Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Cả người đã đau đến mức kiệt lực, ngay cả mở mắt, cũng là phải cố gắng hết sức.

Ta nói mà, Vân là loại người nói được làm được. Trong một đêm dài, y sử dụng vô số kể thủ đoạn để tra tấn ta.

Trêu chọc dục vọng ta tới cực hạn, khẳng cắn mỗi một phiến da thịt ta, cực lực xỏ xuyên qua cơ thể của ta.

Những điều này, đều làm cho ta khó chịu đến mức phải khóc cầu xin y tha thứ. . . . .

"Chỉ cần Phong Vang ngươi. . . . . . Thề, vĩnh viễn không ly khai ta. . . . . ."

Ta cắn chặt răng, không chịu đáp ứng.

"Tại sao, tại sao!" Y gào thét. Tăng lực thấu nhập cơ thể của ta, tựa hồ như muốn giao cả thân xác dung nhập vào ta.

"Phong Vang, ngươi không đáp ứng cũng thế thôi, dù sao, ngươi đã không thể rời khỏi ta nữa rồi, vì ta sẽ nhốt ngươi lại. . . . . ."

"Không cho ngươi đi đâu hết, chỉ ở trong lòng ngực ta thôi. . . . . ."

Khi ta không thể chịu đựng hơn nữa ngất đi, lời tuyên thệ của y theo ta vào hắc ám.

Sau khi ta tỉnh lại, phòng vẫn rất tối. . . . . . Nhưng, ta không biết mình khi nào đã được đưa lên giường, trên người còn có một cái chăn bông rất ấm áp.

Hai tay Vân gắt gao ôm ta, thân thể của ta và y dán vào nhau, chắc chắn không có một kẽ hở, nằm trong ổ chăn ấm, nhiệt độ cơ thể của chúng ta bởi vậy mà dung hợp làm một.

Vân hô hấp thong thả mà đều đặn. . . . . . Lúc này nhất định đang ngủ.

Cũng khó trách, đã mười ngày không ăn không uống, mới vừa rồi lại vận động kịch liệt như vậy. . . . . . Người bình thường đã sớm ngất đi từ lâu.

Ta muốn thừa dịp y đang ngủ lẳng lặng rời đi, lại phát giác tay y giống như thiết liên, đem ta gắt gao khóa lại. . . . . . Ngay cả xoay người cũng không được.

Hơn nữa trạng huống hiện giờ của ta. . . . . . Ta bất đắc dĩ âm thầm thở dài.

Quên đi, nằm một chút, lát tính sao thì tính.

Phòng vẫn tối như vậy, chắc chốc nữa mới đến bình minh. . . . . .

Mà khi ta đang nghĩ như vậy, đột nhiên nghe tiếng người gõ cửa. . . . . .

"Chủ tử, điểm tâm đã đưa tới, để lại ở ngoài cửa. . . . . ." Người tới còn nói gì đó, nhưng ta đã không còn tâm tình để nghe, đầu óc một mực vì một cụm từ mà dừng lại suy nghĩ.

Điểm tâm?

"Đúng vậy a, Phong Vang, hiện tại, đại khái là sáng rạng rồi, hạ nhân vừa mới tới này cũng khá giống ngươi, thực đúng giờ sẽ đem ba bữa ăn trong ngày tới đây. . . . . ."

"Chính là, không giống ngươi ngu ngốc đứng chờ ở ngoài, cũng sẽ không làm bữa ăn khuya cho ta, đêm đã khuya còn gõ cửa quấy rầy ta. . . . . ."

Vân không biết khi nào đã tỉnh lại, Giọng điệu bình tĩnh ghé vào tai ta nói, tay cũng không an phận dao động trên người ta.

"Nhưng tại sao. . . . . ." Ta muốn kêu to lên, phát tiết nội tâm đang hoang mang ra ngoài, rồi lại sợ người bên ngoài nghe thấy mà chỉ khẽ nói.

"Ngươi muốn hỏi, tại sao phòng lại tối như vậy?"

Ta liều mạng gật đầu.

"A, kỳ thật cũng không có gì, ta bất quá chỉ lấy chăn, thảm v.v.. che lại cửa sổ này nọ thôi." Vân muốn hôn mặt ta, ta quay đầu tránh đi.

"Ngô!" Y kéo tóc ta lại, cố định lại cái đầu không ngoan ngoãn của ta.

Vân rất không nương tay, cảm tưởng như da đầu ta sắp bị lôi ra vậy!

Ta ăn đau đến phải rên rỉ, y thừa dịp lúc ta không phòng bị dùng sức lấy môi mình áp lên môi ta.

Ngô. . . . . . Một cái hôn sâu phi thường cường ngạnh. . . . . .

"Tại. . . . . . tại sao?" Khi y cuối cùng nguyện ý buông ra, ta thở hồng hộc hỏi y.

"Ngươi nói ngươi không thể gặp ánh sáng mà, cho nên, ta đã che nó lại."

". . . . . . Bất quá, Phong Vang, ta tuyệt đối không tin ngươi là quỷ, ngươi ngẫm lại xem, là quỷ thì sao nhiệt độ cơ thể lại nóng như thế? Hơn nữa, tim ngươi vẫn còn đập. . . . . ." Nói xong, tay hiển nhiên là đang xoa ngực ta.

"A!" Ta kêu lên sợ hãi. . . . . . Y cắn cái nơi nổi lên trên ngực trái ta, một chốc kia, ta nghĩ y thực sự có thể cắn đứt nó!

(chắc các bạn biết là gì rồi nhỉ ಠ_ಠ)

"Ngô, Vân. . . . . . Đừng. . . . . . Đau!" Ta đau không chịu nổi, nắm lấy tóc dài của y, muốn kéo đầu y ra khỏi ngực mình.

Vân cuối cùng buông lỏng ra cái miệng đang tàn phá, nói:

"Phong Vang, mới vừa rồi, tim ngươi. . . . . . Đập thật nhanh na!"

Thanh âm mềm nhẹ của y làm cả người ta run rẩy, bắt đầu lui về phía sau. . . . . .

"Vân, ta từ bỏ, cầu ngươi, thật sự rất đau. . . . . ." Ta dùng thanh âm nghẹn ngào cầu y xin tha.

"Đau?" Y cao giọng, "Ngươi sao lại chịu không nổi cái đau này . . . . . ."

". . . . . . Nhưng, ngươi biết không? Cái mà ngươi để lại cho ta, không phải là đau nhức mà một người bình thường có thể chịu được!"

"Ô!" Thân thể ta run rẩy lùi bước, lại bị y một phen lao vào trong ngực.

"Ngươi có biết, cái tâm tình của ta khi nghe bọn họ nói ngươi bị ngọn lửa nuốt trọn không. . . . . . Ngay lúc đó ta sao cũng không chấp nhận được cái tin ấy. . . . . . Mấy giờ trước, ngươi vẫn còn câu cá bên cạnh ta. . . . . ."

Nói xong, mặt y dính sát vào ngực ta.

". . . . . . Ta vẫn chờ ngươi, vẫn chờ, chính là, ngươi thật sự không hề xuất hiện, ta đứng trước cửa, đau khổ chờ, đau khổ chờ. . . . . ."

Lời nói trống rỗng của y bức nước mắt ta chảy ra, ta ôm chặt cái đầu của y đang chôn trước ngực mình.

". . . . . . Ta nhớ rõ ngươi đã nói. . . . . . Ngươi biến thành quỷ cũng tới tìm ta, cho nên, ta không dám đổi những thứ kia đi. . . . . . Mặc kệ tên Long Khiếu Thiên kia uy hiếp ra sao. . . . . . Ta cũng không rời đi nơi này nửa bước. . . . . ."

"Ta sợ ngươi khi trở về sẽ không thấy. . . . . . Ta sợ ngươi trở về sẽ không thấy được ta, ngươi sẽ. . . . . ."

"Thực xin lỗi. . . . . . Thực xin lỗi. . . . . ." Ta rơi lệ không ngừng nói.

". . . . . . Phong Vang, cầu ngươi, đừng đi nữa được chứ?" Tay y đặt lên thắt lưng ta, dùng sức chế trụ.

". . . . . ." Ta mở miệng ra, thiếu chút nữa đã sa vào sự cầu xin của y mà đáp ứng.

"Không được. . . . . . Ta phải rời đi. . . . . ."

Y đột nhiên ngồi dậy, vạch trần tấm chăn đang nằm trên người chúng ta.

Hàn khí đột nhiên xâm lấn, ta không khỏi đánh cái rùng mình.

"Tại sao?" Trong bóng đêm, ta vẫn có thể cảm thụ cái lạnh từ trong mắt y.

Ta cuộn chặt lại thân mình trần trụi, lấy tay che mặt, không phải bởi vì lạnh, mà là, ta biết hắc ám không thể ngăn được thị lực của y.

". . . . . . Ta là quỷ. . . . . ." Ta ngập ngừng nói.

"Hừ!" Y cười lạnh, "Đừng tưởng rằng lúc ta dùng chăn che ánh sáng là bởi vì ta tin câu chuyện ma quỷ của ngươi, mà là ta muốn cho ngươi một cơ hội để nói thật với ta. . . . . ."

"Ta không lừa ngươi, ta thật là quỷ. . . . . ." Ta không ngừng mệt mỏi khóc.

Lui thân mình về sau, mặc dù che mặt lại, ta vẫn biết y đã rời khỏi giường. . . . . .

"Phong Vang, ngươi cuối cùng vẫn không chịu nói thật với ta, vậy ta đây tất yếu cũng không phối hợp với ngươi nữa, ta sẽ tự mình tìm đáp án."

Y nói cái gì? Ta buông tay ra, nhưng tìm không thấy thân ảnh của y, trong phòng tối đến mức không thấy được cả năm ngón tay.

Nhưng, một lát sau. . . . . . Một luồng ánh sáng khuynh tiết chiếu vào. . . . . . Làm mắt ta đau đớn. . . . . .

"Không!" Ta thét chói tai, điên cuồng dắt chăn trụ thân mình.

"Phong Vang?" Phản ứng kịch liệt của ta làm y bất an kêu.

"Đừng, Vân! Ta cầu ngươi, đừng để ta xuất hiện dưới ánh sáng. . . . . ."

Cả người ta đều chui vào trong chăn, vừa khóc vừa cầu xin, khiếp sợ bộ dáng của mình sẽ bị bại lộ dưới ánh sáng.

"Phong Vang. . . . . ." Vân mềm nhẹ gọi tên ta, cách một lớp chăn mà tiến vào lỗ tai ta. Sau một lát, y ôm ta luôn cả tấm chăn vào ngực.

"Phong Vang, không sao, không sao hết mà."

"Ngoan, đừng khóc ở trong đấy nữa, ngươi sẽ không thở được. . . . . . ." Y vừa nói, vừa muốn kéo chăn ra.

"Đừng. . . . . ." Ta sống chết giữ chặt, không chịu đi ra.

"Phong Vang." Giọng y trở nên bất đắc dĩ bi thương, "Ngươi không cần làm ra cái dạng này. Có chuyện gì, ngươi nói cho ta biết a. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nửa năm này, ngươi đã đi nơi nào, ngươi rõ ràng là còn sống mà, tại sao lại muốn nói mình là quỷ. . . . . ."

Vân đột nhiên ngừng lại, lúc sau, y nghi hoặc nói nói: "Có phải, lúc xảy ra hỏa hoạn, dung mạo ngươi bị thiêu hủy?"

Câu cuối cùng của y làm thân mình ta cứng ngắc, mà y, cảm nhận được.

"Ta nói đúng rồi." Y kiên định nói.

Ta ôm lấy chăn bông lùi về phía sau.

"Ta biến thành quỷ, biến thành quỷ." Ta không ngừng khóc hô.

Y tăng thêm lực đạo kéo chăn xuống: "Phong Vang, ngươi đừng vậy, không sao mà, không sao. Ta không để ý đâu!"

"Ta để ý, ta để ý!" Ta hét lớn hơn nữa, "Ngươi nhất định sẽ rất sợ, ta rất xấu, không khác quỷ là bao nhiêu. Mọi người khi nhìn thấy mặt ta đều sợ đến mức chạy mất dạng. . . . . ."

"Phong Vang!" Y gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ kéo xuống, chăn bị y xé rách.

"Đừng nhìn!" Ta vội vàng lấy tay che mặt.

"Phong Vang. . . . . ." Y gọi, thân mình lửa nóng nhích lại gần ta, ". . . . . . Ta không phải bọn họ a, ta là người yêu ngươi nhất. . . . . ."

". . . . . . Mặc kệ ngươi là xấu là mĩ, mặc kệ ngươi là bần là tiện, hay là hai bàn tay trắng. . . . . ."

Những lời này, hảo quen tai. . . . . .

Đúng rồi, ta đã từng nói qua với y, tại lúc y cực kỳ bi thương và hoài nghi tất cả.

"Cho nên, Phong Vang, ngoan nào. . . . . . Đừng che giấu chính mình nữa, đừng trốn tránh nữa, mặc kệ ngươi biến thành cái dạng gì, thì cũng là ngươi thôi, vẫn là một Phong Vang quật cường, dũng cảm, kiên cường, dễ dàng liền hấp dẫn tâm tư của ta a."

Giọng y thực ôn nhu, khắc ấy, sự nhu hòa làm ta nghĩ mình nên làm theo y, có lẽ y tuyệt đối sẽ không quan tâm.

"Phong Vang, buông tay ra. . . . . ." Lấy tay mình đặt lên tay ta, y muốn kéo nó xuống.

"Ta không muốn!" Một khắc y đụng đến tay ta, ta ổn định lại ý nghĩ của mình.

Ta không thể quên được bộ dáng của người khác khi nhìn thấy mặt ta, sắc mặt hoảng sợ của họ, ta lại càng in sâu vào trí nhớ, khi ta nhìn thấy mình, ngay cả tacũng ghê tởm gương mặt này!

Nếu y thấy, nhất định cũng sẽ như vậy. . . . . . Ta không muốn, không muốn khi Vân nhìn thấy nó, trong mắt chỉ hàm chứa hoảng sợ. Chỉ mới vừa tưởng tượng thôi, ta đã có thể cảm thụ được cái loại tâm tình chán nản ấy.

. . . . . . Nó làm cho ta sợ hãi, phải trốn tránh một lần nữa.

". . . . . . Phong Vang, tính tình của ngươi thực sự quá lì lợm! Tuy rằng đây là một trong nguyên nhân để ta yêu ngươi. Bất quá có đôi khi, nó làm cho ta thực bất đắc dĩ. Tựa như hiện tại. . . . . ." Vân thở dài.

"Ta không muốn ép buộc ngươi, nhưng ta biết, chỉ khi bắt ngươi làm, mới giải quyết được. . . . . ."

Y nói những lời khó hiểu, làm ta toàn thân sợ sệt, trực giác nói cho ta biết, chuyện xảy ra kế tiếp, sẽ phát triển theo hướng mà ta không muốn.

Phút chốc, một trận gió lớn tuôn vào phòng. . . . . . Thổi tất cả chăn thảm ngăn trở ánh sáng xuống đất.

"Đừng mà!" Tất cả những thứ để ta có thể che giấu đã biến mất, ta chỉ có thể sợ hãi kêu lên. Ta lấy tay che mặt, từ kẽ hở của ngón tay nhìn ra, giờ phút này trong phòng nhất định là sáng trưng.

"Đừng như vậy, Vân, đừng. . . . . ." Ta đau khổ cầu xin.

Vân dừng chưởng phong lại, không nói gì, ta biết, y đang gần sát ta.

Y ngăn chặn đường trốn của ta, nhưng mà ta hiện tại đang nằm trong góc giường, không gian hạn chế, lát sau, cơ thể của ta đã bị y cố định trong ngực.

"Phong Vang, buông tay ra." Ngữ khí cảnh cáo của y truyền đến.

". . . . . . Vân. Để, để ta tự làm, cho, cho. . . ta thêm một ít thời gian nữa. . . . . ." Ta biết mình đã không còn con đường để tránh, cầu xin y cho ta thời gian để có dũng khí đối mặt với chuyện này.

". . . . . . Không lâu đâu. . . . . . Ta sẽ . . . ta sẽ tự mình làm. . . . . ." Y trầm ngâm, sau đó đồng ý .

Ta khẽ cắn môi, dùng dù sao việc đã đến nước này, trốn cũng trốn không thoát. Hít sâu một hơi, ta mở mắt ra — cũng đồng thời bỏ đôi tay đang che mặt xuống.

. . . . . . Cuối cùng, ta vẫn không có dũng khí để đối mặt với phản ứng của y.

Không khí đột nhiên trở nên mật tĩnh, tại dạng không gian như thế này. Ngực ta như bị dao băm nhỏ, đau đớn bức nước mắt chảy ra. . . . . .

Thì ra, cho dù không nhìn tới vẻ mặt của y, tâm vẫn đau như vậy.

Nhưng ngay sau đó, một đầu lưỡi ôn nhuận cẩn thận liếm đi lệ trên khóe mắt ta.

"A?" Ta kinh ngạc, mở to mắt. . . . . . Thấy được cái mỉm cười vô cùng tươi đẹp của Vân dưới ánh sáng mặt trời.

"Ta còn nghĩ hẳn nó phải ghê lắm chứ. . . . . . Cái này còn chưa là gì đâu." Y lại cúi mình, tinh tế hôn mặt ta. . . . . . Mỗi phiến da trên mặt ta đều hôn lên, kể cả vết thương xấu xí kia.

Gạt người! Nước mắt ta rơi càng mãnh liệt, cảm thấy cái loại cảm giác này có khi còn khó chịu hơn khi nãy.

"Vốn đang nghĩ muốn đùa ngươi lâu một chút, ai kêu ngươi bắt ta chờ ngươi lâu như vậy làm chi —— hơn nữa, cũng không chịu mở miệng đáp ứng lưu lại. Chính là, ngươi khóc đáng thương như vậy, ta có hơi tội nghiệp . . . . . ."

"Đúng rồi, Phong Vang nha. . . . . . Hiện tại, ngươi có thể ở lại chưa? Chuyện này đã giải quyết được rồi. . . . . ."

"Gạt người, tại sao có thể như vậy. . . . . . Tại sao ngươi không sợ ta, ta xấu xí, ngay cả ta cũng không dám nhìn lại chính mình. . . . . ."

Ta khóc, ta sợ, rằng đây chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng đẹp.

". . . . . . Ta thừa nhận, lúc đầu ta có hơi ngây người. . . . . ." Thân người ấm áp của Vân đến gần ta, gắt gao ôm ta vào ngực, độ nóng trên người y liền truyền sang ta, nóng, ấm, đến mức như ta muốn hòa tan vào nơi ấy.

"Mặt của ngươi vốn rất nhỏ, hiện tại lại bị vết thương lớn như vậy, chiếm hơn phân nửa khuôn mặt. . . . . . Lòng ta bàng hoàng đến mức ta phải ngây người, nhất định rất đau. . . . . . Còn có nơi này. . . . . ." Y nâng tay ta lên, trên cánh tay đồng dạng cũng lưu một vết sẹo nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn, "Hảo hận, lúc ấy tại sao ta không thể bảo vệ ngươi, ta thà rằng mình bị thương thay ngươi a. . . . . ."

Ta vừa khóc vừa cười. . . . . . Nhất định càng xấu.

Nhưng, như y nói, chuyện đáng để ý như vậy, sau những lời nói của y, nó trở nên bé nhỏ không thể tả.

"Nha!" Y tựa như vừa phát hiện ra điều gì mới lạ, tay chạy trên người ta, "Phong Vang, ngươi dùng biểu tình mê người như vậy hấp dẫn ta. . . . . . Hiện tại toàn thân ngươi lại đều là dấu vết tối hôm qua ta để lại. . . . ."

Nước mắt ta chảy không ngừng, như thế nào cũng không chịu dừng lại, ta xuyên qua cặp mắt mờ lệ si ngốc nhìn gương mặt nhu mì của Vân, lộ ra lúm đồng tiền tuyệt mỹ không ai sánh bằng.

"Chúng ta làm lần nữa đi." Nói xong, y đã áp lên người ta.

"Đừng, Vân. Cơ thể ta hiện đang đau lắm." Ta đẩy đẩy y, vẫn rơi lệ, hiện tại ta hoàn toàn chưa sẵn sàng, loại tâm tình phức tạp không biết nên khóc hay cười này làm ta rối bời.

Tươi cười của y bắt đầu trở nên ảm đạm, rất dễ dàng, kháng cự của ta đã bị hóa giải.

"Yên tâm đi, Phong Vang, lần này, nhất định sẽ làm ngươi thoải mái. . . . . . Đương nhiên, chỉ cần ngươi thề, thủy chung sẽ không rời khỏi ta."

"Vân." Ta trừng lớn mắt nhìn môi y đang dần dần hạ xuống.

"Đáp ứng ta đi, Phong Vang, đừng rời khỏi ta nữa, vĩnh viễn ở với ta, mất đi ngươi, ngay cả hô hấp ta cũng không thể làm được đâu."

Khi đặt môi lên khóe miệng ta, y bi thiết thâm tình cười, ta không kìm lòng được trầm luân trong đó.

Mắt hàm chứa nước lệ, ta ôm chặt lấy y, thốt lên: "Ta đáp ứng ngươi, ta đáp ứng ngươi, vĩnh viễn không ly khai ngươi."

Nếu không phải vì cái bi thảm của nửa năm trước, ta sẽ không bao giờ muốn rời khỏi y.

Lại một lần nữa, ta không hề giữ lại thứ gì, tất cả vì y mà dâng ra hết thảy, phóng túng lưu luyến si mê trong cái thâm tình của y.

Nhưng mà, ta không hiểu, tại sao y lại thờ ơ với một việc quan trọng như vậy?

Giống lúc trước, ta chỉ là thuần túy lo sợ không đâu.

Ta lập ra ba độc thệ, cộng thêm năm cam đoan, chỉ thiếu việc quỳ xuống đất khóc lóc nữa thôi, Vân mới đáp ứng cho ta ra ngoài.

Bất quá, y vẫn không thể nào yên tâm, kiên trì muốn đưa ta đi.

"Không được!" Ta một mực từ chối, "Nếu như bị người thấy được thì phải làm sao?"

Huống chi khoảng cách từ nơi này đến sài phòng cũng không gần.

"Không có ai thấy đâu, tin ta đi, ta rất tin tưởng vào tuyệt kỹ khinh công của mình. . . . . . Huống chi, ta sẽ rất cẩn thận mà. Hơn nữa, ngươi cho rằng bây giờ ngươi vận động được sao?" Y vẻ mặt kiên định.

Ta chỉ có thể vô lực ngồi trên giường trừng mắt nhìn y. . . . . . Ngươi cho rằng là ai làm hại ta thế này!

"Cho nên, Phong Vang a, cho ta đưa ngươi về đi" Y ra vẻ nhìn không tới oán phẫn của ta, tiếp tục nói.

Ta cân nhắc một chút, sau đó chỉ có thể gật đầu.

Thật sự không phải là ta không thể đi bộ được, mà là ta căn bản không còn thời gian để vừa đi vừa hất mặt lên trời ngắm mây bay nữa. Đã sắp 12 giờ trưa, ta còn chưa đến chỗ làm, Trương quản sự thấy ta vắng mặt nhất định sẽ nghi ngờ.

"Được rồi, ngươi nói cho ta biết chỗ cần đến a, ta dùng khinh công đưa ngươi đi." Sự thỏa hiệp của ta làm Vân hưng phấn.

". . . . . . Sài phòng." Phỏng chừng y không biết đi.

"Sài phòng?" Quả nhiên!

Bởi vì y từng nói qua, y rất ít khi ra khỏi Vân các. . . . . . Y bảo dù sao y cũng không phải là chủ của nơi này, không tất yếu phải biết rõ nơi này, một ngày nào đó, y sẽ rời đi.

"Phong Vang, sài phòng không phải là chỗ để xếp củi gỗ sao? Ngươi sao lại ở đó?"

A, tuy rằng y không biết sài phòng nằm ở đâu nhưng lại biết sài phòng dùng để làm gì nha.

". . . . . . Hạ nhân thấp kém như ta, có chỗ ở đã mừng rồi . . . . . ." Ta cười cười, cúi đầu không nhìn y.

Y cũng không nói nữa.

"Vân, xuất phát đi. Nếu không trở về, ta sẽ bị quở trách." Ta đẩy đẩy người y.

"Hảo." Y gật đầu, đột nhiên đem ta ôm vào trong ngực.

"Vân?" Ta khó hiểu.

"Dùng khinh công, không ôm ngươi thì làm sao mà đi được? Ngươi nguyện ý ta còn mừng nữa là." Vân hướng ta cười.

Ta dựa đầu trên vai y, thở dài. . . . . .

"Được rồi, Phong Vang, chỉ đường cho ta?"

". . . . . . Đi qua phiến cửa sổ đối diện giường đi, tới cái hồ kia. . . . . ."

"Hảo, không thành vấn đề!"

Dưới sự chỉ dẫn của ta, Vân dùng khinh công rất nhanh đã đưa ta đến sài phòng.

Theo như y nói, trong quá trình ấy, y không kinh động lấy một người.

Ta tuy rằng không am hiểu võ công, nhưng ta biết, công phu của Vân rất lợi hại.

Y giỏi như vậy, nếu không phải bị nam nhân kia dùng mưu kế bắt trụ tại đây . . . . . . Khi ra bên ngoài, có thể nhất định sẽ rất có tài.

Cũng rất có thể, vĩnh viễn sẽ không kết bạn với một hạ nhân hèn mọn giống như ta. . . . . .

Ta, nên cảm kích cái loại an bài này của trời sao?

Sau khi đưa ta đến sài phòng, Vân lập tức trợn mắt, hoàn toàn bất mãn với nơi ở đơn sơ này của ta.

Y đang muốn mở miệng nói gì đó, cửa sài phòng đã bị người đập rầm rầm, theo sát đó là thân ảnh của Trương quản sự, ta bị Vân ôm trong người sợ tới mức thiếu chút nữa rớt xuống.

"A Lộng, hôm nay ngươi mắc chứng gì vậy hả? Mặt trời đã lên cao rồi mà còn không ra ngoài làm việc, muốn bị phạt a!"

". . . . . . Trương, Trương quản sự, chờ, chờ ta một chút." Ta dùng thanh âm khẩn trương lắp bắp hướng ngoài cửa lớn tiếng nói.

"Vậy nhanh lên! Đã trưa rồi! Lại để cho ta tới thúc giục, ngươi rốt cuộc là bị cái gì a!"

". . . . . . Vâng, lập tức đây." Ta vừa nói vừa dùng sức đẩy Vân ra, ý muốn y bỏ tay ra.

Vân không buông ra, ngược lại càng ôm chặt ta, đem môi dán lên lỗ tai ta, lập tức, tai ta bị hơi thở lửa nóng bao trùm: "A Lộng?"

Ta cắn răng, vội vàng nhỏ giọng giải thích: "Là giả danh của ta. Mau, buông ta ra, sau đó ngươi lập tức ra ngoài. . . . . ."

Ngược lại, y không để ý sự khẩn trương của ta, chậm rãi nói: "Đúng rồi, Phong Vang, hơn nửa năm nay ngươi đã đi đâu? Vẫn chưa có nói với ta a. . . . . ."

Ta gấp đến độ khóc không ra nước mắt, chỉ thầm muốn y rời đi: "Vân, ngươi về trước đi có được không, cái này, lát nữa ta nhất định sẽ nói với ngươi mà."

"Thề đi, nhất ngũ nhất thập toàn bộ nói ra."

"Ta thề." Ta liều lĩnh.

"Hảo, ta chờ." Khẽ hôn một chút trên môi ta, sau đó y nhẹ nhàng đặt ta trên mặt đất, ra ngoài bằng cửa sổ

"A Lộng!" Sau khi nhìn y rời đi, ta còn chưa hít vào được hơi thứ hai, thanh âm thúc giục của Trương quản sự lại vang lên.

"Đến đây." Ta vừa nói vừa di động thân thể ê ẩm tới mở cửa.

Ta cho Trương một cái nguyên do tại sao trễ như vậy mới rời giường: ta bệnh.

Trương quản sự im lặng nghiêm mặt nhìn ta, miễn cưỡng tiếp nhận lí do thoái thác.

Cuối cùng, hắn nói với ta: "Nếu không thoải mái ngươi có thể nghỉ ngơi, nhưng nhớ rõ, không có một ai thay ngươi làm cả. Còn hôm nay ngươi phải bổ xong củi ở sài phòng, lúc chiều rất nhiều chỗ chờ dùng."

"Vâng." Ta co rúm lại trả lời.

"Thật là, rõ ràng đã gấp vậy rồi, còn sinh bệnh. . . . . ." Hắn lạnh mắt nhìn ta, sau đó phất tay áo ly khai.

Ý của hắn, tựa như việc thân mình không thoải mái là lỗi của ta vậy.

Đợi sau khi thân ảnh Trương quản biến mất ở trước mặt, ta buồn bực đóng cửa lại.

Trước khi làm việc, ta muốn dùng nước chà lau thân mình chút.

Tối hôm qua với sáng nay sau khi làm. . . cùng Vân, y đã đưa khăn cho ta để lau bớt. . . Nhưng vẫn chưa được lấy ra hết. . . nó dính dính, làm ta rất khó chịu. (wow_)

Hơn nữa, có lau mấy cũng không làm hương vị của Vân tán đi được, ta chỉ cúi đầu một chút thôi cũng đã có thể ngửi được mùi xạ hương đặc biệt trên người Vân. . . . . . Làm cho ta nan ức, vì thế cảm thấy tâm viên ý mã(1). Ta cố gắng khép chặt cửa khẩu, sau một hồi. . . trong phòng lại xuất hiện một người, ta nhất thời kinh ngạc.

(1 – "Tâm viên, ý mã diễn tả tình trạng những ý nghĩ trong óc của con người biến chuyển rất nhanh: con người đang nghĩ chuyện trên trời, chuyển sang chuyện dưới biển, đang chuyện bên Tàu sang chuyện bên Tây.

Tâm viên: Tâm như con vượn nhảy nhót lưng tưng.
Ý mã: ý như con ngựa chạy lăng quăng đây đó." )

Là y, ta tưởng y đã đi rồi chứ.

Vân vẻ mặt điềm tĩnh, đứng trước mặt, dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn mình ta.

Sau khi thấy tia cường ngạnh trong mắt y, ta cúi đầu, chỉ vào đống củi chiếm hơn phân nửa sài phòng: "Vân, còn có một đống củi lớn chờ để ta chẻ nó a. . . . . ."

"Không chẻ củi."

Cuối cùng dưới sự uy hiếp của Vân, ta đem hết thảy chuyện của nửa năm trước nói ra. . . . . . Nam nhân kia đã làm cái gì này này nọ nọ.

Sau khi nghe ta nói xong, Vân vẫn trầm ngâm.

Y không nói một lời, ta ngược lại càng có thể cảm nhận được nội tâm cực kỳ nộ phẫn của y, nhưng tâm tình lại bất lực . . . . .

"Vân, không sao, thật sự không sao. . . . . ."

"Thế nào lại không sao cho được, ngươi thiếu chút nữa đã bị hắn hại chết. . . . . ." Vân bi phẫn rít gào, ta hoảng lên gắt gao che lại cái miệng của y.

"Vân, đừng lớn tiếng như vậy, tuy rằng rất ít người tới đây, nhưng lâu lâu vẫn có ai đó đi ngang qua. . . . . ."

Vân chua xót kéo tay ta xuống; "Chính là như vậy, chính là như vậy, ngay cả nói cũng không thể tùy tâm sở dục."

Ta không biết làm thế nào để an ủi, chỉ có thể ôm lấy y.

"Ta hảo hận cuộc sống hiện tại. . . . . . Hảo hận nam nhân Long Khiếu Thiên. . . . . . Hắn hại không chỉ song thân của ta, dùng bọn họ để uy hiếp ta, làm ta bắt buộc phải nghe mệnh lệnh của hắn ngoan ngoãn ở trong đây, chỗ nào cũng không được đi. . . . . . Hiện tại ngay cả người ta yêu hắn cũng không buông tha. . . . . ." "Phong vang, ta nên làm cái gì bây giờ? Chúng ta rốt cuộc phải làm sao bây giờ?"

Ta ôm chặt y: "Vân, nghe thiên mệnh đi, nhất định, sẽ có kết quả mà."

"Thiên mệnh?" Y cười lạnh, "Thiên mệnh là cái gì? Nó có quyền bắt chúng ta mờ mịt chờ đợi cái số phận ư? . . . . . . Ta đây thà rằng chết cũng không tin!"

"Vân?" Ta sợ hãi nhìn thần tình kiên nghị của y.

"Phong Vang, nếu thực sự có một ngày như vậy, chỉ có cái chết mới có thể gắn kết chúng ta, ngươi có nguyện ý chết cùng ta không?"

Ánh mắt thâm thúy của y, bao hàm tình cảm mà nhìn ta, người khác như thế nào có thể cự tuyệt a!

. . . . . . Huống chi, có thể chết cùng y, ta cao hứng còn không kịp, sao lại phản đối.

"Ân!" Ta nặng nề mà gật đầu, "Nếu thật sự có ngày ấy, ta tuyệt đối sẽ không trốn tránh."

"Phong Vang." Y gắt gao ôm trụ ta, "Ngươi quả nhiên là lễ vật tối cao trên trời ban cho ta."

Không đâu, Vân, đối với ta mà nói ngươi là bảo vật còn quý hơn sinh mệnh của ta mà.

Cái ôm của chúng ta diễn ra không lâu. Bởi ta trong lúc vô tình ngắm ánh đông hắt vào cửa sổ sài phòng, một sợ hãi:

"A a a, đã chiều rồi mà một nhánh củi ta cũng chưa chẻ a!"

Ngày đó ta chẳng phải động tay động chân gì cả, thật sự, một nhánh củi cũng không phải chẻ.

Chính là, ta vẫn đúng hạn hoàn thành công việc Trương quản sự đã giao.

A, muốn hỏi gì đây?

Hắc hắc hắc hắc! Đương nhiên là bởi vì có một người công phu tuyệt đỉnh hỗ trợ a!

Ngày đó khi thấy đã trễ giờ mà chưa đụng vào được một nhánh củi, ta gấp đến độ suýt khóc không thành tiếng.

Vân vừa thấy, đã phất phất tay, khinh miệt cười: "Cái này thì là gì, trong thời gian một chén trà nhỏ với công phu của ta là xong ngay."

Sau đó y vận khí, phất tay lần nữa, các nhánh củi tách ra từng chút một.

Quả nhiên, lúc ta đang trợn mắt há hốc mồm, y đã xử lý thỏa đáng đống củi lớn chiếm hơn nửa phòng.

"Trời ạ!" Ta phun ra nuốt vào nửa ngày, chỉ có thể hai chữ.

Y tựa tiếu phi tiếu: "Nếu một người bình thường có võ công, trong năm năm mỗi ngày đều luyện công, người ấy nhất định rất lợi hại."

Biết y đang ám chỉ ai, ta không nói gì.

Y từng nói, bởi vì ghét ăn uống, thời gian y bị bắt trụ tại sơn trang chỉ đều là ngồi vận khí tránh tiêu hao thể lực.

"Được rồi, Phong Vang, kế tiếp làm gì nữa?" Y nhìn chằm chằm ta hỏi.

"A?" Ta nhất thời không phản ứng kịp, ngay sau đó lập tức lắc đầu, "Không cần ngươi giúp, về Vân các nhanh chút đi."

"Ta có trở về hay không thì sao, dù sao bọn họ cũng chẳng biết ta có ở trong đấy hay không mà."

A, đúng rồi. Nhớ lại thời điểm đến Vân các lần đầu tiên, ta đứng bên ngoài im lặng mà nghi hoặc, khóe miệng ta bắt đầu run rẩy.

Lúc ấy y làm ta hảo hoang mang, lúc này đúng là thời điểm khó khăn, khi hai chúng ta mỏi mệt lắm mới tìm được nơi để ở cùng một chỗ.

"Vân, nói gì thì nói chứ ngươi chỉ lười biếng sống ở Vân các, so với lúc này. . . . . . Nếu có chuyện xảy ra, không ai có thể lường trước được." Sau khi trải qua kiếp nạn sinh tử, từ rất cẩn thận ta trở nên vô cùng cẩn thận. . . . . . Rất sợ cái mạng lớn này không còn chịu được nữa.

Hơn nữa, nếu nam nhân kia biết hắn không giết được ta, lần sau, hắn sẽ xóa sạch tất cả những thứ liên quan đến chuyện này, nhất định phải tận mắt thấy ta hóa thành tro tàn mới thôi.

. . . . . . Ta rất tin tưởng rằng, nam nhân kia sẽ không từ thủ đoạn để Vân mãi ở bên người hắn.

Theo hết thảy những chuyện hắn đã làm với Vân gần đây. . . . . . Cộng thêm tâm tình giống nhau, ta có thể đoán được như vậy.

Với cả, lời nói điên cuồng kích động của hắn ngày ấy đã thật sâu lạc trong tâm lý của ta.

Cảm tình của hắn cực độ sâu nặng, làm ta không biết nên căm hận hắn hay đồng tình với hắn đây.

Sau câu nói của ta, trong mắt Vân lại nháy lên tia đau xót. . . . . . Có lẽ, y đang nhớ đến chuyện ta suýt bị hại chết.

Nhưng y cũng không kiên trì đòi ở lại: "Được, ta về. . . . . . . Ngươi, nhất định phải hảo hảo chiếu cố mình, biết không?"

"Ân." Ta gật gật đầu.

"Nếu không gánh vác nổi công việc, để lại cho ta, dù sao ta có võ công, không sử dụng cũng lãng phí."

"Ân." Vì nhu tình của y, ta lại ê ẩm lòng.

"Tối không cần đến Vân các , ngươi một mình đi xa như vậy ta không an tâm, để ta tự đến đây. . . . . ."

"Ân." Ta rốt cuộc nén không được, trong mắt trào ra một cỗ sóng nhiệt.

". . . . . . Ngốc, bởi cái dạng này của ngươi, ta sao có thể bỏ ngươi mà đi." Y nhẹ nhàng mắng, vươn ngón tay quệt đi giọt nước mắt trên mặt ta

"Được rồi, được rồi, ta không khóc, ngươi đi nhanh lên, nếu Trương quản sự không thấy ta làm việc, sẽ đến đây thúc giục đó." Ta đẩy đẩy người y xa ra.

Ta không nhìn y, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Vân, buổi tối. . . . . . Ta sẽ chờ ngươi."

Giây tiếp theo, hơi thở y bao trùm ta, giọng nói nghiền ngẫm mà từ tính lượn lờ bên tai: "A, Phong Vang cũng thực mong chuyện của tối nay a. . . . . ."

Khẳng định không chỉ mặt, mà ngay cả toàn thân ta đều phát đỏ.

"Không phải. . . . . ." Ta ngượng ngùng phản bác, "Ta chỉ là, chỉ là. . . . . ."

"Chỉ là rất "muốn" ta, nhưng lại ngượng không biểu đạt được?"

Ta thẹn quá hóa giận: "Còn không mau biến đi, ngươi!"

. . .

Có lúc hơi chút thảnh thơi để miên man suy nghĩ, ta đột nhiên phát giác, mùa đông năm nay hình như không quá lãnh.

Và kỳ thật, đông vẫn là đông, sao lại không lạnh được. . . . . . Chỉ là, nó đã được tình yêu sưởi ấm.

***

Mỗi ngày sau khi hoàn thành công việc, ta vội vàng chạy về sài phòng, tối đến sẽ thấy được thân ảnh của người mình muốn gặp dưới ánh trăng trong trẻo.

Y một thân trắng tuyết, suối tóc đen dài không bị ràng buộc mà chỉ tùy tiện buông thả, và, chỉ cần ta xuất hiện, lúm đồng tiền tươi đẹp kia nhất định sẽ lộ ra cùng với màu trăng sáng.

Lúc ấy, lòng ta tràn ngập cảm động và rung động.

Số phận vẫn mờ mịt, nhưng khi có được giây phút bình an, người ta sẽ bẵng quên đi cái lo lắng.

Cho nên, khắc ấy, ta liều lĩnh lao vào ôm ấp của y.

Sự tàn nhẫn của vận mệnh, chính là ở lúc ngươi đang vô cùng hạnh phúc, nó sẽ thật sự xuất hiện.

Thế là, thời điểm ta đắm chìm trong vui vẻ, quên đi nam nhân kia, tróe ngoe thay hắn lại bước ra.

Ta biết y sẽ không đến, là bởi vì, đêm hôm đó, ta đã đợi suốt một đêm.

Cả đêm dài, ta một mình nhấm nháp đau khổ khi tâm can bị tách ra thành hai nửa.

Không biết nam nhân kia đã ở lại mấy đêm, ta vẫn trằn trọc nằm trên giường chờ đợi, giữa cái mơ mơ màng màng cảm giác thấy có người đang ngồi bên giường nhìn mình.

Khi ta chậm rãi mở mắt, nhìn thấy một cái bóng màu trắng, sự buồn ngủ cố gắng lắm mới bồi đắp được nhất thời toàn bộ biến mất.

"Vân." Ta kinh ngạc ngồi dậy, "Hắn đi rồi sao? " Nam nhân kia đi rồi sao?

"Không. . . . . . Hắn chỉ đang ngủ. . . . . ." Sau khi ngồi xuống, y khuynh thân ôm lấy ta.

"Cái, cái gì?" Ta ngẩn ra, sau đó cấp tốc đẩy y khỏi mình, "Vậy ngươi tới nơi này làm gì? Nếu như bị hắn phát hiện . . . . . ."

Vân nâng cằm ta lên, thật sâu hôn lên môi ta.

"Ngô. . . . . . Vân. . . . . ." Ta kiệt lực giãy dụa.

"Phong Vang, đừng nhắc đến hắn. Ta chỉ muốn gặp ngươi, chỉ muốn cảm thụ một mình ngươi thôi." Cái hôn nóng nảy mà nồng đậm của y bắt đầu rơi rớt trên người ta.

"Đừng, nếu như vậy sẽ xảy ra chuyện!"

"Không đâu, sau một ngày công sự, hắn rất mệt. . . . . . Ngủ rất say. . . . . . Mà chúng ta, chỉ cần một chút thời gian. . . . . ." Thanh âm y trầm thấp, hành động trên tay lại thập phần nhanh chóng, lát sau, toàn bộ quần áo của ta đã bị y cởi ra.

Y đã sớm biết rõ nhược điểm trên thân thể ta, ý thức muốn kháng cự không cần thiết đã dưới sự trêu chọc của y mà biến mất.

"Vân. . . . . ." Rút ngón tay trong cơ thể ta ra, khi y dự định muốn tiến vào trong ta, ta mở ra hai mắt sương mù, dùng một tia lý trí dư lưu cuối cùng lui bước.

Y hôn lên mắt ta, dùng giọng trầm đục nói: "Phong Vang. Ta chỉ là muốn tẩy sạch khí tức của nam nhân kia đi thôi mà. . . . . ."

"Cho ta đi, Phong Vang của ta, cho ta biết chúng ta đang ở cùng nhau, mãi mãi ở cùng nhau, sẽ không bị xa cách."

Y vừa nói xong, liền động thân tiến nhập ta.

Trong nháy mắt, vì đau đớn bất ngờ mà ta lập tức cắn môi dưới.

Bàn tay hơi hơi lạnh của y xoa nắn lưng ta, ý muốn để ta thả lỏng thân thể, để y hoàn toàn tiến vào.

Ta không ngừng hít sâu, dưới sự trợ giúp của y, dần dần rộng mở thân mình cho y từng chút một chút nhu tiến.

Cuối cùng, ta đã hoàn toàn cất chứa y, y hừ nhẹ biểu hiện sự thỏa mãn.

"Phong Vang. . . . . ." Sau khi gầm nhẹ, y liền bắt đầu tình giao ái dục làm chúng ta mất hồn thực cốt.

. . .

Sau khi kết thúc, Vân mệt mỏi không ngừng thở nhẹ.

Mặc kệ nội tâm luyến quyến ôn nhu chặt chẽ lúc này, lý trí nhắc nhở tình trạng nguy cấp hiện tại của chúng ta.

Hai tay ta để trước ngực y giúp y thuận khí: "Vân, trở về đi."

Hành động và lời nói của ta làm toàn thân y bắt đầu đông lạnh.

. . . . . . Ta thậm chí không khỏi toàn thân run lên.

"Vân. . . . . ."

Y phút chốc đứng dậy, không nói lời nào đứng lên nhặt quần áo vứt dưới đất mặc vào người.

Sau khi y đi, nhiệt độ chợt giảm xuống làm toàn thân ta nổi da gà. Ngay sau đó liền đánh cái hắt xì.

Nháy mắt, tấm chăn nóng như lửa phủ lên cơ thể ta.

"Lạnh thì đắp chăn, đừng mặc kệ chính mình như vậy." Vân vẻ mặt điềm tĩnh đã mặc quần áo xong, ngồi bên giường giúp ta đắp chăn.

"Vân." Dưới trận xúc động, ta đứng dậy ôm lấy y, "Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . . ."

"Xin lỗi để làm gì, ta không có sinh khí." Một tay y ôm ta, một tay vuốt ve trên tóc ta.

"Nhưng, nhưng. . . . . ."

"Có gì lần sau hãy nói, lúc này. . . . . Thật sự không có thời gian ." Y cắt lời ta, mềm nhẹ đặt ta lên giường.

"Vân. . . . . ." Vốn là thúc giục y rời đi, ta lại thiết tha gọi y.

Y mỉm cười, hôn lên môi ta sau đó theo cửa sổ ly khai.

Sau khi nhìn thân ảnh ấy biến mất, lòng ta ê ẩm toan nhỏ nước mắt. Ta biết đây là trời phạt, ta biết đây là trời trêu đùa, nhưng. . . . . Cuối cùng ta vẫn khát vọng như vậy. . . . . .

Bởi vì đám mây trắng muốt xuất thần kia đã cho ta tất cả.

***

Sau khi bổ nhánh củi trước mặt ra làm hai. Ta đang muốn lấy cái khác đặt lên cọc gỗ, lại ngoài ý muốn thấy người xuất hiện, cho nên chỉ ngốc lăng đứng im.

Nhìn chằm chằm người càng ngày càng tới gần, ta không khỏi mở miệng: "Trà Linh?"

Trà Linh đứng trước mặt ta lộ ra nụ cười ngọt ngòa: "Ta còn nghĩ ngươi không còn nhớ ta nữa chứ?"

"Sao, sao lại thế được. . . . . ." Buông ra thứ trong tay, ta theo bản năng dùng tóc phủ lên mặt.

"Ân, đúng rồi, ngươi tìm ta có việc?" Tuy rằng tóc che phân nửa mặt, ta vẫn còn chút nao núng.

". . . . . A Lộng à, ngươi biết không? Hắn tên là Phong Vang nga. . . . . . Đúng là tựa như một trận gió, tới vội vàng đi cũng vội vàng." Trà Linh ngẩng đầu nhìn ta.

"A? Ân." Ta né tránh ánh mắt bắt đầu lóe lên lục quang của nàng.

"Hắn. . . . . . Đi rồi, ta rất thương tâm. Bất quá ngươi đã đến đây, làm ta cảm thấy hắn như đã trở về." Trà Linh không chuyển mắt nhìn ta.

Ta nhìn chằm chằm nàng, ngẩn người, nửa ngày sau, ta mới nuốt nuốt nước miếng nói, "Trà linh, ngươi có phải là. . . . . . thích, thích. . . . . ."

"Thích ngươi." Trà Linh đột nhiên cười hì hì tiếp lời.

Ta trừng mắt nhìn nàng không nói.

Trà Linh cười thần bí, vỗ vỗ mông đứng lên: "A Lộng, ngươi biết không? Ngươi thật sự rất giống hắn, ngốc giống hệt hắn luôn. Ta thích ngươi, bất quá, chỉ là loại bằng hữu thích nhau thôi."

"Đương nhiên, không phải bởi vì diện mạo của ngươi, mà là, ta biết rằng chúng ta chỉ có thể là bạn. . . . . . Bởi vì, hiện ta đang có người trong lòng."

"Di?" Ta giật mình trong chốc lát.

"Người kia tuy rằng không tốt như Phong Vang! Bất quá y tốt với ta lắm, thật sự rất tốt, trong lúc ta đang chết tâm vì Phong Vang rời đi, y mỗi ngày đều đến an ủi ta, giúp ta vui vẻ trở lại. . . . . . Ta cũng dần dần phát hiện, ta thích người kia."

Nói xong lời cuối cùng, trên đôi má nàng phủ một tầng son, hồng đắc động lòng người.

Nàng nhỏ nhẹ tiếp tục: "Chúng ta đã nói chuyện này với Trần quản gia, không lâu sau, chúng ta sẽ rời khỏi Thanh Nhai sơn trang. . . . . . Sau khi lập gia đình sẽ mở một quán ăn. . . . . . Hạnh phúc sống. . . . . ."

Ta nở nụ cười, chân thành vì nàng cảm thấy cao hứng: "Chúc mừng ngươi, thực sự thấy hạnh phúc thay cho ngươi."

"Phải không?" Trà Linh cười rạng rỡ, "Cám ơn ngươi!"

". . . . . . A lộng, ngươi biết không? Trừ việc muốn đến nói lời từ biệt với ngươi, ta còn muốn nghe những lời nói làm ta vui vẻ của ngươi cơ. Ta nói mà, ngươi rất giống Phong Vang. . . . . . Ta muốn nghe những lời chúc phúc từ hắn. . . . . ."

Nguyên lai là như vậy, ta hiểu mà.

Ta hiểu ngươi muốn cáo biệt với sự lưu luyến tình cảm với "Phong Vang". . .

"A, A lộng, ta không quấy rầy ngươi nữa, ta phải đi. . . . . . Còn nữa, chúc ngươi tìm được người mình yêu, có một kết cục hạnh phúc cùng với nàng nha!"

"Cám ơn ngươi!"

"Ta đi rồi, sau này còn gặp lại."

"Ân."

"Sau này còn gặp lại", năm chữ này ta không dám nói, bởi vì ngay cả tương lai của mình ta còn chưa định đoạt được mà.

Trà Linh đi rồi, nhưng ta vẫn nhìn chăm chú bóng lưng của nàng, ta biết, đây là chúng ta. . . . . . Phong Vang và Trà Linh lần cuối cùng gặp mặt. Trà Linh quả là một chú bướm đáng yêu, cũng là giấc mộng của vô vàn cơn gió. Nhưng, Phong này đã đồng hành cùng Vân. . . . . . Yêu thương cái tịch mịch của Vân.

Cam tâm tình nguyện. Làm đám mây ấy từ bỏ tất cả.

Tự do, mộng tưởng, tương lai, và cả, sinh mệnh. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com