Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

anh em ruột loanluan

Chương 1: Món Quà Sinh Nhật
Trong ngôi biệt thự cổ kính của gia tộc họ Hình, tồn tại hai thế giới đối lập nhau như ngày và đêm, và hiện thân của chúng chính là hai người con trai của gia chủ.

Ban ngày - Hình Trịnh, anh là mặt trời.

Anh là niềm tự hào tuyệt đối, là phiên bản hoàn hảo của người cha quyền lực. Mái tóc nâu hạt dẻ luôn được chải chuốt gọn gàng, đôi mắt sáng lấp lánh ý cười và một nụ cười rạng rỡ có thể làm tan chảy bất cứ trái tim sắt đá nào. Anh hoạt bát, hòa đồng, là đội trưởng đội bóng rổ, chủ tịch hội học sinh, và luôn đạt điểm số cao nhất trường. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của anh đều toát ra sự dịu dàng, tự tin và đáng tin cậy. Anh là người con cả mẫu mực, là người thừa kế sáng giá mà bất cứ gia tộc nào cũng phải ao ước. Tất cả mọi người, từ người làm trong nhà đến bạn bè, thầy cô, đều yêu quý và ngưỡng mộ Hình Trịnh.

Và ban đêm - Hình Duẫn, cậu là mặt trăng ẩn mình sau mây.

Cậu là một cái bóng lặng lẽ, một sự tồn tại mờ nhạt đến mức gần như vô hình trong chính ngôi nhà của mình. Hình Duẫn giống người mẹ của mình, người phụ nữ mang vẻ đẹp có đôi phần u uất, vậy nên Hình Duẫn cũng sở hữu một vẻ đẹp tĩnh lặng, mong manh. Làn da trắng đến mức gần như trong suốt, trắng như sứ. Mái tóc đen mềm mại như tơ, lúc nào cũng rũ xuống che đi quá nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra chiếc cằm thon nhỏ và đôi môi nhạt màu. Cậu e dè, rụt rè, luôn cúi đầu né tránh mọi ánh mắt. Giọng nói của cậu lí nhí, rất khó để có thể nghe thấy. Người hầu trong nhà thường bắt gặp cậu ngồi một mình trong góc khuất nhất của khu vườn rộng lớn, lúi húi vẽ tranh. Họ chỉ biết lắc đầu, thầm nghĩ cậu ấm thứ hai thật đáng thương, nhút nhát và yếu đuối quá.

Nhưng không một ai biết rằng, khi màn đêm buông xuống, khi cả ngôi biệt thự chìm vào im lặng, mặt trời và mặt trăng sẽ hoán đổi vị trí của mình. Mặt trời ấm áp trở thành một vầng dương hắc ám thiêu đốt, còn mặt trăng mờ nhạt lại bị buộc phải tỏa ra thứ ánh sáng nhơ nhuốc của sự phục tùng.

————-/////—————

Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của Hình Trịnh. Một bữa tiệc xa hoa đã được tổ chức, quy tụ toàn bộ giới thượng lưu. Hình Trịnh, trong bộ vest trắng lịch lãm, là tâm điểm của mọi sự chú ý. Anh nhận quà, nhận những lời chúc tụng, và đáp lại bằng nụ cười hoàn hảo đến từng centimet.

Hình Duẫn cũng có mặt. Cậu mặc một bộ quần áo đơn giản, đứng nép mình trong một góc khuất sau rèm cửa, cố gắng biến mình thành không khí. Cậu sợ những nơi đông người, sợ những ánh mắt tò mò. Trong tay, cậu ôm khư khư một món quà được gói cẩn thận. Đó là một bức tranh sơn dầu, bức tranh đẹp nhất mà cậu từng vẽ. Bức tranh vẽ Hình Trịnh đang đứng dưới ánh nắng sân trường, nụ cười rạng rỡ và ấm áp. Cậu đã dành ra ba tháng trời để hoàn thành nó, tỉ mỉ trong từng nét cọ, gửi gắm vào đó tất cả sự ngưỡng mộ thầm kín và cả nỗi sợ hãi mơ hồ dành cho người anh trai của mình.

Mãi đến khi tiệc tàn, khách khứa đã về hết, cả ngôi nhà trở lại với sự tĩnh lặng, Hình Duẫn mới rụt rè bước ra. Cậu đi lên tầng, gõ nhẹ vào cánh cửa phòng của Hình Trịnh.

"Vào đi."

Giọng nói vẫn dịu dàng như thường lệ. Hình Duẫn hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào. Hình Trịnh đã cởi bỏ áo vest, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn lên để lộ cổ tay rắn chắc. Anh đang đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng.

"Anh... anh cả..." Giọng Hình Duẫn nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Chúc... chúc mừng sinh nhật anh."

Cậu rụt rè đưa món quà ra.

Hình Trịnh quay lại, nụ cười trên môi vẫn còn vương lại vẻ ấm áp của ban ngày. Anh đón lấy món quà, nhẹ nhàng mở ra. Khi nhìn thấy bức tranh, đôi mắt anh loé lên một tia sáng kỳ lạ.

"Đẹp lắm." Anh nói, giọng trầm xuống. "Em vẽ anh thật đẹp. Đây là món quà anh thích nhất tối nay."

Anh đặt bức tranh xuống bàn, rồi tiến lại gần Hình Duẫn. Cậu theo phản xạ lùi lại một bước, nhưng đã quá muộn. Hình Trịnh đã nắm lấy cổ tay cậu. Sức lực của anh rất lớn, siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu như một gọng kìm.

"Em tặng anh một món quà đẹp như vậy, anh cũng nên có quà đáp lễ chứ nhỉ?" Nụ cười của Hình Trịnh vẫn còn đó, nhưng đã hoàn toàn biến chất. Nó không còn ấm áp, mà trở nên ma mị, nguy hiểm. "Nhưng mà Anh vẫn muốn có được một món quà khác từ em. Một món quà đặc biệt hơn. Một món quà... mà chỉ em mới có thể cho."

Sự sợ hãi dâng lên trong lòng Hình Duẫn. "Anh... anh nói gì vậy... em không hiểu..."

"Không hiểu sao?" Hình Trịnh cười khẩy. "Vậy để anh nói cho em hiểu."

Anh kéo mạnh cậu về phía mình, tay kia vòng qua siết chặt lấy eo cậu. Anh ghé sát vào tai cậu, giọng nói thì thầm như rắn độc. "Nếu đêm nay em không 'tặng' anh món quà đó, thì bức tranh này, và tất cả những bức tranh khác của em trong phòng, sẽ biến thành tro bụi. Em hiểu ý anh chứ ?"

Nước mắt lập tức trào ra. Những bức tranh là cả thế giới của Hình Duẫn, là nơi duy nhất cậu có thể trốn vào. Lời đe dọa đó đánh thẳng vào điểm yếu chí mạng nhất của cậu. Cậu biết anh trai mình sẽ làm thật. Cái vẻ ngoài dịu dàng đó chỉ là một lớp mặt nạ. Bên dưới nó là một con quỷ tàn nhẫn và độc đoán. Cậu cũng biết, dù cậu có la hét, có cầu cứu, cũng sẽ không một ai tin cậu. Ai sẽ tin "mặt trời" hoàn hảo lại làm ra chuyện này chứ?

Cậu chỉ có thể nức nở, lắc đầu trong vô vọng.

Sự phản kháng yếu ớt đó chỉ càng làm con thú trong người Hình Trịnh thêm hưng phấn. Anh không nói thêm lời nào, dùng sức mạnh tuyệt đối bế bổng cậu em trai nhỏ bé lên, ném thẳng xuống chiếc giường lớn mềm mại.

Anh đè lên người cậu. Vẻ dịu dàng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự chiếm hữu trần trụi. Anh xé toạc chiếc áo sơ mi mỏng manh của Hình Duẫn, để lộ ra lồng ngực trắng nõn và hai điểm hồng nhỏ xinh đang co rúm lại vì sợ hãi.

"Anh... xin anh... đừng..." Hình Duẫn khóc lóc, van xin.

"Im miệng!" Hình Trịnh gầm lên, giọng nói đầy quyền uy. "Đêm nay, mày là của tao!"

Anh cúi xuống, bắt đầu cuộc xâm lăng của mình. Anh không hôn môi. Anh liếm láp từ cổ, xương quai xanh, rồi trượt xuống lồng ngực. Chiếc lưỡi nóng hổi của anh vờn quanh, rồi bất ngờ ngậm lấy một bên nhũ hồng, ra sức mút mát, cắn nhẹ. Hình Duẫn giật nảy người, một cảm giác xa lạ vừa đau đớn vừa tê dại chạy dọc sống lưng.

Hình Trịnh lột sạch quần áo của cậu, để lộ ra một cơ thể hoàn toàn trần trụi. Một cơ thể nhỏ nhắn, trắng muốt và mịn màng như ngọc. Nhưng ánh mắt của anh không dừng lại ở đó. Nó dán chặt vào cặp mông tròn trịa, căng nẩy dù thân hình cậu rất gầy, và nơi bí ẩn giữa hai chân. Anh lật người cậu lại, tách hai cánh mông mềm mại ra, và vùi mặt vào đó.

Chiếc lưỡi điêu luyện và tàn nhẫn của kẻ thống trị bắt đầu khám phá.

Hình Duẫn hét lên một tiếng vì xấu hổ và kinh hoàng. Cậu cố giãy giụa, nhưng vô ích. Chiếc lưỡi đó như một con rắn độc, liếm láp, mút mát, rồi đâm sâu vào khe hẹp, khuấy đảo một cách dâm đãng. Một mùi vị và cảm giác nhục nhã tột cùng, nhưng cơ thể non nớt, chưa từng trải sự đời của cậu lại bắt đầu phản ứng một cách đáng ghê tởm.

Khi cảm thấy con mồi đã đủ mềm nhũn, Hình Trịnh mới lật cậu lại. Anh đã cởi quần áo của mình tự lúc nào. Cự vật to lớn, cường tráng, đầy vẻ đe dọa của một thanh niên mười tám tuổi đang phát triển sung mãn nhất, đã sớm cương cứng đến đáng sợ.

Anh nằm ngửa ra, vỗ nhẹ lên bụng mình. Ánh mắt anh chứa đầy dục vọng và mệnh lệnh.

"Lại đây. Ngồi lên."

Hình Duẫn run rẩy, nước mắt giàn giụa. Cậu không muốn. Nhưng ánh mắt của Hình Trịnh quét qua bức tranh trên bàn, và cậu biết mình không có lựa chọn. Cậu nức nở, dạng chân ra, run rẩy ngồi lên người anh trai mình.

Hình Trịnh nắm lấy tay cậu, hướng dẫn cậu cầm lấy cự vật của anh, từ từ đưa nó vào hậu huyệt còn đang khép chặt của mình.

"A... đau...!" Cảm giác khô rát, như bị xé rách khiến Hình Duẫn hét lên.

"Ngoan. Một lát sẽ sướng thôi." Hình Trịnh thì thầm, bàn tay to lớn đặt lên cặp mông căng nẩy của em trai. "Bắt đầu đi. Nhún đi. Cưỡi lên người anh mày đi, con đĩ nhỏ."

Nước mắt và sự nhục nhã là chất bôi trơn duy nhất. Hình Duẫn bắt đầu những chuyển động đầu tiên, vụng về, cứng nhắc. Vừa nhún xuống, cậu vừa khóc. Nhưng Hình Trịnh chỉ nhắm mắt lại, tận hưởng.

Anh cảm nhận được cái lỗ nhỏ ướt át, khít khao đang cố gắng nuốt trọn lấy cự vật của mình. Bàn tay anh không ngừng xoa nắn, bóp mạnh cặp mông căng tròn của em trai. Và miệng anh, cái miệng ban ngày chỉ nói ra những lời hay ý đẹp, giờ đây lại tuôn ra những lời lẽ dâm mỹ, thô tục nhất.

"Đúng rồi... nhún mạnh lên... Giỏi lắm... Mông của mày đúng là tuyệt nhất... Cái lỗ lẳng lơ này, có phải nó sinh ra là để cho anh mày 'chơi' không hả?"

Mỗi một lời nói của Hình Trịnh như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của Hình Duẫn. Nhưng cơ thể cậu, một cách vô thức, lại đang dần quen với sự xâm phạm. Cơn đau ban đầu dần bị thay thế bởi một cơn khoái cảm kỳ lạ, tội lỗi. Những chuyển động của cậu trở nên nhịp nhàng hơn, bản năng hơn.

Đêm sinh nhật mười tám tuổi của Hình Trịnh, dưới ánh trăng mờ ảo, trong căn phòng xa hoa, một "món quà" sống đang nức nở nhảy một vũ điệu trần trụi trên người anh trai mình, mở đầu cho chuỗi ngày làm nô lệ tình dục địa ngục và không có lối thoát.

Chương 2: Bữa Tiệc Của Ác Quỷ
Sau đêm sinh nhật định mệnh đó, thế giới của Hình Duẫn đã hoàn toàn vỡ nát. Tấm màn nhung che đậy sự thật đã bị xé toạc, để lộ ra một sân khấu tàn nhẫn và bẩn thỉu. Người anh trai mà cậu vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi, vầng thái dương rực rỡ trong mắt mọi người, đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ hoàn hảo của mình.

Ban ngày, Hình Trịnh vẫn là Hình Trịnh đó. Anh vẫn cười nụ cười ấm áp, vẫn nói những lời dịu dàng. Khi gặp Hình Duẫn ở hành lang, anh vẫn xoa đầu cậu, hỏi han với vẻ mặt của một người anh cả mẫu mực: "Hôm nay em vẽ có đẹp không?", "Ăn uống đầy đủ vào nhé, người gầy quá". Nhưng Hình Duẫn chỉ biết run rẩy, cúi gằm mặt xuống. Cậu không còn thấy sự ấm áp trong những cử chỉ đó nữa. Cậu chỉ thấy cái chạm của một con mãng xà, đang dò xét con mồi của mình trước khi nuốt chửng.

Đêm đến, con mãng xà đó sẽ hiện nguyên hình. Nó sẽ trườn vào phòng cậu, không một tiếng động. Nó sẽ trói chặt cậu bằng những lời đe dọa về những bức tranh quý giá, và rồi bắt đầu nuốt chửng cậu hết lần này đến lần khác. Cơ thể của Hình Duẫn đã trở thành cái lỗ xả, một món đồ chơi phục tùng cho những ham muốn bệnh hoạn của anh trai mình. Sự phản kháng ban đầu đã bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi và sự bất lực. Giờ đây, cậu chỉ còn là một cái xác không hồn, cam chịu để mặc cho con quỷ chiếm đoạt.

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Sinh nhật của Hình phu nhân – mẹ của hai người. Bà là một người phụ nữ xinh đẹp nhưng có phần u buồn, sức khỏe yếu, nên tiệc sinh nhật của bà luôn được tổ chức ấm cúng tại khu vườn sau nhà. Khách mời đều là những người thân thiết nhất, bạn bè và đối tác quan trọng của gia tộc. Khu vườn được trang hoàng lộng lẫy với đèn hoa, âm nhạc du dương và những món ăn thịnh soạn.

Như thường lệ, Hình Trịnh là ngôi sao của buổi tiệc. Anh duyên dáng đi bên cạnh mẹ mình, tiếp chuyện khách khứa với một phong thái hoàn hảo, nhận về vô số lời khen ngợi. Còn Hình Duẫn, cũng như thường lệ, chọn cho mình một góc khuất, cầm một ly nước trái cây và cố gắng trở nên vô hình. Cậu mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro, cố gắng che đi những dấu hôn mờ ám mà con quỷ đã để lại trên cổ mình đêm qua.

Bữa tiệc đang diễn ra vui vẻ, mọi người đang nhảy múa, trò chuyện rôm rả. Bất chợt, Hình Trịnh đi về phía Hình Duẫn. Anh đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ đầy tình anh em trong mắt người ngoài.

"Sao mặt em tái vậy?" Anh nói, giọng đầy vẻ lo lắng. "Em không khỏe à?"

"Em... em không sao..." Hình Duẫn lí nhí, theo phản xạ muốn lùi lại.

Nhưng Hình Trịnh đã giữ chặt vai cậu. Anh quay về phía mọi người, cất cao giọng với một nụ cười áy náy hoàn hảo.

"Xin lỗi mọi người, có lẽ Duẫn em trai con bị cảm lạnh rồi. Chắc do gió đêm. Để con đưa em ấy lên phòng nghỉ một lát."

Những vị khách gật đầu tỏ vẻ thông cảm, thậm chí còn có vài quý bà khen ngợi Hình Trịnh đúng là một người anh trai chu đáo. Không một ai nghi ngờ. Họ chỉ thấy hình ảnh một người anh trai dịu dàng đang dìu cậu em trai yếu đuối của mình vào trong nhà.

Nhưng ngay khi cánh cửa biệt thự vừa đóng lại sau lưng, cắt đứt họ khỏi thế giới bên ngoài, bàn tay đang đặt trên vai Hình Duẫn lập tức siết chặt lại như một gọng kìm. Nụ cười lo lắng biến mất, thay vào đó là một nụ cười khẩy đầy tà ác.

"Mặt tái mét vì sợ hãi, đúng không, em trai yêu quý của anh?" Anh thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai cậu. "Lên phòng nghỉ 'thật tốt' nhé."

Anh không đưa Hình Duẫn về phòng cậu. Anh kéo lê cậu đi qua những hành lang tối tăm, lên đến tận tầng ba, đến một căn phòng ở cuối hành lang. Đây là một căn phòng chứa đồ cũ, ít ai lui tới, tường dày và cách âm gần như tuyệt đối.

Cánh cửa vừa đóng sầm lại, Hình Trịnh liền đẩy mạnh Hình Duẫn vào tường. Anh cởi phăng chiếc cà vạt lụa, vứt nó xuống sàn. Mặt nạ đã hoàn toàn rơi xuống. Giờ phút này, chỉ còn lại con quỷ cuồng dâm của đêm sinh nhật mười tám.

"Cởi." Anh ra lệnh, giọng nói khàn đặc đi vì dục vọng.

Hình Duẫn run lẩy bẩy, nước mắt đã chực trào. Cậu nhìn người anh trai của mình bằng ánh mắt van xin.

"Đừng giả bộ đáng thương." Hình Trịnh cười nhạt. "Em biết thừa bộ dạng này của em chỉ càng làm anh thêm hưng phấn mà . Cởi ra, hay muốn anh xé?"

Không còn lựa chọn. Đôi bàn tay run rẩy của Hình Duẫn bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo. Quần áo rơi xuống sàn, để lộ ra thân thể trắng muốt, trần trụi. Một cơ thể nhỏ bé, nhưng lại có những đường cong chết người. Cặp mông căng tròn, no đủ. Hai điểm hồng trước ngực co rúm lại.

"Giỏi lắm." Hình Trịnh cũng đã lột sạch quần áo của mình, để lộ cơ thể cường tráng và cự vật đang ngóc đầu đầy hung hãn. Anh ra lệnh tiếp: "Lên giường. Nằm xuống. Mày ở trên."

Tư thế 69. Một sự sỉ nhục đến tột cùng. Tim Hình Duẫn như bị bóp nghẹt, nhưng cậu không dám chống cự. Cậu cắn chặt môi, nức nở trèo lên chiếc giường phủ bụi, nằm xuống người anh trai mình, đặt khuôn mặt mình vào nơi nhơ bẩn của anh ta. Cùng lúc đó, cự vật nóng bỏng, to lớn của Hình Trịnh đã ở ngay trước miệng cậu.

"Ngậm lấy nó. Dùng miệng của mày phục vụ anh trai đi. Làm cho tốt vào, nếu không muốn những bức tranh của mày có thêm vài người bạn mới là ngọn lửa."

Lời đe dọa quen thuộc lại vang lên. Hình Duẫn nhắm mắt, cảm thấy như mình đang chìm xuống một vũng bùn ghê tởm. Cậu hé miệng, run rẩy ngậm lấy thứ đồ vật đáng sợ kia. Nó to lớn, căng cứng, lấp đầy khoang miệng của cậu, khiến cậu gần như không thở nổi. Mùi vị nam tính xộc thẳng vào mũi, khiến cậu muốn nôn ọe.

Cậu bắt đầu cử động một cách vụng về. Vừa cố gắng dùng lưỡi và miệng để làm hài lòng con quỷ bên dưới, cậu vừa phải chịu đựng chiếc lưỡi điêu luyện của hắn đang tấn công vào nơi nhạy cảm của mình. Sự sỉ nhục, ghê tởm và sợ hãi khiến đầu óc cậu trống rỗng.

Cậu cố gắng, cố gắng hết sức mình. Cậu mút mát, nuốt vào nhả ra, nhưng chỉ được một lúc, quai hàm của cậu đã mỏi nhừ. Cổ họng cậu khô rát. Cậu không thể tiếp tục được nữa. Cậu kiệt sức, mềm nhũn ra, gục đầu sang một bên trên bụng của Hình Trịnh, thở hổn hển.

Nhưng con quỷ không dễ dàng buông tha.

Thấy con mồi của mình đình công, Hình Trịnh bật ra một tiếng cười trầm đục. "Mệt rồi sao, con đĩ nhỏ? Được thôi. Để anh trai này 'giúp' em."

Bất thình lình, hai bàn tay to lớn, rắn chắc của hắn vòng lên, chụp lấy cặp mông căng tròn của Hình Duẫn. Hắn dùng sức, ấn mạnh xuống, ghì chặt mông của em trai mình vào mặt hắn.

"A!"

Hình Duẫn giật nảy người, cố gắng ngóc đầu dậy nhưng vô ích. Cậu hoàn toàn bị khống chế. Cậu có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh trai mình phả vào khe mông. Và rồi, địa ngục của sự sung sướng bắt đầu.

Không còn sự trêu đùa nữa. Lần này là một cuộc tấn công tổng lực. Chiếc lưỡi của Hình Trịnh như một con rắn lửa, vừa nóng vừa ướt, luồn lách một cách điêu luyện. Nó liếm dọc theo khe hẹp, rồi tập trung xoáy sâu vào huyệt nhỏ đang co rúm lại vì sợ hãi. Hắn dùng đầu lưỡi, khi thì cứng rắn đâm vào, khi thì mềm mại xoay tròn.

Một luồng điện tê dại, mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào trước đây, chạy dọc sống lưng Hình Duẫn.

"Không... đừng...!" Cậu rên rỉ, hai tay cào loạn xạ lên tấm ga trải giường. Cậu muốn thoát ra khỏi cảm giác này, một cảm giác vừa nhục nhã vừa sung sướng đến mức khiến cậu phát điên. Nhưng Hình Trịnh chỉ càng giữ chặt hơn.

Hắn vùi cả khuôn mặt tuấn tú của mình vào cặp mông trắng nõn, tham lam hít hà mùi hương cơ thể của em trai. Chiếc lưỡi của hắn càng lúc càng trở nên cuồng bạo, nó như muốn khoan thủng, muốn chiếm đoạt, muốn chinh phục hoàn toàn nơi bí ẩn đó.

Và rồi, nó tìm thấy một điểm nhỏ. Một điểm cực kỳ nhạy cảm.

Ngay khi chiếc lưỡi vừa chạm vào, toàn thân Hình Duẫn co giật dữ dội. Một tiếng hét lảnh lót thoát ra khỏi cổ họng cậu. Đầu óc cậu trống rỗng. Mọi sự ghê tởm, mọi sự sợ hãi đều bị cuốn trôi đi, chỉ còn lại một cơn sóng thần khoái lạc thuần túy, nguyên thủy nhất. Cơ thể cậu lần đầu tiên trong đời biết đến thứ gọi là cao trào. Nó mạnh mẽ đến mức khiến cậu tưởng như mình sắp chết đi. Toàn thân cậu run lên bần bật, hậu huyệt co thắt không ngừng, và một dòng dịch trong suốt ấm nóng tuôn ra, làm ướt đẫm cả khuôn mặt của con ác quỷ đang ghì chặt lấy cậu.

Lần đầu tiên. Cậu đã đạt được khoái cảm trong tay của chính kẻ đã hủy hoại mình.

Cảm nhận được sự khuất phục hoàn toàn của con mồi, Hình Trịnh bật ra một tiếng cười đầy thỏa mãn. Hắn buông tha cho cặp mông đã sưng đỏ của em trai. Nhưng đó chưa phải là kết thúc. Hắn lật người cậu lại. Hắn bế thốc cơ thể mềm nhũn, trần trụi của cậu lên.

Hắn đưa cậu đi đến phía ô cửa sổ kính lớn, nhìn thẳng ra khu vườn nơi bữa tiệc vẫn đang tiếp diễn.

Hắn áp mạnh cơ thể của Hình Duẫn lên tấm kính lạnh lẽo.

"Nhìn đi." Hắn ra lệnh, tay trái giữ chặt lấy eo cậu, tay phải tách hai cánh mông của cậu ra. "Nhìn xuống dưới đi. Thấy mẹ không? Thấy bạn bè, họ hàng của chúng ta không? Bọn họ đang vui vẻ lắm nhỉ?"

Từ trên cao nhìn xuống, mọi thứ trong khu vườn thật rực rỡ và sống động. Mẹ đang cười, cha đang cụng ly với đối tác. Mọi người đang nhảy múa. Một khung cảnh ấm áp, hạnh phúc.

"Giờ thì... hãy cùng tham gia với họ nhé."

Nói rồi, hắn thúc mạnh cự vật của mình từ phía sau, đâm sâu vào cái lỗ nhỏ đã sớm ướt át.

"Aaaaa!"

Hình Duẫn hét lên, một tiếng hét vừa đau đớn vừa sung sướng trong sự nhục nhã tột cùng. Bàn tay cậu đập vào tấm kính, để lại những dấu vân tay mờ ảo. Cậu bị ép phải nhìn. Phải nhìn thấy thế giới tươi đẹp, bình thường ngoài kia, trong khi ở đây, ngay trong bóng tối này, cậu đang bị chính anh trai ruột của mình chà đạp một cách dâm loạn.

Hình Trịnh bắt đầu cuộc xâm lăng của mình, man rợ và điên cuồng. Hắn nắm chặt lấy mông của Hình Duẫn, liên tục thúc đẩy vào trong cậu , khiến cơ thể nhỏ bé của cậu va đập vào tấm kính, tạo ra những tiếng "bịch, bịch" trầm đục. Hắn vừa làm, vừa ghé vào tai cậu thì thầm những lời lẽ bẩn thỉu.

"Thấy chưa, Duẫn? Đây mới là vị trí thực sự của mày. Ở ngoài kia, tao là mặt trời, là con ngoan trò giỏi. Nhưng ở đây, trong bóng tối này, tao là chủ nhân của mày! Và mày, mày chính là con điếm nhỏ của riêng tao! Mày thích không hả?"

"Không... xin anh... a..."

"Thích mà! Nhìn cái lỗ của mày đi, nó đang cắn chặt lấy cặc của tao, nó đang chảy nước không ngừng kìa! Mày nói đi, cái lỗ dâm đãng của em trai có phải là sướng nhất không?" Hắn thúc mạnh hơn, khiến Hình Duẫn gần như ngã quỵ. "Mọi người ở dưới đang nhảy múa, còn anh em mình thì đang 'chơi' nhau trên này! Nghĩ xem, có kích thích không? Có phải mày cũng thấy hưng phấn muốn chết không hả, con đĩ của anh?"

Cứ như vậy, trong khi tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói vui vẻ từ khu vườn vọng lên, thì ở trên căn phòng tối tầng ba, một bi kịch nhơ nhuốc đang diễn ra. Một cậu bé bị ép phải chứng kiến hạnh phúc của người khác, trong khi thân thể và linh hồn của mình đang bị nghiền nát dưới tay của ác quỷ. Đó là bữa tiệc của ác quỷ, và cậu chính là món ăn chính.

Chương 3: Lớp Học Phụ Đạo
Những chuỗi ngày địa ngục của Hình Duẫn vẫn tiếp diễn trong im lặng. Ban ngày là sự sợ hãi nơm nớp, ban đêm là sự giày vò thể xác. Linh hồn cậu như bị xé làm đôi. Một nửa cố gắng gồng mình tồn tại trong thế giới tươi đẹp, giả tạo của gia tộc họ Hình. Nửa còn lại đã chết chìm trong vũng lầy nhơ nhuốc mà người anh trai ác quỷ đã tạo ra.

Sự tra tấn dai dẳng đó bắt đầu để lại những dấu vết hữu hình.

Từ một học sinh tuy hướng nội nhưng luôn có thành tích ổn định, Hình Duẫn bắt đầu sa sút. Trong lớp, cậu không thể nào tập trung được. Tâm trí cậu lúc nào cũng lơ lửng trên mây, bị ám ảnh bởi những hình ảnh của đêm trước, và cả nỗi kinh hoàng về những gì sắp xảy ra vào đêm nay. Cậu thường giật mình thon thót, mặt tái nhợt, đôi mắt luôn chất chứa một nỗi sợ hãi không tên. Điểm số của cậu tụt dốc không phanh.

Và rồi, cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Một lá thư phàn nàn từ nhà trường, được gửi thẳng đến tay Hình lão gia. Bức thư viết về tình trạng mất tập trung, học hành sa sút và thái độ bất thường của cậu ấm thứ hai.

Trong phòng khách sang trọng, không khí trở nên nặng nề. Hình lão gia chau mày, tỏ vẻ không hài lòng. Hình phu nhân thì lo lắng đến mức vành mắt đỏ hoe. Bà không hiểu đứa con trai vốn ngoan ngoãn, lặng lẽ của mình tại sao lại đột nhiên trở nên như vậy.

"Con sẽ kèm học cho em nó," Hình Trịnh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng anh ta vẫn ấm áp và đầy trách nhiệm, như mọi khi. "Dạo này Duẫn có vẻ hơi căng thẳng. Chắc là do áp lực học hành."

"Như vậy sao được," Hình lão gia gạt đi. "Con bận rộn như vậy, làm sao có thời gian. Ta sẽ thuê gia sư riêng cho nó."

"Không cần đâu cha," Hình Trịnh mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo của người con cả. "Duẫn tính tình nhút nhát, người lạ đến dạy em ấy sẽ càng thêm áp lực. Dù sao con cũng đã học qua chương trình này rồi, kiến thức vẫn còn nhớ rất rõ. Cứ để con kèm cặp cho em ấy. Vừa là anh em, vừa dễ nói chuyện hơn."

Lời đề nghị của Hình Trịnh quá hợp tình hợp lý. Hình lão gia và phu nhân nhìn nhau, rồi gật đầu đồng ý. Có người con trai cả ưu tú như vậy kèm cặp cho đứa em yếu kém hơn, còn gì tốt bằng? Họ cảm thấy vô cùng an tâm.

Hình Duẫn đứng nép mình ở một góc, toàn thân lạnh toát. Lớp học phụ đạo. Với anh trai. Cậu biết điều đó có nghĩa là gì. Đó không phải là một lớp học. Đó là một cánh cửa khác dẫn đến địa ngục. Cậu muốn từ chối, muốn gào lên sự thật. Nhưng nhìn vào ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của cha mẹ dành cho Hình Trịnh, cậu biết mọi lời nói của mình đều là vô ích. Cậu chỉ có thể cúi đầu, chấp nhận số phận.

"Vậy thì tốt quá," Hình Trịnh nói tiếp, như thể vừa sực nhớ ra điều gì. "Nhưng con có một điều kiện nhỏ. Trong lúc con dạy em, con mong cha mẹ đừng cho bất cứ ai vào phòng, kể cả người hầu mang nước lên. Em ấy rất dễ bị phân tâm, con muốn tạo một không gian yên tĩnh tuyệt đối để em ấy có thể tập trung học."

"Được, được. Cứ theo ý con." Hình lão gia gật đầu hài lòng, thầm nghĩ con trai cả của mình đúng là chu đáo đến từng chi tiết.

Và thế là, lớp học phụ đạo bắt đầu. Ngay trong chính thư phòng của Hình Trịnh.

Thư phòng là một căn phòng lớn, với những kệ sách cao bằng gỗ mun chạm đến tận trần nhà, và một chiếc bàn làm việc to rộng bằng gỗ gụ. Mùi giấy cũ và mùi gỗ thơm dịu thoang thoảng trong không khí. Một nơi trang nghiêm, hoàn hảo cho việc học tập.

Nhưng ngay khi cánh cửa nặng nề vừa đóng lại, chốt khóa được cài bên trong, sự trang nghiêm đó lập tức biến mất.

Hình Trịnh ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da sang trọng của mình. Anh ta không lột bỏ quần áo, vẫn giữ nguyên bộ dạng của một người anh trai tri thức. Anh ta chỉ thản nhiên cởi thắt lưng, kéo khóa quần, để lộ ra con quái vật đã sớm thức giấc bên trong.

"Lại đây," anh ta ra lệnh cho Hình Duẫn, người đang đứng run rẩy giữa phòng. "Cởi quần của em ra. Rồi ngồi vào lòng anh."

Nước mắt lại lăn dài trên má Hình Duẫn. "Anh... anh nói là sẽ... dạy em học..."

"Đúng vậy," Hình Trịnh cười khẩy. "Đây chính là cách dạy của anh. Một phương pháp đặc biệt để giúp em 'tập trung' hơn. Mau lên! Đừng để anh phải nhắc lại lần thứ hai."

Sự sợ hãi đã lấn át tất cả. Hình Duẫn run rẩy làm theo. Cậu cởi bỏ chiếc quần dài, để lộ ra đôi chân thon thả, trắng nõn và cặp mông tròn trịa. Cậu đi tới, trong sự nhục nhã tột cùng, cậu dạng chân ra và từ từ ngồi xuống lòng anh trai mình. Cậu cảm nhận được cự vật nóng bỏng, cương cứng của anh ta đang từ từ đâm vào nơi ẩm ướt, quen thuộc của mình.

Hình Trịnh rên lên một tiếng trầm đục đầy thỏa mãn khi đã hoàn toàn lấp đầy em trai. Anh ta vòng tay ôm lấy eo cậu, giữ chặt. Anh ta ghé sát vào tai cậu, thì thầm.

"Được rồi. Lớp học bắt đầu." Anh ta chỉ vào một chồng sách bài tập toán trên bàn. "Làm đi. Cứ mỗi một câu sai, em sẽ phải tự mình nhấp xuống một cái. Để 'trừng phạt' sự không tập trung của mình. Hiểu chưa?"

Đó là một sự tra tấn. Làm sao Hình Duẫn có thể tập trung được? Khi bên dưới cậu đang bị xâm phạm, khi hơi thở nóng rực của con ác quỷ đang phả vào gáy, khi bàn tay của hắn đang không ngừng vuốt ve, xoa nắn cơ thể cậu.

Đầu óc cậu trống rỗng. Những con số, những phương trình nhảy múa trước mắt. Cậu run rẩy cầm bút, cố gắng giải bài. Nhưng rồi... "Sai rồi." Giọng Hình Trịnh vang lên bên tai. "Câu này phải dùng định lý A, chứ không phải B. Em không nhớ bài sao? Phạt. Một cái."

Hình Duẫn nức nở, cắn chặt môi, và rồi nhún hông xuống. Cự vật của Hình Trịnh lại tiến sâu hơn một chút, chạm vào nơi nhạy cảm. Cậu bật ra một tiếng rên khe khẽ.

Cứ như vậy, hết lần này đến lần khác. Cậu không thể nào giải đúng được. Mỗi một dấu gạch đỏ của Hình Trịnh là một lần cậu phải tự mình trừng phạt. Một cái, hai cái, rồi ba cái... Cậu phải liên tục nhấp hông, đón nhận sự xâm phạm của anh trai mình. Căn phòng chỉ còn lại tiếng bút viết sột soạt, tiếng da thịt va chạm ẩm ướt và tiếng rên rỉ vụn vỡ của cậu.

"Sao vậy?" Hình Trịnh thì thầm, giọng nói mang theo ý cười dâm đãng. "Lỗ nhỏ của em ướt hết cả rồi kìa. Có phải em thích bị 'phạt' như thế này không hả, em trai hư hỏng?" Hắn đưa tay xuống, véo nhẹ vào đầu nhũ đang cương cứng của cậu. "Vừa bị anh trai 'chơi', vừa phải làm bài tập. Có thấy kích thích không?"

Khoái cảm tội lỗi và sự sỉ nhục hòa quyện vào nhau, đánh sập hoàn toàn lý trí của Hình Duẫn. Cậu không còn biết mình đang làm gì nữa. Sau một chuỗi những cú nhấp liên tục và ướt át, cơ thể cậu đột nhiên co giật. Cậu bắn ra, dòng tinh dịch trắng đục vấy bẩn lên chồng bài tập sạch sẽ trên bàn.

Sự im lặng bao trùm. Hình Duẫn sững sờ, mặt tái đi vì sợ hãi.

"Xem ra... em thực sự rất hư hỏng." Giọng Hình Trịnh trở nên lạnh lẽo. "Không những không tập trung làm bài, mà còn làm bẩn cả sách vở. Tội này... phải phạt nặng hơn."

Anh ta nhấc bổng cậu lên, ném thẳng xuống tấm thảm lông dày trải trên sàn.

"Dạng chân ra!" Anh ta gầm lên.

Và rồi, sự "trừng phạt" thực sự bắt đầu. Hình Trịnh không còn sự kiềm chế nào nữa. Anh ta đè lên người cậu, thúc vào một cách thô bạo, man rợ. Mỗi cú thúc đều như trời giáng, mạnh mẽ và sâu, như muốn trừng phạt, muốn đóng dấu chủ quyền lên cơ thể em trai mình. Hắn vừa làm vừa chửi rủa, gọi cậu là con đĩ, là đồ hư hỏng.

"Mày có thích bị phạt thế này không?! Hả?! Có sướng không?! Sau này có dám làm bẩn bài tập nữa không?!"

Cuộc trừng phạt kết thúc bằng việc Hình Trịnh gầm lên một tiếng cuối cùng, bắn toàn bộ dịch thể nóng hổi của mình vào sâu bên trong cơ thể cậu, như một hình phạt cuối cùng, lấp đầy cậu bằng sự dơ bẩn của hắn.

Buổi "học kèm" kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ. Khi Hình Trịnh cuối cùng cũng đã thỏa mãn, hắn bình tĩnh đứng dậy, mặc lại quần áo, trở về với vẻ ngoài của một người anh trai tri thức. Hắn nhìn xuống Hình Duẫn, người đang nằm co quắp trên sàn, cả người đầy dấu vết của cuộc hoan lạc, và nói.

"Hôm nay học đến đây thôi. Em tiến bộ hơn rồi đấy. Cứ tiếp tục phát huy nhé."

Nói rồi, hắn mở cửa, bước ra ngoài, để lại một mớ hỗn độn và một linh hồn đã hoàn toàn tan vỡ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com