt nhìn Kim Thiện Vũ: "Ừ, lát nữa nhớ né kỹ, tôi đánh rất đau, sẽ khóc đấy."

Kim Thiện Vũ mím môi, hu hu hu cậu bây giờ đã muốn khóc rồi, tại sao lại như vậy chứ.

Trời ơi, lần sau có trùng tên với nhân vật chính trong tiểu thuyết thì nhớ đổi tên ngay trong đêm, không lại giống như nhân vật này mà bị dọa chết.

Phác Thành Huấn bước tới trước mặt Kim Thiện Vũ, thấy cậu cúi đầu trầm mặc, biết cậu đang sợ hãi, như vậy mới tốt.

"Thiếu gia, xin đứng vững."

Kim Thiện Vũ khóc không ra nước mắt, ngẩng đầu, nghe lời đứng vững.

Phác Thành Huấn thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, nghĩ thầm xem cậu thích mình đến mức nào, thích đến mức có thể chịu đựng thế này sao.

Vì vậy hắn bắt đầu cho cậu khởi động làm nóng người.

Kim Thiện Vũ theo Phác Thành Huấn làm vài động tác khởi động đơn giản, khoảng năm phút sau, thấy Phác Thành Huấn bước tới trước mặt mình.

"Lát nữa tôi ra đòn, cậu phải tránh." Phác Thành Huấn giơ nắm đấm, chậm rãi đấm về phía mặt trái của Kim Thiện Vũ.

Kim Thiện Vũ phản xạ có điều kiện giơ tay che mặt.

Phác Thành Huấn: "..."

"À, xin lỗi." Kim Thiện Vũ nhận ra phản ứng của mình, thấy Phác Thành Huấn trầm mặc nhìn cậu, như thể có chút không biết nói gì, cậu xấu hổ bỏ tay xuống: "Tôi hiểu rồi, cậu làm lại lần nữa đi."

Cậu nghĩ trốn tránh thì có gì khó, ai mà không biết.

Phác Thành Huấn lại ra đòn, động tác rất chậm, như đang dạy người mới học quyền anh, vừa nói vừa quan sát phản ứng của Kim Thiện Vũ, thấy cậu nghe rất nghiêm túc.

Ngay sau đó, hắn nhanh chóng ra đòn.

Kim Thiện Vũ sợ tới mức ngay lập tức giơ tay che mặt: "Cậu."

Phác Thành Huấn: "..."

Kim Thiện Vũ nhận ra mình lại né tránh, ngượng ngùng hạ tay, cẩn thận nhìn Phác Thành Huấn: "Cậu nhanh quá, có chút đáng sợ." Rồi bổ sung thêm: "Nhưng cũng là tại tôi chưa học được, chờ chút nữa không chừng có thể cùng cậu đánh nhau, hãy để tôi thích ứng một chút."

Phác Thành Huấn bật cười, gật đầu: "Được, lại nào."

"Làm chậm thôi." Kim Thiện Vũ dám đề xuất yêu cầu: "Có thể không, thầy ơi."

Phác Thành Huấn giơ nắm đấm: "Ừ."

Nói xong tiếp tục ra đòn.

Kết quả là Kim Thiện Vũ né tránh rất chật vật, dù đây là trạng thái giảm tốc độ, nhưng vẫn trốn đến rối loạn, thậm chí còn ôm đầu ngồi xổm xuống.

Đánh như vậy khoảng hơn mười phút.

Kim Thiện Vũ đã thở hổn hển, tim đập nhanh, thấy Phác Thành Huấn lại ra đòn, đầu óc cậu choáng váng, ngơ ngác nhìn nắm đấm hướng về phía mình.

Đến khi nắm đấm gần chạm đến mặt, cậu sợ hãi nhắm mắt lại.

Phác Thành Huấn đột ngột dừng nắm đấm trước mũ bảo hộ, nhìn gương mặt đẫm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, thở hổn hển, môi run rẩy vì sợ hãi.

Ngay sau đó, nắm đấm đang treo trên không trung bị mũ bảo hộ chạm nhẹ.

Kim Thiện Vũ mở mắt, thấy nắm đấm vẫn ở trước mặt, cậu thò đầu ra, chạm nhẹ vào nắm đấm quấn băng vải, rồi nhìn vào mắt Phác Thành Huấn, cười mỉm.

"Xem như cậu đánh trúng rồi."

Hây da, đầu hàng thì đầu hàng, không đánh nữa.

Giọng nói cuối cùng có chút mềm, nhưng không hề có vẻ gì không vui, ngược lại như đang làm vui lòng người đối diện.

Ý muốn trả thù dường như bị cảm xúc này quét sạch.

Một lát sau, Phác Thành Huấn mới phản ứng lại, buông tay.

"Phác ca, có chút vui vẻ hơn chưa?" Kim Thiện Vũ muốn tháo mũ bảo hộ nhưng không được thì đã thấy Phác Thành Huấn bước tới trước mặt.

Phác Thành Huấn tháo mũ bảo hộ ra khỏi đầu Kim Thiện Vũ, khi mũ được gỡ xuống, vài giọt mồ hôi từ tóc nhỏ xuống môi cậu, nếm thấy được vị mặn.

Gương mặt dưới mũ bảo hiểm đã đổ mồ hôi đầm đìa, mặt đỏ bừng, chỉ hơn mười phút mà tóc đã ướt đẫm. Hai mắt sáng rực nhìn hắn, dò hỏi xem hắn có vui không.

Nếu nói là vui thì chẳng phải đang dỗ cậu ta sao?

"Không vui."

Kim Thiện Vũ cảm thấy mặt mình đầy mồ hôi, nhấc áo lên lau, nghe Phác Thành Huấn trả lời như vậy, cậu ngạc nhiên: "Hả?"

Phác Thành Huấn quét mắt nhìn vòng eo trắng nõn lóa mắt, nhíu mày, duỗi tay kéo áo xuống: "Tại sao lại dùng áo để lau mồ hôi?"

"Tại sao không được?"

"Không vệ sinh."

"Ồ." Kim Thiện Vũ không phản bác: "Vậy có khăn giấy không? Trên người ướt đẫm rồi."

Phác Thành Huấn hơi ngạc nhiên, dời mắt đi, bước tới tủ và lấy một chiếc áo sơ mi của mình, đưa cho Kim Thiện Vũ: "Dùng cái này lau đi."

Kim Thiện Vũ: "?" Không phải nói dùng áo lau mồ hôi là không vệ sinh sao?

Thôi kệ, lau đi.

Cậu cầm áo sơ mi trắng, lung tung lau mặt.

Những sợi tóc ướt trên trán bị lau loạn xạ, để lộ vầng trán trơn bóng và đẹp đẽ. Sau khi vận động, gương mặt này thật sự...

Xinh đẹp và sạch sẽ.

Người nào đó nhìn một lúc mà không rời mắt

....

Rời khỏi phòng tập quyền anh đã là một giờ sau.

Lộc cộc lộc cộc --

Kim Thiện Vũ nghe thấy bụng mình bắt đầu kêu, cậu quay đầu nhìn Phác Thành Huấn: "Cậu có đói không? Tôi đói quá."

"Muốn ăn gì?"

"Mì gói."

Phác Thành Huấn liếc nhìn cậu.

Kim Thiện Vũ cười cười: "Muốn ăn cái mà lần trước cậu nấu đó."

Đèn cảm ứng ở hàng hiên khi thì sáng khi thì không, lúc sáng, lúc lại không.

"Huýt!"

Kim Thiện Vũ hô nhỏ một tiếng, đèn cảm ứng sáng, ánh mắt cậu sáng ngời.

Đi phía sau trên bậc thang, Phác Thành Huấn nhìn thấy, thấy người này "huýt" đến vui vẻ vô cùng, tâm trạng không thể nói rõ là cảm giác gì, cuối cùng không rõ, coi như là thích thú trước biểu hiện của mình.

Cuối cùng lên đến lầu 5, Kim Thiện Vũ thở hổn hển.

"Này, nhà cậu cao quá."

Phác Thành Huấn lấy chìa khóa mở cửa: "Tôi không giống nhà cậu có thang máy."

Kim Thiện Vũ: "..."

Hai người bước vào trong phòng.

Phác Thành Huấn đặt hai cái cặp sách xuống, lập tức vào bếp.

Kim Thiện Vũ cũng theo vào, thấy Phác Thành Huấn rửa tay, cậu cũng tiến đến rửa tay cùng.

Hoàn toàn không phát hiện ánh mắt kia vẫn chưa rời khỏi người mình.

Rất nhanh, nước trong nồi sôi, bếp gas mở, "tích tích tích" qua đi, lửa nổi lên, chờ nước sôi.

"Phác Thành Huấn, cậu biết nấu cơm không?" Kim Thiện Vũ chống tay lên bệ bếp.

Phác Thành Huấn mở gói mì: "Vậy cậu nghĩ tôi đang làm gì?"

"Nhưng mì gói không phải cơm."

"Vậy cậu muốn ăn gì?" Phác Thành Huấn thấy nước gần sôi, bỏ ba vắt mì vào nồi.

"Tôi muốn ăn phật nhảy tường."

Phác Thành Huấn cười nhẹ: "Thiếu gia, cậu biết chọn món thật đấy." Nói rồi hắn bỏ gói gia vị vào nồi, cầm dao cắt xúc xích, bỏ vào mì gói.

Rồi hắn bật bếp bên cạnh, đợi một lát, chuẩn bị xào.

Hắn cầm chảo, nhìn Kim Thiện Vũ: "Đứng ra ngoài đi."

Kim Thiện Vũ nghĩ Phác Thành Huấn không muốn mình đứng đó, cảm thấy hơi mất mát: "Được thôi."

Quay người đi ra ngoài.

"Dầu sẽ bắn lên."

Kim Thiện Vũ vừa bước ra khỏi bếp, nghe câu nói đó, mặt mày cậu giãn ra, quay lại đứng bên cạnh Phác Thành Huấn: "Cậu sợ dầu bắn trúng tôi sao?"

Phác Thành Huấn vừa đập trứng vào nồi, dầu bắn ra ngoài.

"Tê --" Kim Thiện Vũ bị dầu bắn một chút, ngứa và đau, vội vàng sờ tay lên cánh tay.

Phác Thành Huấn lập tức tắt bếp, kéo tay cậu ra bồn rửa, mở vòi nước rửa cánh tay, thấy cánh tay trắng nõn có một vết đỏ, không nhịn được liếc nhìn cậu.

"Nếu không thì tại sao tôi bảo cậu ra ngoài?"

Giọng có chút không vui.

Kim Thiện Vũ thấy Phác Thành Huấn giận, cúi đầu buồn bã: "Ồ, biết rồi, sao hung dữ thế..."

Tiếng nước róc rách, câu lẩm bẩm nhỏ cuối cùng vẫn lọt vào tai hắn.

Phác Thành Huấn nghĩ thầm, hắn hung dữ sao?

Hắn hung dữ khi nào chứ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com