Chương 7
Bình minh hé mở, vầng dương còn e mình trong lụa mây bàng bạc. Giữa buổi sớm mai, vầng dương vẫn e ấp sau rèm lụa mây bàng bạc. Nhưng đất trời phía Đông đã rạng ngời sắc hồng ngọc trai êm ái.
Vệt nắng tinh sương đầu tiên, nhẹ nhàng xuyên qua vòm lá xanh rậm, ve vuốt mặt đất, dệt nên một lớp lụa vàng nhạt ấm áp trên thảm cỏ còn ngậm đầy hơi sương đêm. Hơi gió sớm vừa mơn man thổi qua, nhẹ tựa tơ trời như hơi thở thanh khiết của đất. Hơi thở ấy làm xao động những giọt ngọc sương tinh khôi, đang lưu luyến bám víu trên từng phiến lá xanh.
Ngọc sương buông mình, tan vào lòng đất mềm mại vương hơi ẩm. Giữa cõi không gian ngái ngủ, một giọt chợt vỡ tan trên vũng nước nhỏ, ngân lên tiếng chuông nước thanh trong như nhịp đập đầu tiên của ngày. Đất trời từ từ hé mở tầm mắt, tiếp đón sinh linh bằng sự yên ả và vẻ đẹp nguyên sơ trọn vẹn.
Gà vừa nhảy ra khỏi chuồng, vỗ cánh phành phạch, vươn cổ lên trời cao, ngẩng cao cổ dõng dạc cất tiếng gáy. Tiếng gáy trong trẻo ấy, như một nhát chém vào thinh không, đánh thức hoàn toàn sự yên ắng của buổi sớm. Tiếng gáy trong trẻo ấy như một nhát chém vào thinh không, đánh thức hoàn toàn sự yên ắng của buổi sớm.
Ba Yến ngồi bên góc sân, chăm chú băm mớ rau tươi. Giữa sân đất nện, tay cô thoăn thoắt, nhát dao đều đều lách cách, xắt từng khúc rau còn đọng sương. Ánh nắng ban mai vừa ló qua rặng tre đầu ngõ, rọi xuống dáng người nhỏ thó của cô nàng một lớp sáng vàng nhạt như tơ.
Vài hạt mồ hôi mỏng manh lấm tấm trên vầng trán, cô dùng mu bàn tay lau đi, cúi đầu chuyên tâm vào công việc. Ánh mắt chăm chú, đôi môi nhẹ nhàng mấp máy, ngân nga vài câu cải lương từ đêm hội đình làng hôm qua.
Đang miên man trong ca từ, Ba Yến ngỡ ngàng khi chợt thấy hình bóng ấp úng ngoài hiên. Út Phương đã đứng đó, khoanh tay đứng tựa vào vách cổng. Dáng vẻ nghiêm cẩn kia không giấu được nụ cười hóm hỉnh đang hé nở trên môi, rõ ràng là đang rình một cơ hội trêu chọc.
Út Phương nhìn xoáy Ba Yến, ánh nhìn giễu cợt, nhàn nhã hỏi: “Cô bé đã ăn sáng chưa? Ra quán cùng chị một bữa cho vui!”
Ba Yến nhăn mặt: “Chị ấm đầu hả? Thuốc thang gì uống chưa?”
Út Phương bật cười, nháy mắt: “Mê cưng rồi! Chớ chị thương bé lắm đó à nghen.”
Ba Yến thở dài: “Đồ khùng!”
Út Phương chợt tiến tới, tinh nghịch rút phắt chiếc khăn lụa đang phơi trên dây. Gió sớm vừa tới, chiếc khăn tung bay phần phật như cánh bướm. Cô xoay nhẹ một vòng, tay tung khăn, đôi chân lướt đi như mây, nhảy múa nhịp nhàng theo điệu hồn của kép hát ngoài sân đình đêm qua. Sau vài vòng xoay duyên dáng, cô dừng lại, nheo mắt liếc nhìn Ba Yến.
“Bé coi hôm nay chị đẹp hông?” Út Phương hỏi.
Ba Yến cau mày, giọng ấm ức: “Chị như hình nộm rơm vậy! Sáng sớm mắt đen thùi lùi mà còn bày đặt múa may gì đó điệu gà mơn chắc?”
Út Phương bĩu môi, vẫn cười: “Thiệt tình… không biết thưởng thức nghệ thuật!”
Ba Yến khoanh tay, lắc đầu: “Thấy ớn!”
Út Phương thong thả bước lại, đổi dáng đi thành nhã nhặn như tiểu thư con nhà viên chức phủ, hạ người ngồi xuống cạnh Ba Yến đang băm rau. Cô nghiêng đầu, cười duyên: “Thôi mà, đi quán với chị đi.”
Ba Yến không ngước lên nhìn: “Không đi.”
Út Phương nhướng mày: “Chê chị hả?”
“Đang bận, không rảnh rang như chị.” Ba Yến đáp, tay vẫn thoăn thoắt băm mớ rau xanh mướt.
Út Phương chép miệng, giọng nài nỉ: “Chị bao hết! Rồi tiện đi chợ luôn, chịu hông?”
“Đi đến quán cuối làng đi chị, chỗ đó ngon lắm.”
Út Phương nghiêng đầu, khoanh tay trước ngực, khóe môi cong lên như cố tình chọc ghẹo: “Ủa, em ăn rồi hả”
Ba Yến liếc sang, ánh mắt sắc như dao băm rau, nhưng đuôi mắt cong cong, nửa cười nửa trách: “Ăn rồi mới rủ chị chứ! Tưởng tui rủ chị đi cho vui hả?”
Cô nàng ngừng tay, phủi nhẹ mấy cọng rau dính trên quần bông hơi tối màu, giọng vẫn cọc mà nghe ra chút chiều chuộng: “Chờ chút, tui xong ngay đây.”
Út Phương chống hông, lom lom nhìn Ba Yến, cười khúc khích: “Trời đất, mới kêu có một tiếng mà bé ngoan liền. Chắc thương chị dữ lắm hở?”
Ba Yến đôi gò má phúng bính ửng hồng, nhưng cố tỏ ra tỉnh bơ: “Thương cái đầu chị lo coi quán đó còn chỗ ngồi hông đi.”
Út Phương hừ nhẹ một tiếng, mắt sáng rỡ: “Có bé đi chung, chỗ nào chị cũng chịu hết.”
Gom đống rau bỏ vào thúng, Ba Yến đứng thẳng người, vươn vai nhẹ bỗng một cái để xua đi cơn mỏi. Bên khung cửa, Út Phương chống tay tựa vào vách, ánh nhìn mê mải đón lấy mọi cử động của cô em họ:
“Đi thôi!”
Buổi sớm chớm nở, đường làng đã ngân vang âm thanh sống động của những bước chân. Các ngả đường chộn rộn bóng người: kẻ mang gánh, người vác cuốc, hướng về chợ và đồng xa. Con đường đất còn ôm giữ vũng nước sau trận mưa, bùn đất ánh lên một màu vàng đậm, sáng lòa dưới vầng thái dương rạng ngời ngợi trên cao.
Nhận thấy con đường còn trơn ướt, Út Phương dừng bước. Cô nhón gót gỡ đôi dép, cuộn sợi dây cột gọn ghẽ, cài sợi dây qua cổ, cứ để mặc đôi dép đeo trước ngực rất đỗi tự nhiên. Gấu quần được cuộn lên cao đến chân đùi, phô bày đôi chân ngọc ngà. Nhìn dáng điệu vừa thận trọng vừa ngộ nghĩnh, Ba Yến không nhịn được, bật cười sảng khoái.
Út Phương bước xuống đường, chân chạm ngay vào bùn nhão. Bùn dính tới cổ chân, ướt sũng, mỗi bước nhấc lên nặng trịch như níu lại. Cô lẩm bẩm:
“Thiệt là mưa một cái là đi cực muốn xỉu luôn.”
Đi được chừng mười bước, cả hai đã đến quán ăn cuối làng. Từ xa đã thấy mái lá thấp thoáng khói bay, người chen chúc đông nghẹt. Bên trong không còn lấy một chỗ trống, tiếng nói cười lẫn tiếng muôi chan nước lèo vang ầm ĩ.
Ba Yến không ngần ngại, đi vòng sang lối nhỏ bên cạnh. Cây ké đầu ngựa mọc um tùm, lá sắc tua tủa quét ngang ngực. Chỗ này vắng, không nhà cửa chỉ có mảnh ruộng hoang nằm im lìm bên cạnh. Ngay mép ruộng là cây hòe già, thân to bằng ba vòng tay ôm, tán lá rủ xuống rậm rì, che gần kín cả khoảng trời phía trên.
Út Phương vừa định bước vào quán thì khựng lại. Một mùi gì đó thoảng qua, tanh nồng, ngai ngái, hăng hắc như mùi máu để lâu. Mùi lạ khiến cô rùng mình. Cô cau mày, nhìn quanh: gốc hòe vẫn đứng im, ruộng hoang trống trơn, bụi cây xung quanh chẳng có gì khác thường.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, mùi ấy tan mất, như chưa từng xuất hiện. Thay vào đó là hương nước lèo ngọt thơm bốc lên từ nồi đang sôi sùng sục, quyện mùi hành phi nóng, thơm lừng khắp ngóc ngách.
Út Phương thở nhẹ, vẫn còn chút ngờ ngợ. Ba Yến quay lại, vội nói: “Đi vô đi chị, trễ là hết chỗ liền đó!”
Út Phương gật đầu bước theo, nhưng trong lòng vẫn còn một vệt lạnh mỏng manh khó hiểu, cái mùi tanh ấy vẫn còn lẩn khuất đâu đó dưới tán hòe rậm rì.
Vừa bước vào quán, Út Phương hơi choáng trước sự đông đúc. Quán ăn nhỏ xíu vậy mà lại thu hút gần như cả làng, lại còn có khách từ những làng bên kéo đến. Quán bày trí đơn giản, mấy bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, mặt bàn loang lổ dấu vết của thời gian. Mấy chiếc ghế thấp, xiêu vẹo, có cái chân gãy được chắp vá bằng dây thép. Quanh quầy bán là những bộ bàn san sát nhau, khách ngồi ăn có thể nhìn thấy chủ quán bày biện và nấu nướng ngay trước mặt.
Út Phương bước đi vô thức giữa đám đông, ánh mắt lướt qua mấy người đang ăn. Cô nhận thấy trong ánh mắt của họ có gì đó kỳ lạ, đôi mắt dại đi, còn động tác ăn uống thì hối hả, họ đang cố nuốt từng miếng thức ăn cho nhanh, tay cứ lật đật như sợ bỏ sót một miếng nào. Cô dừng lại, lén nhìn bàn của anh Tư Hén: anh đang gắp thức ăn như kẻ đói khát, mắt vô hồn, một tay cầm đũa, tay kia ghì chặt khúc xương gặm dở. Cảm thấy có người nhìn, anh khựng lại, miệng vẫn còn ngậm cục xương, bún rơi tùm lum trên bàn, nước thịt từ bàn tay nhỏ giọt xuống khuỷu tay.
Út Phương rùng mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Cô bước nhanh đến bàn Ba Yến đang ngồi. Khuôn mặt Ba Yến nhợt nhạt, thiếu sức sống, đôi mắt thì mờ mịt như đang lạc vào một thế giới khác.
“Em kêu hai tô bún, chờ chị lâu quá.”
“Ờ…”
Út Phương ngồi xuống ghế, mắt liếc qua bàn bên cạnh. Một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, mặt mày khắc khổ, đang ngồi một mình. Ông gọi một tô bún bò tái. Khói bốc lên nghi ngút, làn khói cuộn theo làn hơi nóng. Út Phương vô thức nuốt nước bọt ực một cái.
Ông cầm nửa miếng chanh, vắt vào dĩa thịt bò đỏ hồng, máu vẫn còn rịn ra từ thớ thịt. Vứt vỏ chanh xuống đất, ông lấy đôi đũa trong ống tre, trộn đều rồi đổ hết vào tô. Ông khuấy mạnh, sau đó cúi xuống ăn ngấu nghiến. Từng sợi bún, từng miếng thịt ướt sũng nước đỏ trượt qua mép, một dòng nước màu đỏ au chảy xuống cằm, vệt mỡ loang lổ trong lớp râu rậm, tạo ra một cảnh tượng không sao tả nổi.
Út Phương mải mê quan sát bàn bên cạnh, chẳng để ý gì đến bàn của mình khi hai tô bún được bưng lên. Mùi thơm nồng nặc bốc lên từ tô bún, mọi giác quan của cô như tỉnh lại, khó mà cưỡng lại nổi. Cô ngồi nhìn chằm chằm vào tô bún, tay cầm đũa run run, ánh mắt vẫn không rời khỏi món ăn.
Cô khuấy nhẹ, ánh mắt dán chặt vào cục xương giò heo. Quái lạ, sao chân giò này lại trông không bình thường, lớn quá so với chân của heo? Không lẽ...?
Út Phương đánh rơi đôi đũa, chặn tay Ba Yến lại. Nhưng Ba Yến như phát điên, hất tay cô ra, lại lao vào ăn ngấu nghiến tô bún. Nhìn cô em họ mà lòng Út Phương dâng lên một cảm giác lạ lùng, Ba Yến đã bị trúng tà. Cô cố gắng chấn tĩnh, ngồi quan sát từ đầu đến cuối.
Trong đầu Út Phương bỗng chốc vang lên những điều cô từng học, rời rạc nhưng lại rõ mồn một như có ai đó đang lật từng trang sách trong trí óc cô.
"Xương chày của người... ngắn hơn so với chiều cao cơ thể. Đầu trên thì rộng và khá phẳng để khớp với xương đùi. Thân xương thì dày, tròn, hơi cong nhẹ ra phía trước..."
Cô nuốt khan, tay chạm phải mép bàn lạnh ngắt, cảm giác như bị đâm vào tận xương.
“…Còn ở động vật, đặc biệt với những loài chạy nhanh thì xương chày dài hơn, mảnh hơn. Mâm chày nghiêng hoặc cong, phù hợp cho dáng đi bốn chân. Thân xương cong nhiều hơn, được tối ưu cho tốc độ.”
Những dòng kiến thức từng khô khan nay lại trở thành thứ dẫn đường cho nỗi sợ. Chân cô thoáng run, ngực thắt lại khi ánh mắt lại nhìn về phía cục chân giò dưới đáy tô bún của mình.
Cô tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là ảo giác do mùi quán quá nồng hay do cô đang căng thẳng. Nhưng lý trí lại thì thầm: “Kích thước đó độ cong đó không khớp. Không phải của heo.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô như ai vừa đặt bàn tay ướt lạnh lên gáy. Cô chợt ngẩng lên, nhìn Ba Yến ăn một cách điên cuồng, không hề ngẩng đầu, không dừng lại để thở. Ánh mắt của Ba Yến mờ đục, như bị phủ một lớp sương mỏng, không phản chiếu chút ý thức nào.
Một nỗi sợ mơ hồ bóp nghẹt ngực Út Phương.
Nếu ngay cả cô cũng phải run lên như thế…
Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Út Phương đầy rợn ngợp, lạnh toát sống lưng: “Có khi nào bún thịt người?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com