Nỗi Cô Đơn Sâu Thẳm
đêm trước khi mùa hạ chạm tới, hà nội im ắng lạ thường.
không tiếng còi xe, không tiếng người, chỉ còn tiếng gió luồn qua những tán cây khô.
xuân bách ngồi trong căn phòng tối, chỉ có một bóng đèn vàng hắt xuống bàn.
trên bàn là phong bì từ nhật, tấm ảnh tuyết trắng mà anh đã nhìn đến thuộc lòng.
anh đã đặt nó bên khung cửa sổ, để mỗi sáng nắng rọi qua lại thấy một thứ ánh sáng xa xôi mà thân thuộc.
suốt mấy ngày nay, anh ngủ ít. không phải vì buồn, mà vì thấy mình đang sợ thứ gì đó, sợ khi ánh sáng thật sự trở lại, mình sẽ không còn biết phải làm gì với đôi tay từng quá quen với bóng tối.
bách cầm máy ảnh, lắp cuộn phim mới.
anh muốn chụp lại căn phòng này, không có người, không có nắng, chỉ là những khoảng sáng mờ rơi xuống sàn.
một khung hình không có trung tâm, không có chủ thể.
giống như anh suốt những năm qua - trôi, nhưng không thật sự sống.
anh bấm chụp.
âm thanh tách vang lên nhỏ xíu, nhưng vang mãi trong lòng.
- công, em đang ở đâu rồi?
câu hỏi bật ra trong hơi thở, không cần câu trả lời.
anh biết cậu sắp về.
bức ảnh đó đã nói thay lời.
nhưng giữa "sắp" và "vẫn chưa", đôi khi chỉ cần một đêm thôi cũng đủ dài bằng cả một mùa đông.
⸻
ở một nơi khác, trên chuyến bay dài, thành công cũng không ngủ.
cửa sổ nhỏ bên cạnh chỉ còn một dải tối dày, những vì sao lác đác phía xa.
cậu nhìn đồng hồ, giờ hà nội là nửa đêm.
- có khi giờ này anh vẫn còn thức.
- anh vẫn hay làm việc vào giờ này, đúng không?
công tự cười, nhưng mắt ươn ướt.
bàn tay cậu siết chặt cuốn sổ nhỏ, cuốn sổ có dòng cuối:
"ngày 317 - em vẫn đang đi về phía ánh sáng."
ánh sáng, hóa ra không chỉ nằm ở bình minh, mà còn trong từng khoảnh khắc cô đơn.
là khi người ta nhớ đến ai đó mà không thể nói,
là khi người ta lặng im mà lòng vẫn hướng về cùng một phương.
cậu mở điện thoại, xem lại bức ảnh chụp qua ô cửa máy bay lúc cất cánh, ánh đèn thành phố phía dưới hắt lên, như dải ngân hà bị đánh rơi xuống mặt đất.
"hà nội từ trên cao nhìn xuống, thật nhỏ. nhưng em biết trong ấy có anh."
⸻
bách không ngủ.
gần ba giờ sáng, anh ra ngoài, mang theo máy ảnh.
thành phố trong sương mờ, đèn đường vẫn còn sáng.
anh đi bộ qua cây cầu nhỏ, nơi ngày xưa anh và công từng trú mưa, từng ngồi ngắm nước chảy mà chẳng nói gì.
mọi thứ vẫn nguyên.
chỉ khác là, giờ chỉ còn một người.
anh đặt máy lên lan can, hướng ống kính về phía dòng nước.
gió lùa qua áo, lạnh.
anh bấm máy.
trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra, nỗi cô đơn của mình không còn đáng sợ nữa.
nó không còn nuốt chửng anh, không còn là hố sâu.
nó chỉ còn là một khoảng trống dịu, đủ để chứa ký ức về người kia, và cả ánh sáng đang dần quay về.
anh nhìn xuống sông.
ánh đèn vàng rọi lên mặt nước, vỡ ra thành muôn mảnh sáng nhỏ.
từng mảnh như mảnh ký ức của hai người, lấp lánh, tan đi nhưng vẫn còn ở đó.
- công à - anh nói khẽ - nếu mai em về thật, hy vọng em vẫn thích ánh sáng ở cầu này.
⸻
công hạ cánh khi bình minh vừa lên.
cửa máy bay mở, luồng không khí ẩm và mùi nắng sớm ùa vào.
cậu đứng lại một chút ở bậc thang, nhìn bầu trời xám nhạt, trong lòng trào lên cảm giác vừa lạ vừa thân.
- vẫn mùi này...
- mùi của buổi sáng có anh.
chiếc máy ảnh đeo trên cổ đung đưa theo từng bước.
cậu mở nắp lens, giơ lên, chụp một tấm đầu tiên trên đất việt nam sau nhiều năm.
trong khung hình là ánh nắng vừa ló khỏi mây,
nghiêng xuống đường băng, thứ ánh sáng run rẩy, như đang dò dẫm tìm đường trở về.
cậu nhìn qua khung ngắm, và trong một thoáng, tưởng như thấy một người đang đứng giữa cầu, bên kia thành phố, cũng đang chụp về phía bình minh ấy.
cậu không chắc có thật hay không.
chỉ biết, tim mình bỗng đập rất nhanh.
⸻
cả hai người, hai đầu thành phố, cùng chụp ánh sáng đầu tiên của ngày hôm đó.
không hẹn, nhưng khung giờ gần như trùng khít.
hai tấm ảnh, hai góc nhìn, cùng có chung một tia nắng nhỏ lạc vào khung hình.
không ai biết, đó chính là khoảnh khắc ánh sáng chạm lại ánh sáng, trước khi hai con người thật sự gặp nhau.
⸻
đêm ấy, khi đã về tới phòng thuê nhỏ, thành công mở máy, xem lại bức ảnh sáng nay.
ánh sáng mờ, vàng và ấm, lọt qua mây mỏng.
cậu không sửa, không chỉnh màu, chỉ để nguyên rồi in ra.
cậu đặt tấm ảnh lên bàn, viết bên dưới bằng bút chì:
"ánh sáng không lạc nữa. nó đã tìm thấy anh."
rồi cậu nhìn ra cửa sổ, nơi hà nội về đêm vẫn đầy đèn, đầy bóng người.
cảm giác trống rỗng trong lòng, thứ đã đè nặng suốt hai năm, bỗng nhẹ đi.
không phải vì nỗi cô đơn biến mất, mà vì giờ đây, nó đã có hình dạng.
hình dạng của một người, của một nơi, của một khung trời mà cậu vẫn gọi là "nhà".
⸻
còn xuân bách, về tới nhà, mở máy, tráng cuộn phim vừa chụp trên cầu.
khi ảnh hiện dần lên trong dung dịch, anh sững lại.
trong lớp ánh sáng phản chiếu, có một vệt sáng lạ, như dáng một người đang đứng phía xa, quay mặt về anh.
anh nhìn thật lâu.
một nụ cười mơ hồ thoáng qua môi.
- em đã đến rồi, phải không?
ánh sáng rọi lên, nhuộm khắp căn phòng.
căn phòng vẫn là căn phòng cũ, vẫn chật, vẫn đầy vết xước, nhưng lần đầu tiên, trong lòng bách không còn khoảng trống.
⸻
đêm ấy, hai người cùng nhìn về bầu trời, ở hai nơi khác nhau trong cùng một thành phố.
giữa họ vẫn là khoảng cách, vẫn là im lặng, nhưng im lặng ấy không còn là chia ly.
nó là khúc dạo đầu của bình minh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com