007
Sau khi Trần Doãn Bách thả Nguyễn Tuấn Anh ra, cậu đi đến trước mặt Vũ Hà Trang: "Còn nhớ tôi không?"
Vũ Hà Trang lùi về sau hai bước, nhìn cậu chằm chằm rồi lại nhìn thoáng qua Nguyễn Tuấn Anh, thấy vẻ mặt anh thờ ơ đối diện cô, cô chuyển mắt, trả lời: "Tuy rằng cậu đã cao hơn nhiều nhưng tôi vẫn còn nhớ rõ cậu là ai."
Nhưng sự thật là xém chút nữa cô đã quên tên cậu rồi, hôm nay nhờ Phương Uyên Nghi nhắc mới nhớ ra. Nhưng Vũ Hà Trang đã luyện kĩ năng nói dối không chớp mắt điêu luyện, thậm chí còn có thể sử dụng ánh mắt chân thành để lừa đối phương xoay vòng vòng.
Cô lại nhìn thoáng qua Nguyễn Tuấn Anh, anh có hơi bất ngờ, nhướng mày lên. Thế nên cô khẽ nhếch cằm như là đang khoe khoang.
Trần Doãn Bách cười, vết sẹo ở khéo miệng làm cậu càng thêm hoang dã hơn, cậu nói: "Nhớ rõ là được."
Nói xong liền đi vào nhà chào hỏi bà nội Trần.
Bà nội muốn giữ cậu lại để cùng ăn cơm tối nhưng cậu từ chối: "Mẹ Trần đang đợi con ở nhà ạ, con đi trước nha bà, chúc mọi người ngon miệng ạ."
Vũ Hà Trang đứng ở một bên hỏi Trần Doãn Bách: "Cậu ấy thân với bà lắm hả?"
Trần Doãn Bách cúi đầu sửa sang lại mũ bảo hiểm của mình: "Ai trong thôn này cũng thân với cậu ta cả." Tuy rằng Nguyễn Tuấn Anh học không giỏi, thích gây chuyện nhưng từ nhỏ đến giờ rất dẻo miệng, còn biết giúp đỡ người khác, gặp người nào trên đường đi cũng sẽ chào hỏi, còn biết giúp đỡ người già.
Theo chính lời của Nguyễn Tuấn Anh thì cậu ấy là cháu trai của cả thôn này.
Trần Doãn Bách nói: "Cậu ta nói mình không chỉ có một người ông bà nội, cậu ta là cháu trai của cả thôn này."
Vũ Hà Trang nghe thế thì cười ha hả, vừa lúc Nguyễn Tuấn Anh vừa ra khỏi nhà, Vũ Hà Trang thấy cậu, nhỏ giọng hỏi Trần Doãn Bách: "Mình cũng ở thôn này, vậy cậu ấy cũng là cháu trai của mình ha?"
Trần Doãn Bách nhếch miệng, lườm cô, nhìn về phía Nguyễn Tuấn Anh: "Hay là cậu đi hỏi cậu ta thử xem?"
Vũ Hà Trang nhún vai: "Mình không dám." Nói xong nhấc chân vào nhà. Nói tạm biệt Nguyễn Tuấn Anh xong rồi thúc giục Trần Doãn Bách vào nhà ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, Vũ Hà Trang chú ý thấy cái áo thun trắng Trần Doãn Bách mới mặc sáng nay có rất nhiều vết bẩn sau lưng, nhân lúc bà nội vào phòng bếp, cô duỗi tay chỉ chỉ vào quần áo anh, hỏi: "Cậu mau đi thay đồ đi, không thì lát nữa bà nội lại nghĩ cậu đi đánh nhau mất."
Trần Doãn Bách quay đầu xem quần áo của chính mình, buồn bực hỏi: "Chỗ nào?"
Vũ Hà Trang buông chén đũa, đi qua phía sau anh, kéo phần áo bị dính bẩn đến trước mặt anh, "Chỗ này này."
Giờ phút này Trần Doãn Bách có chút quẫn bách, cả người bị Vũ Hà Trang níu kéo tạo ra một tư thế rất xấu hổ.
Cô dựa anh rất gần nên anh cứng đờ thân mình theo bản năng, cổ cũng không dám vặn vẹo, rũ mắt nhìn về chỗ áo bị cô kéo, ừ nhẹ rồi quay đầu đi.
Vũ Hà Trang cũng phát hiện hai người dựa gần, tiếng ừ của anh ngay bên tai cô, thế nên cô ngượng nghịu buông tay ra, ngồi về chỗ cũ.
Trần Doãn Bách buông chén đũa, chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn rồi đứng dậy lên lầu thay quần áo.
Trần Doãn Bách xuống lầu lại thì phát hiện Vũ Hà Trang đã ăn xong rồi, cô đang đi bộ trong sân.
Bà nội ngồi đối diện anh, hỏi anh hôm nay thế nào.
Trần Doãn Bách nhớ lại việc cực nhọc hôm nay, giương mắt nhìn bà nội: "Cũng tạm ạ, con thích ứng được rồi."
Bà nội tiếp tục hỏi: "Gặp Nguyễn Tuấn Anh à?"
Trần Doãn Bách gật đầu: "Vâng."
Bà nội yên tâm: "Cũng tốt, có thể chăm sóc cho nhau."
Lúc Vũ Hà Trang đi bộ trong sân thì bắt gặp cặp đôi ở lầu hai.
Bọn họ đi xe motor nhỏ trở về từ con đường đầu thôn, Vũ Hà Trang chào hỏi, Lê Minh Châu cười với Vũ Hà Trang, rồi giới thiệu bạn trai mình.
"Đây là bạn trai của chị, Đặng Minh Quân."
"Em chào anh ạ." Vũ Hà Trang nhìn người con trai chào hỏi.
Đặng Minh Quân có mày rậm, đôi mắt hơi nhỏ, thẹn thùng nhìn Vũ Hà Trang rồi cười trừ, cúi đầu khoá xe.
Dường như Lê Minh Châu đã quen với dáng vẻ này của bạn trai mình, bất đắc dĩ nhún vai, cười cười nhìn về phía Vũ Hà Trang.
Vũ Hà Trang cũng cười.
Nghĩ rồi Lê Minh Châu đi đến bên người cô hỏi: "Em với cháu trai bà Trần đang hẹn hò à?" Lần trước nghĩ hai người là anh em làm cả hai đấu võ mồm không chịu ngừng, bây giờ nghĩ lại thì chắc là có khả năng đang lén lút yêu đương.
Vũ Hà Trang trở tay không kịp, gấp gáp phủ nhận: "Không phải đâu ạ, tụi em chỉ là bạn từ nhỏ đến giờ mà thôi."
Lê Minh Châu cười: "Lớn lên từ nhỏ đến giờ à, thân với nhau quá ha?"
Sắc mặt của Vũ Hà Trang nhăn lại: "Thân đâu ạ, quan hệ của tụi em rất tệ, kiểu như gặp đâu đánh đó ấy."
Lê Minh Châu hơi nhướng mày, không nói gì. Đặng Minh Quân khóa kỹ xe, hai người cùng nhau vào nhà, Vũ Hà Trang cũng đi theo.
Cặp đôi chào hỏi bà nội xong, Lê Minh Châu lơ đãng hỏi Trần Doãn Bách: "Em mấy tuổi rồi?"
Trần Doãn Bách liếc nhìn chị ấy rồi lễ phép trả lời: "Mới thi đại học xong ạ."
Lê Minh Châu cười nói với bà nội: "Cháu trai của bà giỏi quá ạ."
Bà nội Trần cười ha hả, nói chỉ là anh hơi thông minh thôi, không tính là giỏi.
Vũ Hà Trang ở một bên cười.
Đâu phải là có hơi thông minh, hồi cấp 3 thành tích của anh luôn nằm trong top, đặc biệt là các môn khoa học tự nhiên, có thể nói là xuất sắc.
Cô không hiểu sao người lớn ai cũng như vậy, rất thích nịnh hót mà lại khiêm tốn.
Nếu, cô nói là nếu Trần Doãn Bách là con trai hay cháu trai của cô thì cô chắc chắn rằng sẽ đi khoe khoang rằng anh thông minh cỡ nào, vừa đẹp trai mà vừa học giỏi nữa.
Đúng...
Cô thừa nhận, Trần Doãn Bách rất đẹp trai, còn thông minh.
Nhưng mối quan hệ bất hoà của hai người bắt đầu từ hơn mười năm trước khiến cô phải có thành kiến —
Trong mắt cô, Trần Doãn Bách cũng không có sức quyến rũ như vậy.
Sau khi cặp đôi đó lên lầu, Vũ Hà Trang cũng tiêu thực xong, vào phòng bếp rửa chén bát của mình.
Lúc cô rửa chén thì Trần Doãn Bách cũng vào phòng bếp.
Thói quen của cô khi rửa chén là luôn xả nước, lúc ở nhà thường xuyên bị mẹ Vũ mắng nhưng lười sửa đổi.
Vòi nước chảy nước ào ạt, cô lại không dùng nước, nghiêm túc rửa sạch vết bẩn trên thành chén.
Đột nhiên, từ phía sau vươn tới một bàn tay —
Tay anh lướt qua bên cạnh eo cô, đóng vòi nước lại.
Cô nhíu mày, quay đầu nhìn anh, phát hiện anh đang đứng phía sau cô.
Anh lười nhác lườm cô, thấp giọng mắng: "Đừng lãng phí nước."
Vũ Hà Trang tự biết chính mình đuối lý, không nói gì, qua vài giây mới buồn bực đáp: "Biết rồi."
Trần Doãn Bách nhích sang bên cạnh đứng, rửa chén bên cái bồn khác.
Vũ Hà Trang rửa xong thì đứng im tại chỗ nhìn anh trong chốc lát.
Không biết chính giữa áo thun đen bị dính xà phòng rửa chén từ lúc nào.
Cô chỉ, Trần Doãn Bách cúi đầu, kéo quần áo lại để lau. Vạt áo hơi bị nhấc lên, lộ ra làn da bên hông của anh.
Vũ Hà Trang thề, không phải là cô cố ý nhìn eo anh.
Nhưng màu đỏ tím trên làn da trắng rất nổi bật, với lại vết thương không tính là nhỏ nên cô vừa liếc mắt là có thể thấy được, thậm chí là còn gấp gáp đưa tay kéo vạt áo anh lên. Vết bầm trước mắt hơi rợn người, như là bị vật nặng đập vào.
Cô còn chưa hỏi thì cổ tay bị anh nắm lấy.
Tay anh chưa lau khô nên ướt đẫm.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, đối diện với con ngươi trong trẻo của anh.
Hình như anh có hơi xấu hổ, ánh mắt lập loè, anh nắm cổ tay cô rất chặt.
Vũ Hà Trang nhíu này, đối diện với anh, chỉ cảm thấy tình hình trước mắt bắt đầu nghiêm trọng rồi —
Trần Doãn Bách đi làm công mà bị như thế này sao?
Hai người trao đổi ánh mắt.
Trần Doãn Bách phản ứng lại trước, kéo cổ tay cô ra, kéo áo xuống che lại vết thương kia.
Vũ Hà Trang ngượng ngùng ném tay anh ra, hỏi anh chuyện là sao.
Trần Doãn Bách quay đầu không trả lời.
Vũ Hà Trang lại hỏi: "Cậu đi làm công hay là đi đánh lộn hả? Không đúng, chắc là cậu bị đánh, cậu nói đi làm công ở nhà máy, chẳng lẽ là làm bao cát cho người ta sao?"
Trần Doãn Bách rửa sạch chén bằng miếng bọt biển, cầm chén úp lên kệ, liếc nhìn cô rồi nói như gió thoảng mây bay: "Sao cậu lại kéo quần áo của người khác."
Vũ Hà Trang thấy bực bội, lớn tiếng hỏi: "Đây là trọng điểm à?"
"Đương nhiên rồi, thói quen này không tốt."
Trần Doãn Bách nhìn cô, bắt đầu giáo dục cô.
"Đồ điên." Vũ Hà Trang mắng anh.
Hiếm khi Trần Doãn Bách không phản bác, quay đầu lại lấy mớ chén lộn xộn trên kệ ra, chồng ngay ngắn lại, sắp xếp tàn cục của cô xong anh mới nhìn về phía Vũ Hà Trang.
Biểu tình cô không vui, hình như là đang cố chịu đựng đến giới hạn rồi.
Trần Doãn Bách thấp giọng nghiêm túc nói: "Chỉ là không cẩn thận trong lúc dọn đồ đạc nên bị đụng phải, không phải bị đánh."
Vũ Hà Trang vẫn còn nhăn mày, "Dọn đồ mà bị đụng đến mức đó à..."
Trần Doãn Bách cắt ngang cô: "Không cẩn thận mà, lần sau sẽ chú ý." Giọng nói nhẹ nhàng như đang xin cô tha thứ.
Vũ Hà Trang bị dáng vẻ yếu thế của anh làm cho trở tay không kịp, nuốt lời nói tàn nhẫn bên miệng xuống cổ họng. Cô nhìn anh chằm chằm trong chốc lát: "Cậu sắp 20 rồi đấy, đừng như trẻ con nữa. Chăm sóc bản thân mình chút đi được không."
Ra vẻ người lớn để dạy dỗ anh.
Ai mà biết cô mới là người hay gặp rắc rối nhất chứ.
Nhưng Trần Doãn Bách lại rất hưởng thụ lời nói này của cô, hiếm khi, anh nhìn cô chăm chú rồi chậm rãi gật đầu, nói: "Biết rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com