Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

*18*

Trời còn chưa sáng, Hiếu đã phải thức dậy chuẩn bị đồ để đến tỉnh khác quay "2 ngày 1 đêm".

Hiếu nhẹ nhàng ngồi dậy, cố gắng không gây ra tiếng động. Ánh sáng từ đèn ngủ dịu dàng chiếu lên gương mặt người nằm cạnh. Atus vẫn còn đang trong giấc mộng, có ai ngủ mà cũng đẹp như vầy không chứ, cậu muốn hôn anh quá đi thôi.

Hiếu khẽ mỉm cười, nhớ lại đêm hôm qua cậu đã phải kì kèo mãi để được vào ngủ cùng anh. Sự ngượng ngùng hiện rõ trên gương mặt Atus khi anh cố từ chối, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể chống lại được ánh mắt và lời năn nỉ từ cậu. Hiếu lúc đó chỉ cười thầm, biết rằng Atus mềm lòng hơn vẻ ngoài của anh rất nhiều.

Cậu đứng dậy, bước nhẹ ra khỏi phòng, không muốn phá vỡ giấc ngủ của anh. Mỗi bước chân đều thận trọng, Hiếu đến phòng lấy đồ đã chuẩn bị trước cho vào vali.

Cách giờ hẹn trợ lý đón còn khá lâu nên cậu cũng không gấp gáp gì, cậu vẫn muốn ở bên cạnh anh thêm chút nữa. Nếu được thì chắc cậu sẽ đưa anh theo đi quay cùng luôn.

Hiếu đang xem xét lại, xem thử còn thiếu đồ gì không thì cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, Atus bước vào với dáng vẻ vẫn còn mơ màng, tóc anh hơi rối và ánh mắt lơ mơ như chưa tỉnh hẳn.

"Em làm anh thức hả. Ngoan vào ngủ thêm đi, còn sớm lắm" Hiếu bước lại gần Atus, giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành anh

Atus dụi mắt, nhìn cậu rồi khẽ nói: "Đêm qua em chạy xe lửa cả đêm luôn đó đội trưởng Trần, anh mới ngủ được có xíu là lại nghe tiếng em dậy...không ngủ lại được"

Atus ấm ức nhìn Hiếu, sao mà cuộc đời gặp toàn những người có sức công phá giấc ngủ của anh không vậy. Song Luân thì khỏi nói, hồi xưa ngủ chung toàn bị tiếng nghiến răng làm cho tỉnh. Lần trước thì bị Captain cho leo cây phải thức đợi còn lần này vớ trúng người thương lái xe lửa nguyên đêm, rồi sau này cứ phải vậy quài luôn hả, khổ quá mà.

"Lần sau tôi ngủ rồi em mới được ngủ, em mà ngủ trước là tôi đá em xuống giường đấy"

Hiếu bật cười khẽ, vừa kéo Atus lại gần vừa cố nhịn cười trước vẻ mặt lên án của anh. "Em xin lỗi mà, hứa sau này anh ngủ rồi em mới ngủ. Mà anh muốn về nhà hay ở đây, nếu ở lại thì để em cài vân tay anh vào khoá cửa"

Atus vẫn giữ khuôn mặt bất mãn, nhưng để mặc cho Hiếu ôm anh vào lòng. "Thôi, để anh về. Lát em đi thì anh cũng về luôn"

Hiếu vừa ôm anh vừa xoa nhẹ lên lưng như muốn dỗ dành. "Cũng được, anh về đó soạn đồ sẵn đi, đợi em đi quay về rồi đón anh chuyển qua đây luôn"

Atus ngẩng đầu lên, nhìn Hiếu với ánh mắt nửa ngạc nhiên nửa dò xét. "Chuyển qua với em? Em nói nghe dễ vậy thôi đó hả? Sao em không chuyển qua nhà tôi"

"Cũng được, vậy anh đợi em về rồi em chuyển qua" Hiếu trả lời ngay mà không cần suy nghĩ, dù sao cũng là ở chung với nhau, anh ở đâu thì cậu ở đó.

Ủa? Là mình gấp vậy luôn đó hả Hiếu. Sao mà em chưa suy nghĩ gì mà trả lời liền luôn vậy. Atus muốn kí đầu Hiếu nhưng hiện giờ đang bị ôm nên không thể làm được. Anh đành há miệng cắn vào cổ Hiếu một cái, đau đến nổi Hiếu phải khẽ hừ một tiếng. Cậu bật cười khi cảm nhận được hành động đầy bất mãn của Atus.

"Anh cắn em đau quá nha" Hiếu vừa nói vừa xoa nhẹ lên vết cắn trên cổ, mắt cười rạng rỡ.

"Vậy mới vừa cái nư của em" Atus lườm Hiếu, anh đang suy nghĩ tới chuyện hai người ở cùng nhau. Với anh thì cũng không có vấn đề gì, cậu muốn thì anh chìu, nhưng phải xem xét coi nơi nào thì phù hợp.

Atus suy nghĩ chốc lát, rồi nói: "Ở chung thì ở nhà của em đi. Đây có sẵn phòng cho em làm nhạc tiện hơn là ở nhà anh"

Hiếu mỉm cười khi nghe Atus đề nghị ở nhà của mình "Vậy nào em về thì em qua giúp anh dọn đồ, mang theo cả đàn của anh nữa"

Atus ngạc nhiên khi nghe Hiếu nói, anh vội đáp lại: "Không cần đâu, anh cũng ít sử dụng lắm"

"Em thấy anh hay đàn rồi quay lại đăng trên acc clone mà" Hiếu nói

Atus lắc đầu "Anh đàn để thư giãn thôi, tiện tay nên up lên. Khi nào anh muốn thì về lại đó quay là được, không cần đem qua đây đâu"

Hiếu có hơi thấy vọng xíu khi Atus từ chối đem đàn đến đây, nhưng anh quyết định như vậy thì cậu sẽ nghe theo "Dạ, vậy thôi"

Atus nhìn thấy vẻ mặt ỉu xìu của Hiếu mà buồn cười, anh hôn nhẹ lên má cậu dỗ dành nói: "Em soạn đồ lẹ đi, để trễ giờ đấy"

Anh nhìn qua đống đồ Hiếu đang chuẩn bị và thở dài: "Cũng muốn đi theo em quá mà không được"

"Em cũng muốn đưa anh theo nữa, em muốn giới thiệu anh cho mấy anh trong nhóm" Hiếu mỉm cười nói

"Cast của chương trình tôi biết hết mà em, giới thiệu chi nữa" Atus ngạc nhiên hỏi

Hiếu hôn lại Atus, nói "Thì biết anh, nhưng chưa biết anh là người yêu của em"

Atus khẽ lắc đầu, nhưng không giấu được nụ cười trên môi "Em đáo để quá rồi đó"

Một lúc sau, tiếng chuông điện thoại của Hiếu vang lên. Trợ lý đã đến chung cư đang đợi cậu ở dưới. Atus cũng đã thay quần áo xong, chuẩn bị đi cùng cậu nhưng khác ở chỗ là anh đi về nhà ngủ tiếp, còn cậu thì đi quay hình.

Đi đến cửa, Hiếu cài vân tay anh lên khoá cửa chung cư của mình để anh muốn đến lúc nào thì đến. Hai người cùng nhau đi xuống, gần đến cổng chung cư thì Atus bước lại gần Hiếu, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho cậu. "Nhớ giữ sức khỏe, đừng làm việc quá sức. Khi nào rảnh thì nhắn tin cho anh"

Hiếu gật đầu, rồi cậu vươn tay kéo khẩu trang của cả hai xuống hôn vào môi Atus. Anh hơi giật mình, nhưng rồi cũng nhanh chóng đáp lại. Dù chỉ là một cái chạm môi nhẹ, nhưng sự ấm áp từ nụ hôn khiến cả hai cảm nhận được sự gần gũi và thân thuộc.

Hiếu mỉm cười khi buông ra, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch nhưng cũng đầy dịu dàng "Nhớ em nhiều vào nhé anh A Tút"

Atus bật cười, gật đầu rồi xoa nhẹ lên tóc Hiếu trước khi cậu quay đi, hướng về chiếc xe đang chờ sẵn. "Đi cẩn thận nhé. Anh đợi em về"

Chờ khi Hiếu đã lên xe và rời đi, anh mới đi ra khỏi cổng chung cư bắt xe trở về nhà. Về đến nhà Atus liền vào thẳng phòng ngủ rồi ngã ngay xuống giường, đắm mình vào chiếc chăn mềm và định nhắm mắt ngủ thêm chút nữa. Đột nhiên, điện thoại trên bàn đầu giường rung lên, màn hình sáng lên thông báo có tin nhắn tới.

Anh nhấc điện thoại lên xem, đôi mắt còn lờ mờ vì cơn buồn ngủ. Tin nhắn từ Hiếu hiện ra:

"Em tới chỗ mọi người rồi. Anh nhớ giữ sức khoẻ, đừng có ngủ rồi bỏ ăn đó"

Atus thẫn thờ nhìn dòng tin nhắn rồi lại bật cười, sự ấm áp dần len lỏi trong lòng anh. Anh còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đột ngột reo vang, tiếng chuông báo hiệu một cuộc gọi đến. Atus nhìn màn hình, thấy tên Hiếu hiện lên. Khẽ mỉm cười, anh nhanh chóng bắt máy.

"Anh đây, sao thế em" giọng Atus trầm ấm, pha chút buồn ngủ.

Bên kia, giọng nói của Hiếu vang lên: "Thấy anh seen mà lâu quá chưa rep lại nên em điện"

Atus bật cười khẽ, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn khi nghe giọng Hiếu qua điện thoại. "Em nhớ tôi rồi chứ gì"

Giọng cười của Hiếu vang lên bên tai anh "Nhớ chứ, đi tận 1 tuần lận mà. Hẹn anh 1 tuần sau em trở về rồi em đóng gói anh qua nhà em luôn"

"Rồi để coi đội trưởng Trần đóng gói tôi thế nào đây" Atus trêu trọc lại

"Đợi em về nha. Anh ăn uống đầy đủ vào nhé, đừng có siết cần nữa. Có đi tập nhảy với mọi người thì cũng cẩn thận, tập vừa sức thôi" Hiếu bắt đầu dặn dò Atus, dài dòng hệt như ông già vậy

"Tập mấy cái nhẹ nhàng thì sao top 1 được em. Tôi không dance battle thì thôi, một khi đã làm thì cứ phải gọi là chấm hết" Atus cất cao tiếng gáy của mình

Hiếu bật cười rồi hạ giọng, dịu dàng hơn "Anh cũng phải cẩn thận đó. Còn top 1 thì để em lo, anh cứ lên gáy hết mình cho em"

"Anh tin vào em đó nha đội trưởng Trần" Atus cười nói

"Em chuẩn bị lên xe rồi. Anh ngủ thêm đi, nhớ thức dậy ăn đó" Hiếu nói, có giọng giục cậu mau vào ở đầu dây bên kia

"Ừa, rảnh thì nhắn anh nhé. Anh đợi em về" Atus cười, nói

"Nhớ em nhiều nhiều nhá. Yêu anh" Hiếu nói xong thì cúp máy

Atus đặt điện thoại xuống, nằm ngửa ra giường, ánh mắt nhìn lên trần nhà. Sự yên tĩnh trở lại nhưng trong lòng vẫn ấm áp. Mối quan hệ giữa anh với Hiếu phát triển nhanh hơn những gì anh nghĩ nhiều, thậm chí ban đầu anh còn chả có ý định tiến sâu. Vậy mà mọi khúc mắc và lo lắng của anh còn chưa được bao lâu thì Hiếu đã đến tháo luôn từ đầu cho đến ngọn. Mặc dù anh nguyện ý tin tưởng Hiếu nhưng anh cũng phải đề phòng những chuyện có thể xảy ra. Tương lai mà, đâu ai biết được điều gì, cứ phải cẩn thận hơn đã.

Mấy ngày trôi qua khá bình yên, Atus hôm nào cũng được Jsol và Erik đưa đi training một khoá nhảy cấp tốc. Mọi người cũng thống nhất thứ tự nhảy sau khi ban tổ chức đưa ra luật thi cho vòng battle dance. Erik sẽ nhảy trước, mở đầu khá quan trọng nên để Erik ra là hợp lí nhất, tạo concept các kiểu thêm để gây ấn tượng nữa. Vòng hai thì Jsol sẽ ra trận, còn vòng cuối thì là Atus.

Atus là người tự đề cử mình nhảy vòng cuối, dại gì mà ra nhảy đầu. Với cái trình dance điệu con gà của anh thì loại từ vòng gửi xe luôn, mấy đứa em đứng sau làm sao thể hiện được. Nên anh để hai người mạnh ra trước, đảm bảo chắc chắn hơn phần thắng đã. Cứ thế mà ba người chia nhau tập luyện, Erik và Jsol cũng hỗ trợ Atus hết mình để giúp anh lớn trong nhóm bớt nhảy lại mấy điệu nhảy dưỡng sinh.

Hiếu đi quay ở Bạc Liêu nhưng hồn thì gửi trên người Atus, lúc quay xong rảnh là cậu lại nhắn tin cho anh. Đi đến đâu thấy gì đẹp, lạ hay ăn món gì ngon đều chụp gửi qua cho Atus. Cậu chụp nhiều đến mức mà Atus phải hỏi là bên đó thuê cậu seeding hay sao. Cậu chỉ muốn cho Atus thấy những điều cậu đang thấy thôi, hi vọng sau này đi đến đâu thì hai người cũng sẽ đi cùng nhau.

Mấy anh em trong chương trình ngồi nhìn thằng út sơ hở là nhắn tin rồi còn cười cười, bình thường có thấy chụp choẹt gì đâu mà chuyến này đi ta nói hé, đụng đâu cũng chụp hết.

"Coi bộ hai chị em mình sắp ra chuồng gà rồi chị ơi" Cris Phan giả vờ khóc lóc ôm lấy tay của Dương Lâm

Dương Lâm cũng diễn theo chỉ vào Hiếu nói "Trời ơi, chị em mình đúng là số khổ mà. Đồ đàn ông tệ bạc"

"Gì dọ, sao anh nói em vậy" Hiếu đưa mắt nhìn lên hai người anh đang đóng tuồng kia

"Em có người khác rồi đúng không, em bỏ chúng tôi" Dương Lâm nói

Ngô Kiến Huy, Kiều Minh Tuấn với mẹ già Trường Giang vẫn đang cười ngồi hóng màn kịch của ba người, kiểu nào thì Hiếu nó cũng đáp trả lại được thôi. Nhưng mà không ngờ hôm nay cậu không dùng cái mỏ hỗn đã trải qua tám mươi mốt khoá huấn luyện để bật ngược lại Dương Lâm mà chỉ nhìn rồi lắc đầu cười.

Mấy anh lớn bỗng bắt được tần sóng của nhau, không hẹn mà cùng đứng dậy kéo Hiếu vô phòng ngủ vẫn chưa set up camera.

"Em có người yêu rồi hả Hiếu" anh Bắp lên tiếng hỏi trước

Hiếu ngạc nhiên hỏi lại: "Ủa, bộ em thể hiện rõ lắm hả anh"

"Ừ em, em nhắn tin mà em cười xém tét cả miệng đó em" Dương Lâm nói

Cris Phan cũng tiếp lời: "Ai mà để ý thì nhìn cũng biết hết đó Hiếu ơi. Hèn chi hôm bữa lúc đi xe thấy nguyên cái dấu đỏ lờm trên cổ, tưởng đâu bị gì thì ra bị người yêu cắn"

Hiếu nhíu mày, cũng không ngờ là mình lại để lộ nhiều như thế. Từ sau đêm anh Tú chính thức chấp nhận ở bên cậu, Hiếu luôn trong trạng thái hạnh phúc quá nên thành ra khó mà kiểm soát được, chắc phải kiếm chế lại hơn rồi. Cậu cũng không muốn giấu chuyện mình với anh nhưng nếu để lộ chuyện này cho cánh truyền thông biết thì cả hai đều sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Cậu đã hứa với Atus rồi, nên cậu phải cẩn thận bảo vệ mối quan hệ này

Thấy Hiếu không trả lời, mọi người cũng không ép cậu nữa. Trường Giang nói: "Thôi được rồi, khi nào có dịp thì đưa người yêu tới gặp mặt với mọi người cho biết"

Kiều Minh Tuấn hỏi Hiếu: "Người yêu của em cũng trong giới hay sao"

"Dạ, mọi người cũng biết ảnh" Hiếu gật đầu, đáp

"Ụa ụa? Ảnh...???" Dương Lâm mặt đầy chấm hỏi nhìn Hiếu

"Chị không nghe lộn đâu, tại em cũng nghe" Crish Phan nói với Dương Lâm

"Giỡn hay thiệt vậy Hiếu" Trường Giang hỏi

"Em nói giỡn với mấy anh làm chi mấy chuyện này. Người yêu em là con trai" Hiếu trả lời mà không cần vòng vo

Câu trả lời của Hiếu khiến mọi người đều trố mắt ra nhìn, một chút im lặng ngỡ ngàng lướt qua không gian. Thấy mọi người đang quá mức căng thẳng Dương Lâm đành lên tiếng, anh bám lấy Hiếu giả vờ khóc lóc "Trời ơi, vậy sao không phải là anh Hiếu ơi"

"Thôi chị ơi, mình diễn cái nét nó ấy lắm. Em mà là Hiếu em tiễn chị đi liền" Cris Phan hùa theo

Mọi người bật cười, không khí hoà hoãn hơn hẳn.

"Còn cùng trong giới nữa thì khó lắm nha Hiếu, truyền thông nó không ngại việc dựng chuyện thêm nếu biết đâu" Kiều Minh Tuấn nói với Hiếu

"Dạ em biết. Nhưng mà không phải anh ấy thì không được"

Trường Giang thở dài, vỗ vai Hiếu "Thôi miễn em hạnh phúc thì mọi người ủng hộ hết" rồi quay sang những người khác nói "Chắc Hiếu cũng suy nghĩ kĩ rồi, thôi thì mình cứ ủng hộ đi"

"Vậy khi nào được thì hẹn mấy anh em gặp nhau đi. Người yêu em mà là người bọn anh ai cũng biết thì khó đoán nhe" Ngô Kiến Huy lên tiếng

"Dạ, khi nào về để em hỏi anh ấy. Có gì em báo mọi người lại nhé" Hiếu trả lời, trong lòng cậu rất cảm kích những người anh lớn này. Từ lúc tham gia dàn cast này đến nay, anh đã được chỉ dạy cũng như học hỏi rất nhiều điều từ các anh. Mọi người ai cũng thương yêu anh hết, vì thế anh cũng không muốn giấu mọi người. Hơn nữa, các anh đều biết anh Atus mà, anh Kiều Minh Tuấn còn thân với ảnh nữa kìa, Hiếu thầm nghĩ trong lòng.

Trước ngày Hiếu về, Atus phải đi dự sự kiện ra mắt nước hoa mới của YSL Beauty - MYSLF SPACE. Không chỉ có anh mà các anh trai khác trong chương trình cũng được mời tới.

"Eo ôi, anh tôi ơi. Đẹp trai quá đi" Nicky ôm anh chào hỏi, miệng thì khen anh không dứt, hot pick số 1 trong lòng Nicky mà

"Uầy, anh Tút nay đẹp trai ghê ta" HURRYKNG khoác vai Atus nói

"Sai đẹp chiuuu, sai đẹp chiu của em" Negav vừa nói vừa nắm tay anh lắc lắc

"Cứ thế, các em cứ nói thế mãi" Atus cười trêu lại "Nhưng tôi thích, các em cứ khen tiếp đi"

Mọi người đều bật cười, Captain đi đến kéo tay Atus "Anh chụp với em một tấm đi"

Atus đi ra chụp ảnh cùng Captain, đang đứng sát nhau nên thuận thế anh ghé vào tai cậu hỏi nhỏ "Nay RHYDER không đi với em hả"

"Không anh ơi, hôm nay ảnh đi diễn chỗ khác rồi í" Captain lắc đầu, ngoan ngoãn trả lời anh

"Bình thường hai đứa đi như hình với bóng mà nay lạ nhể" Atus bật cười ôm lấy vai cậu

Captain cũng cười theo "Thì cũng phải có lịch khác nhau mà anh, tí em về trước để qua bên Quang Anh đây"

Hai người cười nói với nhau thì bỗng nhiên Atus bị một cánh tay khoác lên kéo về sau khiến anh hơi loạng choạng.

"Anh Tút cũng chụp hình với em đi, em đợi anh nãy giờ rồi mà anh toàn lo nói chuyện với Captain" Dương Domic nói với vẻ mặt lên án

"Ê, anh A Tút đang nói chuyện với em mà" Captain ngay lập tức giữ tay Atus kéo lại

Atus kẹt ở giữa cười bất lực nhìn hai đứa em nhỏ, lúc này staff đến kêu Captain qua nơi khác chụp ảnh thì anh mới thoát được.

Dương nhìn anh, cười tươi "Mình chụp hình thôi anh"

Atus và Dương Domic đứng gần nhau, điều chỉnh dáng vẻ cho tự nhiên và thoải mái trước ống kính. Ekip nhanh chóng bắt đầu chụp ảnh, ánh sáng đèn flash liên tục lóe lên. Ekip chụp ảnh chăm chú, không bỏ sót khoảnh khắc nào giữa hai người. Những tấm hình vừa chụp vừa toát lên vẻ thân thiết và sự tương tác tự nhiên giữa Atus và Dương.

Chụp ảnh xong, hai người đi về chỗ mọi người đang tụ tập để trò chuyện. WEAN hỏi anh: "Nhóm "Ngáo Ngơ" tập luyện tới đâu rồi anh"

"Chưa gì hết em ơi, đội trưởng đi quay chưa về nữa mà" Atus lắc đầu cười trả lời

"Đợi Hiếu nó về, nó dí deadline cho mà thấy" Khang nói

"Siêu dí luôn á, đợt trước em chung nhóm "Đầu Đội Sừng" với Khang mà còn bị dí lên dí xuống" Hùng Huỳnh cũng tham gia vào

"Khác nhóm cỡ đó thì biết chung nhóm cỡ nào chưa, là tôi, tôi đã phải tập nhảy "Love Sand" với thu âm chỉ trong mấy ngày" Jsol kể khổ

"Mai là Hiếu về rồi đó" Negav nói

Dương Domic nói "Ơ thế phải anh Tút về với em là vui rồi, thảnh thơi lắm anh ơi"

"Em còn nói nữa hả, em bảo em chọn tôi mà tôi có thấy em chọn đâu" Atus đánh nhẹ vào vai cậu

"Anh cũng có chọn em đâu" Dương bĩu môi nhìn anh

"Thằng nhỏ này" Atus bật cười nhéo má cậu

Atus ở tới khi sự kiện kết thúc cùng với mọi người, còn bé Captain thì đã rời đi trước rồi. Dương thì vẫn bám theo Atus từ đầu sự kiện tới cuối sự kiện, thằng bé còn ngại ngùng lắm, chưa biết ăn nói thế nào nên anh cũng chỉ cậu nên nói thế nào nếu có người đến phỏng vấn hỏi về sản phẩm.

Khi Atus trở về nhà và mở điện thoại lên, màn hình hiện đầy tin nhắn của Hiếu. Dù anh đã thông báo trước rằng sẽ bận đi sự kiện và hạn chế dùng điện thoại, Hiếu vẫn liên tục nhắn tin, từ những câu hỏi đơn giản như "Anh ăn tối chưa?" cho đến những lời nhắn nhủ ngọt ngào "Em nhớ anh quá."

Atus mỉm cười, cảm thấy lòng mình ấm áp. Hiếu lúc nào cũng quan tâm anh đến từng chi tiết nhỏ nhặt, luôn dặn dò anh đủ điều dù anh chỉ làm việc có vài tiếng. Ngồi xuống giường, Atus cởi áo khoác ra, đặt điện thoại lên đùi và bắt đầu trả lời tin nhắn.

"Anh về rồi đây, khi nào thì em về tới"

Atus ngồi trên giường, nhìn vào màn hình điện thoại sau khi gửi tin nhắn, rồi quyết định gọi cho Hiếu thay vì chờ đợi tin nhắn trả lời. Anh nhấn nút gọi, chờ tiếng chuông đổ dài bên tai.

Chỉ sau vài giây, giọng nói quen thuộc của Hiếu vang lên: "Anh về rồi hả? Có mệt lắm không anh"

Atus mỉm cười, âm điệu nhẹ nhàng: "Anh ổn, vừa về tới nhà đây. Khi nào thì em về tới đây"

"Chắc khoảng sáng mai là em về tới. Anh ăn gì chưa đấy" Hiếu đáp, giọng đầy sự quan tâm.

Atus ngả lưng xuống giường, cảm giác mệt mỏi tan biến khi nghe thấy giọng nói của Hiếu. "Anh ăn rồi, ăn nhiều lắm nên đội trưởng Trần mau về nuôi anh đi, sắp hết gạo mất rồi"

Hiếu bật cười: "Vậy anh đợi em về nhé, hứa nuôi anh suốt đời luôn"

Atus cũng bật cười: "Nói được làm được nhé, để tôi coi em nuôi tôi nổi không"

Hai người nói chuyện điện thoại một lúc lâu, Atus cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Có người từng nói trong một mối quan hệ yêu đương là sự trói buộc, không tự do nhưng anh cảm thấy không phải như thế. Không biết lâu dài sẽ như thế nào nhưng hiện giờ cả anh và Hiếu đều tôn trọng thời gian và công việc của đối phương. Dù gì cũng trưởng thành hết rồi, đâu cần phải cứ khư khư ở bên nhau làm gì, biết đối phương trong lòng có mình là đủ rồi.

Atus khẽ cười, mắt nhắm hờ: "Anh nhớ em lắm"

"Em cũng nhớ anh"

Cả hai im lặng trong vài giây trước khi Atus nhẹ nhàng cúp máy, cảm giác lòng mình nhẹ nhõm và yên bình hơn sau cuộc trò chuyện.

Atus bước vào phòng tắm, dòng nước ấm chảy xuống giúp anh cảm thấy thư giãn sau một ngày dài. Tắm xong, anh lau khô người, mặc đồ ngủ rồi leo lên giường.

Đặt điện thoại sang một bên, Atus nằm xuống giường, kéo chăn đắp ngang người. Vừa nhắm mắt định chìm vào giấc ngủ, điện thoại bỗng rung lên với tiếng chuông tin nhắn. Atus với tay lấy điện thoại và thấy tin nhắn của Hiếu hiện lên:

"Em về đến khách sạn rồi. Anh ngủ chưa?"

Atus khẽ cười, nhắn lại: "Anh chưa ngủ. Em tắm rửa rồi nghỉ sớm đi, đừng thức khuya quá"

Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời từ Hiếu đã đến: "Dạ, em cũng chuẩn bị đi ngủ rồi. Ngày mai em về sớm nữa. Ngủ ngon nha anh, nhớ giữ sức khỏe. Em yêu anh"

Atus cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn bao giờ hết. Anh nhắn lại một dòng cuối trước khi tắt điện thoại: "Ngủ ngon nhé, anh cũng yêu em"

Tắt đèn, Atus kéo chăn cao hơn, cảm giác sự bình yên lan tỏa trong lòng khi nghĩ về Hiếu. Mãi suy nghĩ vẫn vơ một lúc thì giấc mộng dần tiến tới vỗ về anh vào giấc ngủ say.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com