Chương 10 : Add
Một buồng vệ sinh chứa hai chàng trai, đúng là hơi chật. Cửa buồng đã khóa, Minseok đứng thẳng bên trong, còn Minhyung cách cậu chưa tới nửa bước, hơi thở ấm nóng phả lên cổ khiến cậu dựng cả tóc gáy.
"Không vịn tường à?" Minhyung hỏi. Minseok lắc đầu, cố nén cảm giác bị chèn ép khi phải ở trong không gian nhỏ hẹp, mà người phía sau lại còn cao hơn cả mình: "Không sạch, thôi."
Thật ra chỗ Minhyung dẫn em họ đến không phải sân chơi thiếu nhi rẻ tiền, phòng vệ sinh cũng sạch sẽ đến mức gạch ốp tường còn sáng bóng loáng, không khí thoang thoảng hương tinh dầu quý phái, do bản thân cậu không vượt qua được chướng ngại tâm lý thôi.
"Ừ." Minhyung không nói gì thêm về vấn đề này, hắn nới cổ áo khoác trên người Minseok, để lộ tuyến thể không có mùi pheromone. Cổ của người phía trước khá thon, dường như chỉ cần bẻ nhẹ là gãy.
Minhyung bất giác dịu giọng: "Lần này tôi sẽ nhẹ hơn."
Minseok nhắm mắt: "Được."
Khoảnh khắc pheromone được truyền vào người, Lee Minhyung cảm thấy Minseok run lên.
Lượng pheromone dư thừa gây bức bối đã được trút ra hết, và ngược lại, làn da sạch sẽ bị hắn đưa pheromone vào bấy giờ lần nữa lại vương mùi hương của hắn.
Mùi hương chỉ thuộc về hắn, một cách trọn vẹn. Hắn lại lần nữa chiếm lĩnh nơi này. Đủ mọi suy nghĩ rối loạn nhoáng lên trong đầu, Minhyung ngước mắt, thấy Minseok hơi loạng choạng và cách tường ngày càng gần, tưởng chừng sắp dựa lên đó, nhưng Minseok đang nhắm mắt tiếp nhận pheromone của hắn lại không hề nhận ra.
Minseok rất thích sạch sẽ, không muốn dựa lên bức tường này chút nào. Minhyung nhớ lại những lời Minseok vừa nói, lập tức vươn tay kéo cánh tay Minseok về phía mình. Còn Minseok bỗng dưng bị kéo như thế, chẳng có chuẩn bị gì cả.
Lúc này chân cậu hơi nhũn, mọi sức lực đều được dùng để kìm nén không để mình thốt ra âm thanh kỳ lạ, thế là bị lực tác động ngả ra sau, dựa vào lồng ngực của Minhyung. Cả hai đều sửng sốt.
Minhyung bất giác choàng qua eo Minseok giúp cậu đứng vững, bàn tay vô tình thò vào trong qua dây kéo áo khoác, chạm lên thân người chỉ mặc mỗi chiếc áo ngắn tay của Minseok.
Nhiệt độ cơ thể hơi cao của chàng Alpha bắt nguồn từ lòng bàn tay, xuyên qua lớp áo mỏng truyền hắn lên người Minseok, Minseok giãy giụa vì không quen, Minhyung nhận ra, cũng thuận thế buông tay.
Nhưng vẫn có một suy nghĩ xuất hiện trong đầu Minhyung, tuy chỉ tồn tại trong một giây ngắn ngủi.
Eo thon quá.
Minseok giật mình quay đầu, và đây cũng là lần đầu tiên Minhyung nhìn thấy Minseok sau khi tiếp nhận pheromone. Đôi mắt trong veo còn lóng lánh ánh nước.
Ánh mắt của Minhyung quá đỗi kỳ lạ, Minseok hoàn hồn, nhanh chóng nâng tay áo lau mắt. Lau xong, Minseok nhìn tay áo khoác, muộn màng nhận ra.
Đây không phải áo của cậu, là áo của Minhyung. Minseok lúng túng: "À, là áo khoác của cậu, tôi làm bẩn rồi."
Minhyung: "... Tôi thấy."
Bầu không khí có đôi chút gượng gạo xen lẫn với chút gì đó khó phát giác, cuối cùng, Minseok là người phá vỡ im lặng: "Tiếp tục không?"
"Thôi." Minhyung nhìn giọt nước mắt chưa lau khô trên mặt Minseok, cảm thấy không thoải mái chút nào, thường ngày những ai khóc trước mặt hắn đều vì mới bị hắn đánh, đây là lần đầu tiên hắn cắn người ta khóc đó.
Minhyung mất tự nhiên lục lọi túi áo, nhận ra mình không mang khăn giấy. Dù lùi lại mười phút trước, Minhyung cũng sẽ cho rằng, đàn ông con trai cần gì mang khăn giấy theo, càng khỏi phải nói tác dụng của tờ khăn giấy là để đưa người ta lau nước mắt, vớ vẩn .
Nhưng, bây giờ hình như hắn đang cần. Tay Minhyung sượng cứng lại trong túi, rút ra không được mà không rút cũng chăng xong.
Minseok thì không rối rắm như vậy, nghe Minhyung bảo không cần nữa, cậu mở cửa buồng ra ngoài. Minhyung nghe tiếng nước từ vòi rửa tay tuôn ào ào, nghĩ có lẽ Minseok đang rửa mặt, thế là không ra ngay.
Đến khi Minseok lau rửa sạch sẽ rồi, Minhyung mới bước ra. Quả nhiên Minseok đứng bên ngoài đã xử lý xong, chỗ gáy bị cắn của cậu cũng được lau, dấu răng mới mẻ còn đọng nước, giọt nước ấy men theo chiếc cổ thon dài lăn vào trong cổ áo, xuống nơi không nhìn thấy được.
Pheromone được truyền vào cơ thể qua nơi ấy vào cách đây không lâu bấy giờ cũng nhạt đến mức gần như không còn.
Minhyung nhìn chằm chằm dấu răng của mình trong thoáng chốc, rũ hàng mi đen, nhanh chóng rời mắt đi.
Hắn bước sang rửa tay, nhìn chằm chằm dòng nước từ vòi chảy xuống, nhíu mày: "Lần này cũng khó chịu à?"
Minseok xốc lại tinh thần, là một Beta, Minseok không hiểu lắm về những điều thú vị liên quan tới pheromone, cậu tò mò hỏi:
"Đau thì không, nhưng thấy nhức mỏi. Pheromone của cậu... là giấm à?"
Minseok dứt lời thì thấy Minhyung mím môi lại, nhìn sang bằng ánh mắt hình viên đạn: "Cậu đang khiêu khích tôi?"
Nên khi nói với một Alpha rằng pheromone của họ là mùi giấm, thường là đang châm chọc họ. Minseok ghẹo Minhyung cắn mình chua (nhức mỏi) quá nên có phải pheromone mùi giấm không, trong khi chữ này cũng dùng để chỉ việc ghen tuông.
Sao hắn lại ghen được? Cuộc đời này hắn sẽ không ghen vì ai cả. Cơn giận của Minhyung như quả bóng bị xì hơi khi chạm phải ánh nhìn từ đôi con ngươi đen láy nọ, hắn đành phản công bằng cách tương tự: "Pheromone của cậu mới là giấm đấy!"
Minseok: "Tôi không có pheromone."
Minhyung: "..."
Tên này sinh ra để khắc hắn phải không! Mấy tên Alpha kia mà dám khiêu khích hắn như vậy, đã bị hắn đè xuống đánh cho nhừ đòn lâu rồi. Vậy mà bây giờ Minseok khiêu khích, hắn lại không làm gì được cả.
Đm!
Hai người ra khỏi phòng vệ sinh, thấy em họ đang tìm họ khắp nơi. Em họ hí hửng chạy tới.
"Hai anh đi đâu vậy." Em họ hỏi với vẻ ngây thơ: "Em chơi bên trong thấy hai anh uống nước, của em đâu của em đâu?"
"Của em ?" Minhyung nhớ ra ly nước chanh, cúi đầu nhìn em họ bé bỏng của mình: "cậu ấy mua rồi, bị anh uống rồi."
Em họ: "..?"
Thấy vẻ ước ao trong mắt em họ sắp tan vỡ, Minseok tức tốc mua ngay một ly trà sữa mới cho nhóc, bấy giờ nhóc ta mới tìm lại được nụ cười.
Hoàng hôn buông, Minhyung nhìn Minseok: "Chừng nào cậu về?"
Minseok không muốn về chút nào, nhưng cậu cũng biết, theo lễ thường thì Minhyung là đối tượng giao dịch có trách nhiệm, để đảm bảo cậu không gặp bất trắc gì, rất có thể Minhyung sẽ đi với cậu đến khi nào cậu về mới thôi.
Nên Minseok đáp: "Giờ về."
"Ừ." Minhyung sai em họ đi mua đồ, chờ nhóc đi rồi, hắn nhìn Minseok, dáng vẻ biếng nhác ban nãy đã biến mất, sắc mặt cũng nghiêm túc hẳn.
"Sắp tới tôi sẽ đến bệnh viện kiểm tra, xem mấy ngày cắn cậu một lần thì được. Nếu cậu không tin, sợ tôi lợi dụng thì có thể đi cùng."
Minseok lắc đầu, cậu chẳng có gì mà không tin tưởng Minhyung cả, dù sao pheromone của Minhyung cũng đâu gây tốn thương gì cho cậu, chỉ là lúc cắn hơi nhức thôi.
Minseok: "Không cần đâu, tôi tin cậu."
Chờ em họ mua đồ về, ba người đến chỗ đón xe, Minseok cởi áo khoác của Minhyung ra trả cho hắn. Minhyung ngập ngừng vài giây nhưng không vươn tay, đến khi Minseok giục, Minhyung mới chậm chạp nhận lại áo khoác.
Minseok vẫy tay với hai anh em đang dõi mắt tiễn mình, ngồi lên taxi rời đi. Xe lăn bánh khuất xa dần, Minhyung cụp mắt nhìn áo khoác trong tay.
Là Alpha, hắn rất nhạy cảm với mùi hương cơ thể,Minhyung không thích chạm vào quần áo đã qua tay người khác, càng khỏi nói cái áo vừa được người ta cởi, điều này luôn khiến hắn thấy buồn nôn.
Thực ra hắn vốn định cho Minseok luôn, dù sao hắn cũng nhiều đồ mặc. Nhưng lúc Minseok đưa áo sang, hắn lại không ngửi thấy mùi hương nào khiến mình căm ghét cả, vậy nên ma xui quỷ khiến, hắn lại nhận nó.
Minhyung giũ áo với vẻ bực bội, hơi ấm còn vương trên áo bị làn gió thu se lạnh thổi qua, cuốn bay đi mất.
Lúc Minseok về tới nhà, mặt trời đã khuất bóng, đêm đen dần bao phủ. Ánh đèn màu cam trong nhà có vẻ ấm áp đấy, nhưng không khí dường như đóng băng lại vào khoảnh khắc Minseok bước chân vào.
Mọi người đang ngồi trên sofa tán gẫu, bên cạnh là núi hộp chất đống. Có thể thấy trong khoảng thời gian Minseok ở bên ngoài, họ đã mua sắm biết bao nhiêu thứ. Chắc là quà mẹ kế mua tặng người ta để xin lỗi.
Minseok không nén được cảm giác buồn cười. Mọi người đều nhìn cậu, cứ như mấy pho tượng quái dị vậy. Minseok điều chỉnh lại tâm trạng, sải bước về phòng, nhưng đi được nửa đường đã bị gọi lại.
"Minseok." Bố đanh mặt: "Con cứ đi như vậy à?"
"Không thì sao." Minseok nghiêng đầu, giả vờ khó hiếu: "Giữ con lại, để dì hai xin lỗi con?"
Sắc mặt dì hai thay đổi chỉ trong thoắt chốc, mẹ kế đang ngồi bên cạnh vội vỗ lưng cho bà: "Đừng nóng đừng nóng, Minseok không hiểu chuyện, đừng so đo với con nít."
Mặt bố càng tệ hơn, dù sao ông cũng là bố của Minseok, tận mắt nhìn Minseok khôn lớn nên cũng biết, mỗi khi nói gì liên quan tới mẹ ruột mình, thái độ Minseok sẽ rất cứng rắn, cũng không bao giờ cúi đầu. Giữ Minseok ở lại đây tiếp sẽ chỉ gây thêm nhiều chuyện mất mặt thôi.
Bố xua tay: "Con về phòng suy ngẫm lại đi!"
Thế là Minseok đi tiếp, được nửa đường, cậu nghe thấy những người đó nói chuyện tiếp.
Dì ba xoa đầu Seojoon, hiền hòa rằng: "Seojoon đẹp như vậy chắc chắn phải tìm Alpha giàu có nhất giỏi giang nhất mới được! Dì ba nghe nói con đang học cùng trường lớp cậu chủ nhà họ Lee , có làm quen cậu ấy chưa?"
Seojoon đỏ mặt, nhưng cậu chưa đáp, mẹ kế đã mím môi cười rằng: "Ôi nhắc tới chuyện này, đã bảo nó chủ động một chút mà nó không chịu, cứ nói chờ thêm."
Mẹ kế xoa đầu Seojoon, cười mắng: "Chờ gì mà chờ, đâu thể mong cậu chủ người ta chủ động add con chứ? Không có chuyện này đâu, chắc người được cậu chủ nhà họ Lee add còn chưa ra đời nữa là !"
Minseok không tài nào nghe tiếp được, cậu về phòng đóng cửa, lấy điện thoại ra để thả lỏng chút, nào ngờ lại thấy mấy tin nhắn từ Hyeonjun, họ đã add nhau hồi mới dọn vào ký túc xá.
Hyeonjun: Chấn động con mẹ nó rồi.
Hyeonjun: Minseok, Minhyung hỏi tôi acc KaKaoTalk của cậu kìa!
Hyeonjun: Tôi chưa thấy cậu ấy chủ động add ai bao giờ, nhìn sao cũng thấy sai sai, cậu phải cẩn thận đấy!
Minseok sửng sốt, bấy giờ lời mời kết bạn nhảy ra trên màn hình.
Người xin kết bạn có ảnh đại diện đen ngòm, tên cũng chỉ mỗi [lmh] đơn giản, mà nguyên nhân xin kết bạn thì chỉ có một chữ.
[Add.]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com