Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

c51: So Yi Jung không bình thường

Có người nói, người đang yêu, giỏi nhất là ngây người ra. Xem ra những lời nói này một điểm cũng không sai, có ai lại nghĩ đến, chuyện về phụ nữ, So Yi Jung như cá gặp nước, lại lộ ra cái biểu cảm ngốc nghếch thế kia, đây là Casanova sao? Song Woo Bin và Goo Jun Pyo hai mặt nhìn nhau, không hiểu người ngồi mất hồn mất vía trên so fa So Yi Jung, rốt cuộc bị trúng gió gì .

Mà hôm nay, Yoon Ji Hoo cũng mang theo Tử Nghiên đi vào trường Shinwa, cứ để cô ấy ngốc ở nhà lâu quá cũng không tốt, dù tính không bệnh cũng bị nghẹn mà thành bệnh luôn, huống chi thân thể như cô, có thể nhận được mới là lạ. May mà, mang theo cô đi ra ngoài hít thở không khí.

Hai người cùng nhau đi đến phòng nghỉ, vừa vào liền thấy Song Woo Bin cùng Goo Jun Pyo hai người một bộ dạng quái dị nhìn So Yi Jung thất thần. Yoon Ji Hoo cùng Tử Nghiên không khỏi liếc mắt nhìn nhau một cái, đều thấy dấu chấm hỏi to đùng trong mắt đối phương, Ji Hoo cũng không có nghĩ nhiều, từ trên xe lăn bế Tử Nghiên lên bước qua đó, đặt cô ngồi xuống xong, hắn mới quay qua hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Song Woo Bin và Goo Jun Pyo lần lượt nhún nhún vai, chề tay ra, tỏ vẻ không hiểu. Song Woo Bin bất đắc dĩ nói: "Bọn tớ tiến vào đã thấy cậu ấy như thế này, tớ thực hoài nghi, còn tiếp tục như vậy, có nên đưa cậu ấy đến bệnh viện kiểm tra đầu óc luôn không ." Song Woo Bin vừa nói, trong lòng vừa rầm rĩ, đây là Casanova kia sao, làm sao lại dọa người như vậy chứ!

Tử Nghiên nghi hoặc nhìn So Yi Jung, vừa đánh giá vừa suy tư, lơ đãng nhìn thấy khóe miệng hắn có chút khẽ nhếch lên, không khỏi ở trong lòng đoán, chẳng lẽ hắn đã cùng Ga Eul ở một chỗ sao? Ngẫm lại cũng có khả năng, khẳng định là bọn họ ngày hôm đó đã nói gì, bằng không So Yi Jung cũng sẽ không lộ ra cái loại vẻ mặt này, xem ra chỉ có thể từ phía Ga Eul mà tìm hiểu tin tức thôi.

Ji Hoo nghe vậy, đầu óc vòng vo vài lần, sau đó liền bừng tỉnh đại ngộ, hắn hiểu rõ cười cười, không chút để ý nói: "Xem ra F4 chúng ta, lại có thêm một người bước vào con đường tình yêu rồi, Woo Bin, cậu cần phải cố gắng lên, chỉ còn có mình cậu thôi đó, đừng làm người độc thân a, bằng không khiến nữ nhân thương tâm đến chết ."

"Cậu nói tên nhóc Yi Jung kia có người trong lòng ? Điều này làm sao có thể?" Song Woo Bin kinh ngạc nhìn Yoon Ji Hoo nói, tuyệt không dám tin tưởng lời hắn vừa nghe được, nếu muốn để Yi Jung mở rộng cánh cửa lòng, là một chuyện không hề dễ dàng gì, rốt cuộc là ai có năng lực lớn như vậy, hắn thật là muốn diện kiến!

Goo Jun Pyo kinh hãi đến mức từ ghế sofa ngã cả ra sàn, một bộ mặt khiếp sợ nhìn So Yi Jung đang còn chưa hoàn hồn, ngón tay run run chỉ vào So Yi Jung, một lời cũng không thể thốt ra.

Tử Nghiên thấy vậy, vui vẻ bật cười, nói: "Jun Pyo tiền bối, phản ứng của anh khoa trương quá rồi đó, Yi Jung tiền bối có người trong lòng, chẳng lẽ anh rất mất hứng?" Tử Nghiên rất là bất đắc dĩ, lại vừa buồn cười, bất quá, trong lòng cũng hi vọng Ga Eul có thể hạnh phúc.

So Yi Jung từ trong tiếng cười của Tử Nghiên phục hồi tinh thần lại, liền thấy Jun Pyo có sofa mà không ngồi. lại ngồi lên sàn, không khỏi trêu cười nói: "Tớ nói này Jun Pyo, cậu khi nào thì thích ngồi trên đất vậy, xem ra về sau không cần chuẩn bị ghế dựa trong phòng nghỉ cho cậu, nếu không quả thực quá lãng phí."

Ba người khác nghe vậy, đều cười vang lên. Về lời trêu chọc của Yi Jung với Jun Pyo, bọn họ đều cảm thấy rất buồn cười. Mà người bị nói, Jun Pyo, rất là căm tức đứng dậy, hỏa đại nói: "Tớ như vậy, còn không phải là do cậu sao, mới sáng đã quái lạ."

Quái lạ!? So Yi Jung hồ nghi nhìn Goo Jun Pyo, không rõ ý của hắn là gì? Vì thế liền nhìn về phía ba vị còn lại, mà ánh mắt của bọn họ, rất đen tối, làm hắn rất không được tự nhiên, thân mình không khỏi xê dịch vài cái, nói: "Khụ! Ánh mắt của các cậu đây là có ý gì, có chuyện gì thì cứ nói đi."

"Yi Jung tiền bối, vẻ mặt hôm nay của anh sao giống trúng gió vậy? Là có chuyện gì mà chúng ta không biết sao?" Tử Nghiên giống như một đứa bé tò mò nhìn So Yi Jung nói, một bộ dáng khát cầu tri thức, làm Ji Hoo nhìn cũng rất là bất đắc dĩ, mang theo sủng nịnh, với cô hắn không có biện pháp .

Biểu hiện của hắn rõ ràng như vậy sao? So Yi Jung nghe vậy, không khỏi nhíu nhíu mày, sau đó giận dữ nói: "Xem ra, tu vi của tớ đang giảm nặng, đem hết cảm xúc mà lộ ra ngoài, quả nhiên là hiện tượng xấu, dễ dàng bị người khác nhìn thấu như vậy."

"Yi Jung tiền bối, anh không cần lảng sang chuyện khác, nói thật sẽ sớm được khoan hồng!" Tử Nghiên bất mãn chu miệng lên, đối đáp án của hắn, rất là không hài lòng, vì thế liền kháng nghị nói.

So Yi Jung chỉ là cười mà không đáp, mà nụ cười của hắn, vốn làm cho người khác vì hắn mà si mê, đây là chỗ mị lực của hắn. Chỉ tiếc, Tử Nghiên chẳng phải cái loại người háo sắc, thành ra có cười cũng chẳng ăn nhằm gì với cô.

Tử Nghiên tức giận liếc trắng mắt, nói: "Còn giở trò, nụ cười của anh, vẫn nên để dành mà dùng với phụ nữ khác đi, đối với tôi chỉ vô dụng thôi, tôi đã có Ji Hoo, mới không thèm hoa tâm." Nói xong, khoát tay Ji Hoo, tựa đầu vào vai hắn, bất mãn nhăn nhăn cái mũi.

Mà Ji Hoo thì sủng nịch nhìn cô một cái, điều chỉnh tốt dáng ngồi, để cô có thể dựa vào thật thoải mái. Tiện đà đối So Yi Jung nói: "Xem ra, tốc độ đuổi theo Ga Eul tiểu thư của cậu quả thực là nhanh!" Người khác có lẽ đoán không ra, nhưng hắn không phải là người mù, tự nhiên có thể nhìn ra được, cho nên muốn gạt hắn, vẫn là quá ngây thơ rồi.

"Đương nhiên! Không muốn hối hận! Đương nhiên sẽ hạ quyết tâm !" So Yi Jung nhún nhún vai, đương nhiên nói, hắn tuyệt không hối hận quyết định của chính mình, ngược lại nhưng thật ra cảm thấy thật may mắn bản thân đưa ra cử chỉ thật sáng suốt.

Song Woo Bin nghe đến lời Ji Hoo nói, cứng ca lưỡi, một hồi lâu, mới từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, gian nan nhìn Yi Jung nói: "Cậu không phải đã nói, Ga Eul tiểu thư không thuộc mẫu người cậu thích sao? Cậu làm sao lại thay đổi." Rõ ràng lần đầu tiên nhìn thấy Ga Eul, Yi Jung nói qua với hắn cậu ấy chán ghét nhất chính là loại phụ nữ như Ga Eul, không thể tưởng tượng được, qua hai năm, hai người thế nhưng lại đến với nhau, thật đúng là bất khả tư nghị (không thể tin được).

"Có một số việc, vẫn không nên quyết định quá sớm, đúng không, Yi Jung tiền bối." Tử Nghiên tựa tiếu phi tiếu nhìn So Yi Jung, cô còn tưởng rằng, tình yêu của Ga Eul ít nhất phải chờ đến bốn năm sau mới nở hoa, không nghĩ tới, thời gian lại đến nhanh như vậy, đây có phải là hiệu ứng bươm bướm của cô không.

So Yi Jung chau chau mày, từ chối cho ý kiến! Lúc trước là do hắn đoán bừa, bản thân thế nào cũng không nghĩ tới, lại coi trọng thôn cô kia, vì cô mà mất hồn mất vía, vì cô mà phiền não, hiện tại ngẫm lại, vẫn cảm thấy thật không thể tin, hơn nữa, hắn nghĩ không cần chờ đến một tháng, hắn đã xác định tâm ý của bản thân.

Goo Jun Pyo ngậm miệng, ở trong lòng lại nghĩ, Jan Di có thể lấy đao đuổi giết Yi Jung hay không đây, dù sao Jan Di đối với Yi Jung lần đầu chính là một cái người hoa tâm, cô ấy làm sao mà yên tâm giao Ga Eul cho Yi Jung? Jun Pyo nghĩ vậy, cũng không khỏi đánh cái rùng mình, trong lòng yên lặng vì Yi Jung mà cầu nguyện, hi vọng cậu ấy sẽ không chết quá mức khó coi. Hắn không biết, từ khi được Tử Nghiên khuyên nhủ một hồi, Jan Di đã đổi cách nhìn về Yi Jung, cũng không còn cứng nhắc như vậy nữa, chỉ có thể nói Jun Pyo là buồn lo vô ích.

"Yi Jung tiền bối, mặc kệ hiện tại anh ôm dạng tâm gì ở bên Ga Eul, tôi cũng không hy vọng anh xúc phạm tới Ga Eul, bằng không, tôi sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho anh, tuy rằng năng lực tôi nhỏ, nhưng cũng sẽ nghĩ biện pháp chỉnh anh, vì thế, tốt hơn hết là anh nên xem rõ bản thân, đối xử với Ga Eul cho tốt." Tử Nghiên nghiêm túc nhìn Yi Jung nói, cô không muốn Ga Eul bị thương tâm.

So Yi Jung thận trọng gật gật đầu, nói: "Tôi So Yi Jung nếu đã hạ quyết tâm, thì sẽ không đổi lại, tôi sẽ trân trọng cô ấy, bởi vì cô ấy là người quan trọng của tôi." So Yi Jung nói đến đây, trong lòng không khỏi ấm áp lên, bởi vì Ga Eul chính là người đem đến ấm áp cho hắn.

Tử Nghiên gật gật đầu, cô có thể thấy Yi Jung tiền bối là thành tâm, cô cũng an tâm, chỉ hy vọng không nên có chướng ngại ngăn trở bọn họ, aii! Từ khi những người này xuất hiện, ba đứa bọn cô liền có đôi có cặp, bất quá tình cảm của cô với Ji Hoo là ổn định nhất, so với chị và Ga Eul tốt hơn nhiều, chẳng qua, là vận khí không tốt, mà trở thành con dê thế tội, chị đã phải chịu như vậy.

Nghĩ nghĩ, cảm khái nhìn bốn người bọn họ nói: "Tôi phát giác ba nữ sinh chúng tôi, từ khi gặp các anh, chính là tai nạn ngập đầu, thật không biết, có phải kiếp trước thiếu nợ các anh, hay các anh thiếu chúng tôi hay không đây." Tử Nghiên tựa tiếu phi tiếu đùa cợt nói.

F4 nghe vậy, sắc mặt đều đen lại, bốn người đều nghĩ đến việc Tử Nghiên xảy ra tai nạn xe cộ, với việc nhà cô ấy bị Chủ tịch Kang làm cho đi vào bước đường cùng, tuy rằng sinh kế không có vấn đề gì, nhưng mà chỗ ở lại có vấn đề, cha mẹ các cô vì muốn kiếm tiền mà rời khỏi các cô, ba chị em chỉ có thể tự xử lý cuộc sống của bản thân. Mà cho đến giờ, gây cho các cô khó khăn, cũng là bởi vì chuyện Jun Pyo.

Tử Nghiên không nghĩ tới bởi vì lời của cô, mà không khí trong phòng liền trở nên thật cứng ngắc, làm cô có điểm không biết làm sao. Vì thế cô sốt ruột giải thích: "Tôi chỉ là tùy tiện nói, các anh không cần suy nghĩ gì nhiều, tôi không có ý trách cứ các anh." Tử Nghiên bởi vì sốt ruột, mà sắc mặt có chút tái nhợt.

Ngồi bên cạnh cô, Ji Hoo, cảm thấy rất là đau lòng, liền trấn an nói: "Đứa ngốc, bọn anh không có trách em, bình tĩnh, hiện tại cảm xúc của em còn không nên kích động." Một bên trấn an, một bên ôm cô ngồi trên đùi hắn , đau lòng nhìn cô.

Ba người còn lại thấy vậy, cũng nhanh chóng ào ào thay đổi biểu tình trên mặt nói: "Không nên suy nghĩ bậy bạ, chúng ta nào có trách cô, cô gái ngốc!" Ba người là thật tâm đem cô là em gái mà đối đãi, gặp cô như vậy, đều thấy rất đau lòng.

Tử Nghiên nghe được lời bọn họ nói, trong lòng mới an tâm xuống, không có trách cô thì tốt rồi. Cô cũng không muốn bởi vì lời của mình, mà có khoảng cách với bọn họ, cô không muốn chuyện ấy xảy ra. Nhìn Ji Hoo ánh mắt ôn nhu với mình, may mắn bên người cô luôn luôn có hắn bồi, bởi vì có hắn, cô mới cảm thấy an tâm.

Ji Hoo luôn luôn nhìn chăm chú vào cô, thấy cô đã không còn kích động nữa, thế này mới nhẹ nhàng thở ra, hắn cũng không nghĩ bởi vì loại việc nhỏ này, mà để Tử Nghiên phát bệnh, thấy cô đau đớn, tâm hắn lại càng đau hơn, ước gì có thể thay thế cô

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: