Chương I
Author: Jiyuna Me ( Cà Ry )
----------------------------------------
Ngày 1 tháng 8:
Trước hết thì tôi phải xin lỗi.
Tôi viết quyển nhật kí này không phải là vào ngày 1 tháng 8, mà là tôi viết vào lúc gần cuối kì nghỉ hè của mình. Bài tập hè quá phiền phức, cho nên tôi đã bỏ qua nó, nói đúng hơn là không có làm.
Nhưng mà tôi chắc chắn mình có thể nhớ rõ được những gì đã xảy ra. Ngày hôm đó, bố đã chở tôi đến nhà của ông và bà. Ngay khi chở tôi đến nơi, bố để tôi xuống nhà ông bà rồi vội vàng trở về.
Tại sao vậy? Tôi đã tự hỏi mình như thế đó, vì trông bố..rất gấp gáp.
.
Ngày 2 tháng 8:
Tôi đã ở nhà của ông bà vào hết ngày hôm đó, phòng của tôi đã được chuẩn bị. Nhưng tôi vẫn không thể nào bình tĩnh được vì đây là lần đầu tôi ở xa nhà, ít nhất là đối với bản thân tôi.
Tôi không biết phải ở đây bao lâu, tôi mong sẽ được về nhà sớm nhất. Nhưng mà...bản thân tôi lại đang đấu tranh rất dữ dội, vừa muốn ở đây nhưng cũng vừa muốn về nhà.
Nhắc mới nhớ, tôi phải xin lỗi thêm một lần nữa. Bởi vì những bức tranh phong cảnh này không phải do tôi vẽ.
Vậy là ai đã vẽ nó?
Trong trang nhật kí tiếp theo, thì tôi sẽ nói rõ
.
Ngày 3 tháng 8:
Người vẽ bức tranh này, không phải là tôi. Mà là do AI vẽ, cậu ấy là trí tuệ nhân tạo. Nhưng thay vì gọi AI tôi sẽ gọi cậu ấy là Solar cho thân thiện.
Bởi vì việc vẽ tranh rất mất thời gian, nên tôi đã lên mạng và tìm kiếm cách vẽ nhanh nhất. Khi đó tôi tìm thấy AI. Chỉ cần dùng từ ngữ để ra lệnh là cậu ấy sẽ vẽ trong chớp mắt.
Nhưng mà việc vẽ giống thật nhất có thể thì lại vô cùng khó. Suy cho cùng cậu ấy cũng chỉ là một AI
.
Ngày 4 tháng 8:
Quá bữa trưa, bố gọi điện đến.
- Bố có khỏe không? - Tôi cất tiếng hỏi.
- Cũng tàm tạm - Ông đáp lời với vẻ mệt mỏi.
- Bên đó thể nào rồi bố?
- Vẫn ổn cả con trai
Tuy bố nói thế, nhưng dựa vào giọng của ông, tôi cá chắc rằng ông đang nói dối với tôi.
Sau khi đắn đo suy nghĩ một chút. Tôi có cảm giác như bố đang muốn nói điều gì đó, nhưng mà bỗng nhiên ông ấy không nói nữa, trả lại không gian im lặng vốn có cho tôi. Lúc đó, tôi đành miễn cưỡng mà cúp máy vì cố ngăn cảm xúc rối bời của mình.
Có chuyện gì thế tôi ơi?
.
Ngày 5 tháng 8:
Sau bữa trưa, tôi đã vô tình tìm thấy cuốn album cũ. Trong đấy có ảnh mẹ của tôi khi còn bé.
Ông bà vừa cảm thấy hoài niệm, vừa vui trong khi cho tôi xem cuốn album này. Nhưng lạ thay tôi chẳng nhớ người này là ai cả, nụ cười và cả ánh mắt hiền dịu đó tôi chẳng thể nào nhớ nổi.
Bởi lẽ tôi chỉ biết mẹ của tôi ở hiện tại mà thôi. Một người phụ nữ tiều tụy, yếu ớt.
.
Ngày 6 tháng 8:
Ban đêm, tôi bỗng buồn đi vệ sinh
Khi tôi đột ngột tỉnh dậy, tôi thấy ông đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
Gương mặt của ông rất khó khăn, khó chịu khiến tôi cảm thấy hơi sợ hãi một chút nên đã bỏ cuộc. Không đi vệ sinh nữa mà trở về phòng của mình.
Giờ ăn sáng, lúc gặp mặt ông đang ngồi lặng lẽ uống trà. Gương mặt đáng sợ vào tối hôm qua của ông đã biến mất, tôi cứ chăm chăm nhìn ông nhưng ông thì cứ mãi im lặng mà không nói câu nào.
.
Ngày 7 tháng 8:
Tôi tự nhiên có cảm giác không muốn ở nhà.
Tôi đi đến ngọn đồi gần nhà để tản bộ. Bất giác, có cảm giác như khung cảnh đó nó giống như là khung cảnh mà tôi đã nhìn thấy ở đâu đó trong một tựa game đã cũ đến mức tôi còn chẳng nhớ cả tên. Một khung cảnh ra dáng một mùa hè.
Chẳng hiểu sao khi nhìn đến nó, tôi có cảm giác đượm buồn. Vì một lẽ gì thế nhỉ?
Ngày hôm đó, những đám mây mà Solar vẽ trông rất chân thật. Solar có vẻ cũng thấy những đám mây của mùa hè. Không biết liệu cậu ấy có cảm thấy đau khổ hay không? Ôi chết, tôi đang nói cái gì vậy trời.
.
Ngày 8 tháng 8:
Sau bữa tối, bà bảo tôi hãy cùng chơi pháo hoa với bà.
Lúc chúng tôi chơi với nhau có một chiếc pháo hoa có hình thù con rắn. Để thi xem coi ai cháy hết trước thì người đó thua.
Rốt cuộc người thắng lại là bà. Lúc ngọn pháo hoa của bà tan biến đi, khuôn mặt của bà trông rất buồn, đôi mắt sâu chứa đựng đầy nỗi suy tư, muộn phiền khó nói
- Nếu mà cảm thấy buồn như vậy thì ngay từ đầu bà và cháu đừng có chơi pháo hoa
Tôi đã nghĩ thế.
.
Ngày 9 tháng 8:
Lúc nửa đêm tôi định đi vệ sinh thì bất chợt lại thấy ông nói chuyện điện thoại tiếp.
....
Ông đã khóc.
Tôi không biết cảm xúc của mình khi đó là thế nào, nên đành lại bỏ cuộc và quay trở về phòng. Đến khi ăn sáng, gặp mặt ông. Tôi bỗng thấy đôi mắt nhăn nheo ấy đã sưng lên vì khóc nhiều.
Bảo tôi trong ngày hôm nay hãy thu dọn hành lí đi.
Vậy là tôi sắp phải rời xa nơi này rồi.
.
Ngày 10 tháng 8:
Thật là hiếm khi cơn mưa lại rơi nặng hạt như thế này.
Tôi ngồi trong chiếc xe cũ của ông, hướng về nhà của mình.
Tôi nghĩ rằng chuyến đi đó khoảng 3 giờ.
Trong khoảng thời gian lâu đó, ông và cả bà cũng không hề nói với nhau câu nào. Tại sao thế?
Trở về căn nhà mà mình hay sống, căn nhà quen thuộc, mùi hương cũng thế. Quan trọng hơn, tôi gặp được mẹ của mình. Đôi mắt của bố đỏ lên có lẽ vì khóc chăng, còn mẹ thì im thin thít, chẳng hé miệng nói một lời.
Có chuyện gì thế nhỉ? Không khí ngột ngạt đến khó thở.
.
Ngày 11 tháng 8:
Tôi tỉnh dậy khi nghe bố đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại. Và lúc này đã là buổi trưa.
Có cảm giác như hôm nay bố có vẻ đang rất bận rộn, nào là nói chuyện điện thoại. Hai là cứ đi ra ngoài nhiều lần
Khi màn đêm buông xuống, bà nấu ăn. Còn chúng tôi thì ngồi ăn trên một chiếc bàn trong nhà bếp.
Lúc nào cũng chỉ có một người cô đơn ngồi đấy thưởng thức thức ăn một mình thôi, cho nên là hôm nay có vẻ hơi chật chội hơn tí.
.
Ngày 12 tháng 8:
Có rất nhiều khách đến nhà, mọi người đến để gặp mẹ của tôi, có vẻ thế. Tôi còn chẳng biết rằng mẹ tôi có nhiều bạn bè đến như vậy.
Họ nói chuyện gì đó với mẹ nhưng tôi không biết, mọi người nói bằng giọng rất nhỏ. Như đang thì thầm.
Tôi được dặn phải ở trong phòng cho đến khi nào họ ra về.
---------------- [ Page 1 ]--------------------
Ngày xuất bản: 06/10/2022
Lúc: 20:57
Ngày chỉnh sửa: 05/05/2023
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com