20(2). Em người yêu cũ và sáng thức dậy ở một nơi xa (nhưng không lạ)
"Bệnh nhân say rượu bị thương hôm qua sao rồi?"
Thanh Bảo gò mình trên bàn hành chính, kí duyệt một đống những giấy tờ xếp loại nhân viên cuối quý. Bác sĩ Hoàng Thảo Vy cũng tương tự, cô vứt bẹp tờ giấy kết luận xếp hạng tốt của Thanh Bảo lên bàn y tá Trần, nhàm chán nói:
"Vết thương không sâu, khâu xong thì đem đi súc ruột, chuyển sang bên ngoại tiêu hoá rồi."
Thanh Bảo nhướn mày nhưng không hỏi gì thêm. Bạn của Thành Công vốn là bị rách đầu nên mới được Thanh Bảo đưa vào cấp cứu, Hoàng Thảo Vy trực chính đêm qua, Thanh Bảo vác cậu trai quá khích kia ném vào nhà vệ sinh là hết nhiệm vụ của anh.
Thanh Bảo hớn hở nói đùa hai câu về tờ đánh giá thi đua của mình, anh đặt tờ giấy xuống thì liền ôm vai vặn cánh tay nhăn nhó. Hoàng Thảo Vy liếc ngang một cái, mở miệng nói đùa:
"Em Balmain nặng lắm à?"
Thanh Bảo đáp:
"Đêm qua tốn sức quá."
Bác sĩ Seo nói:
"Nghe đâu còn tốn cả bộ quần áo hàng hiệu mới toanh?"
Thanh Bảo phẩy tay lắc đầu. Hoàng Thảo Vy chấm thêm vài tờ phiếu thi đua, lầm rầm nói chuyện phiếm:
"Em trai nhà cậu uống được không?"
"Con sâu rượu. Người bình thường trộn hai loại bia với nhau sẽ dễ say đúng không? Em trai nhà em mỗi bữa uống mười lăm chai, mỗi chai một hãng. Hứng lên thì trộn cả nước ngọt vào."
Hoàng Thảo Vy nhăn mặt:
"Cậu không ngăn à?"
Thanh Bảo nhún vai:
"Hê hê. Dễ thương mà."
"Dễ thương để ôm đầu máu vào viện?"
Thanh Bảo lắc đầu:
"Chuyện dài."
"Chuyện dài" đêm qua bắt nguồn từ một tiếng gào cực ngắn.
"Anhhhhh! Tới La... Vita, đón em."
Thanh Bảo biết La Vita qua báo cáo thương tích của bệnh viện. Nơi càng lớn thì càng bất ổn, những tháng cuối năm, cứ nghe tới người bệnh chấn thương phần mềm hay ngộ độc rượu, lái xe cấp cứu nhắm mắt cũng phóng được tới cái toà nhà như kim cương đen đó. Mà đánh nhau hay ngộ độc rượu cũng vẫn còn nhẹ nhàng lắm. Có lần Thanh Bảo tiếp nhận từ La Vita cả một ca người mẫu thoát y bị ngã gãy xương đùi.
Thanh Bảo khá chắc rằng nếu đem xe cấp cứu mặc áo blouse đi thẳng vào La Vita tìm người, xác suất cho anh tìm thấy Nguyễn Thành Công sẽ cao hơn hẳn. Nhưng vì đúng dịp Bùi Duy Ngọc gửi một bộ đồ nhờ Thanh Bảo cất hộ, Thanh Bảo quyết định bóc mác thay bạn thân. Thế là lột áo trắng thiên thần ra, Bác sĩ Trần mặc từ trong ra ngoài một cây áo quần đen láng bóng, thay đôi dép xốp xanh bằng đôi giày hội nghị cất trong hộc tủ, biến thành Trần Thiện Thanh Bảo bình thường tới La Vita đòi người.
Ở La Vita có nhiều người ăn mặc như Thanh Bảo, nhưng vì một lẽ nào đó, khi anh còn đang nheo mắt tìm xem Nguyễn Thành Công đang ở chỗ nào trong hàng lô bàn ghế san sát chật kín, Thành Công gà gật ngật ngưỡng vì rượu đã chuẩn xác tìm thấy được anh. Thanh Bảo liếc đám người ngồi cùng Thành Công, không dưới mười người đều là kiểu ăn mặc chăm chút đến từng phân một. Thành Công loạn ngôn, hết "sao bây giờ anh mới đến" rồi lại vỗ vai "anh đến sớm nhất, đúng là cấp cứu kịp thời". Thành Công cắn má Thanh Bảo rồi khen anh không thơm mùi sát trùng, cậu một hai dắt díu anh tới ngồi cùng đám người đang quan sát hai người bằng ánh mắt hóng hớt gấp mười lần Nguyễn Tuấn Duy và Thành An.
"Trần Thiện Thanh Bảo."
Thanh Bảo vừa bắt tay với vài người ở gần vừa giới thiệu nhanh gọn. Thành Công cầm cốc nước chanh uống non nửa, vừa nghe loáng thoáng Thanh Bảo giới thiệu thì đã chồm lên gạt tay Thanh Bảo.
"Giới thiệu lại đi! Trần Thiện Thanh Bảo là thế nào? Giới thiệu đàng hoàng lại cho mọi người biết anh là ai!"
Thanh Bảo nhíu mày nhưng khoé miệng vẫn cười, anh nói:
"Anh không biết giới thiệu thế nào, thôi thì em làm mẫu đi."
Thành Công nuốt hết nửa cốc nước chanh, quệt môi lên vai áo Thanh Bảo, nhiệt tình khen áo của Thanh Bảo hôm nay chất liệu tốt bất ngờ rồi mới nói:
"Trần Thiện... Thanh Bảo, là người... người..."
Thanh Bảo nhắc:
"Chủ nhà."
"Ờm... Chủ... nhà, cũng là người... người..."
Thanh Bảo lại nhắc:
"Bác sĩ."
"B... Bác sĩ cấp... cứu, là bạn... bạn..."
Thanh Bảo mớm lời:
"Bạn nhậu."
"Tào lao! Anh thì nhậu được cái gì? Uống dăm ba chai là đã cong môi đanh đá "anh còn phải đi lo cho bệnh nhân, anh là bác sĩ của nhân dân"! Đây là bạn... trai cũ!"
Thanh Bảo thở phào nhẹ nhõm, dù anh vô liêm sỉ nhưng cũng không muốn Thành Công há miệng mắc quai khi cậu không tỉnh táo bình thường.
"Bây giờ cũng là bạn... bạn..."
Thanh Bảo chật vật đỡ lấy Thành Công, một tay anh xốc ngang eo, tay kia anh đổ ly cocktail trên bàn, nhét một múi chanh vào miệng cậu. Thành Công hài lòng chép chép miệng, Thanh Bảo nói vài câu chào tạm biệt, ý muốn đem Thành Công về. Thành Công còn bận mút chanh, đám người kia đã kịp thông tin qua lí do vì sao anh lại được gọi đến. Thì ra cả một đám thanh niên rảnh rỗi, cá cược hết mọi nhẽ rồi mới đến phần cá xem nếu bây giờ gọi người, ai sẽ đến nhanh nhất. Thành Công xưa nay giấu người yêu như mèo mẹ giấu con, cả đám chắc mẩm lần này Thành Công sẽ thua đau, ai ngờ Thành Công thực sự gọi đến được một người. Lại hí hửng tưởng rằng lần đầu diện kiến bạn trai Thành Công xem thử vuông tròn méo mó như thế nào, kết quả là Nguyễn công tử cũng gọi người yêu, nhưng mà là người yêu cũ.
"Người yêu cũ của Thành Công cũng được quá chứ."
Một ánh mắt nhìn Thanh Bảo thiếu điều long lanh loé sáng, Thanh Bảo cười cười đáp lại nhưng sau gáy lại ớn lạnh, anh tích cực vỗ má Thành Công. Thành Công có vẻ như đã trầm mê vào múi chanh. Thanh Bảo xốc eo Thành Công kéo sát về phía mình, ngạc nhiên nhận ra rằng hình như Thành An đã thành công nuôi béo Thành Công thêm một quãng.
"Muốn đem người về không dễ như thế, Bác sĩ Trần phải uống trả đủ bảy ly mới được về."
Thanh Bảo còn định vặn lại rằng vì sao lại là bảy mà không phải là chín hay mười hai, nhưng khi nhìn sang chai rượu xanh lè in nhãn bốn lăm độ cồn, anh không ý kiến gì thêm nữa. Đám bạn của Thành Công lăm le chờ Thanh Bảo buông cờ trắng đầu hàng, ngờ đâu anh một hơi làm hết bảy ly rượu thuỷ tinh tràn trề, uống xong ly còn thong thả liếm môi, úp ngược ly xuống rồi nhẹ nhàng kéo Thành Công đứng dậy.
Thành Công chân tay dài thòng đụng đâu rơi đó, cái người mắt sáng long lanh xung phong đỡ một bên cánh tay Thành Công giúp Thanh Bảo. Ba người xiêu xiêu vẹo vẹo đi hết nửa đường ra khỏi sảnh lớn, bỗng nhiên từ nhạc nhẽo cho đến ánh sáng ở trong toàn bộ không gian đều tắt phụt.
Thanh Bảo kêu lên:
"Cái gì thế?"
Mắt long lanh nhiệt tình giải thích:
"Lần đầu anh tới La Vita đúng không? Ở đây có đặc sản bảy phút tắt đèn, giống như trò bảy phút trên thiên đường, trong bảy phút này nếu như anh muốn làm gì thì cứ làm thoải mái tại vì không ai nhìn thấy đâu."
Thanh Bảo không muốn làm gì, nhưng hình như mắt long lanh thì có. Thành Công nhẹ hẫng đi, hình như đã được tựa vào đâu đó, còn mắt long lanh lại lần mò mà nắm được tà áo của Thanh Bảo.
Suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu Thanh Bảo đó là, may sao cậu ta không phải là bệnh nhân nắm nhầm của quý. Chờ cho Thanh Bảo thoát khỏi suy nghĩ về bệnh nhân và của quý, ngay vành tai anh đã có tiếng thì thầm:
"Bác sĩ Trần uống giỏi thật đấy."
"Tôi không có..."
"Đừng có giở trò ăn... cướp!"
Rầm rầm xoảng xoảng mấy tiếng, âm thanh vo ve của mắt long lanh mất hút vào đâu đó trong bóng tối. Cổ áo của Thanh Bảo bị nắm lấy, Thành Công vừa giật mạnh vừa gằn:
"Sao anh bảo tới đón tôi?"
"Anh không đón em thì đón ai?"
"Anh không đón tôi!"
Thanh Bảo tức tối kêu trời:
"Ừ thì tôi tới đây chơi, không đón ai hết! Em im đi được chưa?"
Thành Công nói:
"Ở đây không có sandwich, anh lấy cái gì để bịt miệng tôi bây giờ mà bắt tôi im? Hử?"
Câu trả lời đơn giản đến mức không ai buồn trả lời.
Thành Công không đứng vững, cậu kiếm được lưng ghế nào đó để đặt người xuống. Thanh Bảo chen vào giữa hai chân cậu, hai tay anh thành thạo vuốt ve từ rãnh cằm cho đến gáy, luồn vào mái tóc may mắn là mềm mịn không gel. Trước khi hẹn hò với Thành Công, Thanh Bảo không mấy khi hôn ai. Hôm đầu tiên gặp cậu, biết rằng cuộc gặp gỡ nhạt loãng không có điểm nhấn, Thanh Bảo mới bạo gan nhấn bằng một câu để lần sau hôn, không ngờ lần sau hai người hôn thật. Kì lạ là không có gì bỡ ngỡ, chỉ có một chút buồn cười khi hai người cùng định nghiêng đầu về một phía. Thanh Bảo thuận tay trái, nghiêng đầu cũng nghiêng về bên trái. Thành Công nghiêng sang phải, thành thử hai người nghiêng đầu cùng phía với nhau.
Màn hình led lớn ở sàn nhảy hiện lên đồng hồ đếm ngược, bảy phút chỉ còn có ba phút đồng hồ. Thanh Bảo không biết liệu Thành Công có còn một chút nào đó tỉnh táo mà nhớ hai người của trước khi cái áo Adidos xuất hiện hay không, anh mổ nhẹ lên khoé môi cậu rồi buông ra nhanh chóng. Khoé môi Thành Công rộ lên một nụ cười Thanh Bảo mờ mờ thấy nhờ dải xanh dương của màn hình led, cậu vươn người cắn lấy môi anh. Thanh Bảo cũng cười rất tươi, anh níu mớ tóc của Thành Công lại gần mình, yên tâm đẩy môi mình vào giữa hai kẽ môi đang hé ra mong chờ.
Có một đôi lúc, trí nhớ tìm thấy mấy mảnh vỡ thất lạc từ cuộc chia tay, lặng lẽ lắp ghép lại dù không có ai cần làm thế, rồi đến một ngày bỗng nhiên đem đám mảnh vỡ đó ra khoe mẽ, giống như ngày hôm qua chưa bao giờ là chuyện đã từng.
--
Đèn đóm hàng loạt bật sáng, điều đầu tiên Thanh Bảo thấy là ánh mắt hơi mơ màng của em người yêu cũ kề sát bên mình, điều thứ hai anh thấy là một vũng máu.
Ở trên sàn, sau cú xô dường như hơi thô bạo của Thành Công, mắt long lanh nằm giãy dụa trong một vũng máu trộn sâm panh và đá viên, biểu cảm vui cười thoải mái như được ngâm bồn tắm, mắt vẫn long lanh y như cũ, máu không ngừng trào ra từ vết rách dài trên trán.
Thanh Bảo đẩy hai bàn tay đang nắm eo mình xuống, tay xắn tay áo, miệng lẩm bẩm chửi thề:
"Mẹ nó, đang vui."
Từ xe cấp cứu, Bác sĩ Trần gọi điện về bệnh viện báo chuẩn bị trước tinh thần. Thế nhưng toàn thể phòng cấp cứu vẫn không thể nín nổi cười khi xe đỗ lại, băng ca đã sẵn sàng đón tiếp người bệnh, vậy mà hai người không phải bác sĩ xuống khỏi xe cấp cứu lại đeo cứng hai bên bác sĩ Trần Thiện Thanh Bảo. Bác sĩ Chó điên mặt như đeo đá, cơ thể đúng là đeo đá, vận hết sức mình để kéo lê hai con đỉa khổng lồ đầy máu me vào phòng cấp cứu, vứt một em lên giường, quẳng một em vào nhà vệ sinh cho ra bớt rượu, vuốt vuốt tóc em trên giường mấy cái, phong độ ngút trời đi làm thủ tục dời ca trực lại vì bảy ly rượu mạnh, hay còn gọi là cái giá để hôn được em người yêu cũ đang nằm giường.
--
Hết phần 20.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com