Chương 18
"Chào buổi sáng!"
Một giọng nói trầm thấp khàn khàn vang bên tai, gần đến mức cảm nhận được hơi ấm của đối phương đang phả vào tai mình. Soyeon chậm chạp quay đầu lại, nở một nụ cười cứng ngắc với đôi mắt sáng long lanh kia:
"Chào buổi sáng".
Baekhyun nở một nụ cười mê người, rất tự nhiên nhổm dậy, đặt lên trán cô một nụ hôn rồi xuống giường:
"Vẫn còn sớm, em ngủ một lúc đi".
Rồi không ngần ngại trần truồng bước vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước xả đằng sau cánh cửa, Soyeon lại lần nữa khẳng định suy đoán của mình, cô nhìn chăm chăm vào trần nhà, sau đó bật dậy, nhanh chóng mặc quần áo rồi tìm túi xách bị vứt ở đâu đó, mở cửa chạy ra ngoài.
Bước ra phòng khách, Soyeon lại quay trở lại, cầm quần của Baekhyun lên, sờ soạng vài cái, cầm chìa khóa xe rồi lập tức chạy ra.
Mặc dù không biết đây là đâu, nhưng nhìn qua kiến trúc ngôi nhà Soyeon có thể khẳng định ngôi nhà này nằm trong khu biệt thự cao cấp, xe taxi không đến được, cô đành phải lấy chìa khóa xe của anh để chạy trốn.
Soyeon cũng vô cùng kinh ngạc với độ tỉnh táo của mình trong khi đầu còn rất đau, kí ức mơ hồ không kịp suy nghĩ đêm qua rốt cuộc hai người tại sao lại như vậy, thậm chí thân thể của cô cũng rất mệt mỏi chứng tỏ di tích của ngày hôm qua.
Cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào, cũng rất sợ vẻ mặt của anh khi nói sẽ chịu trách nhiệm. Nên đành phải trốn.
Nhìn vào bản đồ xuất hiện trên màn hình, Soyeon biết đây là khu biệt thự gần với CLB hôm qua hai người đến. Chắc là một trong những ngôi nhà của Baekhyun. Đầu tiên phải rời khỏi đây rồi tính sau.
Soyeon lựa chọn bỏ mặc tâm tình của anh khi biết cô biến mất.
Cô nhanh chóng lái xe về căn hộ quen thuộc, cởi quần áo đi vào phòng tắm, nhìn vết bầm tím ở thắt lưng và một số chỗ khác, tâm tình cô lại một lần nữa rơi vào đáy cốc. Từ hôm nay quan hệ của hai người sẽ không còn như trước nữa, hiện tại cô chỉ có thể trốn tránh nhất thời, nhưng không thể trốn tránh mãi mãi. Có lẽ Baekhyun sẽ ở bên cô, hoặc là lấy cô. Nhưng chưa chắc sẽ yêu cô.
Chuyện này nếu để cho bố mẹ hai bên biết không biết sẽ như thế nào. mẹ cô thì khỏi cần nói, bà sợ cô bị ế nên sẽ nhanh chóng tính đến chuyện kết hôn. Còn bố mẹ của Baekhyun thì tôn trọng quyết định của anh ấy.
Với sự hiểu biết của cô với anh. Soyeon biết chắc chắn anh sẽ 'chịu trách nhiệm' với cô.
Ảo não thở dài, cô tắt vòi sen, cầm khăn bước ra ngoài. Nhìn màn hình điện thoại không ngừng rung lên, Soyeon đột nhiên rất muốn ném nó vào tường.
Đi vào thư phòng lấy một số tài liệu quan trọng, sau đó bỏ quần áo vào vali, xách ra để sau cốp xe. Hiện tại cô không thể ở lại đây thêm nữa, Baekhyun đã có chìa khóa của căn hộ này nên tạm thời cô đành phải về nhà. Nghe mẹ cô lải nhải còn hơn là phải một mình đối mặt với anh.
Sắp xếp xong mọi thứ, Soyeon lái xe đến công ty đi làm như thường, chiếc điện thoại rung quá nhiều đã hết pin, điều này làm cho cô nhẹ nhàng thở ra. Hiện tại cô đã sợ hãi đến ngay cả tắt điện thoại cũng không dám rồi.
"Giám đốc Park, chào cô!"
Soyeon nhẹ nhàng gật đầu đi vào phòng làm việc của mình, lúc ngồi xuống ghế cô mới thở phào nhẹ nhõm. Nơi này cũng có thể coi là tạm thời an toàn, ít nhất thì Baekhyun cũng không thể tùy tiện đi vào, mặc dù khả năng anh đến đây tìm cô cũng không lớn.
Có thời gian rảnh rỗi, Soyeon lại cố gắng nhớ đến chuyện của ngày hôm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô nhớ lúc đó có người đứng trước mặt cô, hỏi cô có bạn trai chưa, sau đó...
Soyeon cố gắng nhớ lại, trong đầu là hình ảnh Baekhyun dìu cô vào nhà, cô sống chết không chịu buông anh ra, sau đó...
Cô hôn anh!
Soyeon chỉ muốn tát cho mình vài phát. Chuyện này cô thà không nhớ còn hơn. Tại sao người say rượu làm loạn lại là cô chứ?
Không biết lúc đó cô có nói câu gì không nên nói hay không? Nếu lúc say mà tỏ tình với anh thì chết quách đi cho rồi.
Đâu còn mặt mũi để gặp người!
"Cốc cốc cốc..."
Soyeon giật mình ngẩng đầu, bình tĩnh nói:
"Vào đi".
Một cô gái trẻ bước vào, đưa cho cô một chồng tài liệu, nói:
"Đây là hồ sơ lý lịch của 50 người lọt vào vòng phỏng vấn trực tiếp, giám đốc xem đi ạ!"
Soyeon lấy tay bóp trán, nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy:
"Không cần đâu, chúng ta đi thôi".
Hôm nay là buổi phỏng vấn tuyển nhân viên của phòng thiết kế, chỉ cần nhìn tài năng của người ta là được, đọc một đống tư liệu không biết là thật hay giả để làm cái gì? Park Soyeon cô chưa bao giờ phải nhìn vào bối cảnh của người khác để tuyển chọn.
50 người, không nhiều cũng không ít, nhưng phải mất cả buổi sáng để chọn ra 5 người xuất sắc nhất để kí hợp đồng thử việc trong thời hạn ba tháng. Lee Hae Ri là một trong số đó.
"Cũng may là bên phòng nhân sự đã lược bỏ bớt những đối tượng không phù hợp đi" - Trưởng phòng Kim nói - "Nếu không chúng ta còn vất vả nữa".
"Đúng vậy" - Một người khác nói - "Lần trước tập đoàn Jung thị đã làm chúng ta sứt đầu mẻ trán rồi, sau việc này phải xin nghỉ phép đi du lịch mới được".
"Vậy phải xem giám đốc Park có đồng ý hay không đã".
Soyeon mỉm cười, trêu ghẹo:
"Bây giờ xin nghỉ thì đến lúc kết hôn sẽ không có thời gian hưởng tuần trăng mật đâu đó, cô phải suy nghĩ kĩ vào".
Mọi người cùng cười ồ lên, Soyeon trở về phòng làm việc, đúng lúc cô thư kí đặt ống nghe xuống:
"Giám đốc, vừa rồi Byun tiên sinh muốn tìm cô".
Tim Soyeon đập liên hồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com