Chap 23
Buổi tối Jungkook đọc sách đến gần năm giờ, thật sự nhịn không được nữa mới lên giường đi ngủ, ngủ chưa được hai tiếng, đội trường gọi điện thoại đến cho anh.
"Jungkook, mười giờ sáng bắt đầu phong bế tập huấn, đừng có quên."
Jungkook nhíu mày, bực bội "Vâng" một tiếng.
Trùm đầu lại ngủ thêm một chút, đầu tóc rối bời uể oải rời khỏi giường.
Lúc 7 giờ 30 phút, dì Lee lên lầu kêu Lisa ăn cơm.
Cuối tuần Lisa dậy hơi trễ một chút, gần 7 giờ 20 phút mới dậy, nghe thấy dì Lee gõ cửa, vội vàng đáp lại, "Dì Lee, con lập tức xuống ngay."
"Chao ôi, có nấu cháo sữa dừa mà con thích ăn đó."
Lisa đơn giản rửa mặt một cái, tùy tiện cột cái đuôi ngựa rồi đi xuống lầu.
Lúc đến phòng ăn, Jungkook và chú Jeon đều ngồi ở trước bàn ăn.
Jeon Junghyun vội vàng vẫy tay với Lisa, "Lili, mau tới đây ngồi."
Lisa gật đầu, ánh mắt rơi trên người Jungkook.
Trên bàn để một quyển sách, vừa ăn điểm tâm vừa nghiêm túc xem.
"..."
Mắt Lisa giật giật, anh trai này, cũng quá nghiêm túc thì phải?
Lisa đi tới, kéo ghế ra ngồi xuống, Jeon Junghyun chỉ chỉ Jungkook đang nghiêm túc đọc sách, nhỏ giọng nói với Lisa: "Tiểu tử này, giống như là trúng tà vậy, ngày hôm qua hơn nửa đêm còn mở đèn học bài, sáng sớm hôm nay, còn nghe nó lẩm nhẩm học thuộc Tiếng Anh, nói thật, Tiếng Anh của tiểu tử này quá nát, nhẩm đi nhẩm lại vẫn không nhớ được kĩ. Bất quá, tinh thần này của nó rất đáng để khen ngợi --"
Jeon Junghyun nói, lại lắc lắc đầu, "Đúng là gặp quỷ."
Cái người từ nhỏ không thèm đọc sách, đột nhiên trở nên nghiêm túc như vậy, thật sự có chút dọa người.
Lisa cong môi cười, nói: "Chú Jeon, thích đọc sách là chuyện tốt mà."
"Phải phải, cũng không biết tiểu tử này có thể kiên trì được bao lâu, có lẽ chỉ được ba phút." Jeon Junghyun đối với con trai chính mình thật không dám ôm hy vọng!
Lisa cúi đầu cười, không nói gì.
Cháo sữa dừa vừa dễ nấu lại vừa mát, Lisa đang ăn, đột nhiên Jungkook đẩy sách đến trước mặt cô, "Từ đơn này có nghĩa là gì?"
"..."
Anh trai Jeon hình như có chút điên cuồng yêu học tập.
Cơm nước xong, dì Lee ở phòng bếp rửa chén, chú Jeon đi công ty.
Jungkook lặng lẽ kéo tay Lisa, nhỏ giọng nói: "Lên lầu với anh."
Lisa bị Jungkook kéo trở về phòng, cửa vừa đóng lại, liền đem người nhấn lên trên cửa, cúi đầu hôn xuống.
Lisa vội vàng che miệng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm anh, "Đã nói là thi có tiến bộ mới được hôn em mà."
Jungkook hôn vào khoảng không, môi dán lên trên mu bàn tay của Lisa.
Một câu nói của Lisa, làm cho anh có chút bối rối.
Anh hơi lui ra, mặt tràn đầy lên án lại ủy khuất nhìn Lisa,"Vợ, em không biết là em đối xử với anh như vậy là rất tàn nhẫn à?"
Anh nhẹ nhàng kéo ngón tay của Lisa, mang theo vài phần cầu xin, đáng thương nói: "Coi như tối hôm qua anh có gắng đọc sách, để cho anh hôn em một cái đi, chỉ hôn một cái thôi, mấy ngày rồi anh chưa được hôn em... Vợ à, có được không?"
Lisa cười nhìn anh một cái, tiện tay cầm sách giáo khoa Tiếng anh trong tay anh lên, "Anh học tới đâu rồi?"
Jungkook ngẩn ra, "Unit 3, làm sao vậy?"
Lisa cầm sách giáo khoa đi đến bên giường ngồi xuống, nói: "Em đọc một đoạn, nếu như anh dịch được, thì để cho anh hôn một cái."
"Hả? Ách... Anh mới vừa học..."
"Chú Jeon nói anh thức đêm học, hẳn là có một chút hiệu suất đi."
Jungkook đứng ở bên giường, gãi gãi đầu, "Chao ôi, được rồi, vậy em đừng hỏi khó quá."
Lisa lật đến bài văn ở trang đầu tiên, chiếu theo trong đó đọc một đoạn.
Mới vừa mở miệng, Jungkook liền kêu lên, "Chờ... Chờ một chút... Em đọc chậm một chút, nhanh như vậy anh nghe không hiểu."
Lisa thả chậm tốc độ đọc. Vừa mới bắt đầu không thể yêu cầu anh quá đáng.
Nào biết đã thả chậm tốc độ rồi, Jungkook vẫn nói, "Chậm một chút chậm một chút, một từ anh đều nghe không hiểu."
"..."
Lisa bất đắc dĩ nhìn anh, "Jungkook, thi nghe Tiếng Anh vào trường đại học không có đọc chậm như vậy đâu."
Jungkook đột nhiên có chút cảm giác thất bại, "Ôi, anh biết mà, không phải do anh vừa mới bắt đầu sao, thật sự nghe không hiểu."
Lisa đưa sách cho anh, "Vậy anh tiếp tục học đi, lát nữa em lại hỏi anh."
Jungkook hơi giật mình, nhìn Lisa, "Vậy anh... Còn có thể hôn em không?"
"Không thể."
"Vợ à --"
Lisa nhìn bộ dạng đáng thương của Jungkook, nhịn không được cười, từ trên giường đứng lên, vỗ vỗ bả vai anh, "Bạn học Jungkook, cách mạng còn chưa thành công, đồng chí vẫn cần phải cố gắng. Khi nào anh có thể hiểu em đang đọc cái gì, mà còn dịch ra được, em liền cho anh hôn."
Jungkook hộc máu, "Lisa, thật sự, em quá ác! Chưa thấy người vợ nào nhẫn tâm như em!"
"Không phải là em đang cho anh chút động lực sao?" Lisa cười vui vẻ, đột nhiên cô cảm thấy bộ dạng mong chờ lại ủy khuất này của Jungkook, như đứa bé, vô cùng đáng yêu nha.
"Được rồi, ngày mai anh không về thật hả?" Lisa nhớ đến anh sắp phải đi tập huấn.
Jungkook chau mày, "Em muốn anh về sao?"
"... Không phải, em chỉ muốn nói, nếu như anh không về, ngày mai em sẽ đi chơi với bạn."
Jungkook sững sờ, "Đi đâu?"
"Đi với Minnie, buổi trưa đi ăn lẩu, xế chiều đi công viên nước."
"Tốt, em sắp xếp sinh nhật rất phong phú, được rồi, em đi chơi vui vẻ, trở về tặng quà cho em."
Lisa nghe anh nói như vậy, thì biết là anh thật sự không về được, trong lòng có hơi mất mát, gật gật đầu, "Vâng, vậy em đi ra ngoài trước."
Cô xoay người, cúi thấp đầu đi ra ngoài.
Cho dù cái gì cũng không nói, nhưng bóng lưng gầy yếu kia, nhìn thế nào cũng thấy đáng thương.
Khóe miệng Jungkook cong lên. Cái cô bé ngốc này, lúc nào mới có thể thành thật một chút hả, rõ ràng rất luyên tiếc anh mà!
Bất quá, nhìn thấy Lisa để ý đến anh như vậy, trong lòng Jungkook rất vui mừng.
Jungkook đi theo đội tập huấn, vừa đến thời gian nghỉ ngơi, thì ngồi trên đất, nhét tai nghe vào trong lỗ tai.
Jaehyun cho rằng anh đang nghe nhạc, đi sang ngồi, lấy một cái tai nghe từ trên tai Jungkook ra, "Nghe cái gì vậy."
Vừa hỏi vừa nhét tai nghe vào lỗ tai.
Mới vừa nghe được hai câu, con mắt liền trừng lớn, "Mẹ nó F*ck, ca, anh đang nghe Tiếng Anh???"
Jungkook trừng mắt nhìn cậu, "Cái tên đầu chó này! Cậu có bệnh đúng không?!"
Mắng, đem tai nghe đoạt lại, một lần nữa nhét vào trong lỗ tai.
Jaehyun: "Trời ơi mẹ nó, lần này anh thật sự quyết tâm rồi!"
Nói nhảm!
Nửa đêm 11 giờ 55 phút, Jungkook nằm trên giường, soạn tin nhắn chúc mừng sinh nhật Lisa, xong rồi lặng lẽ chờ đến 12 giờ, anh muốn là người đầu tiên gửi chúc mừng sinh nhật vợ.
Có mấy nam sinh trong phòng ngủ đang nói mấy tiết mục đồi trụy, cười hi hi ha ha.
Jaehyun thấy màn hình điện thoại di động trên giường Jungkook vẫn sáng, chống người lên, nhìn Jungkook hỏi: "Đúng rồi, ca, hỏi anh chuyện này."
Mắt Jungkook nhìn chằm chằm thời gian, nhàn nhạt " Ừ " một tiếng.
Jaehyun hỏi: "Anh với nữ thần Lili phát triển tới bước nào rồi? Đã tới cái kia chưa?"
Jungkook híp mắt, đột nhiên lấy cái gối đập lên người Jaehyun, "Cái tên đầu chó này, đầu óc cậu có thể sạch sẽ tí được không?! Đầu óc không đúng đắn, thảo nào mỗi lần thi đều đứng nhất từ dưới đếm lên!"
Jaehyun: "... Ai... Ai tới đỡ tôi lên đi, tim lão tử đau quá! Bị miệt thị bởi đại vương đứng thứ hai toàn trường từ dưới đếm lên, mẹ, lực sát thương thật mạnh!"
Jungkook bị chọc cười, kẻ dở hơi này!
Vừa đúng 00:00, Jungkook lập tức gửi tin nhắn đi.
Lisa đang làm bài, điện thoại di động để trên bàn rung lên.
Cô ngẩng đầu liếc mắt nhìn qua, thấy là tin nhắn Jungkook gửi tới, lập tức cầm di động lên.
Mở ra tin nhắn, là đoạn tin nhắn dài nhất mà Jungkook từng gửi.
"Vợ à, là anh, chồng yêu của em. Trước tiên muốn nói với em một tiếng xin lỗi, sinh nhật mười bảy tuổi của em, anh không thể ở bên cạnh em, nhưng anh bảo đảm, trừ lần này, về sau mỗi sinh nhật của em anh đều sẽ ở cạnh em, mười tám tuổi, hai mươi tuổi, ba mươi tuổi, năm mươi tuổi, tám mươi tuổi.
Vợ à, có thể em không biết anh thích em nhiều như thế nào, thấy em cười liền vui vẻ, thấy em khóc liền đau lòng, thấy em bị thương, anh hận không thể chịu đựng thay em.
Kỳ thật anh cũng không biết tại sao lại thích em đến thế, đã có thể là thích, anh một lòng, không biết bắt đầu từ lúc nào, thì bị em chiếm đầy, mỗi góc đều là em. Thật ra trước đây anh rất ghét con gái, lúc em vừa mới tới nhà anh, anh còn đặc biệt muốn bắt nạt em, muốn đuổi em đi.
Em còn nhớ lần đầu tiên ăn sáng ở nhà anh không? Ba anh nói, chỉ cần anh thi được trên một trăm hạng thì thỏa mãn anh một nguyện vọng, anh khi đó dõng dạc vỗ ngực bảo đảm, em cười tủm tỉm gắp bánh bao cho anh, nắm quả đấm nhỏ nói với anh -- ca, cố gắng lên. Nói thật, đời này anh chưa thấy qua cô gái nào ngọt như em, ngọt đến trong tâm khảm của anh. Có lẽ lúc đó đã rơi vào ma trảo của em rồi.
Lần trước ở trên mạng anh thấy một câu nói, hình như nói là, khi bạn thật sự thích một người, vì cô ấy, sẽ cố gắng làm cho mình trở nên ưu tú. Anh cảm thấy rất có lý, Lili, thật sự, anh vô cùng hy vọng về sau khi em dẫn anh ra ngoài, có thể vô cùng kiêu ngạo mà nói một câu, đây là người đàn ông của tôi, tốt nghiệp trường gì, làm việc ở đâu, tiền lương hàng năm là bao nhiêu. Anh rất sợ bản thân sẽ làm cho em mất mặt, rất sợ người khác ở sau lưng nói, Lisa, bản thân rất ưu tú, chỉ là ánh mắt chọn đàn ông không được tốt lắm, học tập cực kỳ kém cỏi, ngay cả đại học còn thi không nổi, một bó tuổi vẫn còn ở nhà chờ người nuôi. Thực sự, anh rất sợ bản thân sẽ cản trở em, sợ tương lai chính mình không có bản lĩnh để nuôi em.
Chao ôi, hôm nay anh mẹ nó nói hơi hiều, vợ à em cũng đừng ghét bỏ anh. Anh chính là muốn nói, anh thực sự rất thích rất thích em, thích em nên vì em mà nguyện ý nỗ lực thay đổi cuộc đời mình. Hiện tại anh, thực sự cả người đều tràn đầy nhiệt tình, nói không biết xấu hổ, anh cảm thấy chính mình có thể thi đậu Thanh Hoa ha ha ha ha ha! Chao ôi, nghiêm túc một chút, đừng cười, cười cũng chỉ có thể cười ở trong lòng, không cho cười nhạo ở trước mặt anh! Lòng tự trọng của anh rất cao, em cười nhạo anh, anh sẽ khi dễ em. Là cái loại khi dễ đó, em hiểu được mà.
Mẹ ơi, không cẩn thận viết nhiều như vậy, xem ra anh rất có tiềm chất như anh họ nha. Nói tóm lại, vợ, anh yêu em, cả đời đều yêu em. Cuối cùng, sinh nhật vui vẻ tiểu khả ái của anh."
Lisa đọc từng chữ từng chữ, viền mắt đã ươn ướt.
Cô thật sự không nghĩ tới Jungkook lại nghĩ nhiều như vậy, sợ cản trở cô, sợ bởi vì anh mà hại cô bị người ta cười nhạo, sợ không có bản lĩnh nuôi cô.
Đọc đến những dòng sau, câu "Lòng tự trọng của anh rất cao", lại nhịn không được cười lên.
Cô sắp khóc, bỗng dưng thấy một câu nói ngốc nghếch như vậy, trong nháy mắt nước mắt được nín lại.
Tươi cười ở khóe miệng của Lisa không ngừng, bấm điện thoại di động gửi tin nhắn cho Jungkook.
-- "Jungkook, anh thực sự nói rất nhiều đó, là người con trai nói nhiều nhất mà em từng gặp."
Không phải đều nói hot boy rất cao lãnh rất khốc huyễn sao? Tại sao vị hot boy nhà cô lại ngốc nghếch như vậy?. Thật ngốc quá đi.
Ở đầu bên kia điện thoại Jungkook căng thẳng chờ Lisa hồi âm, chờ nửa ngày, cuối cùng di động cũng rung lên.
Anh vội vàng mở di động lên, thì nhìn thấy Lisa chê anh nói nhiều.
Anh gãi đầu, ấn bàn phím, "Chao ôi, anh cũng cảm thấy anh nói rất nhiều, nhưng mà, không cho phép em ghét bỏ anh!"
Tin nhắn vừa gửi đi đồng thời, Lisa lại gửi thêm một tin nhắn.
Lần này rất nghiêm túc, từng chữ từng chữ viết: Jungkook, em cũng yêu anh, muốn cùng anh bách niên giai lão.
Jungkook nhìn chữ trên màn hình, từng chữ giống như một điếu thuốc nở rộ trong lòng anh.
Bùm bùm, hình như anh nghe thấy tiếng hạnh phúc nở hoa.
Trong bóng tối, Jungkook cong môi, cười vô cùng hạnh phúc.
~
Tối hôm qua Lisa rất vui, vui đến nỗi không ngủ được, mới rạng sáng ngày hôm sau đã dậy.
Chú Jeon đi làm, dì Lee đang quét dọn vệ sinh, Lisa ăn sáng xong thì lên lầu học bài, gần 10 giờ bắt đầu dọn dẹp thay quần áo, hẹn Minnie 11 giờ gặp mặt.
Dì Lee thấy cô muốn ra cửa, hỏi: "Ô, Lili con muốn đi ra ngoài sao?"
Lisa cười gật đầu, "Vâng ạ, dì Lee, con hẹn bạn ăn cơm."
Sinh nhật Lisa cũng không có nói cho chú Jeon, sợ phiền toái người ta.
Dì Lee"Chao ôi" một tiếng, "Vậy khi nào thì về?"
"Có thể là buổi tối ạ."
"Được rồi, vậy con phải chú ý an toàn, học tập áp lực, thỉnh thoảng thả lỏng một chút cũng tốt."
Lisa cười cười, từ trong nhà đi ra.
Lisa hẹn gặp mặt Minnie ở quảng trường thời đại.
Đến nơi, vừa đúng 10 giờ 50 phút, Lisa ngồi chờ ở ghế đá ven đường.
Đợi tới 11 giờ 20 phút, cũng không thấy Minnie xuất hiện.
Lisa gọi điện thoại cho Minnie, "Minnie, cậu đi tới đâu rồi? Tớ đã đến."
Minnie nói: "Ôi, ngại quá Lili, có thể tớ không đến được, nhà tớ có chút việc đi không được."
"Hả?"
"Lili, cậu đừng giận tớ nha, đợi ngày mai đến trường học, tớ bù cho cậu sau."
"Không... Không cần, không có việc gì, Minnie, cậu làm việc của cậu đi, tự tớ đi dạo là được rồi."
"Thật xin lỗi, Lili."
...
Cúp điện thoại, Lisa ngồi ở trên ghế ngẩn người, ánh mắt mờ mịt nhìn dưới mặt đất.
Vừa rồi tâm tình rất tốt, nhưng lúc này vẫn cảm thấy có chút thất vọng.
Sinh nhật của cô, ba mẹ không ở đây, bạn trai không ở đây, bạn tốt cũng không có ở đây.
Cô lấy điện thoại di động ra, mở tin nhắn tối hôm qua Jungkook gửi tới ra xem, xem một chút, trên mặt cuối cùng mới có nụ cười.
Tâm tình tốt hơn chút ít, Lisa quyết định vẫn là về nhà học tập đi.
Vì vậy liền đứng lên, chuẩn bị về nhà.
Nào biết mới vừa đứng lên, trước mắt đột nhiên tối sầm, một đôi bàn tay che kín hai mắt cô.
Cô bị hù dọa ngực run lên, lập tức bên tai vang lên một giọng nói giả bộ kỳ lạ, "Đoán xem tôi là ai?"
Mùi bạc hà quen thuộc xộc vào mũi, lập tức Lisa toét miệng cười, kéo bàn tay đang che phủ đôi mắt xuống, quay đầu lại, quả nhiên thấy Jungkook đứng ở sau lưng cô.
Cực kỳ vui vẻ, theo bản năng ôm lấy cánh tay anh, "Tại sao anh lại trở về?!"
"Nói giỡn sao, sinh nhật của vợ anh, anh có trốn cũng phải trốn về."
"Nhưng anh về sớm như vậy, không có vấn đề gì chứ?"
"Không sao. Sinh nhật em mà anh không về thì mới có vấn đề, như vậy không phải là đối xử với vợ không tốt sao."
Jungkook thuận tay ôm vai Lisa, vừa nói vừa đi về phía siêu thị.
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Mua đồ."
"Mua cái gì?"
"Em đoán xem."
"..."
Jungkook dẫn Lisa vào siêu thị, trực tiếp đi đến nơi chuyên bán đồ trang bị ngoài trời.
Lisa ngẩn người, "Chúng ta... Muốn mua cái gì vậy?"
"Mua lều trại, nghe nói tối hôm nay có sao băng, anh dẫn em lên núi ngắm sao."
Lisa: "..."
"Sao vậy? Không thích à?" Jungkook thấy Lisa nửa ngày không lên tiếng.
Lisa vội vàng lắc đầu, hốc mắt đột nhiên đỏ lên, "Thích, rất thích."
Cô nhìn anh, nhịn không được nói: "Jungkook, tại sao anh lại tốt với em như vậy."
Mấy năm nay, cha mẹ gấp rút làm ăn, đã lâu không đón sinh nhật với cô, năm nay Minnie cũng có việc không thể đi với cô. Cô còn định tự về nhà đợi, nhưng Jungkook đột nhiên trở về, còn muốn dẫn cô đi dã ngoại, đi xem sao băng.
Có bao nhiêu lãng mạn.
Lisa rất cảm động.
Jungkook xoa đầu cô, ôn nhu nói: "Em là vợ của anh, anh không tốt với em thì tốt với ai."
Cả hai mua một loạt đồ dùng cắm trại, cuối cùng lúc đang mua túi ngủ, Lisa và Jungkook xảy ra ý kiến bất đồng.
Jungkook muốn mua cái lớn, để hai người có thể ngủ vừa đủ.
Lisa sống chết không chịu, nhất định mua nhỏ, không chịu ngủ chung với Jungkook.
Tranh chấp cả buổi, đương nhiên cuối cùng vẫn là Jungkook thua trận, vô cùng tủi thân, "Ngủ chung thì sao chứ, anh cũng không làm gì em."
Lisa trừng anh, "Anh còn nói!"
Jungkook bị Lisa trợn mắt, lập tức giơ hai tay đầu hàng, "Được được được, không nói không nói! Em nói thế nào thì chính là thế đó!"
Lúc này Lisa mới vui vẻ, hỏi Jungkook, "Chúng ta có nên mua thêm hai cái đèn pin không, trên núi hẳn là sẽ không có đèn đúng không?."
Jungkook "Chao ôi" một tiếng, "Em không nói thiếu chút nữa anh quên mất."
Jungkook đi đến quầy lấy hai cái đèn pin xách tay, sau đó cẩn thận kiểm tra lại đồ dùng một chút, xác định không còn thiếu gì mới đẩy xe đi về quầy tính tiền.
Đồ dùng cắm trại đã chuẩn bị tốt, Lisa đói bụng, kéo Jungkook lại nhỏ giọng nói: "Jungkook, chúng ta đi ăn cái gì đó đi? Em có hơi đói."
"Ừ, lập tức đi ngay, để anh mang mấy cái này vào trong xe trước đã."
Jungkook lái xe đến, đậu ở dưới tầng hầm để xe của siêu thị.
Jungkook đã tròn mười tám, đầu năm nay vừa lấy được bằng lái.
Cất đồ xong, Jungkook mới chở Lisa đi ăn cơm.
Lisa muốn ăn lẩu, cái gì Jungkook cũng đều nghe theo cô, chở cô đi.
Hai người vào một gian phòng, rất yên tĩnh.
Cả một bữa cơm, hầu như toàn bộ đều là Lisa ăn, Jungkook chịu trách nhiệm nhúng nóng đồ ăn cho cô.
Lisa rất thích ăn chua cay, ăn một lần thì không dừng lại được, Jungkook trêu ghẹo cô nói: "Trước kia anh còn tưởng rằng em không thể ăn nhiều, lần trước để cho em ăn hai cái bánh bao, thêm một ngụm cũng không chịu ăn, hóa ra không phải là không thể ăn nhiều, mà là Lisa kén ăn a."
Trong miệng Lisa nhai nuốt đồ ăn, lẩm bẩm nói: "Đúng vậy, cho nên bạn học Jungkook cần cố gắng hơn, em cũng không có dễ nuôi đâu."
Jungkook lập tức ngồi thẳng lại, đưa tay chào theo tư thế quân đội, "Tuân lệnh, vợ đại nhân! Anh nhất định cố gắng thật tốt, tương lai kiếm thật nhiều tiền, bảo đảm nuôi em đến trắng trẻo mập mạp!"
"Đi ra chỗ khác, ai thèm béo!" Lisa thở phì phì đẩy Jungkook một cái.
Jungkook tươi cười, xoa đầu Lisa, "Chao ôi, tiểu Lili nhà chúng ta, tại sao em lại đáng yêu như thế, làm anh yêu muốn chết."
Lisa ngẩng đầu, nhét vào trong miệng anh mấy miếng thịt, cười, "Anh nói ít một chút, em chưa gặp cậu con trai nào nói nhiều như anh hết."
Jungkook nhai miếng thịt, thở dài, "Anh thật đáng thương, bây giờ đã bị ghét bỏ, về sau có con, có phải địa vị trong nhà của anh là thấp nhất không?"
Lisa bật cười khúc khích, "Anh cũng biết tự hiểu lấy mình nhỉ."
Từ khóe mắt đến chân mày của Jungkook đều là ý cười, nói: "Không sao, dù sao thì vợ và con là quan trọng nhất, anh tự giác xếp hàng cuối cùng."
Lisa cong môi, tiếng cười phát ra từ đáy lòng.
Được ai đó thích là có cảm giác gì? Có lẽ chính là như vậy, mỗi một ánh mắt anh nhìn cô, từng chữ trong mỗi câu nói, mỗi một việc, đều làm cho tim cô cảm giác được hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi trong ngực như muốn rực rỡ nở hoa.
Lần đầu tiên trong đời Lisa muốn kết hôn.
Cơm nước xong đi ra, đã hơn hai giờ chiều.
"Bây giờ chúng ta đi siêu thị mua ít đồ ăn và nước, mua xong thì lái xe từ từ đến núi. Đúng rồi, bữa tối cũng phải chuẩn bị, em muốn ăn cái gì?"
Lisa suy nghĩ một chút, "Em nhớ bên này có một cửa hàng bánh ngọt, chúng ta mua bánh ngọt, thuận tiện mang theo."
"Được, tất cả đều nghe theo sắp xếp của vợ đại nhân!"
Lisa bị chọc cười, "Jungkook, anh lảm nhảm muốn chết."
Hai người nắm tay nhau đi siêu thị, Lisa thích ăn thạch hoa quả nên mua rất nhiều, còn mua thêm một ít kẹo, còn có mơ nhẵn*, còn mua một hộp bánh quy bơ, nước khoáng, sữa AD canxi
Lúc Lisa bỏ sữa AD canxi vào xe đẩy, Jungkook nhịn không được cười, "Lisa, em mấy tuổi rồi mà còn uống sữa canxi?"
Lisa ngẩng đầu nhìn anh, "Em thích uống, được không?"
"Được! Tại sao lại không được, anh nào dám nói là không được."
"Vậy mà anh còn nói." Lisa liếc anh một cái, cảm thấy không đủ nghiêm túc, lại làm ra vẻ thêm nghiêm túc.
Jungkook: "..."
Ha, tại sao đột nhiên anh lại phát hiện lá gan của tiểu nha đầu này lớn hơn, còn dám dỗi anh?!
Mua xong đồ, từ siêu thị đi ra, xấp xỉ hai giờ rưỡi, Lisa bảo tới cửa hàng kia mua bánh ngọt, hai người mới tay trong tay đi về phía hầm gửi xe.
Lisa là lần đầu tiên ngồi xe Jungkook lái, vừa lên xe thì ngay lập tức cài chặt dây an toàn, còn vô cùng không yên tâm hỏi câu, "Jungkook, anh có được không?"
Jungkook ngẩn ra, lập tức nghiêng đầu, khuỷu tay trái chống trên tay lái, nhướng mày cười, "Anh được không, em có muốn thử không?"
Lisa ngẩn ra chớp mắt một cái, chờ đến lúc phản ứng lại, đột nhiên xấu hổ đỏ mặt, che miệng Jungkook, "Jungkook, anh đừng giở trò lưu manh."
Jungkook cười hì hì, kéo tay Lisa, khẽ hôn nhẹ một cái, "Anh chỉ giở trò lưu manh với em."
Nói xong thừa dịp Lisa không chú ý, nghiêng đầu hôn lên môi cô.
Tốc độ cực nhanh, hôn lên rồi lập tức buông ra, khóe miệng cười rực rỡ.
Môi giống như bị bỏng, Lisa trừng to mắt, "Anh... anh cái người này... dám phạm quy!"
Jungkook lái xe rất ổn, một đường lái về núi phía nam.
Nghe nói phía nam là nơi thích hợp nhất để ngắm sao, tỷ lệ nhìn thấy sao băng cũng rất lớn.
Trên đường đi đến núi, cũng có rất nhiều xe đi về phía này, đại khái đều đi xem sao băng.
Jungkook hỏi Lisa, "Nếu nhìn thấy sao băng, em muốn ước cái gì?"
Lisa nói: "Đã nói là điều ước, thì làm sao có thể nói cho anh biết."
"Chao ôi, nói một chút thôi, quan hệ hai chúng ta là cái gì, anh chính là chồng em đó."
"Không nói." Lisa kiên trì, "Nói liền mất linh nghiệm."
Jungkook cười, "Em như này gọi là mê tín đó, anh đã nói với em rồi, đợi lát nữa chúng ta thấy sao băng, anh sẽ ước, anh muốn thi đậu cùng một trường với Lisa, chờ vừa đủ tuổi, ngay lập tức dẫn em ấy đi lĩnh chứng, sau đó cùng em ấy sinh thật nhiều con, một đứa, hai đứa, ba đứa, bốn đứa..."
Lisa vừa bực mình vừa buồn cười, "Ai muốn sinh nhiều con vậy cho anh chứ, em lại không phải là heo mẹ!"
Jungkook nhịn không được cười ha ha, cười đến nỗi ngực không ngừng lên xuống phập phồng.
Lisa thấy anh cười thành như vậy, khóe miệng cũng tự giác cong lên.
Một đứa, hai đứa, ba đứa, bốn đứa... Lisa nghĩ đến hình ảnh đó, thật sự có chút cảm giác nói không nên lời.
Đâu có thể sinh được nhiều con như vậy chứ?
Đến dưới chân núi phía nam, có một nơi đỗ xe riêng cho mọi người, Jungkook đem xe chạy qua, ngừng xe xong, mở cốp sau xe lấy ra đồ đạc đã chuẩn bị trước đó.
Xe không thể đi lên thêm nữa, chỉ có thể tự mình đi bộ lên.
Jungkook đeo balo đựng đầy đồ ăn vặt lên lưng, lại đi lấy lều bạt và túi ngủ, Lisa vội vàng muốn giúp đỡ, bị anh ngăn lại, "Em đừng động vào, một mình anh có thể làm được."
"Để em giúp anh cầm một ít, lều bạt này rất nặng, anh đưa túi ngủ cho em."
"Không cần, có anh ở đây, sao có thể để cho em cầm được, anh sẽ đau lòng."
Ngay khi nói chuyện thì đã đem toàn bộ đồ đạc lấy ra, trên lưng mang ba lô, trước ngực còn đeo một túi đựng lều bạt, tay phải xách theo hai cái túi ngủ, còn chừa ra một tay dắt Lisa.
Lisa nhìn trên người Jungkook đeo đầy đồ, có chút đau lòng lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Đây là bạn trai cô, đối với cô thật tốt.
Trên đường lên núi, có không ít người xoay đầu lại nhìn, đại khái là cảm thấy một mình Jungkook xách rất nhiều đồ, mà hai tay Lisa lại trống trơn.
Đang đi, nghe thấy sau lưng truyền đến giọng nói của một cô gái, "Chồng, anh nhìn người ta kìa, đối xử với vợ thật tốt, một mình khiêng nhiều đồ như vậy, anh có thể cũng giống người ta được không, cái cặp này rất nặng đó, anh có biết hay không."
"Anh cũng muốn giúp em cầm lắm chứ, nhưng anh thật sự cầm không nổi, sớm biết như vậy thì đừng có tới xem sao băng, mấy cô gái các em thật phiền phức, sao băng thì có cái gì hay mà xem, làm hại anh tối nay không thể chơi game được."
"Anh có ý gì? Trong mắt anh, chơi game còn quan trọng hơn cả em?"
Người con trai rất không kiên nhẫn, nói: "Anh cũng không có nói như vậy, không phải sau đó anh cũng theo em tới rồi sao? Em còn muốn anh phải thế nào nữa?"
"Anh --"
Giọng cô gái hơi ngừng, Lisa nhịn không được quay đầu lại, thì thấy viền mắt cô gái kia hồng hồng, bộ dạng sắp khóc.
Nhưng bạn trai cô gái lại không an ủi mà còn ngại cô ấy phiền, "Em đừng có như vậy nữa được không? Mới nói hai câu đã khóc, em như vậy làm anh mệt chết đi được."
Lisa nhìn bọn họ, đột nhiên trong lòng có chút đau buồn.
Nếu hai người đã ở chung một chỗ, ban đầu đều yêu nhau đúng không? Nhưng vì cái gì lại biến thành như vậy?
Jungkook như đoán được cái gì, theo bản năng nắm thật chặt tay của Lisa, "Lili, anh biết rõ em đang nghĩ gì, em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không như vậy, dù qua rất nhiều năm, rất nhiều rất nhiều năm, anh vẫn đối tốt với em như vậy, dù cho hai chúng ta đều già cả đi đường không nổi, anh vẫn giống như bây giờ đối với em thật tốt."
Lisa giật mình, ngẩng đầu nhìn Jungkook, nhìn anh nghiêm túc không gì sánh được, khóe mắt cay cay, gật đầu, nhẹ giọng nói: "Em tin tưởng anh."
Jungkook cưng chiều xoa đầu cô, "Đi thôi, nha đầu ngốc."
Hai người tay trong tay một đường đi đến đỉnh núi.
Đỉnh núi một mảnh trống trải, tầm nhìn vô cùng tốt, đỉnh đầu không có bất kỳ chướng ngại vật nào, dường như duỗi tay ra có thể chạm lên bầu trời.
Vừa đến nơi, Lisa vui vẻ vô cùng, thích thú chạy nhảy, kêu lên với Jungkook, "Jungkook! Ở đây thật đẹp!"
Cô chạy đến dưới một cây đại thụ, ngước đầu, mở ra hai tay, nhắm mắt lại, khóe miệng cong cong, gió thổi lướt qua cơ thể, cảm giác như mình có thể bay lên.
Jungkook để đồ xuống mặt đất, lấy điện thoại di động ra chụp hình Lisa, "Đừng nhúc nhích, anh chụp cho em một tấm."
Tách một tiếng, Lisa buông cánh tay xuống, vui vẻ chạy đến trước mặt Jungkook, "Cho em xem một chút, chụp lên nhìn đẹp không."
Jungkook cười đưa màn hình đến trước mặt cô, "Đẹp, Lili nhà chúng ta trời sinh quyến rũ, làm gì cũng đẹp hết."
Lisa vừa cúi đầu nhìn, liền bật cười khúc khích, "Động tác này trông ngốc nghếch quá đi, đẹp ở đâu chứ."
"Anh thấy đẹp mà, vợ anh dù thế nào cũng đẹp hết."
Lisa cười đôi mắt cong cong, "Jungkook, anh cứ khen em như thế, em sẽ kiêu ngạo đó."
"Cứ việc kiêu ngạo, Lili nhà chúng ta có tư cách để kiêu ngạo mà."
Trong lòng Lisa ngọt ngào, kéo cánh tay Jungkook đi lên phía trước, "Chúng ta trước dựng lều đi, nếu không lát nữa trời tối."
Lisa chưa từng đi dã ngoại, nên không biết dựng lều, ở lại càng gây trở ngại cho Jungkook chứ không giúp được gì, Jungkook thật vất vả vừa dựng xong một bên, Lisa không cẩn thận lại kéo ra, huyên náo làm cho Jungkook cũng dở khóc dở cười, "Cô vợ ngoan ngoãn của anh, trước kia tại sao anh lại không phát hiện em giỏi phá đồ như vậy. Nào nào, ngoan ngoãn qua một bên chờ, để anh làm là được."
Lisa bĩu môi, "Jungkook anh ghét bỏ em."
Jungkook cười ha ha, "Anh nào dám." Nói xong liền đi tới gần, mổ một cái lên mặt Lisa, "Ngoan ngoãn nào, đi bên cạnh chờ anh."
Lisa nở nụ cười, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh, từ trong balo lấy đồ ăn vặt ra, lấy ra một chai sữa AD canxi, cắm ống hút, ngồi chồm hổm trên mặt đất, vừa nhìn Jungkook, vừa cắn ống hút uống sữa.
Không có Lisa càng giúp càng phiền, Jungkook rất nhanh đã dựng xong lều bạt, Lisa thấy lều bạt đã dựng xong, vui vẻ vỗ tay, "Giỏi quá đi!"
Lisa lớn như vậy, còn chưa ngủ lều bạt bao giờ.
Jungkook bật cười, "Nha đầu này, đúng là chưa từng trải việc đời."
Lisa ngây ngô cười, vẫy tay với anh, "Anh mau qua đây nghỉ ngơi một lát đi."
Jungkook chau chau mày, đi sang ngồi.
Lisa đưa hộp sữa AD canxi đến bên miệng Jungkook, "Anh uống một hớp đi."
Jungkook cười, "Chỉ có trẻ con mới uống cái này."
"Ai nói, cái này rất ngon đó, là đồ uống ngon nhất mà em từng uống."
"Chao ôi, vậy để anh nếm thử."
Nói xong, bất ngờ không kịp đề phòng hôn lên môi Lisa.
Lisa trừng to mắt, kinh ngạc nhìn anh chằm chằm.
Jungkook hôn một hồi mới nhẹ nhàng buông ra, khóe miệng tươi cười, "Quả nhiên rất ngọt."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com