Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 64 : Phát bệnh đột ngột


Với Minseok, những tháng ngày ở bên Minhyung trôi qua rất nhanh. Thường thì Minhyung đều nhường nhịn cậu, chỉ có một vài trường hợp đặc biệt, như kỳ động dục.

Cứ mỗi lần đến kỳ động dục, Minseok đều sẽ như miếng thịt béo bở trong nồi, bị lật qua lật lại 'chiên' hết lần này đến lần khác.

Minhyung trong kỳ động dục quá sung mãn, tinh thần và suy nghĩ cũng khác thường, Minseok đã nhận ra điều này vào kỳ động dục đầu tiên cậu tiếp xúc với hắn, bây giờ ở bên nhau, Minhyung càng bạo hơn.

Sau vài lần, Minseok cũng dần mò mẫm được một vài quy luật biểu hiện của Minhyung trong kỳ động dục, dù Minhyung không nói, nhưng cậu cũng đoán ra đại khái Minhyung đã đến kỳ động dục hay chưa.

Hôm ấy tan học cùng Minhyung về nhà, vừa đóng cửa, Minseok đã bị Minhyung ôm trọn vào lòng.

"Bác sĩ Ryu, anh bệnh rồi." Giọng Minhyung có vẻ ủ ê.

"Bạn bị bệnh?" Minseok sửng sốt, vô thức sờ trán Minhyung, cũng may thân nhiệt bình thường, không sốt.

"Vậy không khỏe chỗ nào?" Minseok hỏi tiếp.

"Tim anh khó chịu quá." Minhyung siết chặt vòng tay đang ôm Minseok: "Chỉ cần một ngày không gặp bác sĩ Ryu thôi, nó đã chẳng chịu làm việc rồi. Bây giờ gặp mặt thì làm việc quần quật cứ như muốn anh trả gấp mười lần lương cho nó vậy."

Minseok: "..."

Minhyung vẫn lan man: "Còn người anh em của anh cũng khó chịu nữa, nhưng nó không chịu khám bác sĩ khác, cứ khăng khăng bảo bác sĩ khác không chữa khỏi được cho nó, chỉ mỗi bác sĩ Ryu mới giúp nó phun mầm bệnh ra được thôi, còn phun được nhiều lần nữa."

Minseok: "..."

Minhyung đè tay lên sau gáy Minseok: "Bác sĩ Ryu, làm sao mới chữa khỏi được bệnh này của anh đây?"

Minseok đáp với vẻ mặt vô cảm: "Hết thuốc chữa rồi, chờ chết đi."

Sao Minhyung có thể ngoan ngoãn chờ chết được, hắn vác Minseok lên bước vào phòng tắm.

Trong quãng đường ngắn ngủi này, Minseok lấy điện thoại một cách bình tĩnh như đã quen từ lâu, gửi tin nhắn cho bạn cùng lớp của mình và của Minhyung, nhờ họ xin nghỉ giúp ba ngày với lý do kỳ động dục.

Vừa gửi xong, điện thoại đã bị vứt sang một bên, Minhyung hôn tới tấp, cướp đi toàn bộ sự chú ý của cậu.

Kỳ nghỉ đông đầu tiên kể từ khi xác định quan hệ, thật ra Minseok hơi do dự về việc có nên đến nhà Minhyung đón năm mới hay không.

Trước đây cậu chỉ xem Minhyung là bạn, nên vẫn chịu đựng được áp lực khi cùng gia đình Minhyung đón Tết, nhưng bây giờ quan hệ giữa cậu và Minhyung đã thật sự không còn trong sáng nữa.

"Sợ gì, kết quả tệ nhất là bạn và anh cùng bị đuổi ra khỏi nhà thôi." Minhyung chẳng hề hoảng hốt: "Tiền anh kiếm được đủ để mua nhà bạn thích rồi, không để bạn ngủ gầm cầu đâu."

"Đây là vấn đề ngủ gầm cầu hay sao?" Minseok vỗ Minhyung, muốn hắn tỉnh táo hơn.

Cậu còn nhớ đoạn phỏng vấn bố Minhyung mà trước đây từng xem trên ti vi, rõ ràng bố Minhyung cũng là một Alpha truyền thống, không thể chấp nhận việc đối tượng của Minhyung thuộc giới tính nào khác ngoài Omega.

Cậu sẽ không chia tay với Minhyung vì trở ngại này, nhưng cậu cũng không muốn mối quan hệ giữa Minhyung và người nhà trở nên tệ đi vì cậu.

Minseok nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cách tốt nhất là chờ thêm vài năm nữa.

Chờ đến khi cậu đủ xuất sắc rồi, biết đâu khi ấy người nhà Minhyung sẽ dễ chấp nhận hơn chăng.

Minseok nói ra suy nghĩ này, Minhyung nhíu mày: "Không cần thiết, không cần chịu thiệt nhiều năm như vậy."

"Đâu chịu thiệt gì?" Minseok giải thích: "Gia đình bạn mâu thuẫn mới buồn đó, em thích chú với dì lắm."

Minseok hết lòng khuyên nhủ, cuối cùng cũng thuyết phục được Minhyung đồng ý.

Nhưng, không thú thật với bố mẹ Minhyung đâu có nghĩa không thú thật với người khác.

Sau kỳ nghỉ đông, Minhyung hẹn đám bạn nối khố của mình ra họp mặt.

Hyeonjun cảm thán: "Lâu ngày không gặp, hình như tinh thần Minhyung tốt lắm nhỉ, có lén mọi người tập dưỡng sinh không đấy? Truyền dạy bí quyết cho anh em nào, đừng nhỏ nhen thế."

Minhyung vừa gắp thịt cho Minseok, vừa hờ hững đáp: "Được tình yêu vỗ về chăm sóc, giờ tôi cho cậu biết cậu có tìm được đối tượng ngay không?"

Minseok: "..."

Những người khác: "..."

Minseok trợn tròn mắt nhìn cái chén trên tay Hyeonjun suýt rơi xuống, sau đó là chuỗi ho liên hồi, cứ như mọi người bỗng chốc bị cảm hết rồi vậy.

Điều Minseok khó hiểu nhất là họ chấp nhận chuyện cậu và Minhyung đến với nhau quá nhanh, cứ như không thấy mâu thuẫn gì khi Minhyung ở bên một Beta vậy.

Sau khi ho xong, mọi người nhao nhao nâng ly chúc mừng.

"Không phải tôi tự khen đâu." Hyeonjun bắt đầu khoác lác: "Từ cấp ba tôi đã biết hai người sẽ đến với nhau rồi, quả nhiên trúng phóc!"

"Tôi cũng vậy tôi cũng vậy!"

"Tôi biết từ năm Mười một rồi!"

Minseok: "..."

Không phải cậu không tin, nhưng vừa nghe đã biết đang điêu mà, lớp Mười một đã nhìn ra mới lạ đấy, lúc đó cậu và Minhyung chỉ là bạn bè bình thường thôi.

Mọi việc dường như đều được giải quyết êm đẹp, Minseok tiếp tục vùi đầu học tập và nghiên cứu.

Thành tích của Minseok vẫn nổi bật vô cùng, tâm thế điềm tĩnh được tôi rèn bao nhiêu năm giúp đôi tay cậu cực kỳ ổn định trong những cuộc giải phẫu.

Dần dà, các sinh viên tin chắc rằng dù người đang nằm trên bàn mổ là bố mẹ Minseok chăng nữa, cậu cũng có thể bình tĩnh như đang đứng trước một khúc gỗ vậy, thế nên được tặng biệt hiệu là: Sát thủ máu lạnh.

Minseok dở khóc dở cười nhưng không để tâm lắm, mặc mọi người đùa vui với nhau.

Năm năm trong Đại học Y là một quãng thời gian dài, bấy giờ Minhyung đã bắt đầu học Thạc sĩ, còn Minseok vẫn đang học Cử nhân.

Dù Minseok luôn mải mê học, nhưng theo cậu biết, ngoài học ra, Minhyung cũng tham gia nghiên cứu sản phẩm để lên kế hoạch gây dựng sự nghiệp.

Thật ra Minseok đã ngờ ngợ ra rồi, cậu biết Minhyung đang trải sẵn đường cho tương lai nếu không được gia đình chấp nhận, nên dù biết Minhyung bộn bề công việc, nhưng cậu không hề lên tiếng bảo Minhyung hãy từ bỏ, chỉ cố gắng hết sức mình giúp được bao nhiêu thì giúp.

Chờ đến khi Minseok tốt nghiệp đại học, những giáo sư hướng dẫn nổi tiếng đã nhắm trúng cậu từ lâu bấy giờ đều mở lời muốn nâng đỡ cậu.

Minseok hướng tới ngoại khoa, hơn nữa trong đó có một điều khiến cậu vô cùng để tâm đó là căn bệnh mà mẹ cậu đã mắc phải.

Mười mấy năm trước, mọi thứ đều không phát triển như giờ, rất nhiều căn bệnh không có cách chữa trị tốt, nên mẹ cậu cũng không có môi trường điều trị lý tưởng.

Mười mấy năm sau, căn bệnh ấy sẽ được cứu bằng việc phẫu thuật, nhưng thao tác rườm rà, yêu cầu rất cao với bác sĩ phẫu thuật chính.

Minseok dứt khoát lựa chọn thầy hướng dẫn về lĩnh vực liên quan để nghiên cứu thêm.

Tối hôm nay, Minseok và Minhyung vừa 'vận động rèn luyện sức khỏe' xong, dựa vào nhau tâm sự.

Minhyung lau mồ hôi trên trán Minseok : "Dậy tắm rửa nhé? Anh sợ người rít quá ngủ không ngon."

"Không cần đâu... chắc chắn bạn sẽ không ngoan ngoãn tắm." Minseok híp mắt: "Em mệt quá, mai dậy tắm."

"Sao anh không ngoan chứ? Anh luôn rất ngoan với bạn mà." Minhyung không ép buộc, hắn đứng dậy lấy khăn, thấm nước lau người cho Minseok.

Bấy giờ toàn thân Minseok nồng mùi pheromone của hắn, dù đã lau xong cũng chẳng biến mất hẳn.

Minhyung hài lòng vô cùng, hắn cúi đầu hôn Minseok: "Mở ra anh xem có bị thương không?"

"Không bị thương, chuẩn bị kỹ lắm mà." Minseok tắt đèn, kéo chăn trùm kín người không cho Minhyung chen vào.

"Bên nhau lâu vậy rồi còn mắc cỡ, có chỗ nào của bạn mà anh chưa từng thấy đâu?" Minhyung đòi xem với dáng vẻ hùng hồn.

Minseok hờ hững nói: "Lần trước bạn cũng nói vậy, sau đó kiểm tra thấy không bị gì thì đề nghị thêm lần nữa."

Minhyung: "..."

"Có à?" Minhyung giả vờ mất trí nhớ để bỏ qua chủ đề này, chuyển sang một chuyện khác mà mình đang quan tâm: "Khi nào chúng ta đăng ký kết hôn?"

Họ đã bên nhau được vài năm, nhưng Minseok chưa bao giờ đề cập đến khiến Minhyung hơi lo.

Hàng mày Minseok trở nên nhu hòa, cậu khều ngón tay Minhyung: "Vì bây giờ nói chuyện này còn sớm, chúng ta còn đi học... ít nhất cũng chờ đến khi tốt nghiệp, nói chuyện này cho bố mẹ bạn đã?"

Minhyung hừ một tiếng, miễn cưỡng đồng ý, đoạn đi cất khăn, tắm qua loa một lượt rồi lên giường nằm cạnh Minseok.

Minseok lăn vào lòng Minhyung dụi đến dụi đi, hít thật sâu.

Cậu hy vọng Minhyung nói chuyện của họ với bố mẹ trước, được chúc phúc mới kết hôn, phần nào cũng vì cậu không có người thân để công khai.

Đêm tối luôn dễ khiến người ta sầu muộn, cũng dễ khiến người ta hồi tưởng về quá khứ.

"Nếu mẹ còn sống, em có cứu được mẹ không nhỉ?" Minseok hỏi khẽ.

Minhyung ôm Minseok, vỗ nhẹ lên vai cậu: "Chắc chắn là được, trình độ của bác sĩ Ryu đứng hàng đầu thế giới, không ai mà bác sĩ Ryu không cứu được cả."

Minseok cũng vui hơn, thế là khoe với Minhyung về thành quả học thuật của mình: "Thầy hướng dẫn của em nói trình độ em đã đủ để đảm nhận vị trí bác sĩ phẫu thuật chính rồi, thậm chí nếu không có ông ấy, em là lựa chọn tốt nhất làm bác sĩ phẫu thuật cho những ca bệnh giống mẹ."

"Minseokie giỏi quá." Minhyung nghe thế cũng mỉm cười: "Sau này sẽ càng giỏi hơn, nổi tiếng thế giới."

"Bạn ngoài tiền ra thì không còn gì, ở bên người nổi tiếng ghê gớm như vậy thấy khủng hoảng ghê." Ngoài miệng nói thế, nhưng bàn tay đang đặt trên lưng Minseok đã dời xuống eo, sau đó đến đùi.

"Trái tim đầy khủng hoảng của anh cần được bác sĩ Ryu an ủi." Minhyung giả giọng nghiêm túc.

Minseok: "..."

Minhyung bị khủng khoảng cái con khỉ ấy!

Tuy biết không thể tin, nhưng khi Minhyung hôn mình, Minseok vẫn nhắm mắt đón nhận động tác của hắn.

Tháng ngày yên ả trôi, thầy của Minseok ra nước ngoài tham dự buổi giao lưu hội đàm học thuật, Minseok tiếp tục nghiên cứu cùng đàn anh đàn chị, học thêm về kiến thức lâm sàng.

Nhưng Minseok không ngờ, sự yên ả này đã nhanh chóng bị phá vỡ.

Hôm ấy Minseok còn trong bệnh viện học hỏi thêm, lúc đi ngang văn phòng viện trưởng, cậu nghe thấy một cuộc tranh chấp.

"Sao lại đột nhiên phát bệnh chứ? Bác sĩ Na đâu? Ông ấy sở trường loại phẫu thuật này nhất!"

"Bác sĩ Na ra nước ngoài rồi, dù bây giờ về ngay cũng cần mười mấy tiếng!"

"Rối loạn tuyến thể ảnh hưởng chức năng tim mạch, đây vốn là bệnh hiếm gặp, không bác sĩ nào dám đứng ra phẫu thuật và đảm bảo ca phẫu thuật sẽ thành công!" Minseok vốn không định nghe lén, nhưng cậu chợt khựng lại khi nghe đến tên bệnh.

Đây là bệnh mà mẹ cậu mắc phải, cũng là căn bệnh mà cậu đang nghiên cứu.

Ai đột ngột mắc bệnh này nhỉ?

Giọng nói rầu rĩ của viện trưởng vang lên: "Đây không phải người bình thường đâu, đây là bà chủ nhà họ Lee đấy, nhỡ làm không tốt, chúng ta sẽ gặp rắc rối to."

Ngoài phòng, Minseok trợn to mắt.

Người phát bệnh đột ngột là... mẹ của Minhyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com