Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

14. Em người yêu cũ bị doạ phi tang



Một ngôi nhà cân bằng âm dương, Nguyễn Tuấn Duy đã nói thế sau tuần đầu tiên có mặt cả bốn người trong bốn căn phòng trắng xanh cam đỏ.

Thành Công gác chân lên thành sô pha, vừa ăn kem vừa bĩu môi nói:

"Cân là cân thế nào, chúng ta đều là dương, có cái gì là âm đâu?"

Tuấn Duy chỉ vào bộ xương trong góc:

"Cái đó âm."

Anh lại chỉ vào Thành An đang lui cui lau cái bàn bếp đã muốn sáng choang:

"Cái đó cũng có vẻ âm âm."

Thành An vừa tốt nghiệp đại học, sắp tới sẽ chính thức làm thầy giáo dạy tiểu học. Nghe Thanh Bảo kể, Thành An kết thúc kì thực tập cuối năm thứ tư, nhà trường tổ chức liên hoan một bữa, không biết làm ăn ra sao mà có đến mười lăm học sinh trong một lớp phải nhập viện vì ngộ độc thức ăn. Trần Thiện Thanh Bảo đi ngang hành lang bệnh viện sau khi xử lí xong cả một phòng cấp cứu chua lòm mùi dịch dạ dày, loáng thoáng nghe Thành An đã mặc đồ bệnh nhân nhưng vẫn còn trách móc giáo viên chủ nhiệm không nghe lời cậu.

Giáo viên chủ nhiệm nói:

"Bánh bao lúc nào chẳng có mùi chua của bột lên men, ai mà phân biệt được nó hỏng hay là chưa hỏng?"

Thành An nói:

"Em phân biệt được!"

Sau đó là một tràng kiến thức về mùi bột lên men và men bột, Thanh Bảo nghe đến ong cả đầu.

Thành An mắt tinh mũi thính, cậu mắc bệnh sạch sẽ thái quá. Cụ tỉ như là khoa nội tiêu hoá của bệnh viện hay bất cứ khoa nào cũng coi như là sạch sẽ, nhưng Thành An vẫn luôn thủ theo một chai nước rửa tay trong suốt quá trình nằm viện. Hay là có bữa, Thành An dắt một đám học trò đi dạo vườn hoa bệnh viện, Thanh Bảo nghe Thành An dặn nếu như đứa nào xả ra một cọng rác xuống vườn hoa, đứa đó phải ở lại bệnh viện mười ngày. Khuôn mặt trẻ con quá đáng so với hình ảnh một thầy giáo nói ra câu đó hùng hồn đến nỗi có một đứa học trò của Thành An hút vội hộp sữa sau đó loay hoay bóp hộp sữa bẹp lại, nhét vào túi áo.

Thanh Bảo trước thấy buồn cười, sau lặng lẽ tính toán rằng nếu như đem Thành An về ở cùng với Nguyễn Thành Công thì sẽ có nhiều chuyện vui để nói. Nguyễn Thành Công cũng là thanh niên bình thường như bao người khác, thích ăn chơi nhưng lười dọn dẹp. Phòng ốc của Thành Công sạch sẽ, cậu đi ra ngoài từ trên xuống dưới bóng bẩy không có một hạt bụi bám vào giày, nhưng năm thì mười họa Thành Công mới dọn phòng khách một lần.

Thành An nổi tiếng khắp khoa nhi vì mỗi ngày đều như vịt mẹ dẫn bầy vịt con xuống vườn hoa đi dạo, hiển nhiên là quen được bác sĩ Bùi Duy Ngọc. Thanh Bảo lân la sang chơi với Duy Ngọc, anh vừa mở miệng hỏi Thành An có muốn thuê nhà hay không, Thành An đã ngay lập tức hỏi lại rằng có chế độ giảm giá cho sinh viên mới ra trường hay không. Lại thêm một điểm nữa chắc chắn Thành An sẽ đụng độ với Thành Công, Thành Công không bao giờ kì kèo để được giảm giá hay để mắt đến đồ giảm giá, trừ khi đó là mấy thứ hàng hiệu giá từ trên trời được giảm thành trên mây. Thanh Bảo bảo rằng ở nhà anh mỗi tháng chỉ phải trả hóa đơn tiền điện thôi, còn tiền nước đã có người khác trả. Thành An vui vẻ bắt tay Thanh Bảo cảm ơn anh đã rộng rãi cho ở, sau đó hồn nhiên đổ nước rửa tay ra xoa xoa ngay trước mặt Thanh Bảo mà không hề chớp mắt lấy một lần.

Thành An lấy căn phòng ở tầng hai, cậu dùng chung nhà vệ sinh với Tuấn Duy dưới tầng một. Thành Công cũng tổ chức một buổi ăn mừng tân gia như lần trước, bữa ăn lần này vô vàn kì dị, từ khâu chuẩn bị đã thấy không được bình thường.

Nguyễn Tuấn Duy chuẩn bị chụp ảnh quảng cáo cho phòng gym, anh chỉ ăn thịt ức gà, không chịu ăn gà rán. Thành An chê gà rán bên ngoài không có nguồn gốc rõ ràng, cậu đặt mua mấy kí thịt gà từ trang trại của ông anh họ Bùi nào đó rồi tự nấu cho mình và Tuấn Duy ăn. Thanh Bảo thức khuya vài đêm nổi lên một ít mụn trên mặt, anh bảo chỉ ăn salad, cuối cùng lại mang về nhà một túi gà rán to đùng vì lí do cửa hàng gà rán chỉ chịu bán salad kèm gà. Mẹ Thanh Bảo gửi đến bảy món gân bò, Nguyễn Tuấn Duy ăn thứ ức gà lợt lạt, miệng nuốt nước bọt, suy tính mãi mới dám thò đũa gắp một miếng gân bò trong ánh mắt bàng hoàng của Thành An.

Trước đó, Thành An lén cho một tí muối vào ức gà. Tuấn Duy phát hiện ra, anh bưng Thành An ra khỏi nhà rồi khóa trái cửa. Thành An chạy vòng quanh nhà đập cửa, hò hét rằng cánh gà nướng của cậu sẽ cháy, cuối cùng đành leo cửa sổ vào.

Thành An là thầy giáo, phản ứng với showbiz hay thể hình khá là nhạt nhẽo nhưng lại cực kì hâm mộ bác sĩ Trần Thiện Thanh Bảo. Thanh Bảo không thường kể chuyện bệnh viện cho người khác, Thành An lại xoắn xuýt hỏi chuyện trong phòng cấp cứu. Thành Công rỉa hết cái đùi gà này đến cái đùi gà khác trong khi nghe Thanh Bảo kể chuyện, Nguyễn Tuấn Duy buồn buồn nhắc nhở:

"Mày béo lên rồi."

Thành Công nói:

"Béo thì sao? Béo thì đẹp chứ sao."

Tuấn Duy lắc đầu:

"Đứng cạnh anh thì được đấy. Đứng với Thanh Bảo, đầu mày to."

Thành Công cắn một miếng thịt gà lớn, cậu nhai nát cả sụn ở đầu xương. Nhai xong, Thành Công nói:

"Đứng với Trần Thiện Thanh Bảo làm cái gì."

Tuấn Duy nói:

"Đề phòng trường hợp mày muốn đứng."

Thành Công không muốn đứng, cậu tự nhắc mình ba lần như thế. Quay sang nhìn ánh mắt sáng rỡ của Thành An nhìn Trần Thiện Thanh Bảo, Thành Công buột miệng nói:

"Thành An, chú bé có thích đàn ông không?"

Nguyễn Tuấn Duy ngay lập tức phun ra một ngụm nước, anh nhìn Thành Công như thể sắp vung nắm đấm đến nơi. Thanh Bảo không có phản ứng gì, còn nhân vật bị hỏi cung thì lại điềm nhiên nói:

"Đông tây nam bắc, trên dưới trái phải  em đều phân biệt được. Nhưng trai gái thì không."

Thành Công nói:

"Chú bé bây giờ có người yêu không?"

"Em không."

Thành Công vứt xương gà xuống, cười một cái, lại nói ra một câu trái ngang rõ rành rành:

"Chú bé có muốn đi hẹn hò với anh Bảo không?"

Phải biết rằng đó là ngày thứ năm bọn họ gặp mặt, trong vòng năm ngày đó lại có đến ba ngày Thanh Bảo trung thành với phòng cấp cứu. Thanh Bảo tiếp tục ngậm tăm, Nguyễn Tuấn Duy không ăn ức gà nữa mà cầm đùi gà chiên lên ngắm nghía, còn Thành An thì nhẹ nhàng nói:

"Em cũng không loại trừ khả năng đó."

Để xem, Thành Công nghĩ thầm. Đối tượng nhỏ tuổi hơn Trần Thiện Thanh Bảo, hâm mộ Trần Thiện Thanh Bảo, gọn gàng sạch sẽ, không mê hàng hiệu, còn là thầy giáo, chắc chắn mẹ của Thanh Bảo sẽ không chê. Vậy là chỉ trong vòng một tuần, Thành Công đã giải quyết xong hai thứ mà mẹ Thanh Bảo luôn canh cánh trong lòng, trước là người ở chung, sau là người nằm cạnh.

Thanh Bảo nhìn Thành Công rồi nhìn Thành An, sau đó anh nói:

"Thành Công, em đừng nhiều chuyện."

Thành Công nhăn mặt:

"Sao? Thành An có gì không tốt à?"

Thanh Bảo lạnh nhạt đáp:

"Mấy lời đó anh tự nói được, không cần nhờ đến em."

Không khí bữa ăn mừng nhà mới cứ thế lao dốc xuống vài mươi độ âm. Nguyễn Tuấn Duy từ từ ăn hai cái đùi gà, uống bát súp gân bò, ăn gân bò xào cay, vẫn không hề có một ai phát giác.

Đang trong lúc Thành Công phân vân không biết nên nói gì, Thành An đột nhiên hỏi:

"Nhưng vì sao hai người lại quen biết nhau? Em thấy giữa hai người không có chút liên quan nào."

Thanh Bảo cười cười gạt một miếng ớt to ra khỏi bát của Thành An, anh nói:

"Cũng là bệnh nhân của anh thôi. Mua cua cho bạn gái, giận bạn gái chê cua nên ăn một lúc bảy con. Ăn xong thì nằm lăn ra đó, anh thấy thương thương nên nhặt về nhà nuôi tạm."

Nguyễn Tuấn Duy toan há miệng chỉnh đốn lại hành vi lấp liếm của Thanh Bảo, nhưng xét theo sắc mặt lúc đen lúc đỏ của Thành Công, có lẽ chưa đến lúc anh cần lên tiếng. Tuấn Duy đâu dè Thành Công lại buông đũa, cầm cốc nước dâu uống một hơi cạn sạch rồi nói:

"Ờm. Đại khái thế."

Thanh Bảo mỉm cười đứng dậy lấy thêm nước dâu, câu chuyện đến đó lại thành ra tắc tị. Xong bữa ăn, Thành An giành phần dọn dẹp còn thì ai nấy đều tót về phòng. Thanh Bảo đi trước, Thành Công đi sau, tới trước cửa phòng mình, Thanh Bảo gọi:

"Nguyễn Thành Công, tới đây anh bảo."

Thành Công nhướn mày lên nhưng vẫn từ từ đi tới. Thanh Bảo mở cửa phòng, kéo Thành Công vào phòng, đóng cửa phòng rầm một tiếng, lại đưa chân đá cửa phòng rầm thêm một tiếng.

Thành Công giật mình kêu lên:

"Cái gì thế?"

Thanh Bảo nói:

"Dạo này trên mạng đang nổi tiếng một câu như thế này. Có vài người như kho báu, việc tốt nhất có thể làm với họ là đem chôn."

Thành Công nhăn mặt:

"Rồi sao?"

Thanh Bảo nói:

"Đem chôn không phải là thượng sách. Hạ nhiệt độ xuống thấp để thay đổi thời gian tử vong. Từ từ dùng dao róc thịt và xương riêng ra. Bẻ một cái răng lại để làm kỉ niệm. Mua một thùng axit, đem đổ từ từ từng phần thịt một vào đó. Đào một cái hố..."

"Từ từ!", Thành Công kêu lên. "Tóm lại thì trọng điểm của anh là gì?"

Thanh Bảo nhếch môi cười cười, tự nhiên Thành Công lại lạnh gáy. Anh bước mấy bước ép Thành Công về phía cửa, đưa tay vỗ má cậu.

"Lựa lời mà nói. Ở chung với anh không phải muốn nói gì cũng được đâu."

Thành Công nhăn nhăn muốn tránh khỏi bàn tay Thanh Bảo, anh vẫn cứ duy trì cái nụ cười lạnh người như cũ.

"Chuyện yêu đương của anh chỉ khó khăn ở công đoạn tìm người thôi. Nếu như tìm được rồi thì không cần ai thay anh sắp xếp kế hoạch hẹn hò."

Thành Công nói:

"Thì... Thì..."

"Muốn sắp xếp luôn kế hoạch hẹn hò cho anh, phải là người yêu của anh mới được. Cho nên em nói trọng điểm là gì đây?"

Đáng ra Thành Công sẽ phải thấy cơ hàm cứng đơ, lồng ngực nóng ran hoặc ít nhất là hai tai tê dại vì mấy lời mà Thanh Bảo vừa nói. Nhưng hiệu ứng từ màn tiêu hủy xác của anh người yêu cũ thật sự quá lớn, cậu chỉ biết há miệng rồi ngậm miệng rồi nói:

"E... Em... Em biết rồi..."

Thành Công phóng về phòng bằng tốc độ tên lửa, rồi tại đó, cậu nhắn tin trong vòng bạn bè, nhanh chóng kể rằng có thể mình đang ở chung nhà với một tên biến thái.

Ở bên ngoài cửa, tên biến thái đi lêu bêu trên hành lang, bỏ qua cánh cửa phòng Thành Công, đứng cạnh cầu thang chờ Thành An. Thành An vừa lau tay vừa bước lên phòng, Thanh Bảo đưa cho cậu một chiếc chìa khoá nhỏ.

"Chìa khoá tủ đựng ống nước trên sân thượng hôm qua em hỏi. Em định trồng cây thật đấy à?"

Thành An vâng dạ, Thanh Bảo nói:

"Lúc nãy anh xin lỗi. Thành Công được chiều quen rồi, ruột để ngoài da, thích gì nói nấy. Lần sau không có nữa đâu."

Thành An lại vâng vâng, Thành Công tắt khung tìm kiếm "axit phân hủy xác người", dỏng tai lên nghe ngóng. Thành An nhẹ nhàng nói:

"Không sao đâu ạ, coi như anh ấy gãi đúng chỗ ngứa thôi."

Chỗ ngứa? Chỗ ngứa nào?

Thanh Bảo nói:

"Thế là Thành An nhà chúng ta vẫn chưa có bạn trai thật nhỉ."

Ai là Thành An nhà chúng ta?

"Em mong năm học mới sẽ tìm được... Ờm, đồng nghiệp nào đó chẳng hạn."

Ước mơ không quá xa vời, Thành Công gật gù tặng Thành An thêm một điểm cộng. Thanh Bảo nói:

"Bác sĩ cấp cứu thì sao? Em có thích bác sĩ không?"

Nguyễn Tuấn Duy ở dưới nhà hắt hơi một tiếng, Thành Công nhăn mặt cào cấu cánh cửa. Đã năm năm sống với nhau, Thành Công biết rõ rằng mỗi lần ngứa mũi, Nguyễn Tuấn Duy phải hắt hơi bốn cái rung nhà mới đủ chỉ tiêu.

Bốn cái hắt hơi kết thúc, Thành Công nghe Thanh Bảo nói:

"Thế nhé, hôm nào rảnh thì mình cùng đi."

Thành An vâng dạ lần thứ ba, đóng cửa phòng, hát hò trong đó. Thành Công ngồi phịch xuống giường nghĩ ngợi. Ừ thì người yêu cũ của cậu đi đúng quy trình đấy, nhưng hình như đi có hơi nhanh rồi?

--

Hết phần 14

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com