Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 235

Trong sự mong chờ của Lâm Lạc Thanh và Quý Nhạc Ngư, kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh rốt cuộc cũng đã đến.

Quý Nhạc Ngư tan học, vừa lên xe liền hỏi Lâm Lạc Thanh: "Chúng ta ngày mai có phải đi chơi không?"

Lâm Lạc Thanh giúp nhóc tháo cặp sách, cười nói: "Đúng vậy."

Quý Nhạc Ngư vui vẻ nói: "Vậy lát nữa con phải sắp xếp thật nhiều đồ ăn ngon."

"Được." Lâm Lạc Thanh xoa xoa đầu nhóc.

Quý Nhạc Ngư trong nháy mắt hướng cậu làm nũng, ngoan ngoãn nói: "Vậy ba ba, đêm nay con có thể không làm bài tập không?" Nhóc nói, còn cố ý nghiêng nghiêng đầu, quả nhiên là vô cùng đáng yêu.

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh lặng lẽ nhìn về phía Lâm Phi: "Cái này... Phải hỏi anh trai con đi."

Quý Nhạc Ngư:......

Quý Nhạc Ngư trong nháy mắt ngã vào trong lòng cậu, giống như cây cải thìa bị sương đánh qua, hỏi anh trai nhóc? Với anh trai lạnh lùng vô tình của nhóc, hỏi anh ấy còn có thể có đáp án thứ hai sao?

Quý Nhạc Ngư thở dài, đau lòng ôm lấy chính mình nhỏ yếu đáng thương lại bất lực.

Lâm Phi:...... Em ấy diễn nhiều như vậy vì sao không đi đóng phim đi? Còn có thể đưa tiền tiêu vặt cho ba ba.

Lễ Quốc Khánh được nghỉ bảy ngày mà, có thể làm việc bảy ngày, đủ để nhóc quay xong và nhận tiền.

— Có thể nói là xác thật rất lạnh lùng vô tình.

Lâm Lạc Thanh nhớ thương việc đi chơi, sớm đã tắm rửa cho hai bảo bối, bảo hải đứa lên giường đi ngủ, bản thân mình cũng sớm cùng Quý Dữ Tiêu nằm lên giường.

Quý Dữ Tiêu nhìn dáng vẻ này của cậu, kiểu sáng mai muốn dậy sớm, tối nay đi ngủ sớm một chút, cười nói: "Em hẳn là biết chúng ta bao trọn, cho dù không đi sớm, cũng đủ cho em cùng hai bảo bối chơi một ngày đi?"

Lâm Lạc Thanh:...... Đúng rồi nha, vậy cậu vì sao lại muốn ngủ sớm như vậy nhỉ?

Quý Dữ Tiêu bật cười, cảm thấy dáng vẻ ngây ngốc này của cậu còn rất đáng yêu.

"Nếu không cần ngủ sớm như vậy, vậy chúng ta cũng có thể làm một chút chuyện mà chồng chồng thích làm." Anh ghé sát vào nói.

Lâm Lạc Thanh nghe vậy, vội vàng đẩy anh: "Anh nằm mơ đi, anh đêm nay làm chuyện mình thích làm, em ngày mai còn chơi được sao?"

Quý Dữ Tiêu vẻ mặt nghi hoặc: "Chồng chồng thủ thỉ tâm sự, ngày mai em làm sao liền không thể chơi?"

Lâm Lạc Thanh:??? Chồng chồng thủ thỉ?

Tâm sự?

Lâm Lạc Thanh: "Anh nói chuyện chồng chồng thích làm chính là chồng chồng thủ thỉ tâm sự?"

"Bằng không thì sao?" Quý Dữ Tiêu ra vẻ vô tội: "Thanh Thanh, em chẳng lẽ nghĩ không phải cái này sao? Vậy em nghĩ là cái gì?"

Lâm Lạc Thanh:......

Quý Dữ Tiêu nhìn cậu, đột nhiên "A" một tiếng, vẻ mặt không đồng tình nhìn về phía Lâm Lạc Thanh, tặc lưỡi nói: "Chậc chậc chậc, không nghĩ tới Thanh Thanh là loại người này a, thật là quả trứng gà luộc chín, bên ngoài nhìn trắng trẻo mềm mại thuần khiết không tì vết, nội tâm lại sớm đã vàng thấu."

Lâm Lạc Thanh:???!!!

Lâm Lạc Thanh tức giận liền đi nhéo anh. Người này sao đây, rõ ràng là chính anh cố ý làm người hiểu lầm, còn không biết xấu hổ nói cậu!

Cậu xoay người, đè lên người Quý Dữ Tiêu, cấu anh vài cái.

Quý Dữ Tiêu cười cầm tay cậu: "Nhẹ một chút, chồng em cũng chỉ có một cái eo này thôi."

"Phế đi càng tốt."

Quý Dữ Tiêu nắm tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve: "Phế đi là em có thể không tốt rồi."

Lâm Lạc Thanh cười: "Em có cái gì không tốt? Anh phế đi, vừa lúc dùng eo của em, eo em lại không phế."

Quý Dữ Tiêu:......

Quý Dữ Tiêu dở khóc dở cười, nhéo nhéo mặt cậu. Lâm Lạc Thanh nghiêng đầu đi cắn tay anh. Quý Dữ Tiêu thu tay lại, ghé sát vào trước mặt cậu: "Em là cún con nha."

"Cắn chết anh." Cậu nói, há mồm "A ô" một tiếng.

Quý Dữ Tiêu thật sự không nhịn được, đè lại gáy cậu hôn lên, thầm nghĩ cái này cũng quá phạm quy, quá đáng yêu.

Lâm Lạc Thanh đột nhiên không kịp phòng ngừa bị anh hôn một cái, có chút không phản ứng kịp. Chờ đến khi ý thức được cú tập kích bất ngờ này của anh liền giơ tay đẩy anh.

Quý Dữ Tiêu chỉ phải lại lần nữa nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng mút hôn môi cậu. Anh hôn rất có lực đạo, như là dỗ dành người ta vậy, từng chút một, như là giọt nước rơi xuống, bắn lên những đóa bọt nước, bao bọc trái tim mềm mại kia của Lâm Lạc Thanh.

Lâm Lạc Thanh ban đầu còn cố ý né tránh không cho anh hôn, sau đó liền không trốn nữa, sắc mặt ửng đỏ cắn môi anh một chút.

Quý Dữ Tiêu liền mở miệng, cùng cậu trao một nụ hôn thân mật lại ôn nhu, chậm rãi buông ra tay cậu, đem cậu ôm vào trong lòng.

Anh nhẹ nhàng cọ cọ trán Lâm Lạc Thanh, trong lòng tràn đầy tình ý.

"Tiểu phá hoại." Anh thấp giọng nói.

Lâm Lạc Thanh hừ một tiếng. Quý Dữ Tiêu cười dán lên môi cậu, thủ thỉ bên tai nói: "Bảo bối."

Lâm Lạc Thanh bị từ này của anh làm cho có chút thẹn thùng, cố tình Quý Dữ Tiêu còn lại nói một lần.

Cậu ngượng ngùng nói: "Anh câm miệng."

Quý Dữ Tiêu nhìn màu đỏ trên mặt cậu, véo nhẹ mặt cậu một cái. Muốn trêu cậu nhưng lại không đành lòng, chỉ lần nữa đem cậu ôm vào trong ngực, ôn nhu nói bên tai cậu: "Vốn dĩ chính là bảo bối của anh."

"Câm miệng." Lâm Lạc Thanh ngượng ngùng nói.

Quý Dữ Tiêu cười hôn lên tai cậu: "Được, bảo bối bảo anh câm miệng, anh liền câm miệng."

Lâm Lạc Thanh cảm thấy anh chính là cố ý, cậu hung hăng cấu Quý Dữ Tiêu một cái. Quý Dữ Tiêu nằm ở trên vai cậu cười khẽ, cánh tay ôm cậu lặng lẽ buộc chặt.

Anh luôn ở một số khoảnh khắc, đặc biệt đặc biệt đặc biệt thích Lâm Lạc Thanh, hết thuốc chữa cảm thấy cậu đáng yêu, không cách nào ức chế muốn ôm hôn cậu.

Quý Dữ Tiêu đã từng tò mò nghĩ tới tình yêu của mình sẽ là bộ dạng gì? Người anh thích sẽ là bộ dạng gì?

Khi đó anh tưởng nhất định sẽ rất đáng yêu đi, sẽ làm anh nhịn không được liền muốn trêu chọc.

Hiện tại anh đã biết, là thật sự rất đáng yêu.

Quý Dữ Tiêu ôm cậu một lúc lâu, mới rốt cuộc buông ra nói: "Ngủ đi, ngày mai còn muốn dậy sớm đấy."

"Anh vừa mới nói, không cần dậy sớm."

"Anh sợ em quá kích động, ngày mai trời vừa sáng, em liền tỉnh."

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh một phen đẩy ra tay anh, chui vào trong chăn. Quý Dữ Tiêu sát lại, từ phía sau ôm lấy cậu.

Anh tắt đèn, hôn nhẹ bên tai Lâm Lạc Thanh, thấp giọng nói: "Ngủ ngon, bảo bảo."

Lâm Lạc Thanh:...... Sao anh lại dùng nhiều kiểu gọi như vậy! Lại còn đổi một danh xưng!

Cậu nhắm lại mắt, không bao lâu, lại bướng bỉnh lật người, đối diện dựa vào trên vai Quý Dữ Tiêu.

Quý Dữ Tiêu không có vạch trần cậu, cố nén không để cho mình cười ra tiếng, chỉ cảm thấy dáng vẻ bướng bỉnh này của cậu cũng phá lệ đáng yêu.

Anh ôm sát Lâm Lạc Thanh, chậm rãi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Lạc Thanh quả nhiên tỉnh sớm hơn so với mọi khi. Không chỉ có cậu, ngay cả Quý Nhạc Ngư cũng dậy sớm hơn so với thường ngày.

Nhóc đánh răng rửa mặt xong, thay xong quần áo, đi tìm Lâm Lạc Thanh và Quý Dữ Tiêu.

Lâm Lạc Thanh và Quý Dữ Tiêu sớm đã thu dọn xong, đang sửa sang lại hai chiếc ba lô. Thấy nhóc tới, kéo khóa kéo ba lô liền nắm tay nhóc cùng nhau đi xuống tầng ăn cơm.

Quý Nhạc Ngư và Lâm Phi đều sắp xếp cặp sách nhỏ đi chơi của mình, bên trong là đồ ăn vặt và đồ uống yêu thích của chúng. Lâm Lạc Thanh ước lượng cặp sách nhỏ của chúng, ôi trời, còn không nhẹ đâu, hai tiểu gia hỏa này cũng không chê nặng.

"Có cần ba ba giúp các con cầm không." Cậu hỏi.

Cậu và Quý Dữ Tiêu chỉ có một cái túi, Quý Dữ Tiêu đeo, lúc này cậu cũng vừa lúc thảnh thơi.

Lâm Phi lắc đầu: "Con tự mình đeo."

Quý Nhạc Ngư học theo: "Con cũng tự mình đeo."

"Vậy được thôi, lúc nào các con cảm thấy nặng thì nói cho ba nha."

"Ừm." Quý Nhạc Ngư gật đầu.

"Vậy đi thôi." Lâm Lạc Thanh vỗ vỗ bờ vai nhỏ của nhóc, đi về phía trước.

Quý Nhạc Ngư hoan hô một tiếng, lập tức kéo Lâm Phi đi theo.

Vẫn như cũ là Tiểu Lý lái xe. Chờ tới công viên giải trí, Tiểu Lý cũng xuống xe, cùng họ cùng nhau chơi, tiện đường giúp họ chụp ảnh.

Công viên giải trí được bao trọn, ngoài nhân viên ra thì không có bất kỳ du khách nào, công viên giải trí to lớn trong nháy mắt yên tĩnh.

Lâm Lạc Thanh đứng bên cạnh Lâm Phi, hỏi bé: "Muốn chơi cái gì trước?"

Lâm Phi còn chưa từng tới công viên giải trí lớn như vậy, công viên giải trí mà Lâm Lạc Khê trước đây dẫn bé đi đều càng giống như công viên, phương tiện vui chơi không có nhiều như vậy.

Lâm Phi hiếm khi có chút mới lạ, tò mò công viên giải trí lớn như vậy, sẽ có bao nhiêu hạng mục có thể chơi.

Bé còn nhớ rõ Lâm Lạc Thanh muốn chơi xe đụng, vì thế nói: "Xe đụng đi."

"Được." Lâm Lạc Thanh đồng ý nói.

Một hàng năm người lập tức đi đến khu vực xe đụng.

Lâm Phi và Quý Nhạc Ngư đều còn nhỏ, nhân viên công tác kiến nghị hai đứa vẫn là ngồi cùng người lớn sẽ an toàn hơn.

Thế là rất tự nhiên, Quý Dữ Tiêu cùng Quý Nhạc Ngư một chiếc, Lâm Lạc Thanh cùng Lâm Phi một chiếc.

Còn về Tiểu Lý, anh ấy rất tiêu sái có thể độc chiếm một chiếc xe.

Trò chơi rất nhanh bắt đầu. Lâm Lạc Thanh lâu rồi không chơi xe đụng, nhất thời còn chưa tìm được cảm giác, đang chạy loạn khắp bãi, liền thấy Quý Dữ Tiêu đánh tới. Lâm Lạc Thanh vội vàng quay đầu lại lái, lại bị Tiểu Lý đuổi sát đến đụng ngược trở lại.

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh chỉ có thể đổi một con đường khác.

Không bao lâu, sân chơi liền lục tục truyền đến tiếng đụng "Phanh" "Phanh". Lâm Lạc Thanh bị đụng phải vài lần, cũng nắm giữ được cảm giác, đuổi theo Quý Dữ Tiêu muốn đâm anh.

Quý Dữ Tiêu né tránh cực nhanh, nhưng mà vừa mới tránh được Lâm Lạc Thanh đã bị Tiểu Lý lao ngang đến đụng vào một bên.

Quý Dữ Tiêu nhìn Tiểu Lý tiêu sái xoay người, không chút nào lưu luyến, nháy mắt ra hiệu cho Lâm Lạc Thanh, hai người cùng hướng Tiểu Lý đánh tới.

Chỉ tiếc Tiểu Lý ở trên xe đụng thật sự là có chút thiên phú, rất nhiều lần đều bình an né thoát, cả người đắc ý không được.

Sau thời gian một ván, Lâm Lạc Thanh buông vô lăng, làm Lâm Phi tới thử xem: "Con tới lái, ba ba xem thử kỹ thuật lái xe của con thế nào."

Lâm Phi nghe vậy, ngẩng đầu hỏi cậu nói: "Đâm cha hay là chú Tiểu Lý ạ?"

"Đều được." Lâm Lạc Thanh cười nói: "Con muốn đâm ai liền đâm người đó."

Lâm Phi nghĩ nghĩ, không quá nỡ đi đâm Quý Dữ Tiêu, liền đặt mục tiêu ở trên người Tiểu Lý.

Nhưng mà bé nghĩ là như vậy, vừa mới khai cuộc, Quý Nhạc Ngư liền lái xe hung hăng hướng bé đánh tới, đâm thẳng Lâm Phi từ trên chỗ ngồi nho nhỏ bật lên một chút.

Lâm Phi:......

Lâm Phi quyết định trước từ bỏ chú Tiểu Lý, đi giáo dục đứa em trai lỗ mãng của mình.

Bé quay đầu xe đuổi theo Quý Nhạc Ngư. Quý Nhạc Ngư vội vàng đi về phía trước lái đi.

Tiểu Lý nhìn hai anh em tương tàn, không nói hai lời liền giúp đỡ Lâm Phi đi vây chặn Quý Nhạc Ngư.

Quý Nhạc Ngư vừa mới chuyển qua khúc cua, liền nhìn thấy Tiểu Lý hướng về phía mình giết tới. Nhóc vội vàng hướng một bên bỏ chạy, lại bị Lâm Phi vừa vặn đụng phải.

Quý Dữ Tiêu cười ha ha, Quý Nhạc Ngư khó có thể tin ngẩng đầu nhìn anh.

Quý Dữ Tiêu lập tức đổi thành bộ dáng vô cùng đau đớn: "Quá tàn nhẫn, Tiểu Ngư bảo bối của chúng ta còn nhỏ như vậy, họ đều lớn hơn con, làm sao có thể ỷ lớn hiếp nhỏ vậy chứ!"

Quý Nhạc Ngư hung hăng gật đầu, đúng vậy, quá đáng!

Nhóc quay đầu xe liền đuổi theo Lâm Phi. Lâm Phi đánh vô lăng né tránh rất linh hoạt.

Tiểu Lý đang xem diễn, lại đột nhiên phát hiện Lâm Phi hướng về phía bên mình, vội vàng bỏ chạy đuổi theo Quý Nhạc Ngư mà đi. Nhưng không truy được bao lâu, anh ấy lại nghĩ đến cái gì đổi đầu xe, tính toán cũng tới vây chặn Lâm Phi.

Lâm Lạc Thanh:...... Anh cũng quá không có nguyên tắc đi!

Nhưng mà Lâm Phi rất bình tĩnh, bé bay nhanh vòng qua, né tránh sự truy kích của Tiểu Lý và Quý Nhạc Ngư.

"Tiểu Ngư, đừng đuổi anh trai con, đuổi theo chú Tiểu Lý, như vậy con là có thể cùng anh trai con cùng nhau đâm chú ấy." Quý Dữ Tiêu đưa ra ý kiến cho Quý Nhạc Ngư.

Quý Nhạc Ngư nghe vậy, lập tức đổi phương hướng, hướng Tiểu Lý đánh tới. Tiểu Lý vội vàng đi trốn, lại bị Lâm Phi không biết khi nào tới gần trực tiếp đâm vào một góc.

Lâm Phi nở nụ cười, quay đầu nhìn về phía Lâm Lạc Thanh, đôi mắt sáng lấp lánh.

Lâm Lạc Thanh hiếm khi nhìn thấy bé cười vui vẻ như vậy, đầy tính trẻ con, xoa xoa đầu bé: "Phi Phi giỏi quá."

Lâm Phi cũng có chút kiêu ngạo, bé không nói gì, rất thong dong đem xe lui ra ngoài, hướng địa phương khác lái đi.

Vài người chơi một lúc lâu, Tiểu Lý chơi đủ rồi, không lại đuổi theo hai người họ nữa, mà lấy camera bắt đầu chụp ảnh cho họ.

Lâm Lạc Thanh nhìn thấy ống kính của Tiểu Lý chuyển hướng về phía Lâm Phi, nâng hai tay ở sau đầu Lâm Phi làm hai cái tai thỏ.

Lâm Phi dường như cảm nhận được, quay đầu lại nhìn cậu. 'Rắc' một tiếng, tai thỏ rớt, chỉ còn lại khuôn mặt nghiêng tinh xảo của thỏ con.

Chơi xong xe đụng, phía đối diện chính là ghế bay xoay tròn.

Mọi người dọc theo đường chơi từng trò, sau đó liền nhìn thấy nhà ma.

Quý Nhạc Ngư gan lớn, chỉ vào nhà ma tỏ vẻ: "Con muốn chơi cái này."

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh lặng lẽ nhìn về phía Lâm Phi: "Con cũng muốn chơi sao?"

Lâm Phi nhìn nhìn bảng nhắc nhở, bình tĩnh nói: "Con cùng Tiểu Ngư không thể đi vào."

Lâm Lạc Thanh nhẹ nhàng thở ra.

"Thiếu gia, cậu cùng Lâm tiên sinh đi chơi đi, tôi giúp hai người trông hai bảo bối." Tiểu Lý cầm camera tích cực kiến nghị nói.

Nhà ma a! Thật là thánh địa yêu đương a! Mời đi vào đi, ôm nhau ra tới! Thật quá thích hợp Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân của họ!

Quý Dữ Tiêu quay đầu nhìn về phía Lâm Lạc Thanh.

Lâm Lạc Thanh mỉm cười: "Em trông hai bảo bối đi, anh cùng Tiểu Lý đi vào."

Tiểu Lý nhanh chóng lắc đầu, No No, tôi cùng thiếu gia lại không phải người yêu, quả thực lãng phí không khí nhà ma!

Quý Dữ Tiêu nhướng mày: "Em sợ hãi?"

Lâm Lạc Thanh "A" một tiếng: "Em sợ hãi? Anh thấy em sợ hãi cái gì bao giờ chưa?"

Quý Dữ Tiêu: "Vậy em đi vào đi."

Lâm Lạc Thanh:...... Thôi được, cậu chính là sợ hãi.

Nhà ma a! Đây chính là nhà ma đó! Trên thế giới vì cái gì phải có thứ đáng sợ như nhà ma tồn tại!

Lâm Lạc Thanh không bước chân nổi, cậu nhanh chóng ôm Lâm Phi và Quý Nhạc Ngư, mỗi tay một đứa, ngữ khí kiên định: "Em cùng bảo bối của em, một khắc cũng không thể tách rời!"

Quý Dữ Tiêu gật đầu: A~ Em ấy quả nhiên sợ hãi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com