Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

23. Em người yêu cũ và John Doe (2)



---

Nước ngô luộc không phải là một thứ gì ngon lành bổ béo quá, chỉ có vị chua ngọt hơn nước lọc một chút.

Thanh Bảo tốt nghiệp xong thì thi lên nội trú, cố sống cố chết học hành mới có thể trụ nổi trong phòng cấp cứu. Ngày phải tuyên bố tử vong lần đầu, Thanh Bảo nôn mửa đến lộn ngược dạ dày, càng nôn lại càng nhớ đến cảm giác bàn tay mình cố gắng nhét bộ lòng trương lên vì tích khí vào khoang bụng bệnh nhân đã bị mở ra toang hoác. Thất thểu đi ra khỏi bệnh viện, Thanh Bảo được bà bán nước bên đường gọi lại, dúi vào tay một gói ngô luộc còn nóng, giục anh ăn. Thanh Bảo gặm một miếng, chạy nhanh tới bụi cây ven đường, lại nôn ra mật xanh.

Mấy bộ phim Y khoa nổi tiếng bao giờ cũng có một đoạn hình hiệu quay cảnh bác sĩ mặc áo blouse đi vào bệnh viện, trên đầu là ánh mặt trời rực rỡ. Tà áo trắng bay lên, không có ai lờ đờ thiếu ngủ, không có ai bầm tím vì bị người nhà bệnh nhân quá khích động tay. Bệnh nhân đầu tiên qua đời, mọi ảo ảnh biến mất. Chỉ còn lại một Trần Thiện Thanh Bảo quá nhỏ bé, thi cử điểm cao đến mấy, đụng vào thân thể người bệnh cũng run rẩy lo lắng, ra y lệnh mà mắt lén nhìn y tá trưởng, sợ rằng kiến thức của mình không bằng kinh nghiệm của người ta.

Trong mấy ngày tháng đi đâu cũng sợ bị phán xét đó, chỉ có bà bán ngô luộc trước cổng bệnh viện là không phán xét Thanh Bảo. Từ ngày đầu tiên cho đến khi hoàn thành chương trình nội trú, ăn dầm ở dề trong phòng cấp cứu, tương tác duy nhất giữa hai người là một tay đưa tiền, một tay đưa cốc nước, cười một cái rồi thôi. Quầy nước bên đường thành nơi cứu cánh của Thanh Bảo, anh nghĩ rằng mình sẽ chỉ đem cái bí mật nước ngô ra chia sẻ với người nào đó cũng như bà bán nước ngô, không hề phán xét.

Người tính không bằng trời tính, Thanh Bảo không thể ngờ rằng có khả năng người cuối cùng ngồi uống nước ngô cùng mình lại là cái người mình không quen lắm, chỉ là từng vì mình mà bơi trong vũng máu và rượu của quán bar. Phạm Minh Hy không biết có phải là Nguyễn Thành Công thứ hai không, nhiệt tình khen nước ngô ngon lành mát mẻ, lại mua thêm cả một túi bắp ngô lớn dự định chia cho cả phòng. Thanh Bảo cảm giác Phạm Minh Hy thừa tình thương thái quá, Minh Hy đối xử với thế giới rộng rãi hào phóng như thể quanh người cậu vẫn còn được bọc một lớp giấy xốp gói hàng.

Đối diện với em người yêu cũ như cục than hồng lâu rồi, cục đường Phạm Minh Hy làm Thanh Bảo ngộ độc tình thương nghiêm trọng. Thanh Bảo lấy làm lạ khi Thành Công không nhắn tin hỏi thăm bóng gió. Anh vờ nhắn vào nhà chung một tin nhắn hẹn tụ tập, Thành Công nhanh chóng trả lời rằng cậu bận chuẩn bị hành lí để đi dự tuần lễ thời trang.

Thành An ríu rít hỏi có phải Bùi Trường Linh đưa Thành Công đi hay không. Khỏi phải bàn đến sự ghen tị của cậu công tử bị nhà họ Đặng bỏ rơi, cũng không cần bàn đến sự háo hức của con sâu mê đồ hiệu lần đầu tiên được ngắm Gigi Hadid bằng xương bằng thịt. Thanh Bảo hơi hụt hẫng, anh tưởng rằng với cái tính chiếm hữu đến mức hồ đồ của Thành Công, ít nhất cậu cũng sẽ giành lại mấy cốc nước ngô luộc cho mình.

Nguyễn Thành Công đúng là giàu não nghèo tim, Thanh Bảo thở dài cất điện thoại đi, nhảy vào phòng cấp cứu la lên câu "đẹp trời sống sót".

Ngày hôm đó trời đẹp, cũng là lần đầu tiên trong vòng mười năm Thanh Bảo làm bác sĩ, máy nhắn tin của bệnh viện báo mã đen.

Mã xanh, quá quen thuộc với Thanh Bảo. Nó nói lên rằng có trường hợp khẩn cấp. Mã đỏ, khói lửa. Mã hồng, bắt cóc trẻ em hoặc trẻ sơ sinh. Thanh Bảo thuộc làu từng mã màu cấp cứu. Vậy mà khi bên ngoài phòng cấp cứu có người lớn tiếng hét lên "code black", hai tay anh lại cứng đờ. Tay anh còn đặt ở đâu đó giữa cơ hoành và ngực, nắm lấy thứ mà anh tưởng là mảnh đạn lạc đang tiến dần về khoang ngực của bệnh nhân.

Có tiếng lao xao bên ngoài cửa phòng cấp cứu.

"Nó có cấu tạo giống như bom bi, nhưng mỗi viên bi lại là một viên bom nhỏ. Căn cứ vào kích thước, chắc là có năm viên."

"Thằng chó nào lại chế ra cái thứ chết người đó? Ở nhà?"

Cổ họng Thanh Bảo khát khô. Phòng cấp cứu lần đầu tiên vắng lặng như thế, sau bàn hành chính chỏng chơ một chiếc mũ hướng dương y tá Trần đan dở.

"Tên đang nằm trên giường."

"Hắn chết chưa?"

Bệnh nhân của Thanh Bảo còn sống. Được đưa vào bệnh viện với một lỗ thủng gọn gàng trên bụng, máu đỏ tươi ồ ạt chảy ra. Huyết áp giảm liên tục, Thanh Bảo không tìm thấy chính xác nơi chảy máu, anh đành thọc cả bàn tay vào. Sinh hiệu ổn định, Thanh Bảo còn chưa kịp nhe răng cười vì một câu "bác sĩ chó điên", tay anh chạm phải một mảnh cứng khác thường.

"Trúng số rồi", Thanh Bảo lẩm bẩm. Tay với phải dị vật, tức là phải giữ yên tư thế cho đến tận khi có hình ảnh, hoặc tệ hơn, đến khi bác sĩ phẫu thuật mó tay vào.

Thanh Bảo đâu ngờ còn có thứ tệ hơn nữa. Cảnh sát túa vào từng tốp một, chuông báo động vang lên, loa phòng cấp cứu nói chuyện với anh mà không có ai tới chỉ đạo trực tiếp, từng người một bỏ đi nhanh chóng khỏi nơi mà Thanh Bảo được dạy khi còn là sinh viên đi lâm sàng, luôn luôn không được để vắng người.

"Còn sống, với bom chưa nổ kẹt trong người, bên cạnh là bác sĩ chuyên khoa hồi sức cấp cứu giỏi nhất khoá cậu ta!"

Đến răng cũng cứng đờ, Thanh Bảo bật cười nhưng thay vào đó là một tiếng rên thật khẽ. Anh là bác sĩ cấp cứu giỏi nhất của khoá. Lời mà sẽ chẳng ai nói ra, trừ khi bác sĩ cấp cứu giỏi nhất đang nắm lấy một quả bom nho nhỏ trong ngực bệnh nhân. Quả bom có khả năng làm nát bàn tay của bác sĩ cấp cứu giỏi nhất khi anh nhúc nhích.

Thì cứ buông tay ra thôi, Thanh Bảo nghĩ thế. Buông tay ra, anh rời khỏi phòng cấp cứu, lột bỏ chiếc găng tay cao su dính máu, đi thẳng tới phòng nghỉ của nhân viên, mặc áo quần của người bình thường, về nhà, nhìn Thành Công hớn hở xách va ly ra sân bay để đến với Paris hay London nào đó.

Về nhà. Nhìn Thành Công hớn hở xách va ly ra sân bay. Cùng với Bùi Trường Linh.

Cửa phòng cấp cứu bật mở. Ba người cảnh sát mặc áo chống đạn xuất hiện, trên tay có cầm theo áo chống đạn và một chiếc va ly.

"Bác sĩ Trần Thiện Thanh Bảo, đúng không? Tôi là Minh Mẫn, thuộc phòng cảnh sát chống khủng bố."

Thanh Bảo mỉm cười. Cảnh sát phòng chống khủng bố. Bác sĩ cấp cứu như anh lại có lúc được làm việc với cảnh sát phòng chống khủng bố. Thành phố này bình yên đến mức khủng bố là một thứ gì đó chỉ có trong phim.

"Tôi xong việc rồi đúng không?"

Minh Mẫn lắc đầu:

"Tôi e là chưa được. Vì là bom tự chế, chúng tôi không biết... Không có thông tin gì về nó. Mà người duy nhất có thông tin..."

Minh Mẫn hất cằm. Như trêu ngươi, sinh hiệu của người đàn ông chế bom để cho vui nhịp nhàng ổn định.

Thanh Bảo nói:

"Trong phim cứ chọn đại một dây để cắt là được mà."

"Trong phim là bom hẹn giờ. Anh hãy tưởng tượng đây là một quả bom hẹn giờ, nó đã đến giờ, đã phát nổ, nhưng..."

Tai Thanh Bảo ù đi, anh biết mình đang sợ phát khiếp nên mới nói ra một câu ngu ngốc, còn Minh Mẫn cũng biết rõ Thanh Bảo đang sợ chết khiếp nên kiên nhẫn giải thích cho anh. Bàn tay tê rần thỉnh thoảng vang lên tiếng lép nhép của nội tạng, đương lúc nguy cấp như vậy, Thanh Bảo bỗng nhiên nhớ đến tiếng sôi lục bục của nồi lẩu ở nhà.

"Vậy kế hoạch là gì?"

"Kế hoạch là anh rất nhẹ nhàng lấy quả bom ra."

Thành Công sắp đi London hay Paris gì đó, Thành An đang cắt thịt bò, Nguyễn Tuấn Duy một tay cầm tạ một tay âu yếm chỉnh sửa bộ xương. Bùi Duy Ngọc chuẩn bị lái xe đến nhà bạn trai cũ, rình rập ở ngoài như một tên điên. Phạm Minh Hy hẳn vẫn còn bận rộn nhắn tin hẹn Thanh Bảo đi uống nước ngô luộc. Còn Thanh Bảo, mắc kẹt với một quả bom nhạy cảm vô cùng vì vừa được giải phóng khỏi một quả bom khác, chuẩn bị rút nó ra, cầm nó giữa năm ngón tay, đưa nó cho cảnh sát chống khủng bố.

"Tay tôi không nắm quả bom. Tôi còn nắm cả động mạch chủ bụng của người này."

Anh đã nghe rồi. Bệnh nhân là giảng viên của một trường đại học, không phải là khủng bố.

Minh Mẫn lắc đầu:

"Nếu chúng ta không làm nhanh..."

Thanh Bảo ngắt lời:

"Nó sẽ nguội đi đúng không? Cho nó thời gian nghỉ ngơi, nó sẽ bình tĩnh lại."

Minh Mẫn nói:

"Nó là một quả bom, Trần Thiện Thanh Bảo. Một quả bom, không phải con mèo hay là cục gạch, nó không nguội đi, cũng không bình tĩnh lại. Nó sẽ nổ. Nếu không rút ra, nó sẽ nổ trên tay anh, trong người bệnh nhân, trong phòng này."

Bộ quần áo Thanh Bảo đang mặc đã đẫm mồ hôi. Nguyễn Thành Công ghét mồ hôi. Luôn luôn ghét. Thanh Bảo đổ mồ hôi quá nhiều.

"Trúng độc đắc. Con mẹ nó độc đắc. Làm đi cho xong đi. Làm xong để tôi còn về ăn lẩu."

Như thể một cuộc đời trôi qua trong tích tắc. Thanh Bảo biết rằng có thứ gọi là hồi quang phản chiếu. Trước khi chết, con người sẽ nhớ lại những sự kiện trong cuộc đời mình. Đó không phải là phản xạ có điều kiện, mà chỉ là điều được định sẵn là sẽ xảy ra. Nếu quả bom nổ, có khả năng Thanh Bảo sẽ không còn cơ hội để nhớ.

Vì thế nên Thanh Bảo cố nhớ. Nhớ thử xem đời anh có sự kiện nào đáng để nhớ khi rời bỏ chính bản thân mình. Nhưng thật buồn cười, Thanh Bảo đột nhiên nhớ đến một chiếc quần đùi ca rô màu cờ Mỹ treo trong gió. Là quần đùi của Thành Công, sau đó bị Thành An cắt hai ống để làm miếng nhấc nồi tạm bợ. Rồi chiếc quần đùi ca rô đó bị đưa đi mặc cho con bù nhìn rơm xấu xí Thành Công nhồi để đuổi chuột nhắt ăn cải chíp trên sân thượng, Thành Công chập đôi hai ống lại, kết quả là bù nhìn mặc váy ca rô.

Nguyễn Thành Công, Thành Công, Công, gì cũng được. Tên điên mê hàng hiệu. Mê trai đẹp, nói năng không suy nghĩ, kiếm tiền chỉ để tiêu. Mình là bác sĩ chó điên thật rồi, Thanh Bảo nắm vào quả bom. Tay nắm bom, đầu lại nghĩ về cái quần đùi của em người yêu cũ.

"Không vướng xương sườn đúng không? Thanh Bảo, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, đặt vào va ly trên tay tôi. Nhẹ nhàng, máu chảy cũng phải nhẹ nhàng. Không muốn làm anh lo lắng thêm, nhưng nửa ngôi nhà bay mất và một cái hố hai mét được tạo ra từ bốn quả như quả anh đang cầm trên tay."

Máu không chảy. Máu từ động mạch chủ bụng phun ra, ướt hết phần áo không dính mồ hôi của Thanh Bảo. Thanh Bảo chưa từng biết mặt mũi của bom đạn ra sao, trừ mô hình thu nhỏ của mấy quả bom mà anh được xem khi học quân sự, nhưng quả bom mà Thanh Bảo nắm không có kích thước đáng để làm người ta sợ. Va ly mở trong tay Minh Mẫn, Thanh Bảo mới chợt nhận ra rằng quả bom không biến mất. Người khác lãnh trách nhiệm với nó, người đó chắc chắn cũng sợ đến mức quên cả sợ như anh.

"Nhẹ nhàng thôi, Thanh Bảo, nhẹ nhàng. Một chút nữa rồi anh sẽ hết ca trực, về nhà, đi ngủ."

Thanh Bảo không nói năng gì. Nếu là Trần Thiện Thanh Bảo và không quả bom nào trên tay, chắc chắn Minh Mẫn với họ gì đó mà anh không biết đã trở thành nạn nhân cho anh rủa xả rằng không có chuyện hết ca trực khi bệnh nhân còn chảy máu ồ ồ trên giường cấp cứu.

Cửa phòng cấp cứu mở rộng, bên ngoài không có một ai. Thanh Bảo không thể hỏi, cũng không muốn hỏi quả bom sẽ đi đâu. Có thể là người ta có cách nào đó phá bom mà anh không biết, cũng có thể mang ra bãi đất trống ngoài bệnh viện quẳng cho nó nổ. Có thể nó là một quả bom điếc, chỉ được nhét vào cho đủ số. Thanh Bảo không biết, cũng không muốn biết. Điều duy nhất anh biết, ngay khi cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại sau lưng gì-đó-Minh-Mẫn là thọc tay vào kẹp lấy động mạch chủ của ai-đó. Lần này đã có X quang rõ ràng, không còn vật cản quang mang hình bom đạn gì ở bên trong khoang bụng.

Thanh Bảo hét gọi nội trú trực và y tá, cả đám bác sĩ từ khoa phòng khác chạy tới dáo dác đứng bên ngoài phòng cấp cứu nhìn anh mà không ai dám bước chân vào. Trưởng khoa tiêu hoá cũng ở trong đám đông, lặng như tờ nghe mọi người xôn xao về bác sĩ chó điên vô cảm. Thanh Bảo dùng tay trái đặt gạc, miệng chỉ đạo Ngô Hải Nam làm sạch máu, tạm thời khâu lại động mạch chủ, chờ sinh hiệu ổn định thì cho chuyển bệnh nhân đi.

Ca trực kết thúc, bác sĩ Huỳnh Mẫn Hiền cũng không nói được một lời nào với Thanh Bảo. Anh tháo găng tay, về phòng nghỉ, mặc áo quần bình thường, đi ra cổng mua một cốc nước ngô, đặc biệt chỉ vào chiếc cốc màu vàng đậm.

Thành phố không quá chật chội vào năm giờ chiều. Thanh Bảo lái xe một mạch về nhà, cốc nước ngô còn một nửa nằm cạnh tay côn.

Thành Công tươi chong đứng cạnh cổng nhà. Có lẽ là đặc biệt nhuộm tóc cho chuyến đi, màu tóc nâu sáng của cậu óng lên trong chút nắng còn sót lại buổi chiều. Một chiếc va ly lớn, một túi xách, áo sơ mi bình thường, áo len khoác ngoài, vẫn là quần Balmain, còn đeo cả cặp kính giả vờ đoan chính.

Thanh Bảo nhìn quanh, không có anh bạn trai một mét tám lăm kia. Anh bước xuống xe. Thành Công kêu lên:

"Anh làm gì mà như zombie thế? Áo mặc cả tuần rồi à? Trời đang đẹp mà? Có ai chết không?"

Thanh Bảo nói:

"Không ai chết. Không một ai."

Thành Công đưa ngón cái lên vội vàng.

"Bác sĩ giỏi lắm, tối nay đi ăn bít tết chín tái đi nha. Em cũng đi ăn bít tết đây. Ở Pháp."

Thanh Bảo nhún vai:

"Bạn trai không đến đón à?"

Thành Công lắc điện thoại:

"Em đang chờ xe. Bọn em gặp nhau ở sân bay."

"Em không đi nữa có được không?"

Thành Công nhìn Thanh Bảo như thể anh đem rong biển dán lên lông mày mua vui. Thanh Bảo nhợt nhạt tả tơi như mọi ngày vẫn thế, Thành Công nhăn nhó nói:

"Anh điên à? Tránh ra em còn gọi xe."

"Anh đưa em ra sân bay cũng được."

--

Sân bay nằm ở hướng mặt trời lặn. Thanh Bảo loay hoay thắt dây an toàn, Thành Công nghi ngại nói:

"Anh lái được không? Tay anh run kìa."

Thanh Bảo cười:

"Yên tâm, anh lo được."

Thành Công chăm chú nhìn điện thoại, hình như đang đăng thông báo đi fashion week lên instagram. Chốt an toàn cuối cùng cũng tách một tiếng, Thành Công thì thầm:

"Chở báu vật quốc gia trên xe thì đương nhiên anh phải lo rồi."

Thanh Bảo vươn tay ra, nhưng tay anh nhăn quá, tóc Thành Công lại mượt quá. Chiếc xe ô tô cà tàng hoà vào dòng người trên đường lớn. Hàng trăm chiếc xe cùng nhau nhoà đi trong ánh mặt trời.

Thành Công mở nhạc, bóc một gói snack ăn kiêng. Là Damien Rice mà Thanh Bảo không quen. Cậu gật gù nghe, đôi chỗ còn rú theo ca sĩ.

Thanh Bảo gọi khẽ:

"Nguyễn Thành Công."

"Hử?"

"Ngủ với anh đi."

Xạch một tiếng, gói snack văng tung toé. Thành Công hốt vội nắm snack rơi trên áo, xua tay nói như bắn liên thanh:

"Có bạn trai rồi có bạn trai rồi có bạn trai rồi, anh nghe câu này quen không? Có bạn trai rồi!"

Thanh Bảo bật cười. Cười chán chê, anh với tay lấy cốc nước ngô, uống một ngụm nguội ngắt.

"Cưới anh không?"

Xạch thêm một tiếng nữa, gói snack vừa yên vị trên tay Thành Công lại lao xuống sàn xe. Thành Công lần này không nhặt nữa mà chỉ hất tung tà áo cho toàn bộ snack đoàn tụ với nhau dưới gót cậu.

"Ông ơi, ông nói thêm một câu như vậy nữa là em kiện ông tội quấy rối tình dục, ông rõ chưa? Em không biết anh gặp chuyện gì ở bệnh viện, nhưng Nguyễn Thành Công hai mươi lăm tuổi, có xe có nhà có tiền có cả mặt tiền chuẩn bị đi tuần lễ thời trang lớn nhất hành tinh không phải ai cũng cầu hôn được đâu nhé?"

Thanh Bảo lại cười. Thành Công miệng đi trước não đi sau, may mắn là làm biên tập viên thời trang nên có thời gian để bẻ ngón tay bảy lần trước khi gõ phím.

"Chia tay người ta rồi quay về yêu anh. Cưới anh. Có được không?"

Thanh Bảo không phải người phổi bò, điều gì anh nói ra cũng đã đều được uốn mòn đầu lưỡi. Thành Công vẫn giữ cái ánh nhìn rong biển dính trên mặt, Thanh Bảo phá ra cười ngặt nghẽo ngay trên đường cao tốc.

Mặt trời lặn. Sân bay như một chảo ánh sáng khổng lồ. Bụng máy bay nhấp nháy đèn, hết nhào xuống rồi lại phóng lên bầu trời xanh xám.

"Chừng nào em về?"

Thành Công nhấc va ly ra khỏi cốp xe, mắt ngóng vào trong sân bay. Cậu đáp:

"Nếu không đi đâu chơi thì ba tuần nữa. Em ghé sang Milan và London cho trọn một vòng."

"Ba tuần cơ à?"

Ba tuần rộn ràng nhất của làng thời trang thế giới. Thanh Bảo ném túi của Thành Công vào tay cậu, giả vờ sửa cặp kính làm cảnh đã lệch một chút vì cười. Thành Công hình như muốn kiện Thanh Bảo tội quấy rối thật rồi. Cậu không cười nói nhở nhơ, chỉ nhìn chằm chằm vào tờ vé.

"Đi đi, anh về ngủ một giấc. Ba ngày anh không tắm rồi."

Thành Công nhăn mày:

"Tiện đường về thành phố, ai vẫy anh vì tưởng anh lái taxi thì chở người ta một đoạn, biết đâu gặp được người viêm xoang viêm mũi không cảm nhận được mùi hương nam tính của anh rồi hai người hạnh phúc mãi mãi về sau."

Thanh Bảo cong môi cười. Chùm chìa khoá trong tay được xoay đều, Thanh Bảo nâng bàn tay run rẩy lên, lại một lần nữa không nỡ chạm vào mái tóc bóng mượt tạo kiểu kì công.

"Ba tuần là lâu đấy, Thành Công."

Thành Công nói:

"Sao cơ?"

"Anh là bác sĩ chuyên khoa hồi sức cấp cứu giỏi nhất trong độ tuổi ở bệnh viện trung tâm. Bố anh là bác sĩ, mẹ anh dễ tính vô cùng. Anh có xe có nhà, đương nhiên anh cũng sẽ có người theo đuổi."

Thành Công ngẩn người ra. Thanh Bảo lắc đầu:

"Dù em là một quả bom, nhưng anh vẫn, ờm, sẽ có lúc lấy được nó ra mà không thương tích gì."

---

Thanh Bảo vứt chiếc xe cà tàng lại sân bay, anh gọi taxi về bệnh viện. Còn phải làm rất nhiều tường trình về quả bom mắc kẹt, Thanh Bảo cũng muốn xem thử kẻ chế tạo bom có sống hay không. Nếu còn may mắn sống sót sau khi mất cả lít máu, anh phải nói cho người đó biết rằng cái ý tưởng làm bom được lấy từ game Angry Bird là vô cùng tệ hại.

Thanh Bảo không muốn về nhà.

--

Bùi Trường Linh mua vé hạng thương gia, cũng là lần đầu tiên Nguyễn Thành Công ngồi ghế thương gia mà không thoải mái. Nguyễn Thành Công là như thế, tiền của mình sẽ tiêu không tiếc, nhưng luôn khó chịu vì tiền người khác tiêu cho mình. Tuần lễ thời trang là vì quan hệ mới được vào, không liên quan đến tiền bạc nên khi Bùi Trường Linh hẹn đi cùng, Thành Công gật đầu không suy nghĩ.

Máy bay bay qua một vùng thành phố, Thành Công giương máy ảnh ra chụp. Bùi Trường Linh không sờ mó gì mà ngồi yên làm việc, cái lý tưởng cặp đôi sành điệu giàu có vừa đi du lịch thế giới vừa làm việc mà Thành Công từng mơ mộng sờ sờ ngay trước mắt cậu, thì ra phim ảnh vẫn có thể tồn tại ngoài đời.

Chỉ trừ một vế, Bùi Trường Linh đẹp trai giàu có ấm áp như thế, thường được xếp vào vai nam thứ si tình.

Thành Công ngoẹo đầu xem một bộ phim. Nửa bộ phim trôi tuột qua, Thành Công bắt đầu gà gật thì đột nhiên Bùi Trường Linh thốt lên một câu:

"Trần Thiện Thanh Bảo điên rồi!"

"Hả? Ơ? Cái gì... Cái gì điên?"

Bùi Trường Linh nói:

"Anh trai anh cũng làm kiến trúc, em biết mà đúng không? Không phải xây nhà như anh, là xây dựng hạ tầng thành phố."

Thành Công gật đầu, cái tập đoàn của Ngô Kiến Huy tạo ra bộ mặt của thành phố. Từ toà nhà cao nhất cho đến mấy trường học như mơ đều là do hắn xây nên.

"Hôm nay tự nhiên dự kiến một gói thầu cho bệnh viện."

Thành Công nheo mắt khó hiểu:

"Thì có gì điên?"

"Trần Thiện Thanh Bảo không kể với em à? Chiều nay bệnh viện có bom, sơ tán một nửa toà nhà cấp cứu. Cậu ấy nắm bom trong ruột bệnh nhân, đưa ra cho cảnh sát."

Thành Công hớp lấy một hớp không khí, lú lẫn nói:

"Có ai chết không?"

Trần Thiện Thanh Bảo còn sống, mới gặp cậu đây thôi. Hay là Thành Công nhầm,Trần Thiện Thanh Bảo chết rồi, hồn bay về chở Thành Công một đoạn? Hôm nay Trần Thiện Thanh Bảo không chạm vào cậu một lần nào, là do anh sợ bẩn hay là do anh chết rồi nên không chạm được?

Bùi Trường Linh nói:

"Bom nổ ngoài bệnh viện, hai cảnh sát bên chống khủng bố hi sinh. Thanh Bảo ổn, chỉ là đứng cầm bom trong tay ba tiếng đồng hồ, sau đó còn tiếp tục cấp cứu được, đúng là điên rồi."

Thành Công quáng quàng mở điện thoại lên. Tuần lễ thời trang gì đó dẹp sang bên, cậu bây giờ chỉ muốn nhảy xuống khỏi máy bay ngay lập tức. Ngủ cùng nhau đi, cưới nhau đi, cái gì cũng được, gặp nhau còn sống trước đã. Điện thoại vừa kết nối được với wifi, Thành Công còn chưa kịp bấm vào tên của Trần Thiện Thanh Bảo thì tin nhắn của anh đã hiện lên trên màn hình khoá.

Thanh Bảo: anh nói đùa đấy, đừng giận làm gì. Đi chơi thật vui, về nhớ mua quà cho anh.

Bệnh viện đương nhiên sẽ giấu kín tin tức đi, Trần Thiện Thanh Bảo cũng không định nói cho Thành Công biết.

Thanh Bảo: Mua đồ hiệu that nhieu tien anh moi nhan

Thanh Bảo: Từ nay về sau bịt miệng anh bằng đồ hiệu là anh sẽ không phát ngôn  mấy câu làm em hoảng nữa đâu

Thanh Bảo: Hê hê

Ở bệnh viện, Phạm Minh Hy nửa đêm xuống tìm Thanh Bảo, hai người đi dạo một vòng rồi ngồi xuống ghế đá ngay trước phòng cấp cứu. Phạm Minh Hy là bệnh nhân của khoa tiêu hoá nên chắc chắn biết chuyện, đám y bác sĩ bên đó quan tâm con trai trưởng khoa quá mức là chuyện hết sức bình thường.

Phạm Minh Hy im lặng. Thanh Bảo không thích im lặng lúc này, nhưng hiển nhiên là cậu chàng ngồi bên anh không biết là cần an ủi hay cần khen ngợi.

"Lê Minh Mẫn", Thanh Bảo nói.

Phạm Minh Hy giật mình:

"Dạ?"

"Người anh đưa quả bom là Lê Minh Mẫn."

"À, dạ..."

Nhục nhã thay, Thanh Bảo cảm thấy may mắn trên cái chết của người khác. Nếu quả bom nổ trên tay anh, đến việc trở thành con ma cũng không đủ tiêu chuẩn.

Hồn xiêu phách lạc, thân xác nát tươm.

"Uống nước ngô luộc không? Anh mua cho em."

Phạm Minh Hy nói:

"Không không, để em... Em mời bác sĩ."

"Trần Thiện Thanh Bảo."

"Dạ?"

"Tên anh là Trần Thiện Thanh Bảo."

Mắt long lanh mở to nhìn Thanh Bảo. Đầu tóc rối bời, ánh mắt tối đen, khoé môi cong xuống, nhìn không ra dáng bác sĩ được tin tưởng. Rồi dép nhựa xanh, rồi áo thun bên trong, áo đồng phục bên ngoài, cổ áo thun lộ ra một khoảng hình tam giác. Móng tay cắt cụt đến đầu ngón, không thừa lấy một chút để cắn chơi.

Phạm Minh Hy cười cười:

"Thì vẫn là để em mời anh đi."

---

Bệnh viện trung tâm như dính phải dớp, mùa thu năm đó vài ngày lại có một chuyện xảy ra. Hết bom kẹt trong người bệnh nhân cho đến báo cháy giả, vỡ ống nước, đang phẫu thuật não thì máy tính hỏng, toàn những thứ trời ơi đất hỡi dồn dập đổ vào. Nhưng cũng nhờ xui xẻo nhiều quá nên khi phòng cấp cứu có lệnh cách ly toàn bộ vì virus cúm trên trẻ em, không còn ai bất ngờ nữa.

Thành Công không phải chỉ đi chơi, cậu còn phải làm bài gửi cho toà soạn. Gặp vài ngôi sao sang Pháp dự tuần lễ thời trang, cậu bận bịu chụp ảnh, nhận mấy gói truyền thông chóng vánh. Trần Thiện Thanh Bảo tắt máy luôn luôn, Thành An nói Thanh Bảo không về nhà.

Chịu đựng cảm giác rát ngực hết hai tuần, Thành Công bỏ chạy. Paris cũng không đẹp đẽ đến thế, hào nhoáng đâu đó loanh quanh những con đường lớn, số người như Thành Công ở tuần lễ thời trang nhiều không đếm xuể. Phần còn lại của Paris cũng chỉ có người với người, âm thanh lẫn hình ảnh đều lạ lẫm, tìm không có ai quen.

Về đến nơi, cậu mới biết là dịch cúm gì đó đã làm tê liệt cả thành phố, không phải vì quy mô mà vì người chết là trẻ em. Trẻ em không được chết vì bất cẩn của người lớn, thành ra cả thành phố hiu hắt xám đen, tin tức từ bệnh viện tuôn ra luôn chiếm gọn trang đầu.

Gần như ngay lập tức, Thành Công biết Thanh Bảo đang ở đâu. Phòng cấp cứu chứ ở đâu, là Trần Thiện Thanh Bảo mà, sở trường là lao vào chỗ chết.

Ở toà soạn, Phạm Minh Hy cũng bạc mặt lo lắng. Một điều bác sĩ hai điều bác sĩ, Thành Công nghe đến phát chán, ngày xưa cậu yêu đương Trần Thiện Thanh Bảo hẳn hoi mà còn không rộn ràng đến mức này.

Yêu đương hẳn hoi mà cũng không rộn ràng được như thế này.

Dịch bệnh được tuyên bố kết thúc, người được bước ra nhận hoa chụp ảnh chỉ có bạn thân của Thanh Bảo và cô bạn gái đơn phương của anh ta. Phạm Minh Hy đang ở toà soạn thì bỗng chợt cầm điện thoại lên, giật đứng mình vơ áo khoác chạy đi, miệng nói với rằng em lên bệnh viện một chút. Thành Công nhìn điện thoại mình, đen ngòm chơ vơ không có lấy một dòng thông báo từ nhà mạng.

Thành An: anh Bảo gục rồi.

Nguyễn Tuấn Duy: Sao cơ?

Thành An: Làm việc nhiều quá kiệt sức, đang nằm theo dõi ở bệnh viện

Nguyễn Tuấn Duy: Bởi mới nói, con người chứ có phải con gì đâu mà làm việc như điên. Chừng nào em vào thăm?

Thành An: Em không biết

Thành An: Em bị cách ly khỏi cái bệnh viện đó rồi

Nguyễn Tuấn Duy: Thằng bác sĩ kia đuổi em à?

Thành An: Haha ( ◜‿◝ )

Thành An: Anh Công bao giờ vào thăm? Ghé nhà trước, em nấu cháo anh mang lên đó.

Thành Công: Tối

Thành Công: Nấu bào ngư tôm hùm gì đó đi

Thành An: Dạ

--

Thành Công tay xách cặp lồng cháo màu hồng, tay xách túi giấy màu hồng, đi vào bệnh viện cứ cúi thấp đầu như sợ người ta phát hiện. Không ai nhìn thấy cậu, Thành Công vào khu nội trú hỏi số phòng, y tá trả lời cùng với nụ cười khó hiểu, còn dặn Thành Công đi nhẹ nói khẽ để người khác nghỉ ngơi.

Trần Thiện Thanh Bảo nằm phòng VVIP hẳn hoi. Cả hành lang dài chỉ có bốn phòng, Thành Công ngóng nhìn từng phòng một. Phòng cuối cùng có tiếng khóc hu hu nghe chỉ buồn cười mà không xúc động, Thành Công xách túi bước thẳng đến rồi dừng trước cửa phòng.

Phạm Minh Hy là đứa mau nước mắt, nhưng khóc lóc trước một thân thể sống sờ sờ thì cũng hơi quá đáng rồi. Thanh Bảo gầy đi rất nhiều, gò má nhô lên, cằm dài ra, nhìn như vừa vượt qua nạn đói.

Phạm Minh Hy vừa khóc vừa nói:

"Bác... Bác... Bác sĩ mờ... mời e... m uống cà phê đ... đi, em trúng giả.. giải nhất rồ ồ iii."

Thanh Bảo nói:

"Trúng giải nhất rồi thì sao không mời anh?"

Phạm Minh Hy nấc lên:

"Hu hu hu hu e.. e.. emm đi.. em chia giải v.. với thằng b b bé bán vé... số, mới b.. biết bố n n nó chết, em, hức, em cho n nó hết tiền rồ ồii. B bây giờ e em còn có cả con, hức, con... nuôi."

Thanh Bảo bật cười, vươn tay xoa đầu Minh Hy:

"Ừ, thì anh mời em."

Phạm Minh Hy chộp lấy tay Thanh Bảo, lại càng nấc tợn.

"Bác sĩ đừng có... chết, anh chết thì ai chữa bệnh b b bâ bây giờ?"

Thanh Bảo đã mệt mỏi lắm nhưng vẫn phì ra được thêm một nụ cười.

"Ừ, không chết. Chết làm sao được. Nín đi, khóc cái gì."

Thành Công cau cau mày nhìn hai bàn tay đang nắm tay nhau, cậu muốn xem xem Thanh Bảo nắm chặt hơn hay là Phạm Minh Hy mới là người níu lại. Hình như hai người nắm tay nhau cùng lúc. Thành Công lôi con rối trong túi giấy màu hồng ra nhìn một chút, lại nhét nó vào trong túi, quay lưng đi về.

Rõ ràng là ý chí không bẻ cong đồ vật được. Thành Công đã gào thét như điên trong đầu rằng không được xoa đầu, đừng xoa đầu, tuyệt đối không xoa đầu, nhưng Trần Thiện Thanh Bảo vẫn cứ đặt tay lên đầu Phạm Minh Hy, luồn tay vào tóc vỗ yên nhè nhẹ.

Thành Công đi Pháp về quên mua hàng hiệu, chỉ kịp tóm được cho Thanh Bảo một con rối gỗ trên sạp hàng rong ven đường.

--

Hết phần 23

Tác giả: Chi tiết bom đạn phịa ra từ Grey's Anatomy. Khá hoang đường nhưng chắc là thực tế hơn Fast & Furious.

hê hê.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com