Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

S. Still_ mãi mãi

Không khí trong buổi tối cuối cùng của năm năm đang diễn ra vô cùng sôi động. Cuối cùng, khi mọi người ăn uống
no đủ, Dumbledore chậm rãi đứng lên, các học sinh không nói, nhìn Hiệu trưởng, cùng đợi cụ lên tiếng.

"Lại kết thúc một năm học, năm này chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện, khiến người ta ấn tượng sâu sắc, " cụ chậm rãi giang hai cánh tay, mỉm cười nói, "Đồng thời, ta muốn tuyên bố một
việc, " cụ nhìn đại sảnh an tĩnh, nói:

"Ta đã đảm nhiệm vị trí này lâu lắm rồi. Mà bây giờ, ta đã già. Từ năm sau, ta không đảm nhiệm chức Hiệu trưởng
Hogwarts nữa. Phó Hiệu trưởng Giáo sư McGonagall sẽ tiếp nhận vị trí của ta, trở thành Hiệu trưởng mới của
Hogwarts."

Nhìn phía các học sinh đều bàn tán bên dưới, cụ cười nói: "Rất vui khi có thể ở Hogwarts nhiều năm như vậy, ta nghĩ đó là trí nhớ quý giá nhất trong đời ta. Cám ơn mọi người!" cụ cười thật sâu, nhẹ nhàng cúi người xuống.

Toàn trường im lặng, sau đó những tiếng vỗ tay dần to lên, rồi cuối cùng như sấm, quả thực như phá vỡ cả trần nhà. Harry chú ý trong mắt mấy
học sinh đã tràn nước mắt. Mọi người đều biểu đạt lòng kính trọng với cụ.

Cụ Dumbledore cười tủm tỉm nhìn bọn nhỏ trong đại sảnh, trong mắt mơ hồ mang ánh sáng của dòng nước mắt vui
mừng.

Harry mỉm cười nhìn Hiệu trưởng, thầy ấy dã hi sinh quá đủ rồi, không phải sao?! Rời khỏi nơi này, có lẽ cụ sẽ có cuộc sống tự tại. Dù sao cụ và ông Grindelwald cũng đã bỏ lỡ nhau gần một thế kỷ. Vứt bỏ gông xiềng, cuộc sống của họ sẽ càng hạnh phúc hơn.

Học kỳ chấm dứt, tất cả mọi người vội vàng thu dọn hành lý. Trên sân thể dục không có bóng người.

Harry bay bằng cây tia chớp, nhìn lâu đài Hogwarts nguy nga, cảm thấy xúc động bùi ngùi.

Lâu đài này, chứa đựng rất nhiều tình cảm và trí nhớ của cậu. Nó trải qua mài giũa ngàn năm bao lần, như sự nung đúc của thời gian, mang
theo một vẻ tao nhã hồn nhiên sẵn có, ngắm nhìn liền khiến lòng người yên ổn
lại. Không tự chủ cậu nhớ đến chuyện mà Salazar nhờ cậu. Dù cho không có sự nhờ vả của ngài, chắc chắn quyết định của cậu vẫn là nơi này.

Harry quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng trên tháp thiên văn, ngay bên cạnh cậu.

"Sev..."

"Sao?!"

"Em yêu anh" Thiếu niên cười, hai má đỏ ửng. Cậu buông cây chổi, nhảy lên, ôm chặt lấy cổ người cậu yêu

"... Ừ. Ta cũng yêu em." Nét mặt vị giáo sư độc dược mềm hóa. Ghì chặt lấy thân thể ngầy trong lòng. Trả lời cậu.

Chúng ta cuối cùng cũng có thể bên cạnh nhau, việc cuối cùng có lẽ là quý trọng thời gian sau này hơn mà thôi.

"Mùa hè năm nay, tới nhà ta đi, em chắc cũng không muốn ở nhà dì dượng em phải không." Severus xoa xoa mái tóc thiếu niên.

"Không. Anh cùng em đến nhà chú  Sirius đi. Em muốn giới thiệu anh cho Sirius." Cậu cười, nhẹ dụi đầu vào cằm anh.

Hai người đối diện, sau đó không hẹn mà cùng tiếp cận, trao đổi một nụ hôn triền miên không dứt.

Bên dưới, những cây xin đừng quên tôi vẫn đung đưa những cái lá của chúng trong gió. Chúng vẫn sẽ tiếp tục sống và tiếp tục nở hoa cho đến khi vòng đời của chúng kết thúc.

Mọi chuyện vẫn xảy ra như vậy. Tốt đẹp như trong mơ.

* một thời gian nào đó trong tương lai.

Tiếng chuông tan học vang lên, Harry kẹp giáo án lại, ân cần nói:

"Như vậy, hôm nay chúng ta đến đây thôi, lần sau đi học cái trò đem bài luận văn 10 tấc theo nhé." Sau đó bước nhanh khỏi phòng học.

"Ây da, Giáo sư Potter đẹp trai quá! Nếu tương lai có thể gả cho thầy, mình tổn thọ mươi tuổi cũng đáng ..." Một nữ sinh sư tử bụm lấy khuôn mặt đỏ rực nói khi đang đi trên hành lang. Mấy nữ sinh bên cạnh điên cuồng gật đầu.

Một Hufflepuff  đi bên cạnh khinh bỉ nói: "Đừng mê trai nữa, sao có thể chứ?"

Sư tử nhỏ bé không phục, "Tại sao không thể chứ?!"

"Chẳng lẽ cậu quên bạn đời  của giáo sư Potter còn ở đó à? Cậu đấu lại thầy ấy?!" Chưa nghe thấy gì từ cô bé sư tử kia, một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên phía sau.

"Gryffindor trừ 20 điểm vì dám bàn tán về giáo sư." Nói rồi vị xà vương đi thẳng. Cô bé Hufflepuff nhìn bóng dáng cuồn cuộn của giáo sư, lại nhìn cô bé Gryffindor bé nhỏ đang run rẩy, bỗng chốc thấy một luồng khí lạnh chảy qua người. Trong liền một tuần sau đó, vị giáo sư độc dược khó tính liên tục cho điểm cho nhà Hufflepuff dưới ánh mắt lồi to của những con thú nhỏ Hogwarts. Nhưng đây là chuyện của tương lai. Còn bây giờ vị xà vương nào đó đang ôm lấy thắt lưng của chú sư tử nhỏ, dựa đầu vào hõm vai cậu.

" Mệt!?" Nhìn khuôn mặt buồn ngủ của bạn đời mình. Severus Snape không kìm được mà hôn nhẹ lên trán cậu một cái.

"Em chỉ buồn ngủ." Tiếng nói sạch sẽ mát lạnh của thanh
niên dán vào tai người đàn ông. Snape cười nhẹ. Động người, ôm cậu về giường. Đột nhiên nhớ chuyện hôm nay khiến mình khá là khó chịu, quyết định trả thù cậu một
chút. Liền cù nhẹ vào hai bên sườn cậu

"Không... haha... Sev.... Đừng buồn...haha..." cậu vặn vẹo thân thể tránh cái tay độc ác trêu chọc. Cười lăn lộn.

Nhìn thấy đã trừng phạt đủ rồi, xà vương nào đó quyết định tha thứ

"Tốt lắm," Snape vỗ vỗ cánh tay Harry để trên lưng anh. "Để xem mấy cô nàng sư tử não thoái hóa kia nhìn thấy em thế này còn có thể nghĩ lung tung gì nữa không?!" Anh hừ mũi.

"Sev... anh ghen?!" Cậu cười to. Nhìn khuôn mặt luôn trắng nhợt của người cậu yêu hiện lên một vệt đỏ. Nhưng như nghĩ đến điều gì, cậu im lặng một lúc lâu.

"Severus, " Harry rốt cục quay đầu, nhìn về phía người đàn ông bên người.

"Chúng ta nhất định sẽ bên cạnh nhau mãi mãi, em thề."
Snape không nói gì, mãi đến lúc sau hắn nắm lấy tay Harry, mười ngón đan vào
nhau.

" Ừ... mãi mãi...Chúng ta sẽ bên cạnh nhau...."

Lời nói đơn giản, lại cất giấu lời hứa hẹn chắc chắn nào đó.

°____________________°

Vị giáo sư phòng chống nghệ thuật hắc ám họ Potter hôm nay không hề vui vẻ.

Cũng không biết có chuyện gì. Mấy hôm nay cậu cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ma lực cậu dạo này cứ lên xuống bất ngờ làm cậu lo lắng.

Nhẹ nhàng niệm chú kiểm tra sức khỏe, Harry bật dậy. Cái gì thế này?!

Đứa nhỏ!!

Mười phút sau.

"Potter, em đang luyện tập làm pho tượng tiêu chuẩn sao?" Snape đi vào phòng
ngủ, thấy vẻ mặt Harry không thích hợp, "... Sao vậy?" Sau khi phát hiện bạn đời không hề để ý đến câu đùa của mình. Severus Snape nhẹ giọng hỏi.

Harry phản xạ đưa đũa phép và tấm da dê ra sau người, "Em em..." Mặt không
tự chủ đỏ lên.

Snape khó chịu nhướng mày, " Nói cho chính xác Harry."

Harry nuốt nước miếng, "Severus, anh thích trẻ con chứ?"

"Sao em hỏi vấn đề ngu xuẩn này, dựa vào cái gì em cho rằng ta sẽ thích những tên quỷ khổng chỉ biết kêu khóc oa oa hả!"

Harry thất vọng cúi đầu nhìn sàn nhà, thì thào, "Con mình cũng không vui sao?"

"Cái gì?" Snape nghiêm trọng nghi ngờ tai mình có vấn đề. Anh ngay lập tức niệm chú kiểm tra sức khỏe. Sau khi nhìn thấy kết quả thì liền đứng hình.

"Trẻ con rất đáng yêu, Sev, đừng ghét mà, được không?" Harry dè dặt hỏi. Nhưng bỗng nhiên Severus Snape chạy khỏi phòng. Nhanh chóng quay lại cùng hàng tá độc dược đủ màu sắc.

"Uống. Uống ngay. Cái này cũng phải uống. Cả cái này nữa." Độc dược không ngừng chui vào tay Harry làm cậu khóc không ra nước mắt.

"Sev..."

"Phải rồi. Còn đây nữa..." vị giáo sư chạy khỏi hầm. Để lại vị sư tử đang phất phơ trong gió.

Harry: Sev anh còn chưa nói với em anh có thích trẻ con không mà....

°_________ gần một năm sau___________°

Harry Potter nhìn cặp sinh đôi đang ngủ yên lành trong nôi. Mắt chứa đầy dịu dàng.

"Sev... anh định đặt tên cho con chưa?!" Cậu dựa vào người đàn ông phía sau. Hai mắt nhắm lại hưởng thụ quãng thời gian ấm áp ở bên nhau.

"Matthew, Matthew Potter Snape" lại nhìn bạn đời im lặng tiếp tục chờ đợi, anh liền đỏ mặt quay đi. "Ta chỉ nghĩ tên cho một đứa. Ai nghĩ em lại sinh một cặp song sinh chứ?!" Anh dựa cằm vào đầu cậu. Cười nhẹ.

"Hmmm.... Matthew... mòn quà của chúa. Tên không tệ nha." Harry cười hôn nhẹ lên cái cằm kiên nghị kia. Cười một chút, phát hiên một bé đã tỉnh, Harry liền bế bé lên. Bỗng trong lúc ấy, cậu bé mở mắt. Đôi mắt đen trong suốt bỗng chuyển thành màu đỏ làm cho hai người cha của cậu đứng hình.

"Sev... em nghĩ nên đặt tên con là gì rồi..." Harry cứng ngắc quay người về phía Severus Snape.

"Salazar .... Salazar Snape Potter..."

Ly: bé Salazar này không còn kí ức của kiếp trước đâu. Và bé sẽ được hạnh phúc. Ở nhà có hai papa cùng anh trai yêu chiều. Đến trường thì thành manh vật của toàn thể các tỉ tỉ. Sau này có một bé công trung khuyển xà. Nói chung là cuộc đời này sẽ trải qua ấm áp. Coi như đây là phần bù của bé vì kiếp trước đi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com