Chương 119: Vậy chúng ta công khai được không?
Chương 119: Vậy chúng ta công khai được không?
Sáng hôm sau khi Film nghe tiếng đồng hồ báo thức bò dậy, Allan đã ở trong bếp chuẩn bị xong bữa sáng rồi. Lúc rửa mặt cô đứng trước gương tỉ mỉ kiểm tra cổ mình, cũng may không lưu lại dấu vết gì, Allan đều tránh hết những nơi lộ liễu ra.
Trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, lon ton chạy xuống bếp. Thấy anh còn đang bận rộn trong phòng bếp, cô nhào tới ôm lấy anh từ phía sau, cọ cọ sau lưng anh.
Anh dịu dàng hỏi: "Sửa soạn xong rồi à?"
"Dạ."
"Vậy ăn sáng đi."
Hai người bên nhau hết một buổi sáng, buổi chiều Allan phải bay đến Singapore chuẩn bị cho chặng hai của tour diễn. Chặng hai bắt đầu từ Singapore tiếp đó là Tokyo, rồi quay lại Jarkata sau đó mới quay lại Bangkok cho đêm cuối.
Film cũng bận rộn với công việc quay phim, buổi tối có lịch workshop với nhóm diễn viên dự án Girl Ruler, chiều mai phải bay đến Seoul tham dự liên hoan phim đến cuối tuần mới quay lại Bangkok. Quay lại Bangkok là lịch trình dày đặt từ lễ trao giải trong nước, lịch sự kiện của riêng cô và sự kiện couple NamtanFilm.
Mấy ngày kế tiếp cô đều bận rộn, chạy show chụp quảng cáo, P' Ying xếp bù hết những lịch trình chồng chất trong khoảng thời gian này của cô vào lịch làm việc.
...
Thời gian đã gần đến Tết Song Kran, trang thông tin công ty quản lý của Allan, cuối cùng cũng công khai tin tức anh sắp về nước.
Toàn bộ Super Topic đều điên rồi. Hai tháng trời rồi đấy! Ước chừng hai tháng nay cục cưng của bọn họ chưa về nước!
Nước mắt nhớ thương ngày nào cũng chảy ròng ròng!
Mẹ nó fanes đã đợi tới đêm concerp cuối ở quê nhà bao lâu rồi chứ, có thể nói là đợi đến muốn khóc.
Ngay sau đó đôi ngũ quản lý lại thông báo rộng rãi anh sẽ tới đảo Koh Samui (Surat Thani) tham gia sự kiện khánh thành trung tâm mua sắm và dự buổi tiệc thân mật của nhãn hàng xa xỉ mà anh làm đại diện thương hiệu ngay ngày thứ hai sau khi về nước, lúc về nước anh sẽ xuống thẳng sân bay Samui International Airport.
Fan club ở Surat Thani lập tức tổ chức đón máy bay. Kim Đồng hồ không có áp lực về thời gian và tiền bạc trong cả nước cơ bản đều cùng chạy tới Surat Thani để đón máy bay trước, tặng cho Allan một nghi thức hoan nghênh về nước long trọng, sau đó tới sự kiện cỗ vũ cho anh, để anh biết bọn họ vẫn luôn cỗ vũ anh.
Hai phần ba số người trong group chat tiếp ứng đều đang khoe vé máy bay, đặt khách sạn, chuẩn bị đồ tiếp ứng.
Em dâu của Allan: Nong Thong, cùng đi nhé! Phòng gia đình tụi tớ đặt có thể ngủ nhiều người lắm!
Sai Thong: Tớ không đi được, tớ muốn khóc.
Xương sườn của Allan: Cậu thảm quá, thời khắc quan trọng như vậy, cậu lại không thể chứng kiến.
Sai Thong: Đừng nói nữa, tớ đang rất buồn đấy nhé.
Narthavon: Đừng khóc! Chúng tớ quay video cho cậu! Để cậu được nhìn thấy hình ảnh mới của anh nhà mình!
Sai Thong: Các chị em! Mình sống sót dựa vào video của mọi người đó, lúc thấy anh ấy đừng chỉ lo chính mình nhé, nhất định phải nhớ còn có một Nong Thong đau khổ ở ngàn dặm xa xôi đang yên lặng chờ đợi nha!
Quá thảm, thật sự quá thảm.
Bạn trai về nước, cô lại không thể nhìn thấy anh đầu tiên. Anh còn phải đi Surat Thani, còn phải tham gia sự kiện lại dự tiệc, dự tiệc có thể có thời gian tương tác với fans, mà cô lại không được thấy gì cả.
Đây là tình yêu đau khổ nghiêng trời lệch đất gì thế này?
Bọn họ yêu xa hơn bảy mươi ngày rồi đó, trời nam biển bắt, cô thực sự rất nhớ anh.
Mee nhắn tin sang: Chị Film! đi không chị ơi?
Film: Em hỏi câu này có phải vô nghĩa không! Đi đâu? Dù đón máy bay hay tới sự kiện thì vẫn là ban ngày ban mặt mà?! Em muốn để chị bị mấy fans bạn gái giẫm chết tại chỗ sao!
Mee: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!
Film: Cấm cười
Mee: đu couple như hai người, muốn em nhin cười chắc sẽ tự kỉ mất thôi.
Film:!!!
Mee: Không đùa với chị nữa! Cũng không đợi chị nữa, em phải vui sướng bay đi gặp con trai em.
Nhịn không nổi!
Đồng chí nhỏ Film khóc chít chít, tâm trạng cả ngày đều không tốt, nhưng lúc gọi điện với Allan vẫn phải làm như không có việc gì, rốt cuộc yêu đương ra yêu đương, công việc ra công việc, không thể để mong muốn cá nhân của mình ảnh hưởng đến anh.
Allan nói: "Sự kiện xong anh sẽ về Bangkok ngay, rất nhanh sẽ gặp thôi."
Film ở bên ngoài: "Ừm Ừm! Em chờ anh về."
Trong lòng thì gào lên: Huhuhuhuhuhuhuhu, em muốn gặp anh trước mà."
Chẳng mấy đã đến ngày Allan về nước, ngày nào cô cũng lội Super Topic, nhìn mọi người vui vui vẻ vẻ check in ở sân bay, giống như cả thế giới chỉ có mỗi cô không đi đón máy bay, quả thực như thể cào tim cấu gan.
Nhớ anh quá nhớ anh quá nhớ anh quá, nhịn không nổi nhịn không nổi nhịn không nổi.
Film nhắn tin cho Mee: Em tới rồi à?
Mee: Tới rồi ạ, ở khách sạn nè, buổi tối con trai em mới bay, còn sớm mà.
Film: Em nói đi chị phải xuất hiện thế nào mới không gây chú ý nhỉ?
Mee:?????
Film: Hức, em hãy hiểu cho kẻ đáng thương hơn hai tháng chưa được thấy bạn trai này một chút đi.
Mee: 555555, vậy chị mau tới đi em nghĩ cách giúp chị!
Film: Thật à?!
Mee: Con dâu muốn gặp con trai, mẹ chồng như em còn có thể không cho? Chị nhanh lên nhé, em gửi địa chỉ khách sạn cho chị.
Film: Ừm
Nói đi là đi ngay, thời khắc đón anh về nước quan trọng xúc động như vậy tuyệt đối không thể vắng mặt được!
Film chào hỏi một tiếng với công ty và partner của mình, lập tức đặt vé máy bay, bảo Mint lén lút đưa cô đến sân bay, chạy thật nhanh đến gặp anh.
Máy bay của Allan hạ cánh lúc 8 rưỡi tối, Yat như gà mái mẹ bên cạnh dặn dò: "Fan đón máy bay đông lắm, em muốn đi lối VIP không, anh sẽ sắp xếp."
Allan lắc đầu: "Tí nữa chúng ta đi lối thường, chào hỏi fan một chút."
Lúc máy bay chạy trên đường băng stylist liền bắt đầu sửa sang tóc tai trang điểm giúp anh. Yat nói, "Cẩn thận một chút, giao lưu nhưng phải nhanh chóng ra xe. Anh sẽ liên hệ với đội bảo an sân bay."
Allan gật gật đầu, khởi động điện thoại, nhắn cho Film anh đã tới nơi.
Mãi cho đến lúc xuống máy bay, vẫn chưa thấy cô reply.
Lúc đi ra, trong tầm mắt anh đều là biển vàng, người đông nhưng không loạn. Năng lực tổ chức của fanclub rất tốt, fan đứng hai bên, ai cũng ngoan ngoãn giơ banner và lightboard. Anh gỡ mũ xuống, ánh mắt dịu dàng, vẫy tay mỉm cười với Kim Đồng hồ trên cả quãng đường.
Rất nhiều người đang khóc, kiểu tâm trạng vui quá bật khóc này, hiện giờ anh đã có thể gặp được.
Cả đường đi anh đều thấp giọng dặn dò: "Lúc về phải chú ý an toàn nhé." "Đi đường cẩn thận." "Lái xe an toàn."
Lúc Allan đi tới cửa, nhìn thấy đằng sau fan có một con mascot gấu brown đang đứng.
Một con thú bông màu nâu, ngoan ngoãn đứng ở hàng sau cùng. Chờ anh vừa đi ra, hai bàn tay lông xù xù không ngừng vẫy lên. Bởi vì đám người chen chúc, nó hơi đứng không vững, thân mình nghiêng đông ngả tây, trông vừa ngốc vừa cute.
Yat ở bên cạnh cười nói: "Bây giờ fan còn nghĩ lắm cách để thu hút sự chú ý nhỉ."
Có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đứng cạnh gấu brown, dường như sợ nó té ngã, vẫn luôn đỡ nó. Allan nhìn mấy lần, cảm thấy cô gái kia hơi quen mắt.
Lúc sắp lên xe, anh mới đột nhiên nhớ ra.
Anh đã từng gặp cô bé này rồi, ở khách sạn lúc anh và Film đi du lịch, là fans couple của hai người.
Bước chân Allan khựng lại, lại xoay người nhìn qua. Gấu brown còn đứng tại chỗ, nhìn anh từ xa. Thấy anh quay đầu lại, fan bên này lại kích động một trận, gấu brown cũng vẫy tay rất nhanh với anh.
Ánh mắt anh hơi ngưng lại.
Trong nháy mắt này, anh muốn tiến lên.
Fan xung quanh càng tụ càng đông, vây tới tận cửa, bảo vệ đang duy trì trật tự, Yat thúc giục anh: "Allan! Đi mau."
Anh nhìn thoáng qua con gấu vừa ngu ngốc vừa đáng yêu kia lần cuối, rốt cuộc quay đầu đi lên xe.
Xe khởi động, chậm rãi lái khỏi sân bay. Anh gọi điện thoại cho Film, mãi mà không ai tiếp. Qua mười phút, anh mới nhận được cuộc gọi lại của cô. Giọng nói trong ống nghe vui vẻ vô cùng: "Allan ~"
Anh rũ mắt thấp giọng hỏi: "Em đang ở đâu?"
Film dừng một chút mới nói, "Em ở nhà ạ."
Anh im lặng cười cười, "Mặc đồ gấu brown có ấm không?"
Đầu bên kia im bặt không tiếng động, hồi lâu anh mới nghe thấy cô nhỏ giọng hỏi: "Sao anh nhận ra được ạ?"
Anh trách cứ: "Không phải anh đã bảo em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh sao? Mặc cái loại đồ thú bông này không an toàn, còn chạy loạn như vậy."
Cô ấm ức vô cùng: "Em nhớ anh mà."
Trái tim anh run rẩy, sau một lúc lâu, anh thấp giọng nói: "Em ở đâu? Anh tới đón em."
Cô báo địa chỉ, Allan lại dặn dò cô đừng chạy loạn, cúp điện thoại xong anh bảo tài xế đi đón người. Yat ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm: "Con gấu brown kia là Film sao?"
Allan bây giờ nhớ lại, lại hơi buồn cười, "Ừ."
P'Nam ngồi bên cạnh cảm thán không thôi: "Hai đứa đang yêu bí mật kiểu vi diệu gì thế này?"
Yat cảm thấy gân trên mặt muốn rút tới nơi.
Hai cái đứa rắc rối này.
Đây là muốn hại chết anh sao.
Xe chạy đến trước khách sạn mà Film ở, gọi điện thoại xong không bao lâu, có một người đội mũ đeo khẩu trang cõng balo vội vàng chạy xuống.
Xe bóp còi, cô còn bị dọa nhảy dựng. Cô quay đầu lại nhìn, thấy Allan qua cửa sổ xe mở hé một nửa, đôi mắt cô sáng ngời ngời, lon ton chạy tới.
Allan kéo cửa xe ra, duỗi tay kéo cô lên xe.
Film gỡ mũ và khẩu trang xuống, Yat cùng Nam ngồi phía trước, quay đầu lại chào hỏi cô. Trên xe còn có người khác, cô cũng không dám làm càn quá, chỉ cười hề hề.
Tóc cô đã dài hơn không ít, cũng béo hơn một chút so với hai tháng trước. Đôi mắt cô vừa to vừa sáng, khi cô nhìn anh, trong mắt tràn đầy sự vui mừng không thể che giấu được.
Anh xoa đầu cô, "Nghich ngợm."
Cô dẩu môi, bàn tay nhỏ táy máy trong lòng bàn tay anh, Allan nói với tài xế: "Về khách sạn đi." Anh lại hỏi Film: "Em có đói không? Buổi chiều đã ăn cơm chưa?"
"Em đi ăn chung với Nong Mee rồi ạ, không đói đâu!" Cô chớp chớp mắt, nghĩ đến cái gì: "Anh nhận ra em vì Nong Mee ạ?"
Allan gật gật đầu, đôi mắt cô cong lên vì cười: "Nếu Mee biết anh nhớ được con bé, nhất định sẽ rất vui vẻ."
Allan nhéo nhéo tay cô, trầm giọng nói: "Về sau không được như vậy nữa, không an toàn."
Cô ngoan ngoãn "Ừm" một tiếng.
Xe chạy thẳng về khách sạn của Allan rồi dừng lại. Để an toàn, Yat đưa thẻ phòng cho Film rồi bảo Nam đi cùng cô lên trước. Lúc cô vào phòng thì Nam liền đi, cô ngắm nghía khắp nơi trong phòng, qua một lát Allan mới đến gõ cửa.
Cửa mở ra, Allan đi vào, cửa phòng khép lại cạch một tiếng.
Cô nói: "Allan, ừm......"
Cô còn chưa dứt lời, hông đã bị kéo một cái, anh duỗi tay ôm cô vào ngực mình, chỉ trong giây lát đã ấn cô lên phía sau cửa, cúi người hôn xuống.
Một cái hôn tựa như mưa rền gió dữ, mang theo nỗi nhớ vô tận trong hai tháng qua, điên cuồng công thành chiếm đất. Thân thể dán chặt lấy nhau, bàn tay nhỏ của cô ôm lấy eo anh, mỗi một tấc da thịt đều nóng bỏng.
Cô dường như bị hôn đến ngất đi, không nhịn được duỗi tay đẩy anh. Anh lại còn không buông tha cô, cánh tay đột nhiên vòng qua eo cô, bế ngang cô lên, bước về phòng ngủ.
Film rúc trong lòng ngực anh, khuôn mặt nhỏ đỏ lựng, cô bị anh hôn choáng váng gọi: "Allan..."
Thân mình nhẹ đi, anh đặt cô lên giường, cúi người áp xuống, lại lấp kín miệng cô. Toàn thân Film không còn chút sức lực nào, đến đáp lại cũng không thể, chỉ có thể để anh tùy ý xâm lược. Sau một lúc lâu, bên hông cô cảm nhận được bàn tay nóng bỏng đang trượt lên của anh.
Cô bị nóng đến mức kinh ngạc, thần trí hơi tỉnh táo lại một chút. Lúc mở mắt ra, cô nhìn thấy đôi mắt động tình của anh.
Tim cô đập như sấm, cô ngừng thở, cảm giác mình sắp chết đến nơi rồi.
Anh lại không tiếp tục hướng lên trên nữa, môi răng rời nhau, hơi thở của anh thô nặng, anh cắn mạnh lên môi cô: "Không nghe lời?"
Bàn tay anh phát vào hông cô một cái, "Phải phạt em!"
Da thịt bên hông mẫn cảm, cô không khỏi run rẩy.
Anh chôn ở cổ cô, môi răng vừa hôn vừa cắn lên động mạch chủ cô: "Anh nhớ em muốn chết?"
Cảm giác tê dại truyền từ động mạch ra khắp toàn thân, lưng cô cứng đờ, cô nức nở kêu lên: "Allan..."
Anh cười nhẹ một tiếng: "Em có nhớ anh không?."
Sắc mặt Film ửng hồng, đôi mắt toàn là nhung nhớ: "Có...Rất nhớ anh."
Chỉ nghe có thế, Allan lại cúi đầu cắn thật mạnh lên môi cô, nhân lúc ý thức cô mê loạn, anh dễ dàng cạy khớp hàm của cô ra. Cô mở nửa miệng, đáp lại anh theo bản năng, nhưng sự xâm phạm của anh quá mức mãnh liệt, gần như làm cô ngất đi.
Cô gần như sắp không thở nổi, một tiếng rên rỉ tràn ra từ giữa môi, cằm khẽ nâng lên. Tay anh giữ eo cô, dán chặt cô về phía người mình, đôi môi đi dần xuống, hôn qua cằm cô, hôn qua yết hầu cô, cuối cùng ngừng ở chỗ xương quai xanh.
Film bị anh hôn đến khó thở, cảm giác sắp bật khóc, ngón tay nắm chặt chăn đơn dưới giường. Sau một lúc lâu, cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh: "Em sợ à?"
Cô nhỏ giọng khóc nức nở, thần trí sớm đã mê ly, gật gật đầu, lại lắc đầu.
Anh không tiếp tục nữa. Hồi lâu, anh buông tiếng thở dài thật mạnh, chôn ở cổ cô, ngực khẽ phập phồng, thở hổn hển thấp giọng nói: "Anh đã nói anh Yat thuê một phòng bên cạnh cho em, em tự chơi một mình một lúc nhé."
Đôi tay cô còn ôm cổ anh, nhỏ giọng hỏi: "Anh thì sao?"
Anh rút bàn tay đang luồn dưới áo sơ mi của cô ra, lướt qua thái dương cô, "Anh đi tắm rửa, ngoan, qua bên kia đợi anh."
Dứt lời, trên người Film nhẹ đi, anh đã đứng dậy, vọt vào phòng tắm rất nhanh.
Tiếng nước chảy chẳng bao lâu đã truyền đến, cô vẫn nằm trên giường theo tư thế cũ, thần trí dần dần trở về, nhớ lại một màn vừa rồi, mặt cô lại càng đỏ lên, tới mức sắp chảy ra máu.
Cô chầm chậm bò dậy, toàn thân mềm nhũn đến vô lực, nhìn về phía phòng tắm, kính mờ lộ ra bóng hình đang xả nước bên trong, có thể mơ hồ thấy được dáng người thon chắc.
Lắc đầu, không thể nghĩ nữa, nghĩ nữa thì tràn đầy cảm giác tội lỗi mất.
Cô vội bụm mặt chạy đi.
Trong Allan đi tắm. Film mở balo ôm kịch bản lăn lộn trên ghế dài trong phòng ngủ.
Khoảng hơn một tiếng sau, Allan mới bước ra khỏi phòng tắm, gõ cửa phòng của Film.
Tóc anh chưa sấy, anh đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái bằng áo sơ mi đen cùng quần Jean sáng màu, giống như chàng trai bước ra từ truyện tranh, đẹp trai muốn giết người ta vậy. Film ngồi dây đi tìm một chiếc khăn lông khô ráo, "Sao anh không sấy tóc?"
Allan cười nói: "Chờ em sấy cho anh đấy."
"Được thôi!" Cô kéo anh đến mép giường ngồi xuống, lại tìm máy sấy ra. Đầu tiên cô lau nước bằng khăn lông, sau đó lấy máy sấy vừa dịu dàng vừa cẩn thận thổi mái tóc đen mềm mại của anh.
Hương thơm sau tắm gội thoang thoảng trong không khí, hương vị trên người anh sạch sẽ lại thoải mái, Film sấy tóc một lúc là bắt đầu thất thần.
Cô nghĩ thầm trong lòng, cô chưa từng nghĩ một ngày sẽ hẹn hò với Allan. Có thể ôm anh ấy, hôn anh ấy làm nũng trong lòng anh, mặc kệ những lo âu hồi hợp ẩn sâu nội tâm.
Film đôi khi cũng tự hỏi.
Allan thích cô ở điểm nào?
Có rất nhiều người theo đuổi anh, cũng có rất nhiều người thích anh.
Nhưng vì sao anh lại luôn thích cô?
Vẫn luôn im lặng bảo vệ, âm thầm yêu thương cô suốt mấy năm trời.
Anh thật ngốc, nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm trong miệng anh nói ra thật dễ dàng, nhưng ai từng nghĩ suốt sáu năm dài ấy, cô chưa một lần đáp lại anh, còn không ngừng tổn thương anh. Vậy mà anh vẫn mãi yêu cô.
Film đôi khi cũng không hiểu, bản thân cô tại sao lại như vậy.
Năm dài tháng rộng thấy chân tình, cảm động trước tình yêu của người con trai này giành cho mình hay ngay từ đầu đã rung động vì anh.
Tình cảm ban đầu cô nhầm lẫn là tình cảm của fans giành cho thần tượng có phải đã dần dần biến chất.
Đến lúc nhận ra lại lo sợ mà phủ nhận hoàn toàn, rung động nhất thời mà cô nghĩ chút nữa đã phải tiếc nuối cả một đời.
Đôi khi chính bản thân Film cũng không hiểu tại sao lại như vậy?
Nhưng có một điều Film chắc chắn là ngay khoảnh khắc chứng kiến anh gục ngã trong vòng tay mình ở con hẻm nhỏ ấy.
Cô đã không còn muốn tuân thủ ranh giới nữa.
Cô không thể tuân thủ ranh giới trong lòng mà từ bỏ người con trai này được.
Kiếp trước có phải cô đã tích góp rất nhiều công đức vậy nên kiếp này mới có một cơ hội gặp một người tốt đẹp như anh đúng không.
Vậy tại sao cô phải từ bỏ, cô không nên từ bỏ và thật may cô đã không từ bỏ.
Sấy khô xong, tay Film lưu luyến buông tóc anh ra, Allan cọ cọ vào eo Film hai cái, ngẩng đầu muốn hôn.
Film cong môi cười đưa tay che miệng anh.
Allan vươn tay ôm lấy cô, không nói gì, ôm thật lâu.
Film cho rằng bởi vì hai người sắp phải xa nhau, cho nên Allan mới dính người như vậy, cô vươn tay vỗ vỗ phía sau lưng anh an ủi.
Hai người ôm nhau một lúc, Allan xoay người hôn lên trán Film hai cái, sau đó cầm máy sấy đi để vào phòng tắm.
Film như chớt nhớ ra chuyện gì chạy theo, vịn cửa hỏi: "Allan, ngày mai em có thể tiếp tục mặc bộ đồ thú bông kia đến sự kiện cùng anh không?"
Anh để máy về chỗ, xoa nhẹ lên đầu cô, "Không được, dễ ngã lắm, không an toàn."
Cô không vui: "Thế thì concerp ở Bangkok thì sao? Em cũng không được xem sân khấu trong nước của anh à."
Allan nói: "Thế giờ anh nhảy một đoạn cho em nhé?"
Film: "... Không, không cần."
Anh cũng chỉ trêu cô chơi thôi, bèn bật cười, nắm tay cô ra phòng ngủ ngồi xuống. Ánh sáng bị tấm rèm che phủ, chỉ còn chút ánh vàng le lói từ ngọn đèn neon đặt cạnh tủ đầu giường. Trong phòng hơi khô, anh rót một chén nước, ngẫm nghĩ nói: "Nếu em thật sự muốn xem, thì ngày mai đi chung với anh, có thể xem ở hậu trường. Concerp ở Bangkok, có thể sắp xếp vé mời em đi xem cùng Big, Joye và Mint hoặc gia đình anh."
Film hoảng hôt, liên tục xua tay: "Không được không được, ngày mai không cần." Cô lầm lầm" Thật ra em cũng không muốn xem lắm, nếu như bị phát hiện là thảm lắm."
Anh cúi đầu uống một ngụm nước, ngón tay cọ xát ly nước, thấp giọng hỏi: "Film, yêu đương vụng trộm và công bố tình yêu, cái nào khiến em mệt mỏi hơn?"
Cô lắc đầu: "Chỉ cần ở bên anh, thế nào em cũng không mệt ạ."
Anh cười cười, duỗi tay ôm cô vào trong ngực, cằm gác lên đỉnh đầu cô, "Vậy chúng ta công khai được không?"
Cô gái nhỏ trong lòng ngực tức khắc ra sức giãy giụa.
"Không được đâu! Sẽ rất ảnh hưởng đến anh!"
Anh ôm cô không cho cô động, "Cứ gạt mãi, không tốt cho fan, cũng không tốt cho em, dù gì vẫn phải công khai."
Cô vẫn liên tục lắc đầu: "Không được không được không được, bây giờ còn chưa đến lúc."
Biết ngay cô sẽ phản ứng thế này, Allan buông tiếng thở dài. Film nhân cơ hội này chui ra khỏi lồng ngực anh, lấy tập kịch bản giả bộ đọc, "Allan, tối mai nay em phải workshop với P' Namtan và P' Milk đấy! Em xem kịch bản đã nhé."
Anh rốt cuộc không nói gì nữa.
...
Sáng hôm sau, Allan gọi điện thoại gọi Film dậy ăn bữa sáng trước.
Buổi trưa Film sẽ bay, không ra ngoài thì cũng không thay quần áo nữa, cô mặc áo ngủ gấu con đeo dép lê chạy sang phòng bên cạnh.
Allan mang đồ ăn sáng từ Yat mua bên ngoài, bày tràn đầy một bàn, anh kéo cô ngồi xuống cạnh bàn, nhìn dáng vẻ còn ngáp ngủ chưa tỉnh của cô, rót trước một cốc sữa bò cho cô uống.
"Chốc nữa anh kêu P'Nam đi cùng em về Bangkok."
Film liếm liếm sữa bò bên môi: "Tự em đi cũng được mà. Huống hồ còn có P' Ying tới đón."
"Chị Nam mua vé cùng hạng với em rồi, em có yêu cầu gì cứ nói với chị ấy, chị ấy sẽ đi chung với em." Anh bỏ một quả trứng gà đã bóc vào bát cô, lại múc cho cô một chén cháo nhỏ, "Tối nay anh về hơi muộn, nhưng sẽ gọi cho em."
Cái miệng nhỏ của cô cắn trứng gà, quai hàm phình phình: "Sáng mai em đi fix lễ phục cho lễ trao giải, sáng sớm đã phải rời giường rồi đấy."
"Em định mặc lễ phục màu gì?" Allan cười cười, "Anh rất muốn xem."
Film liên tục gật đầu: "Vâng! Đến lúc đó em sẽ chụp cho anh xem!"
Anh cười duỗi tay xoa xoa đầu cô, "Được, phải chú ý an toàn, chúc em công việc thuận lợi."
Sau khi ăn bữa sáng, xe bên ban tổ chức cũng đến đón anh rồi. Allan vẫy tay chào Film, trước khi đi lại hung hăng hôn lên đôi môi tràn ngập vị sữa bò của cô, hôn đến mức đại não cô thiếu Oxy mới buông ra.
Nhìn dáng vẻ choáng váng của cô, tâm trạng anh liền rất tốt.
Film chầm chậm tắm rửa thay quần áo trang điểm trong phòng, tới gần giữa trưa Nam tới gõ cửa. Đầu tiên chị ấy đưa cô đi ăn bữa trưa, sau đó hai người cùng tới sân bay.
Film còn nói với P' Nam ở trên xe: "Một lúc nữa chị đi trước, rồi em đuổi theo sau, đừng để người ta thấy được."
Nam đi theo bên cạnh Allan rất nhiều năm, fan đều biết mặt cậu ta. Cũng bởi Allan rất tin tưởng chị ấy, nên mới để chị ấy đi chung với Film. Allan lo lắng cho cô nên nhất quyết không để cô đi một mình.
Nam gật đầu đồng ý, nhìn cô gái bên cạnh, nghĩ lại trước kia, quả là thổn thức thế giới to lớn việc lạ gì cũng có.
Ai mà nghĩ được, cô gái nhỏ cậu em mình thầm yêu mấy năm trời, nay lại thành bà chủ của cô ấy rồi?
May mà hồi đó cô không những không mắng Allan ngu ngốc như Yat mà còn âm thầm giúp đỡ, không là thảm rồi.
Film ở bên này đang chờ máy bay, thì Allan ở bên kia cũng đã vào hiện trường bắt đầu tham gia sự kiện. Mee ở tiền tuyến gửi ảnh chất lượng cao từ hiện trường sang, sau đó hỏi cô: "Dâu tây trên cổ con trai em là do chị trồng à?"
Film: "Không phải chị! Chị không có! Đừng nói bậy!"
Mee: "Thế thì là cái con lang chạ nào đây!!!"
Dứt lời cô bé gửi kèm một bức ảnh HD, có một dấu đỏ màu hồng.
Film: "Chắc là muỗi cắn, tối hôm qua trong phòng chị cũng có."
Mee thất vọng vô cùng: "Hai tháng không gặp, củi khô lửa bốc, cơ hội tốt như vậy, thế mà chị còn không trồng dâu?"
Film: "Chị vẫn cảm thấy tội lỗi lắm, huhu."
Mee: "Con trai em 26 tuổi rồi! Chị muốn làm con em nghẹn chết à?! Em lệnh cho hai anh chị lập tức thực nghĩa vụ và trách nhiệm sinh sản huyết mạch loài người!"
Film: "..."
Trời ạ, cô gái nhỏ này cái gì cũng nói được.
Mee có thể phát hiện nốt muỗi cắn trên cổ Allan, thì Kim Đồng hồ đương nhiên cũng có thể phát hiện. Sau khi ảnh hiện trường được up lên Super Topic, rất nhanh đã có không ít topic thảo luận về "Nốt dâu tây".
[Má của con ơi cục cưng đang có tín hiệu yêu đương đấy à!]
[a a a a a tui cũng muốn trồng dâu tây lên người anh tui!]
[chuyên viên trang điểm bị làm sao thế, sao lại không che đi, cứ để thế lúc công khai như vậy có ảnh hưởng lắm đấy?]
[rời nhà trốn đi hai tháng, mang về một cô bạn gái, tan nát cõi lòng.]
Lời đồn yêu đương một khi truyền ra, không ít fan vợ fan bạn gái đều hô to tan nát cõi lòng, có mấy fan cực đoan thậm chí còn đào bới mấy post IG của Allan lúc tổ chức concerp ở nước ngoài, ý đồ tìm được dấu vết để lại của nhà gái.
Vốn dĩ là một màn sự kiện vui vui vẻ vẻ, lại bị cái "dấu dâu tây" này làm cho chướng khí mù mịt. Về sau lại có fan học ngành y nhảy ra giận dữ gào: "Mấy thím bị dẩm à? Nốt muỗi cắn và dấu hôn cũng không phân biệt được hả?"
Phá án, bạn gái là một con muỗi!
Fan vừa rồi còn khóc chít chít lúc này mới chuyển khóc thành cười, nhưng lúc trước toàn Super Topic đều là mấy câu "Ghen ghét", "Chua lòm", "Xanh cả mắt", hướng gió thế này không thể để lan tràn trong giới được, có mấy fan lão thành 7 năm quyền cao chức trọng đều up topic giận dỗi.
[có mấy cô fan bạn gái quá đáng quá rồi đấy? Anh tôi 26 tuổi rồi, các cô muốn anh tôi cưới các cô đúng không? Có bản lĩnh thì cô khiến anh ấy cưới cô đi, tôi tuyệt đối sẽ không tiếc lời vỗ tay hoan hô. Không có bản lĩnh thì tắt hết mic lại, còn dám nói mấy câu thối hoắc gì mà ghen ghét với chả thoát fan? Muốn thoát fan thì lăn đi cho sớm chợ, không ham hố gì cái loại fan khùng điên như các cô nhé.]
[chúng ta yêu anh ấy, đương nhiên cũng hy vọng anh có thể có được mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, trong đó bao gồm cả tình yêu ngọt ngào, gia đình mỹ mãn, con cái thành đôi, đây mới là tình yêu chân chính. Chứ không phải trói buộc anh ấy bằng dục vọng cá nhân của các cậu, chẳng lẽ thật sự để anh ấy cô độc sống quãng đời còn lại ư? Xin nhớ kỹ một câu, "Em thì yêu anh, anh thì tự do".]
[Con trai tôi từ khi debut đến giờ, ngoại trừ mấy cái tai tiếng ở ngoài, lịch sử tình ái cực kì thanh bạch, không khiến mấy thím fan bạn gái fan vợ thất vọng chứ ạ? Tham gia sự kiện, phỏng vấn đều trực tiếp thừa nhận muốn hẹn hò, công khai bày tỏ ghen tỵ với tình yêu của anh trai, chuyển dần sang sản xuất âm nhạc,...Tất cả đều là tín hiệu gì các thím còn không hiểu ư? Thay đổi công việc có biết không ạ? Con mẹ nó con tôi không đi hát nữa tôi giết mấy người đầu tiên. Còn nữa ai cho các thím quyền bắt con tôi thủ thân như ngọc vì thím à? Ai dám chỉ trích con trai tôi yêu đương, bà mẹ đẻ này bóp chết người đó đầu tiên.]
Lời của các fan lão làng đều nhận được sự cộng hưởng của rất nhiều fan, mọi người đều nói, bảy năm debut anh đã giữ được hình tượng hoàn mỹ mà fan muốn. Năm nay đã 26 tuổi rồi, bất kể là chuyện yêu đương hay thay đổi công việc, thì kẻ làm fan đều nên thử tiếp thu.
Yêu một người một cách chân chính, thì nhất định phải hy vọng anh ấy được tốt đẹp mọi bề. Cho dù người ở cạnh anh ấy không phải là mình, nhưng chỉ cần anh ấy vui vẻ, chỉ cần anh ấy thích, mình cũng sẽ chảy nước mắt chúc phúc.
Sai Thong yên lặng nhìn tất cả những cái này, không dám nói lời nào, thành thành thật thật tắt topic.
Tối đó lần đầu tiên trong hơn một năm qua Film mất ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com