Y. Young_ Tuổi trẻ
Nhấc lên cái tay đang yên vị trên đầu Draco, khổng tước nhỏ ngay lập tức chỉnh sửa lại kiểu tóc rồi ngước cái cằm lên bày vẻ không hề có gì xảy ra cả. Ai aaa thật sự là chán mà, tôi còn chưa có chơi đủ đâu. Nhưng tôi phải chấm dứt hành động của mình trước khi Hagrid đến và lôi tôi đi. Nếu đi cùng ông ấy, tôi sẽ phải tiếp tục cái chương trình dò xét vòng thi, mà chỉ có trời biết tôi đã biết nội dung rồi.
Đã là một phù thủy 27 tuổi, thực sự là rất ngu xuẩn nếu nói rằng mình không thể thưc hiện được một số bùa phép đơn giản. Nên tôi đương nhiên ngay lập tức bất chấp bị nghi ngờ hoàn thành hoàn mĩ chương trình học năm tư của mình. Công việc trêu chọc và sỉ nhục của Slytherin cùng với cuộc chiến tranh lạnh cùng Hufflepuff vẫn chưa kết thúc, điều may nhất có lẽ là Draco sau vụ kia thì không tham gia bất kì trò sỉ nhục nào nữa, thực sự là phong cách bảo vệ người nhà của Malfoy, nếu không có bất lợi quá lớn về lợi ích, họ sẽ không bao giờ làm ra những hành vi tổn hại đến người nhà mình. Và tất nhiên, mọi thứ trên đều không ảnh hưởng gì đến tôi, đã là một người trưởng thành, lũ quỷ khổng lồ ngu xuẩn đầy đầu cỏ lác kia còn lâu mới có thể làm cho tôi phải chịu áp lực. Hừ!!!
Tiết Độc dược quả thực là thiên đường, cũng như hôm nay, tôi dành trọn một tiếng rưỡi đồng hồ nhìn về thầy không chớp mắt. Hành vi của tôi có lẽ không qua được ánh mắt của thầy. Ông ngước đầu lên, nói với mọi người trong lớp nhưng tôi chắc chắn ánh mắt đen cứng đơ của ông đang xoáy chặt vào tôi.
"Thuốc giải độc! Tất cả các trò phải chuẩn bị công thức ngay bây giờ. Ta muốn các trò bào chế thuốc giải độc một cách cẩn thận. Và rồi chúng ta sẽ chọn người nào đó để thực nghiệm." Ánh mắt ám chỉ và cái nhếch mép khinh bỉ của ông khiến cả người tôi run rẩy, không kìm được mà quay sang cho ông một nụ cười sáng lạn. Tất nhiên, để được đến gần thầy, tôi không quá để ý phải thực nghiệm độc dược.
Vừa lúc đó, có tiếng gõ trên cửa cánh hầm, và cánh cửa phòng học mở bung ra. Người tới vẫn là Collin, sau một hồi nói chuyện, tôi ngay lập tức phải chia tay lớp học độc dược để đi theo cậu ta đến một căn phòng trong lâu đài để làm cái công việc cân đo đũa phép tốn thời gian
(tác giả: vậy việc ngồi trong phòng độc dược ngơ ngẩn nhìn thầy Snape cả ngày thì không vô nghĩa sao?
Harry: * vẻ mặt nghiêm túc* tất nhiên là không. *quay qua, giơ đũa phép cho tác giả vài bùa đùa dai*
Tác giả: *ôm đầu chạy trốn* oa hu hu ta không quản nhiều nữa, không quản nhiều nữa là được chứ gì? Ta về viết truyện tiếp là được mà)
Trong phòng, gần như tất cả những người có thẩm quyền đều đã xuất hiện. Sau khi tôi tiến vào, ngay lập tức ông Bagman chạy ra có vẻ hồ hởi.
"A đây rồi quán quân thứ tư. Vô đây, Harry, vô đây... chẳng có gì phải lo âu cả. Chỉ là lễ cân đũa phép mà thôi các giám khảo khác sẽ đến trong chốc lát nữa thôi..."
'Tất nhiên tôi biết đây là lễ cân đũa phép. Mà thực sự chẳng có vấn đề gì khiến cho tôi có thể phải lo âu trong cái lễ ngu xuẩn tốn thời gian này!' Không nói gì với ông ta, tôi rủa thầm trong lòng. Đừng nghĩ tôi sẽ có tâm trạng tốt khi bị lôi xềnh xệch khỏi lớp độc dược để tham gia cái thứ lễ nghi vô nghĩa này!!! Xoay mắt trong vô định, ánh mắt tôi dừng lại khi tôi thấy một bóng dáng khá quen thuộc.
Với mái tóc vàng uốn công phu cùng những lọn tóc quăn cứng đơ một cách lạ lùng. Rita Skeeter mặc lên mình một cái áo đỏ và cặp mắt kính cẩn ngọc làm nổi bật vẻ mặt bành bạnh xương hàm của cô ta. Cô ta có vẻ 'xúc động' khi nhìn thấy tôi, những ngón tay múp míp với đầu móng tay đỏ chót của cô ta quắp chặt cái ví xách tay bằng da cá sấu. Có lẽ ông Bagman nhìn thấy vẻ vội vã của cô ả. Ông ta húng hắng ho rồi bắt đầu giới thiệu.
"Đây là cô Rita Skeeter, cô ấy đang viết một cột báo nhỏ về cuộc thi đấu Tam pháp thuật cho Nhật báo Tiên tri.... "
"Không hẳn là nhỏ đâu, ông Ludo ạ." Có vẻ không vui khi Bagman giảm đi sự to lớn về công cuộc của mình. Cô ả bĩu môi chữa lại. Vẫn tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt chói lọi như đang thấy đầy Galleon rơi trên đất. Cô ta tiếp tục nói với ông Bagman.
"Không biết tôi có được phép nói đôi lời với Harry Potter trước khi chúng ta bắt đầu đươc không ạ? Ông biết đó, đây là quán quân nhỏ tuổi nhất... thêm một chút màu sắc cho báo ấy mà..."
"Tất nhiên cứ làm... nếu Harry không phản đối"
Tôi không dấu được vui vẻ mà cho cô ta một nụ cười mỉm. Cô ta nhanh chóng đáp lễ rồi tính dùng bàn tay đỏ chót bấu lấy vai áo tôi.
"Tôi có thể tự đi, cô Skeeter." Lách người tránh đôi vuốt đỏ chót của cô ta, tôi nhìn lại ả bằng ánh mắt cảnh cáo. Quả nhiên, cô ta quay người lại, dẫn tôi đi đến một căn phòng khác.
Vẫn tiếp tục là căn phòng để chổi lúc trước. Cô ả ngồi bấp bênh trên một cái xô rồi chỉ cho tôi cái thùng giấy ở góc phòng, tất nhiên là tôi sẽ không sử dụng một cái thùng giấy. Nếu có thể dùng một thứ tốt hơn, việc gì phải dùng những thứ hạng hai chứ?! Với một bùa triệu hồi nho nhỏ, trước mặt tôi ngay lập tức xuất hiện một cái ghế dựa bằng gỗ viền bạc. Nhẹ nhàng ngồi xuống, tôi hoàn toàn bỏ bơ khuôn mặt vặn vẹo của Rita.
"Em không ngại nếu chị dùng một viết lông ngỗng tốc kí chứ? Như vậy chị có thể nói chuyện với em một cách bình thường?" Cố đè xuống khuôn mặt vặn vẹo, cô ta tiếp tục nói, trong ánh sáng lờ mờ của vài cái đèn cầy, tôi có thể nhìn thấy từng nếp nhăn hằn trên mặt cô ta.
Không đợi tôi trả lời, cô ta đã lấy ra một chiếc lông ngỗng màu xanh da trời và một cuộn giấy da. Cô ta trải giấy da lên cái thùng giấy, ngậm lấy đầu cây bút rồi đặt nó thẳng đứng lên tờ giấy da, nó liền giữ thăng bằng bằng đầu bút, thân bút hơi run run.
"Thử nào. Tên tôi là Rita Skeeter. Phóng viên Nhật Báo Tiên Tri." Và tôi có thể thấy chiếc bút chạy băng băng trên trang giấy, những dòng chữ xanh chạy nhịp nhàng trên miếng giấy da vàng nhạt.
Nàng Rita Skeeter tóc vàng óng ả hết sức quyến rũ. Bốn mươi ba tuổi, ngòi viết nghiêm khắc của cô đã châm chích không thương tiếc những tên tuổi bố láo.
Nụ cười bên khóe miệng tôi lại tươi thêm một chút. Nhìn cô ả chồm lên bắt đầu hỏi.
"Thế này. Điều gì đã khiến em quyết định tham gia vào cuộc thi đấu tam pháp thuật hả Harry?"
"Tôi chưa từng có ý định tham dự kì thi Tam pháp thuật này." Chèn cảm giác sởn da gà khi nghe xưng hô của cô ta. Tôi trả lời với vẻ lãnh đạm.
Ngay lúc đó, tôi nhìn xuông tờ giấy da mới. 'Harry Potter mang vẻ mặt đầy tự mãn và nhìn vào tôi, cậu ta có vẻ vui thích khi là quán quân nhỏ tuổi nhất của tam pháp thuật, đúng như những gì cần có của một đứa trẻ có được nhiều vinh quang....'
.
.
.
"Chị nghe nói em đang học độc dược cùng một giáo sư từng là tử thần thực tử. Em cảm xúc của em thế nào khi biết mình đang học một kẻ cặn bã?!"
"Rita Skeeter, cô đi quá trớn rồi." Đứng dậy khỏi cái ghế dựa, tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt đẫm máu nhất. Nếu cô ta không đụng vào mấu chốt, tôi còn có thể cùng cô ta chơi. Nhưng cô ta đã chạm vào rồi. Quay đũa phép làm một bùa cách âm và khóa cửa. Nhìn xuống thân hình run rẩy của cô ta. Đọc một bùa chú cổ bằng chữ Rune. Tôi hài lòng nhìn từng vết xăm hình dây trường xuân nhanh chóng lan ra rồi tụ lại trên ngực trái của cô ta.
"Mày... mày!!!" Cô ả nhìn tôi bằng ánh mắt không tin được. Đôi mắt hoang mang nhìn tôi cầm lên cây bút của cô ta.
"Một cây bút thật đẹp. Không phải sao? Quý cô bọ dừa? Tiểu thư hóa thú trái phép?!" Cái bút trong tay tôi vặn vẹo rồi dần hóa thành cát mà rơi xuống. Cúi đầu nhìn cô ta, tôi có thể nhìn thấy trong đôi mắt đầy sợ hãi và kinh hoàng của cô ta là khuôn mặt tàn bạo của mình.
"Hãy biết điều một chút tiểu thư Rita Skeeter. Nếu cô còn có bất cứ phát ngôn bậy bạ gì thì lời nguyền hắc ám trong cơ thể cô sẽ xuất hiện và làm việc của nó đấy"
Cười một tiếng và hài lòng nhìn cô ta run rẩy. Tôi bước ra khỏi phòng với nụ cười vui vẻ.
Dumbledore đã đứng trước cửa từ bao giờ. Cụ đăm chiêu nhìn tôi và cuối cùng nở một nụ cười nham hiểm. Không nhìn Rita Skeeter trong phòng. Cụ nói
"Liệu con có rảnh uống cùng ta một cốc trà trong văn phòng ta sau lễ cân đũa phép không? Harry?!"
"Ồ. Con rất vinh hạnh thưa cụ." Đáng lẽ tôi nên nói chuyện với cụ từ lâu rồi.
Dumbledore cười, ông quay đi, bắt đầu lễ cân đũa phép.
Tác giả: ai da tui ghét Rita Skeeter. nên cô ta sẽ bị hành. Có ai ghét cô ta k?
Mà tự nhiên thấy chương này chẳng ăn nhập gì với tên cả ý. TT-TT
Thui chút mọi người đọc truyện zui zẻ. Nếu có lỗi nhớ báo cho Ly nhá. Thân~~~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com