Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 58

Vừa ngồi xuống, Vương Phục Lương và Triệu Bàng bắt đầu quan sát phòng riêng của quán lẩu này.

"Hòe, Tống Tinh nghĩ gì mà muốn mời chúng ta tới đây ăn, ăn cơm nhỉ? Chỗ này so với cái quán ở cổng trường chúng ta hay đến phải đắt, đắt hơn nhiều, lại khó đặt chỗ."

"Chắc chắn là có chuyện." Triệu Bàng suy đoán, nhìn về phía Tiền Khôn mang vẻ mặt táo bón và Ngụy Bình thần thái tự nhiên ở đối diện, "Có phải hai người biết gì không?"

Tiền Khôn đỡ trán ỉu xìu: "Đừng hỏi tôi, cơ thể tôi suy yếu."

Triệu Bàng chả hiểu gì, lại nhìn Ngụy Bình: "Sinh nhật năm nay của Tống Tinh đã qua lâu rồi, có phải cậu ấy lại giành được học bổng không? Làm trịnh trọng thế này, chẳng lẽ là giải thưởng đặc biệt? Hay là đã làm gì đó kiếm được một khoản lớn? Khoản tiền kếch xù?"

Ngụy Bình gật đầu: "Ừ, trúng giải thưởng lớn, còn lớn hơn cả giải thưởng đặc biệt, cũng kiếm được khoản lớn, bảo vật vô giá."

"Là, là sao?" Vương Phục Lương tò mò.

Ngụy Bình nói: "Các cậu vội gì, đợi cậu ấy đến rồi tự hỏi đi."

Cô vừa nói xong thì Tống Tinh bước vào, không còn vẻ lạnh lùng của ngày xưa nữa. Tuy trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, nhưng bước chân như gió, nhìn ra được tâm trạng không tệ.

Ngụy Bình thấy chỉ có một mình Tống Tinh bèn hỏi: "Người kia đâu?"

Tống Tinh nói: "Có chút việc, sẽ đến sau."

Nói xong điện thoại vang lên, Tống Tinh nhìn thấy dãy số lập tức nghe máy.

"... Alo."

Mới nói một chữ đã hù dọa mấy người bên cạnh.

Giọng điệu gì đây?! Át chủ bài còn chưa kịp ăn ngó sen đường hoa quế, mứt táo đỏ trên bàn, sao mà ngọt thế?

"... Máy ở nhà ga và tàu điện ngầm đều chạy thử xong rồi hả? Ừ, bây giờ em tới đi, có cần anh ra ngoài đón em không? Được, biết rồi, anh đợi, em chậm thôi, đừng vội..."

Cúp điện thoại xong nhìn thấy hai gương mặt dại ra, Tống Tinh thản nhiên đối mặt: "Xin lỗi, tạm thời có chút vấn đề, cậu ấy đến ngay thôi. Nếu các cậu đói thì chúng ta có thể gọi ít điểm tâm lót dạ."

"Cô ấy1? ! !" Triệu Bàng không hiểu, lại như hiểu ra gì đó.

[1]

Cuối cùng Vương Phục Lương cũng kịp phản ứng: "Hòe, Tống Tinh cậu đừng nói là... cậu yêu... yêu đương thật nhớ?"

Chuyện trò chơi lần trước mấy người còn tưởng đối phương đang nói đùa với mình, không ngờ át chủ bài của khoa máy tính vậy mà thật sự gió xuân thổi cành xanh, Hồng Loan2 động lòng rồi?

[2]

"Ai vậy" Tống Tinh không lên tiếng, thế nhưng ý cười nhạt ở khóe mắt đuôi mày lập tức đập tan vẻ lạnh lùng lâu dài trên mặt. Vương Phục Lương nhìn thấy, lòng tò mò muốn phun ra khỏi miệng, cũng quên luôn nói lắp, "Ở trường mình hả? Bọn tôi đã gặp chưa? Cậu quen được ở đâu?"

Tống Tinh vẫn chưa kịp trả lời câu hỏi như bắn liên thanh, điện thoại của anh lại vang lên, lần này là thông báo trong nông trường nhỏ.

Tống Tinh nhìn xong, không nói hai lời đứng lên: "Cậu ấy không biết phòng riêng nào, tôi ra ngoài đón."

Nhìn Tống Tinh vội vàng rời đi, Triệu Bàng hoảng hốt hỏi: "Các cậu có thấy vẻ mặt của cậu ấy không?" Đây là Tống Tinh hả? "Người này phải đẹp đến mức nào mới có thể khiến cậu ấy như hai người khác nhau vậy?"

Vương Phục Lương trừng anh ta: "Đồ, đồ nông cạn! Tống Tinh là loại người nhìn, nhìn mặt đã thích hả? Có tí phong thái làm, làm anh em đi được không. Cậu ấy luôn luôn có gu của mình, bây giờ cậu kích, kích động kích động thì thôi, lát nữa người ta thật sự bước vào, dù trông như thế nào chúng ta cũng phải bình, bình tĩnh. Tống Tinh cần mặt mũi..."

Vừa nói vừa đẩy chén nước trước mặt qua, để Triệu Bàng áp chế lại.

"Tôi cũng chỉ nói vậy thôi." Triệu Bàng cầm lấy chén trà, vội vàng giải thích, "Tất nhiên tôi tin vào ánh mắt của cậu ấy, người ta đến rồi tôi còn có thể không bình tĩnh sao..."

Vừa dứt lời thì cửa phòng mở ra, hai người ngoài cửa cùng bước vào.

Vương Phục Lương và Triệu Bàng đều sững sờ, vốn cho rằng mình lầm, nhưng khi ánh mắt rơi xuống bàn tay nắm chặt lấy nhau của đối phương...

"... Phì!"

"... Phì!"

Hai tiếng phun nước không hẹn mà gặp, Ngụy Bình có phòng bị trước quyết đoán nghiêng người tránh đi, mà Tiền Khôn đầu óc mê man rất không may bị hai cột nước phụt ra tung tóe đầy mặt.

Tiền Khôn: "..."

"Khụ khụ khụ khụ..."

Triệu Bàng và Vương Phục Lương che miệng mặt đều đỏ lên, cuối cùng vẫn là Ngụy Bình không nhìn nổi nữa rót cho mỗi người họ một cốc nước.

"Phong thái anh em?" Cô hơi cười khẩy, lại rút một tờ khăn giấy đưa cho thanh niên tượng đá mặt mũi toàn nước bên cạnh.

Tống Tinh bên cạnh rất bình tĩnh, dường như đã chuẩn bị sẵn sẽ có một màn này. Anh kéo người trong tay lại gần hai bước, nghiêm túc nói với những người đang ngồi: "Trước đó chắc mọi người đều đã gặp rồi, nhưng lần này tôi muốn trịnh trọng giới thiệu một lần nữa. Đây là Trinh Nguyên, cũng là... người yêu của tôi. Mặc kệ những ấn tượng trước đây của các cậu về cậu ấy như thế nào, từ giờ trở đi... hy vọng đều là tốt, cũng chỉ có thể là tốt."

Một câu cuối cùng anh nói rất nhẹ nhàng, giống như trò đùa, nhưng ai quen Tống Tinh đều biết, trong lời nói của át chủ bài mang theo bao nhiêu cân nặng.

Vừa nãy... ai nói Tống Tinh cần mặt mũi? ? ? !

Mọi người bên cạnh bàn hai mặt nhìn nhau, nhất là Triệu Bàng và Vương Phục Lương, làm thế nào cũng không ngờ người yêu của cây già nở hoa Tống Tinh thế mà lại là Trinh Nguyên. Nhưng dù bọn họ có bao nhiêu nghi vấn có bao nhiêu khó tin, giờ phút này cũng chỉ có thể nuốt kinh ngạc vào trước.

Trinh Nguyên bên cạnh cũng mặt không đổi sắc, dường như Tống Tinh nói gì cậu đều có thể chấp nhận tốt.

Tống Tinh nói xong, Trinh Nguyên đã kéo ghế ngồi xuống, tính cách giữ vững cái tôi hoàn toàn như trước đây.

Chẳng mấy chốc đồ ăn đã được bưng lên. Trinh Nguyên không cần Tống Tinh chăm sóc, tự gắp thức ăn lưu loát nhúng vào, không hề ngại ngùng và câu nệ vì ánh mắt xung quanh. Đổi lại là đám trai kỹ thuật ngạc nhiên, choáng đầu, không khí trên bàn nhất thời có phần khó tả.

Thật ra Tống Tinh có thể đoán được kết quả này, dù sao Trinh Nguyên cũng đặt biệt hơn những người khác. Muốn đám bạn thân của anh thuận lợi chấp nhận ngay lập tức là điều hơi khó. Nhưng Tống Tinh cũng hiểu đám bạn cùng phòng của mình, biết họ luôn luôn rộng lòng, chỉ cần một khoảng thời gian sớm tối là có thể tiêu hóa hoàn hảo. Còn mèo con của anh... lúc nào cần mình bận tâm lo nghĩ chứ?

Cho nên một bữa cơm hôm nay mọi người chỉ cần ăn ngon uống ngon là được rồi.

Huống chi còn có Ngụy Bình ở đây, thái độ tự nhiên, khẩu vị ngon lành, rảnh rỗi còn có thể chăm sóc con trai ngốc ở bên cạnh không thể tự lo liệu cuộc sống, khiến mấy tên đàn ông lại ngại ngùng.

Cũng may trước đồ ăn ngon, chuyện gì không thuận cũng có thể giải quyết ổn thỏa. Mắt thấy đồ ăn trên bàn chui vào trong bụng người khác từng chút một, Triệu Bàng và Vương Phục Lương cuối cùng tỉnh ngộ, bắt đầu dần dần tìm lại sức chiến đấu đã mất đi.

Một tới hai đi, ăn đến khí thế ngất trời, trong lúc đó Ngụy Bình còn gọi mấy chai bia, rót đầy cho mọi người. Tống Tinh vốn tưởng Trinh Nguyên không uống, ai ngờ mèo con bưng cốc lên uống hơn phân nửa, mặt không đỏ tim không đập nhanh, rõ ràng có chút tửu lượng. Mà đám Triệu Bàng Vương Phục Lương cần sự kích thích và tê liệt của cồn hơn. Thế là trong lúc nâng cốc cạn chén, những cứng ngắc, lúng túng, xoắn xuýt kia cũng tạm thời ném ra sau đầu, chỉ còn lại cảm giác no căng bụng.

Sau khi ăn như gió cuốn, Tống Tinh đi thanh toán, gặp được Vương Phục Lương quay về từ nhà vệ sinh.

Hình như Vương lưỡi to đã suy nghĩ kỹ càng, bước tới vỗ bả vai Tống Tinh, uốn đầu lưỡi to béo vài lần, nói không rõ ràng: "Hòe, Hòe... Tống Tinh! Cậu... yên, yên tâm đi, thật ra dù mập hay gầy, đẹp, đẹp hay xấu, nam hay nữ, có thể chuộc, chuộc thân là tốt... Khách hàng tốt, các anh, anh em làm sao có thể không ủng hộ cậu chứ, trong lòng chúng tôi... vui thay cho cậu, thật sự, rất, rất vui... Nói, nói cho cùng cậu hoàn, hoàn lương, chuyện làm ăn của chúng tôi mới có thể tốt... tốt lên, đúng không... anh, anh em tốt."

Tống Tinh: "..."

Đưa hai con ma men lên taxi, lại tạm biệt với mẹ con Ngụy Bình, lúc này Tống Tinh và Trinh Nguyên mới lên đường trở về.

Đêm nay át chủ bài uống không nhiều, nhưng tửu lượng của anh vốn thấp, cộng thêm tâm trạng thoải mái, rõ ràng ánh mắt xem như tỉnh táo, nhưng tinh thần ngày càng có cảm giác say lâng lâng, chân cũng như đang giẫm trên mây.

Đi mãi đi mãi, Tống Tinh đột nhiên dừng lại.

Trinh Nguyên bên cạnh vốn đang nhìn thẳng, lại dừng bước chân ngay lập tức, quay đầu nhìn anh một cách khó hiểu. Khi thấy Tống Tinh nhìn mình chằm chằm và mỉm cười, Trinh Nguyên không nhịn được nhướng mí mắt lên, vẻ mặt như ghét bỏ nhưng tay lại vươn ra nắm chặt lấy đối phương, kéo tên to xác cùng đi về phía trước.

Tống Tinh ngoan ngoãn đi theo cậu, miệng thì nhỏ giọng lẩm bẩm gì đó, gió mát thổi đến mức Trinh Nguyên không nghe rõ. Mãi đến khi kéo người tới bên ngoài cư xá Hữu Hữu, khi Trinh Nguyên đang do dự tạm biệt như vậy hay là đưa đối phương về nhà, người trước mặt đột nhiên duỗi tay kéo cậu ôm vào trong lòng.

"Trinh Nguyên. . . Nguyên Nguyên, Nguyên Nguyên của anh. . ."

Tống Tinh lẩm bẩm bên tai Trinh Nguyên, thì ra anh luôn gọi tên Trinh Nguyên, mà tiếng gọi không rõ lại cưng chiều này khiến xương sống Trinh Nguyên tê rần.

Trong ký ức xa xưa, tên mụ này chỉ có bà ngoại mới gọi cậu như vậy.

Lúc này đã gần mười giờ, dòng người ở cổng cư xá thưa thớt, hai người lại ẩn phía sau cây nên không dễ thấy. Trinh Nguyên khẽ giãy giụa rồi mặc cho đối phương ngày càng gần.

"Anh không say đúng không?" Trinh Nguyên hỏi anh.

Tống Tinh híp mắt lại, trán kề trán với cậu: "Không, anh chỉ vui."

"Vui cái gì?"

"Thì là vui thôi..." Nụ cười của Tống Tinh sâu hơn, đột nhiên đỡ sau gáy Trinh Nguyên lên, hôn mạnh lên môi cậu.

Trinh Nguyên mềm mại tiếp nhận, mặc cho Tống Tinh liếm mở đôi môi của mình đảo quấy dây dưa. Nhưng hôm nay sinh viên tài cao hôn có phần mạnh hơn, Trinh Nguyên bị anh hôn đi hôn lại rất lâu, cuối cùng bờ môi đã hơi tê, người kia vẫn không có ý dừng lại.

Trinh Nguyên đành phải đẩy ngực anh, đẩy Tống Tinh ra một khoảng cách nhỏ mới thoát thân ra được.

"Em đi đây." Trinh Nguyên thở dốc một hơi và nói, màu đỏ ửng mất tự nhiên trên mặt bị bóng đêm làm mờ đi.

Lúc quay người rời đi cậu loáng thoáng nghe thấy Tống Tinh khẽ nói sau lưng: "Bọn Vương Phục Lương nói mừng thay cho anh, cho nên tất nhiên anh cũng vui thay cho bản thân anh, gặp được em... Anh rất vui."

Đồ ngốc.

Trinh Nguyên mắng một câu trong lòng, khóe miệng lại không nhịn được cong lên.

Cuối cùng thành công lên tầng từ trong sự sến sẩm, vừa mở cửa liền nhìn thấy Điền Điển đứng ở cửa như cười như không.

"Quào, Lương Tử!" Điền Điển nhìn đồng hồ trên tay đầy xấu xa, lại nhìn miệng sưng đỏ của Trinh Nguyên, kinh ngạc nói, "Mười phút tròn, nhà khoa học giỏi ghê, không hổ là người tập bơi mỗi ngày, lượng hô hấp đáng kinh ngạc..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com