Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

22. Em người yêu cũ và John Doe





Thật lòng mà nói, Thành Công không phải là người quá coi trọng ngoại hình. Cậu biết bản thân nằm ở mức nào trong hệ thống phân tầng của xã hội, cũng biết luôn rằng mây tầng nào sẽ gặp mây tầng đó, cậu sẽ không bao giờ với tới được những người như là ông anh trai nuôi của Thành An hay là đại diện của cái tổ chức điện ảnh Kinetoscope nổi tiếng là giàu có mấy đời.

Nhưng ít nhất, người làm thời trang thì không thể chấp nhận hàng nhái Trung Quốc đậu trên người. Thành Công cố gắng hoàn thiện bản thân mình, học tiếng Anh chưa đủ sẽ học thêm tiếng Pháp, tăng cân béo mặt một tí sẽ cố gắng bóp miệng từ chối tiệc tùng, tháng này KPI không đạt thì tháng sau tự khắc phải thức đêm thức hôm cày cuốc để thừa chỉ tiêu. Cộng thêm một chút tài nguyên nhan sắc bố mẹ tặng cho, Thành Công rõ ràng không phải là thể loại thanh niên trung bình thừa mứa, ngày ngày đi hàng đàn trên phố, chui vào trong cái hộp nào đó ngồi đủ tám tiếng chờ thời gian trôi.

Toà soạn của tạp chí nhộn nhịp mấy chuyện tình đẹp đôi như mơ, đi du lịch tứ xứ, sóng vai nhau dự tuần lễ thời trang, chụp ảnh với nhau bên bờ biển, bên vách đá, đám cưới tốn hàng tấn hoa trang trí, khách mời cũng phải được nhá trước tông màu quần áo. Người như Thành Công thuộc giống loài phù phiếm, xã hội đã quy ước rồi. Bọn họ sẽ phải đẹp, phải làm cho người khác đẹp, phải vừa khiến người khác ghen tị đỏ mắt vừa nghe mấy câu dèm pha rằng chỉ được cái mã bề ngoài.

Đám cưới của Thành Công và Thanh Bảo sẽ được tổ chức ở trong một khách sạn nào đó bình thường, đó là trong trường hợp có thể tổ chức đám cưới. Khách hàng bên này bên nọ, lổn nhổn màu sắc, dresscode gì đó chỉ là thứ in vào thiệp cưới cho tốn mực in. Rồi những khi đi du lịch sẽ không có được một tấm ảnh nào cho nên hồn, Thành Công ở trong ống kính của Thanh Bảo sẽ thành ra lưng dài đầu to, chân chỉ còn một khúc. Và chưa kể bao nhiêu câu chuyện khác, như là Thanh Bảo đi tuần trăng mật xách theo một chiếc ba lô con cóc, vừa đi vừa càu nhàu Thành Công làm gì mà lại có đến bốn va ly áo áo quần quần.

Không phải bác sĩ lúc nào cũng là mấy con mọt sách đầu bù tóc rối. Bác sĩ phẫu thuật tạo hình và chấn thương chỉnh hình là một dạng người nổi tiếng. Bác sĩ răng hàm mặt, bác sĩ khoa mắt chẳng mấy khi phải đối mặt với cái chết, không phải trực cấp cứu cả tháng không thấy mặt trời. Bác sĩ chẩn đoán hình ảnh, bác sĩ của viện huyết học cũng không bận rộn nhiều. Khoa Nhi có bác sĩ Bùi Duy Ngọc bạn thân của Thanh Bảo, vừa giỏi giang vừa đẹp trai, được gọi là hoàng tử. Có bao nhiêu nơi chốn vừa có thể cứu người vừa có thể đẹp, Trần Thiện Thanh Bảo lại là bác sĩ của khoa cấp cứu tổng hợp, vừa nghe là đã biết không thể đẹp, lại càng không thể thảnh thơi.

Thành Công thao thức suốt cả đêm dài, cuối cùng tự mình cào cấu chăn đệm nghĩ thầm, làm sao lại có thể tưởng tượng đến đám cưới với người đàn ông đó?

--

Mà không chỉ có một mình Thành Công là tưởng tượng đến đám cưới với người đàn ông đó.

Phạm Minh Hy phẫu thuật loại bỏ áp xe xong thì nằm viện một tuần. Tròn một tuần đó, Minh Hy không gặp lại bác sĩ Trần Thiện Thanh Bảo, Thanh Bảo hiển nhiên cũng không có lí do gì mà ghé thăm cậu. Rồng không đến nhà tôm thì tôm ghé nhà rồng, Minh Hy đến phòng cấp cứu, trước tiên làm thân với mấy cô nhân viên xử lý hồ sơ bảo hiểm y tế. Hành lang giàu tin tức, nghe nói lại có một em đẹp trai mắt long lanh tìm hiểu bác sĩ chó điên, tất cả nhân viên hành chính và y tá đều hợp lực với nhau cố giấu cái tên chó điên đi, moi móc hết tất cả những điều đẹp đẽ về Trần Thiện Thanh Bảo để làm tăng cho anh một chút giá trị thương hiệu.

Nhờ đó, Phạm Minh Hy biết được rằng Trần Thiện Thanh Bảo tốt nghiệp đại học loại giỏi, đứng đầu kì thi nội trú, cũng không lạ lắm vì anh là con trai của một trưởng khoa. Rằng Trần Thiện Thanh Bảo ở tại bệnh viện gần như hai tư giờ mỗi ngày, Thanh Bảo không có sở thích ăn uống quái lạ nào, anh thích uống cà phê không đường, mỗi lần ăn cơm ở căn tin sẽ phải mua hai suất. Rằng Thanh Bảo không thích xem phim, mở máy tính lên nghe nhạc thì chín mươi chín phần trăm sẽ gõ tìm danh sách phát có dính đến từ "bản hit". Rằng thỉnh thoảng có bệnh nhân tới gửi cho Thanh Bảo mấy thứ đồ lặt vặt để cảm ơn anh thay cho phong bì hay quà cáp. Rằng có lần, có hai ông cụ đạp xe đến, gửi ở tiếp tân năm cân gạo nếp và một tá trứng cho bác sĩ. Phạm Minh Hy càng nghe thì càng mê mẩn, kết quả tất yếu là những mê mẩn đó được truyền đến điện thoại của Thành Công.

Thành Công đau đầu mỏi mắt trả lời tin nhắn.

MinhHee: Thành Công!!!!!  Bác sĩ Trần thích đi ăn ở đâu?

Ki bông: Quán bò cay của mẹ.

MinhHee: Mẹ bác sĩ là chủ nhà hàng luôn cơ á?

Ki bông: Ừ. Nhà hàng to.

MinhHee: Bác sĩ thích mặc áo quần như thế nào?

Ki bông: Loại dễ cởi

MinhHee: ??

Ki bông: Áo thun bên trong, áo sơ mi bên ngoài.

MinhHee: Hết hồn. Em muốn tặng bác sĩ đôi giày, bác sĩ thích loại nào?

Ki bông: Không thích đâu. Lại mắng cho.

MinhHee: Bác sĩ có hay xem phim không?

Ki bông: Có

MinhHee: Vậy mà y tá Trần nói dối em! Bác sĩ thích phim thể loại nào?

Ki bông: Băng phẫu thuật, càng máu me càng tốt.

MinhHee: deal, để em thuê phòng chiếu Hannibal.

Ki bông: Haha.

Thanh Bảo vừa tắm xong, tóc tai ướt rượt nhón chân qua phòng khách tìm điện thoại. Thành Công nói:

"Phạm Minh Hy định thuê phòng chiếu Hannibal cho anh xem kìa."

Thanh Bảo mạnh bạo lau mớ tóc, lướt lướt điện thoại, nói vu vơ:

"Ừ, anh cũng thích."

Thật lâu vẫn không thấy Thành Công đáp lời, Thanh Bảo ngẩng đầu lên. Thành Công nhìn anh chằm chằm như thể rình chờ đập một con ruồi trên má, Thanh Bảo nói:

"Làm sao?"

Thành Công không nói gì. Khi hai người hẹn hò, Thanh Bảo cứ đi xem phim là sẽ ngủ. Mặc kệ là phim hành động, phim siêu anh hùng hay phim lãng mạn chảy nước, việc đầu tiên Thanh Bảo làm khi vào rạp chiếu là nghiên cứu độ sạch của ghế, việc thứ hai là ngoẹo cổ ngủ say. Thành Công cay đắng đến nỗi có một lần cậu hẹn Thanh Bảo đi xem phim nhưng lại nhét vào ba lô một chiếc gối ngủ. Có nằm mơ Thành Công cũng không tưởng tượng được, anh người yêu cũ nhẹ nhàng thơm má cậu một cái, rồi nhẹ nhàng rút chiếc gối khỏi tay Thành Công, xếp vào sau đầu, ba phút sau liền ngoẹo cổ mà không nói một lời.

Thành Công lắc đầu, Thanh Bảo chuyên tâm lau khô mớ tóc vừa xù vừa uốn éo.

MinhHee: Bác sĩ thích màu gì?

Ki bông: Hồng phấn

MinhHee: Bác sĩ hôn giỏi không?

Thanh Bảo rũ tóc, tiếp tục nhìn lên.

"Lại làm sao?"

Thành Công lắc đầu, chú mục vào điện thoại.

Ki bông: Toàn cắn lưỡi

MinhHee: !!!!Trời đất ơi!!!

Ki bông: Sao?

MinhHee: Tìm đâu ra người thứ hai như bác sĩ bây giờ!! Dễ thương chết em!!!

Thành Công vẫy Thanh Bảo:

"Anh."

"Gì?"

Thành Công bấm nút chụp hình, một Trần Thiện Thanh Bảo với áo Adidos, quần ca rô, tóc tai bù xù, bọng mắt sưng đến nỗi khó mà thấy mắt, chóp mũi đỏ ửng chui tọt vào trong máy cậu. Nhoáng một cái, Thành Công gửi ảnh cho Minh Hy.

Ki bông: Dễ thương quá

MinhHee: Nhà bác sĩ còn phòng trống không? Em qua thuê trọ

MinhHee: Em muốn thấy bác sĩ bằng xương bằng thịt

MinhHee: Em muốn nhìn cái mũi đỏ đó thật gần (ب_ب)

MinhHee: Anh đổi phòng không? Cho anh nhà em đó

Nếu Nguyễn công tử là giàu có tự thân thì Phạm công tử lại là một chiếc thìa vàng đặt ngay ngắn trên bàn tiệc của nhà hàng năm sao. Nhà của Phạm công tử không thể gọi là nhà, nó là một công trình kiến trúc xa hoa nằm ngay giữa trung tâm thành phố. Một căn phòng nhỏ với cây đèn bàn đắt tiền làm sao so sánh được với nơi trú ẩn của Phạm công tử, vậy mà Phạm công tử lại như đùa như thật đòi đến, để làm gì, xem cái mũi đỏ của Trần Thiện Thanh Bảo???

Thành Công lặng thinh, đến lượt cậu nã về phía Phạm Minh Hy một tràng tin nhắn.

Ki bông: Trần Thiện Thanh Bảo khó tính lắm

Ki bông: Lúc nào cũng gãi mũi, mà hễ người khác gãi mũi thì đưa khăn giấy cho người ta

MinhHee: !!

Ki bông: Bản thân đi giày không có dây sẽ chê giày người khác nhiều dây

Ki bông: Mất toi nửa ngày hẹn hò để cãi chuyện Bao Chẩn không phải thành viên Underdogs???

MinhHee: ʕಠ_ಠʔ

MinhHee: Cuối cùng cãi thắng không?

Ki bông: Làm sao thắng được Nguyễn Thành Công?

MinhHee: Cool!! Bác sĩ đã đẹp trai còn nhường nhịn người yêu nữa...

Ki bông: Ăn snack sẽ mở ra để hết giòn rồi mới ăn?

Ki bông: Mình trễ hẹn năm phút thì anh ta càu nhàu cả buổi tối

Ki bông: Anh ta đang ăn thì điện thoại tít tít tít, vứt mình lại bảo anh đi cứu người?

Ki bông: Có cái áo adidos mặc hoài không ai nói gì

Ki bông: Mình vừa mặc cái áo Comme des garcon xẻ nách hơi sâu thì nhìn lom lom như muốn xé toạc nó thành áo dài Việt Nam??

Ki bông: Người yêu bảo bít tết chín kĩ là phí phạm thịt bò, phải ăn chín tái mới là trân trọng nguyên liệu

Ki bông: Thế là đùng đùng bưng người yêu đi ăn bò hầm, một tay gỡ xương sườn bò một tay gắp mì vừa ăn vừa cười man rợ???

MinhHee: Đáng yêu mà.

Ki bông: Cậu bị M à?

MinhHee: Không thì sao ngày trước anh còn hẹn hò?

Thành Công ngẩn ra. Thanh Bảo ngồi ở sô pha đơn, gác chân lên chiếc đôn thấp, tay với gói snack ăn dở được buộc bằng dây chun thủ công của Thành An. Thanh Bảo không buồn hỏi nữa, anh gửi cho Thành Công một cái hôn gió rồi mở gói snack chắc chắn đã ỉu xìu.

Thành Công nhìn đăm đăm. Thanh Bảo vứt sợi dây sang bên, thọc hai ngón tay vào trong túi nhôm, ba ngón còn lại cong lên chắc hẳn là để không chạm vào mép túi. Gói snack còn chưa đến một nửa, Thanh Bảo với mãi không được, anh đi tới bếp lấy một đôi đũa rồi quay lại chỗ ngồi.

Người yêu cũ của Nguyễn Thành Công đang dùng đũa gắp snack như gắp thịt bò hầm ra khỏi bát.

Thành Công thở dài, cậu mới chính là máu M trong truyền thuyết. Đang lúc rùng mình ghê rợn vẫn phải len lén liếm môi, môi của anh kia vừa tắm xong, trông đặc biệt xinh xắn hồng hào.

MinhHee: Môi của bác sĩ xinh chưa kìa ( ˘ ³˘)

MinhHee: Lại còn cong cong

MinhHee: Anh không chịu nổi bác sĩ thì em chịu giúp chooo

MinhHee: Ra viện em dọn tới nhé?

Thanh Bảo vẫn còn mải mê gắp snack, Thành Công nói:

"Em dọn ra nhé."

Thanh Bảo nhướn mày lên.

"Vì sao?"

"Có người muốn dọn vào để nhìn anh."

Thanh Bảo cười nhạt. Khoé môi hồng hồng của anh cong lên một nửa rồi hạ xuống.

"Nhà của anh mà Thành Công thích quản người đến người đi nhỉ?"

Thành Công bối rối lắp bắp:

"Ơ... Ờ..."

"Dọn tới nhìn anh cũng tốt. Ở bệnh viện không chịu tới gặp anh mà lởn vởn ngoài hành lang, y tá của anh không tập trung được."

Nguyễn Thành Công bắt đầu cảm giác có gì đó chặn họng mình, anh ách tức. Thanh Bảo nói'

"Nhưng Công không cần dọn ra đâu."

Thành Công cao giọng:

"Anh cho cậu ta phòng sách à?"

Phòng sách của Trần Thiện Thanh Bảo là niềm mơ ước của cả Thành Công, Thành An lẫn Tuấn Duy. Căn phòng rộng gấp đôi phòng thường, cửa sổ rất lớn, hình như là căn phòng duy nhất mà Trần Thiện Thanh Bảo chăm chút. Thanh Bảo khoá cửa luôn luôn. Thỉnh thoảng khi anh ở nhà, Thành Công mới có cơ hội ngóng qua những kính hiển vi trên bàn và kính thiên văn ngóc đầu ra cửa sổ.

Thanh Bảo nhẩn nha đáp:

"Thích nhìn anh thì vào phòng anh mà ở, ở phòng sách làm gì..."

Thanh Bảo gập gói snack đã hết veo, dùng sợi dây thun buộc lại. Anh chống gối đứng lên, đi ngang qua chỗ Thành Công thì vươn tay xoa đầu cậu mấy cái, cười cười:

"Em muốn dọn đi ở với người ta thì cứ nói, anh nghe Thành An nói nhà Bùi Trường Linh lớn lắm đúng không?"

Thành Công cau mày:

"Tôi cũng có nhà, mắc mớ gì phải đi ở nhờ nhà người khác?"

Thanh Bảo ném cuộn snack xuống thùng rác, tỉnh bơ đáp:

"Ừ, anh cũng thắc mắc lâu rồi. Nói với Phạm Minh Hy đừng làm phiền y tá của anh nữa. Anh không thích đồ ăn khuya đến thế đâu."

Thành Công nói:

"Cậu ta còn mua đồ ăn khuya cho anh à?"

Thanh Bảo nhún vai:

"Người ta đâu có ngốc như em. Người ta mời cả khoa, chỉ cho anh ăn ké."

Thành Công phủi mông đứng dậy. Thanh Bảo đã dợm bước lên lầu, Thành Công lặng lẽ nói:

"Em không muốn dọn ra."

Thanh Bảo ngừng bước chân, anh mỉm cười. Thành An nói không sai, một khi Thành Công bước ra khỏi nhà, hai người sẽ hiếm có cơ hội chạm mặt nhau trên phố. Thanh Bảo cũng không có hứng thú tiếp đón Tuấn Duy hay Thành An nếu như không phải là vì có Thành Công ở đó. Không có Thành Công, Thanh Bảo chỉ cần một chiếc giường trong phòng cấp cứu là xong.

"Hẳn rồi. Không có Công thì không có cái hệ sinh thái này đâu."

Thành Công nói:

"Nhưng mà người ta muốn dọn vào."

"Em không dọn ra thì không ai dọn vào được. Hết phòng rồi."

Thành Công nhướn mày lên, nhăn mặt lại, nghĩ ngợi một chút rồi dứ ngón tay trước mặt Thanh Bảo cảnh cáo:

"Người ta có bạn trai rồi, anh đừng thả thính lung tung!"

Thanh Bảo bĩu môi:

"Chiều nay tôi đón bệnh nhân bị ngã trúng rìu, bệnh đang ngồi trên băng ca thì rớt mẹ nó cây rìu xuống đất, máu phun từ nhà lên trần, tôi có tâm trạng thả thính người em nữa à?"

Thành Công sững sờ vì loại chấn thương giật gân đủ sức đứng trên trang nhất báo mạng, cậu quê độ đi giật lùi vào bếp. Thanh Bảo bước lên hai bước rồi lại bước xuống ba bước, vớ lấy cốc nước trên kệ bếp, nói với Thành Công:

"Đừng có dọn đi. Dạo này anh toàn phải tiếp mấy ca bệnh gì đâu, anh muốn về nhà."

Đôi môi hồng hồng ẩm ướt cứ mấp máy ngay trước mặt Thành Công, cậu xua tay gào lớn:

"Có bạn trai rồi! Có bạn trai rồi!"

Thanh Bảo than thở buồn lắm rồi bỏ lên lầu, vừa đi anh vừa cười khanh khách. Thành Công quay lại chiến đấu với tin nhắn của Phạm Minh Hy, Phạm công tử tâm sự rằng chỉ ba ngày nữa là xuất viện, không biết phải làm sao để có được với Bác sĩ Trần một cái hẹn cho yên lòng. Thành Công tư vấn khơi khơi rằng thì cứ mời người ta đi uống nước ngô luộc, người ta sẽ đồng ý ngay mà không từ chối. Tưởng rằng Phạm Minh Hy cũng sẽ ú ớ trước cái món nước thần thánh của Bác sĩ Trần, ai ngờ Thành Công còn chưa kịp bước chân lên lầu, Phạm Minh Hy đã spam ồn ã:

MinhHee: oookkkk!

MinhHee: Anh là số một, khỏi bệnh em mời anh đi uống cả tuần!

Ki bông: ??

MinhHee: Bác sĩ đồng ý rồi!

MinhHee: Ngày mai gặp bác sĩ

MinhHee: Có bạn trai rồi!!!

Thịch một cái, Nguyễn Thành Công để nhịp tim buông rơi tung toé trên sàn nhà.

-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com