Chương 73: Vật Khổng Lồ Kia
我立即扑倒在地,爆炸声瞬间在我身后响起,金属的碎片和声波撞在青铜洞壁上,轰鸣和冲击波同时击穿了我的身体。
Tôi lập tức ngã nhào xuống đất, tiếng nổ mạnh trong tích tắc vang lên sau lưng tôi, hòa cùng với âm thanh kim loại vụn rơi đập vào vách động Thanh Đồng, sóng xung kích và tiếng nổ đồng thời đánh xuyên qua cơ thể.
那一瞬间,你无法感觉是声波还是冲击,它直接穿过你全身的骨骼,我的脑子瞬间一片空白,什么都听不到了,只感觉到五脏六腑被震得几乎扭曲了。
Trong giây phút đó, ngươi không thể nào cảm nhận được kia là sóng âm hay là chấn động nữa, nó xuyên thẳng qua xương cốt toàn thân ngươi, đầu óc tôi trong chớp mắt trở nên trống rỗng, không còn nghe thấy được gì cả, chỉ cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đều bị đánh tới mức xáo trộn cả lên.
你奶奶个熊,我心中大骂胖子。也不看看什么情况,这地方能用手榴弹吗?
《Mụ nội nhà anh!》Trong lòng tôi thầm chửi Bàn Tử. Cũng không biết nhìn coi đây là chỗ nào, nơi này mà dám sử dụng lựu đạn sao?
等震动稍稍减弱,我就咬牙爬了起来,刚蹲起半个身子,就看到胖子又咬掉了一个拉环,刚把手榴弹甩了出去。
Chờ cho rung động giảm bớt rồi tôi mới cắn răng bò dậy, vừa mới ngồi xổm lên đã thấy Bàn Tử lại cắn rơi một cái chốt lựu đạn, cùng lúc ném nó văng đi.
我靠,我蹲起的半个身子顺势就又扑倒在地,瞬间爆炸,我的所有感官都还没恢复就又一下炸没了。这一次我似乎听到了超过极限的声波,我知道这是错觉,因为声波击伤了我的耳膜,一切都失真了。
Cái đệch, tôi từ tư thế ngồi nửa người ngay lập tức nằm bẹp xuống đất, trong tích tắc nổ lớn, gần như các giác quan trên người tôi còn chưa thể phục hồi lại đã phải nhận thêm một đòn nữa. Lúc này đây tôi còn cảm giác mình nghe thấy một luồng sóng âm cực lớn, lớn hơn cả lần trước ập tới, bản thân biết đây là ảo giác, vì sóng âm đã đả thương màng nhĩ tôi, hết thảy đều sai lệch.
再来一个恐怕我就死定了,我心想。刚用尽全身的力气站起来,我就看到胖子这一次双手都举着手榴弹,就准备要抛出去。
《Thêm một lần nữa là mình chết chắc!》Tôi thầm nghĩ. Vừa dùng hết khí lực toàn thân đứng dậy, tôi liền thấy Bàn Tử lúc này đây hai tay đều cầm lựu đạn, đang chuẩn bị tung đi.
之前几次他只是猫腰躲避,所以身上很多地方都挂彩了。我大骂一声"住手",猛冲过去一下抱住胖子,把他往地上压去。但胖子身强体壮,一撞之下只是一个趔趄,竟然站住了,同时一边黑暗里的张海杏也冲了出来,她跳得非常高,膝盖一下就顶在了胖子的脖子上.三个人滚倒在地。
Mấy lần trước anh ta chỉ cúi người tránh né, vì thế trên người đã trúng rất nhiều vết thương. Tôi mắng to một tiếng "Dừng tay!", sau đó lao vọt tới ôm lấy Bàn Tử, đè anh ta áp xuống mặt đất. Nhưng thân thể Bàn Tử cường tráng, va chạm đó chỉ khiến anh ta lảo đảo, nhưng vẫn dừng lại, đồng thời bên trong bóng tối Trương Hải Hạnh cũng phi thân ra, cô ấy nhảy vô cùng cao, chớp mắt đầu gối đã đặt trên cổ Bàn Tử. Ba người ngã lăn xuống đất.
丢出去的两颗手榴弹一前一后爆炸,因为和胖子绞在一起,我想背身趴地已经来不及了,这么仰着我一下就看到了惊人的一幕。
Hai quả lựu đạn được ném ra phát nổ liên tục, vì đang còn quấn lấy Bàn Tử nên tôi nghĩ xoay lưng lại úp mặt xuống đất đã không còn kịp nữa rồi, ngửa lên như này tôi lập tức thấy được một cảnh kinh người.
手榴弹爆炸的一瞬间,火光照亮了很大一片区域,虽然手榴弹的威力不大,但产生的冲击波在封闭的空间内,把洞壁地面缝隙中的血液全都震了起来,在半空中形成了一团血雾。
Lựu đạn nổ tung trong nháy mắt, ánh lửa chiếu sáng một vùng rất lớn, tuy rằng lựu đạn này uy lực không quá mạnh, nhưng sinh ra sóng xung kích trong không gian kín, máu trong những rãnh nhỏ xung quanh động đều bị giật tung lên, bay trong không trung giống như một màn sương máu.
在那一瞬间,我看到血雾之中,竟然出现了一个巨大的轮廓。
Trong khoảng khắc đó, tôi thấy giữa tầng bụi máu kia là một hình dáng rất lớn.
因为时间很短,那个轮廓是静态的,那形状简直就是一只舞动着手臂站立的蜘蛛,我知道了这是因为我的血在空中避开了行进的东西.才会形成这样的景象,也知道了胖子为何不停地丢出手榴弹。
Vì chỉ diễn ra trong thời gian cực ngắn nên hình dáng kia là trạng thái tĩnh, hình dạng quả thực giống như một con nhện đang đứng khua khoắng mấy cẳng chân, tôi nhìn ra được là vì máu của tôi trong không trung vẫn luôn tránh né thứ đó. Mới có thể hình thành được cảnh tượng như vậy, cũng hiểu là vì sao Bàn Tử không ngừng ném lựu đạn như vậy.
而且-从现在的情况看,手榴弹完全没有起到任何作用。
Hơn nữa —— nhìn từ tình huống hiện tại, lựu đạn hoàn toàn không có bất kỳ tác dụng gì với nó.
胖子还想继续丢,但手榴弹炸完之后眼前就是一片漆黑。我把胖子扶起来,大吼道:"没用,跑吧!"
Bàn Tử còn muốn ném tiếp, nhưng lựu đạn nổ xong trước mắt một khoảng tối đen lại. Tôi đỡ Bàn Tử dậy, hét lớn: "Vô dụng thôi, chạy mau!"
我的耳膜完全坏了,我听到自己的声音非常奇怪,而胖子张嘴对我大吼的话,我完全没有听到。
Màng nhĩ của tôi đã hoàn toàn bị phá hủy, tôi nghe thấy tiếng mình phát ra vô cùng kỳ quái, mà Bàn Tử lại nói với tôi còn to hơn nữa, tôi vẫn không hề nghe được gì.
管不了三七二十一,我推着胖子就跑,判断着大概的洞口方向,两个人跌跌撞撞,也不管张海杏有没有跟着,我们一路跑到洞一边的尽头,然后摸着洞壁往一个方向跑。
Không quan tâm được nhiều chuyện như vậy, tôi giục Bàn Tử bỏ chạy, đoán xem hướng cửa động ở đâu rồi hai người lảo đảo chạy đi, cũng không xem Trương Hải Hạnh có chạy theo hay không, chúng tôi chạy thẳng tới một đầu cuối của động, sau đó lần mò vách động mà tìm hướng chạy tiếp.
一直到摸着出了洞口,胖子才打亮了冷焰火,一照四周果然是出来了。胖子对我说道:"身边还有什么照明的东西没有?这是最后一根冷焰火了,老子藏在裤裆里的。"
Mãi cho tới khi ra khỏi cửa động, Bàn Tử mới châm được pháo lạnh, chiếu một lượt bốn phía quả nhiên đây có đường ra. Bàn Tử nói với tôi: "Bên người có cái gì chiếu sáng được không? Đây là cây pháo lạnh cuối cùng rồi, lão tử phải giấu trong đũng quần đấy."
我摸出打火机打起来:"我只有这个。"
Tôi lấy bật lửa ra đánh: "Tôi chỉ còn thứ này thôi."
胖子看了看说:"有总比没有强,但以后记得无论何时都要把手电筒当命根子一样爱护,快找点东西做个火炬什么的,否则等下这点光线就是我们死前见到的圣光了。"
Bàn Tử nhìn một chút nói: "Dẫu sao thì vẫn hơn là không có, nhưng sau này nhớ kỹ bất cứ lúc nào cũng phải bảo vệ cái đèn pin thật cẩn thận vào, mau tìm xem có cái gì làm mồi lửa được không đi, nếu không lát nữa với từng ấy tia sáng cũng chính là hào quang trước lúc chết chúng ta được nhìn thấy đấy."
我们顶着冷焰火往后退,慢慢退离了洞口,空出了十七八米的距离。我死死地盯着洞口,胖子不停地在岩石上收集那些黑色的泥浆一样的东西。
Chúng tôi nhìn về phía pháo lạnh dần dần lui lại phía sau, chậm rãi bước về cửa động, một lúc cũng cách được mười bảy mười tám thước. Tôi nhìn chằm chằm về phía cửa động, Bàn Tử cũng không ngừng vơ vét thứ bùn nhão màu đen kia.
"这东西能烧吗?"我问道。
"Cái này đốt được sao?" Tôi hỏi.
看着像油一样,应该可以吧。"胖子说着,收集完一堆就用打火机点,一点果然烧了起来,而且烧得很旺。
"Nhìn có vẻ giống như dầu, chắc là được." Bàn Tử đáp, vét được một đống tương đối rồi dùng bật lửa châm lên, vừa dí lửa vào quả nhiên nó bùng cháy, hơn nữa còn rất đượm.
胖子把烧起来的黑色干浆抛向四周,然后继续收集,继续点燃。
Bàn Tử đem thứ chất đốt màu đen đang cháy kia soi ra tứ phía, sau đó tiếp tục đi vơ vét rồi lại châm lên.
我问他干吗,他说找个棒状的物体作为火把的柄,否则他拿手举着这些东西,很快就烧到他手上了。
Tôi hỏi anh ta muốn làm gì, Bàn Tử bảo muốn tìm một cái gậy nào đó để làm cây đuốc, nếu không anh ta muốn giơ mấy thứ này lên thì rất nhanh nó sẽ cháy đến tay mất.
我盯着那个洞口的方向,我也不知道那个怪物是否已经跟了出来,反正什么都看不到,如果在这个地方我们被拍飞,可能落地就直接摔死了。现在最明智的举动不是马上跑路吗?
Tôi nhìn chằm chằm về hướng cửa động, bản thân không biết quái vật kia đã theo ra ngoài hay chưa, dù sao thì cũng chẳng thấy gì, nếu như chúng tôi bị tập kích ở đây, khả năng ngã xuống đất sẽ chết ngay. Hiện tại hành động sáng suốt nhất không phải là lập tức chạy trốn sao?
但这个念头刚出来,我手上的冷焰火就熄灭了,我意识到胖子是对的,在这里没有光,即使没有什么怪物.我们也一定会死在这里。
Nhưng cái ý niệm kia vừa nảy ra, pháo lạnh trên tay tôi liền tắt ngóm, tôi hiểu được rằng Bàn Tử nói đúng, ở đây không có ánh sáng, cho dù không có quái vật thì chúng tôi nhất định vẫn sẽ chết.
本来冷焰火熄灭的一刹那,已经意味着是我们的末日,但胖子的那些火团,好像让四周那些泥浆都燃烧了起来,我们面前的空间越来越亮。
Ban đầu thì nghĩ là pháo lạnh một khi tắt cũng có nghĩa là giờ chết của chúng tôi đã định, nhưng Bàn Tử lại đi vơ những đống lửa này lại, hình như là lấy từ bùn nhão xung quanh châm lên, không gian trước mặt chúng tôi càng lúc càng sáng hơn.
我有些疑惑,如果说这只是胖子的偶然发现,那运气也未免太好了点,他好像知道这些东西是可以燃烧的。
Tôi có hơi nghi ngờ, nếu như nói đây chỉ là phát hiện ngẫu nhiên của Bàn Tử thì quả thực quá là may mắn luôn, anh ta sao có thể biết được những thứ này cháy được chứ.
我正在疑惑,忽然胖子惊呼了一声,然后对我喊道:"躲起来,快躲起来!"
Trong lúc tôi đang nghĩ, bỗng nhiên Bàn Tử kinh hô một tiếng, sau đó nhìn tôi hét: "Trốn đi, mau trốn đi!"
我朝胖子看的方向望了一眼.看到洞口处已经被火焰照亮,一个巨大的东西,竟然从洞口爬了出来。
Tôi liếc mắt về phía Bàn Tử đang nhìn. Thấy ở chỗ cửa động đã được ánh lửa rọi sáng, có một vật rất lớn, đang từ trong động thò ra.
诡异的是,它在洞内的部分,我们是看不到的,而它探出洞外的部分却一下显现出了颜色和形状,就好像一个怪物褪去了隐形衣一样。
Đúng là quỷ dị, phần còn lại của nó vẫn còn trong động, chúng tôi không thể thấy hết được, mà phần nó lộ ra khỏi động có hình dạng và màu sắc giống y như một con quái vật khi đã cởi bỏ lớp áo tàng hình vậy.
那是藏族的铠甲——我看到了几乎全黑的四肢和上面各种岩石和金属片制成的铠甲。
Đó là áo giáp của dân tộc Tạng —— tôi gần như thấy được tứ chi của nó đen xì và và bề mặt áo giáp được làm từ các loại nham thạch và kim loại khác nhau.
我目瞪口呆,一下就意识到这是什么东西了,我在喇嘛庙的毛毡画上看到过这东西,这就是阎王骑尸画中的阎王。
Nhìn tới mức ngây cả người, trong giây lát tôi liền ý thức được đây là cái gì, tôi đã từng nhìn qua thứ như này trên bức tranh lông cừu ở miếu Lạt Ma, đây là Diêm vương trong Diêm Vương Kỵ Thi.
那部分的身体,只是在火光中瞬间显现,就退到洞穴之中,消失不见了。
Phần thân thể chỉ hiện ra trong nháy mắt dưới ánh lửa, sau đó liền thoái lui vào trong huyệt động rồi biến mất dạng ngay.
整个过程速度太快了,快到我还以为是幻觉,一直等到胖子问我:"你看见了没有?"我才意识到我看到的东西是真的。
Toàn bộ quá trình diễn ra cực nhanh, nhanh tới mức tôi còn tưởng rằng đó là ảo giác, tợi tới khi Bàn Tử hỏi tôi: "Cậu có thấy không?" Tôi mới ý thức được vật tôi vừa nhìn kia là thật.
我们都站立起来,呆了四五秒,胖子就对另一边喊道:"你看到没有?"
Chúng tôi đều đứng thẳng lên, ngây người mất bốn năm giây, Bàn Tử lại hô lên một tiếng: "Cậu có thấy hay không?"
我以为胖子是在跟我说,便立即点头,胖子却又问了一声,这时从一边的石头后面,有一个人说道:"看到了。"
Tôi tưởng Bàn Tử nói với mình, lập tức gật đầu, Bàn Tử lại hỏi thêm câu nữa, giờ mới phát hiện ra từ phía sau tảng đá có người lên tiếng: "Thấy rồi."
胖子过来接过我手里的冷焰火的棒子,开始往里面塞入那些黑色的泥浆,同时问道:"那到底是什么东西?"
Bàn Tử tới lấy thanh pháo lạnh trong tay tôi, bắt đầu nhét vào bên trong đống bùn đen, đồng thời hỏi: "Vậy rốt cuộc đó là thứ gì?"
那石头后面的声音说道:"我不知道。"
Phía sau tảng đá lại nói: "Tôi không biết."
然后我惊奇地看到矮子冯从石头后面走了出来,浑身是血。
Sau đó tôi ngạc nhiên thấy lão Phùng lùn từ sau tảng đá bước ra, cả người đầy máu.
我一下想起了他的存在,之前的事情发生得太快,我都没注意他去了什么地方,胖子就问他:"你不是什么都知道吗?怎么这个不知道——"
Tôi giờ mới nhớ tới sự xuất hiện của hắn, chuyện lúc trước phát sinh quá nhanh, tôi cũng không chú ý là hắn chạy chỗ nào, Bàn Tử lại hỏi hắn: "Anh không phải cái gì cũng biết ư? Sao chuyện này lại không biết?"
话音未落,忽然一块石头飞了过来,一下把胖子砸翻在地。
Còn chưa dứt lời, bỗng nhiên có một cục đá bay tới, trong tích tắc đã đập cho Bàn Tử ngã ra đất.
火光中,我看到张海杏从另一边忽然跳了出来,矮子冯见状立即缩回到了岩石后面,那老太婆灵活地踩着石头几乎是翻腾到了胖子身前,胖子还捂着头呢,被她一下用双脚夹住了脖子,凌空一拧。
Dưới ánh lửa, tôi thấy Trương Hải Hạnh từ bên kia nhảy ra. Lão Phùng lùn thấy thế lập tức lui về phía sau tảng đá, bà già kia nhanh chân đạp tảng đá bay tới trước người Bàn Tử, Bàn Tử vừa kịp che đầu đã bị cô ta dùng hai chân kẹp lấy cổ rồi vặn một cái.
如果是我,那一拧之下脑袋肯定就下来了,也就是胖子一看形势不对,便把自己的整个身子也往相同的方向一转。
Nếu như là tôi, cái vặn ấy khẳng định rơi đầu, nhưng Bàn Tử thì khác, anh ta lật cả người thuận thế theo chiều vặn của Trương Hải Hạnh.
视觉上看上去是张海杏力气很大,把胖子转得凌空翻了一圈,但其实是胖子自己用力把自己摔翻在了地上。
Nhìn qua bằng mắt thường thì thấy Trương Hải Hạnh khí lực rất lớn, khiến Bàn Tử muốn xoay cũng không được, nhưng thật ra Bàn Tử đang cố sức hất văng cô ấy xuống đất.
如此一来张海杏也不好受,和胖子一样被掀翻在地,但她的动作比胖子快多了,马上就爬了起来,一脚踢在还在蠕动的胖子的头上。
Lúc đó Trương Hải Hạnh cũng chịu không được nữa, liền bị Bàn Tử gạt đi, nhưng động tác của cô ấy so với Bàn Tử nhanh hơn, lập tức bò dậy đá một cước vào cái đầu đang ngọ nguậy của Bàn Tử.
胖子被踢蒙了,一下就不动了。我一看不对,立即上去帮忙,以我最大的力量跃起踢出了一记飞腿。
Bàn Tử bị đá tới choáng váng, lập tức bất động. Tôi vừa nhìn liền biết không ổn, lập tức lao lên hỗ trợ, lấy hết sức bình sinh nhảy lên đá một cước về phía cô ta.
结果我非常稳定地在她面前落了下来,飞腿正好落到她的脚背上。
Kết quả tôi đáp xuống trước mặt cô ấy vô cùng bình tĩnh, cước vừa rồi trúng ngay lưng cô ta.
她正准备对胖子下杀手,一下被我踩到,吃痛后反手就是一个耳光,我眼冒金星滚到地上。混乱中我抓起一块石头,晃晃悠悠地爬起来,还没看清楚她的方位,我的下巴就被踢了一脚,又摔飞了出去。
Trương Hải Hạnh đang chuẩn bị hạ sát thủ với Bàn Tử, bị một cước của tôi, đau tới mức quay người trả tôi một bạt tai, tôi nổ đom đóm mắt ngã lăn xuống đất. Trong hỗn loạn tôi gục xuống một tảng đá, lảo đảo đứng dậy, còn chưa thấy chỗ cô ta đứng ở đâu đã nhận thêm một cước nữa trúng cằm, lập tức văng người ra xa.
再次爬起来,我已经筋疲力尽了,大喝了一声,看到一边的胖子因为我的介入终于跑出了张海杏的攻击区域,一口气跑到了一块石头前面,靠着石头在喘。
Lần thứ hai đứng dậy, tôi kiệt sức, quát to một tiếng, nhìn qua chỗ Bàn Tử vì có sự ra tay của tôi mà đã chạy thoát khỏi phạm vi tấn công của Trương Hải Hạnh, chạy thẳng tới trước một tảng đá, dựa lên đó mà ho sặc sụa.
张海杏看了看我,又看了看胖子,轻蔑她瞪了我一眼,就朝胖子走去。
Trương Hải Hạnh nhìn tôi một cái, xong rồi liếc Bàn Tử, cô ta đưa mắt nhìn tôi đầy khinh miệt, rồi bước về phía Bàn Tử.
我深吸一口气,想冲过去给胖子帮忙,胖子却对我大喝一声:"别过来,爷和她单练。"
Tôi hít sâu một hơi, muốn xông qua hỗ trợ Bàn Tử, nhưng Bàn Tử lại hét lớn một tiếng với tôi: "Đừng tới đây, lão tử cùng cô ta đơn đấu."
我一个趔趄,迟疑了一下,张海杏已经来到了胖子面前,反手抽出了她的皮带,就在我担心胖子要被SM的瞬间,张海杏身子一短,人就掉进了底下的岩石缝隙里。
Tôi hơi lảo đảo, chần chờ trong giây lát, Trương Hải Hạnh đã bước tới trước mặt Bàn Tử, trở tay rút ra thắt lưng của cô ấy, ngay lúc đó tôi lo lắng Bàn Tử sẽ bị một trận SM*, nhưng Trương Hải Hạnh vừa bước, người liền thụt xuống dưới khe hở trong nham thạch.
* SM: S được viết tắt từ Sadism với nghĩa tiếng việt là bạo dâm, ác dâm ám chỉ những người có thói quen thích hành hạ và làm đau đớn bạn tình. M được viết tắt từ Masochism được dịch ra là cuồng dâm, thông dâm ám chỉ những người muốn nhận sự hành hạ đau đớn khi làm tình.
不光是掉,而且是一掉到底,人一下就没了。胖子立即用脚把他面前的碎石头全部往那缝隙里踢去,瞬间踢下去二三十块。等我走到的时候,张海杏已经被石头埋住了,显然她没有死,那些石头还在动。
Không chỉ thụt xuống, mà vừa rơi vào là người liền lọt hẳn xuống tận đáy khe mất dạng. Bàn Tử lập tức dùng chân gạt hết đá vụn trước mặt vào trong khe hở kia, giây lát đã rơi xuống hơn ba chục khối. Chờ đến lúc tôi tới thì Trương Hải Hạnh đã bị chôn dưới đống đá, tất nhiên là cô ta không chết, dưới khe hở kia vẫn còn có hang nữa.
胖子上去踩了两脚,下面的动静才停歇,他就骂道:"我呸,真以为老子和你硬拼呢,老子在这里做了六个陷坑,就等你来跳呢。"
Bàn Tử đi tới đạp hai cái, phía dưới mới không còn động tĩnh gì nữa, anh ta liền mắng: "Con mẹ nó, tưởng là lão tử sẽ liều mạng với mụ chắc, lão tử ở đây làm sáu cái bẫy, chỉ chờ có mụ tới mà thôi."
他对石头后的矮子冯叫道:"行了。你说的方法奏效了,出来吧。"
Bàn Tử quay ra nói với lão Phùng lùn sau tảng đá: "Được rồi, anh có phương pháp hiệu quả đấy, ra đi nào."
矮子冯走了出来,有点心惊胆战地看着那个埋了人的陷坑,问道:"真掉进去了?"
Lão Phùng lùn bước ra, có chút kinh hãi khi thấy cái cạm bẫy chôn người kia, hỏi: "Thực sự là rơi vào ư?"
"真掉进去了。"胖子说道,"我靠,那麻溜的,你放心吧。"
"Thật luôn." Bàn Tử đáp, "Má nó, rớt một cách rất trôi chảy, anh yên tâm đi."
我问他们到底怎么回事,胖子说道:"这臭娘儿们太狠了,她不是把我叫出去了吗?我刚一出去,就发现她给我指了一个地方,那儿有一圈火,插着根荧光棒。我走过去,看到我们的冯先生被绑得严严实实,倒在了一个石头缝隙里,手心都穿着铁丝呢。我立即就想过去救,结果那地方原来是一个泥潭,上面的泥浆都硬化了,摆着很多小石头,我一脚上去就破了,连人带石头滚进泥里,怎么扑腾都扑腾不上来,得亏冯先生知道路数,立即滚下来给我当肉垫,我才没死。我把他救上来之后,他就告诉了我,这女的,想把我们都杀掉。
Tôi hỏi bọn họ rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, Bàn Tử đáp: "Bà già thối này quá mức độc ác, cô ta không phải bảo tôi đi ra ngoài sao? Tôi vừa bước ra, liền phát hiện chỗ cô ta chỉ, ở đó một vòng lửa, trong cắm cây gậy huỳnh quang. Tôi bước tới, thấy Phùng tiên sinh của chúng ta bị trói chặt, ngã xuống một khe hở trong vách đá, lòng bàn tay đều bị mấy thanh sắt xuyên qua. Tôi lập tức nghĩ cách cứu người, kết quả ở đó hóa ra là một vũng bùn, bề mặt bùn đều có bẫy, bày rất nhiều tảng đá nhỏ, tôi một cước lao tới phá, cả người liền lăn xuống bùn, đạp thế nào cũng không dậy được, may mà Phùng tiên sinh biết cách, lập tức lao người tới làm đệm thịt, tôi mới không chết. Lúc tôi cứu anh ta, anh ta liền nói cho tôi biết rằng cô ta muốn giết hết chúng tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com