Chương 38
Lúc này Điền Chính Quốc đã chẳng còn tí sức lực nào nữa, mí mắt thì nặng trĩu, đầu óc thì lờ đờ, vậy thì làm sao mà giải thích cho nổi?
Rõ ràng là Kim Thái Hanh đã nghịch cậu ra nông nỗi này, thì lẽ ra anh phải chịu trách nhiệm chứ.
Nghĩ vậy, Điền Chính Quốc gối đầu lên đùi Kim Thái Hanh, yếu ớt lẩm bẩm: "Mai nói đi... giờ em buồn ngủ lắm rồi."
Lời vừa dứt chưa được mấy giây, cậu đã ngủ thiếp đi.
* Trưa hôm sau, Điền Chính Quốc tỉnh giấc một cách vô cùng tự nhiên. Nhưng khi vừa mở mắt nhìn thấy đồng hồ treo tường, cậu suýt chút nữa nhảy dựng khỏi giường.
Lúc này đã là giữa trưa, và trong cơn mơ màng, não cậu lập tức phản ứng lại một sự thật là cậu đã đi làm trễ rồi!
Điền Chính Quốc lần đầu tiên đi làm trễ, cảm giác chẳng khác gì hồi đi học mà bị trễ giờ, căng thẳng và sợ hãi vô cùng.
Cậu vội vàng chộp lấy bộ đồ đặt sẵn ở đầu giường, lao như tên bắn vào nhà tắm đánh răng rửa mặt loạn xạ. Trong lúc hoảng hốt còn suýt nữa thì lấy nhầm kem đánh răng làm sữa rửa mặt.
Cả quá trình thao tác loạn xạ ấy diễn ra chưa tới ba phút.
Sau đó, Điền Chính Quốc lập tức lao đến cửa đi giày, đang chuẩn bị bật chế độ chạy nước rút như thi chạy 100 mét thì từ trong bếp, giọng Kim Thái Hanh vọng ra ngăn cậu lại.
"Bé Quốc, em định đi đâu vậy?" Kim Thái Hanh đang mặc một chiếc tạp dề in logo xì dầu hải sản khuyến mãi, tay cầm cái xẻng bếp bằng nhựa, trông rất nội trợ.
Điền Chính Quốc quay lại nhìn anh, trong đầu bối rối nghĩ sao Kim Thái Hanh vẫn còn ở nhà? Không phải đi làm à?
"Anh Hanh, đi mau! Em trễ làm rồi!"
"Anh xin nghỉ cho em rồi."
Nghe hai chữ 'xin nghỉ', Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại căng thẳng trở lại.
"Ơ nhưng vậy là em bị trừ lương à?" Cậu lột áo khoác ra, mặt bắt đầu xụ xuống không vui.
Thôi rồi, tháng này mất toi hai trăm tệ. Tận 200 lận đó, bằng tiền đi tàu điện ngầm cả tháng, đi xe buýt hai tháng, thuê xe đạp ba tháng liền chứ ít gì!
Cậu còn đang buồn rười rượi, thì bỗng nhớ ra Kim Thái Hanh cũng nghỉ làm: "Anh Hanh, sao anh cũng không đi làm?"
"Anh cũng xin nghỉ rồi." Kim Thái Hanh nhìn cậu, tiện miệng nhắc: "Quần em mặc ngược rồi đó, đi thay đi."
Điền Chính Quốc cúi xuống nhìn, mặt đỏ bừng như trái cà chua rồi lập tức chạy biến vào phòng thay lại quần cho đàng hoàng.
Vừa nãy hấp tấp quá, đến mặc quần lộn trái cũng không biết. Nếu không nhờ Kim Thái Hanh nhắc thì chắc cậu đã đội quần đến nhà ngoại luôn rồi.
Thay đồ xong, Điền Chính Quốc đi ra phòng khách, thấy Kim Thái Hanh đang lui cui qua lại giữa bếp và bàn ăn. Chẳng mấy chốc, bàn ăn đã được bày đầy thức ăn ngon lành.
Thật lòng mà nói, ngay cả dịp Tết cậu cũng chưa được ăn bữa nào phong phú như thế này.
Nào là hàu hấp gừng hành, thịt cừu xào hành, thận heo xào cay, sơn dược mộc nhĩ, trứng xào hẹ, canh mực khô nấu hoàng kỳ và nấm...
Nhìn thì hấp dẫn thật đấy, nhưng hình như có gì đó sai sai. Đây toàn là mấy món rất bổ dưỡng mà?!
Vậy là Kim Thái Hanh vắt kiệt cậu một trận ra trò xong, giờ lương tâm trỗi dậy nên mới nấu đồ bồi bổ cho cậu đó à?
Những trải nghiệm kỳ diệu đêm qua lại ùa về trong tâm trí, gò má trắng nõn của Điền Chính Quốc ửng lên một vệt hồng nhạt, thậm chí giờ cậu còn chẳng dám nhìn thẳng vào môi Kim Thái Hanh nữa.
Đêm qua, anh đã dùng miệng phục vụ cho cậu.
"Em ngây ra đó làm gì, ăn cơm thôi."
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn ngồi vào bàn bưng bát lên ăn cơm, giả vờ như chẳng có gì xảy ra.
"Anh Hanh nấu ngon quá, ngon hơn cả ngoài hàng mấy trăm lần!"
Điền Chính Quốc khen thật lòng, cậu thật sự rất thích đồ ăn Kim Thái Hanh nấu.
Bình thường chỉ ăn được một bát, nhưng hễ là cơm Kim Thái Hanh nấu thì cậu có thể chén liền hai bát to.
Nhưng Kim Thái Hanh không cho cậu ăn nhiều, vì theo y học cổ truyền thì chỉ nên ăn no bảy phần thôi. Nên dù Điền Chính Quốc có mê món đến mấy thì cuối cùng cũng chỉ được ăn đúng một bát.
Ăn xong, Điền Chính Quốc ngồi trên ghế sofa nghịch điện thoại. Lý An Triệt nhắn tin cho cậu, than rằng Trịnh Khả Kiện vẫn cứ dửng dưng chẳng mặn mà gì với cậu bạn, rồi hỏi Điền Chính Quốc nên làm sao bây giờ.
Điền Chính Quốc nhìn tin nhắn hồi lâu mà vẫn chưa trả lời. Trong đầu cậu đang rối như tơ vò, cậu nên làm gì đây?
Lời của Trịnh Khả Kiện tối qua vẫn văng vẳng bên tai, khiến cậu băn khoăn không biết phải làm thế nào.
Không nói cho Lý An Triệt biết thì thấy có lỗi với bạn.
Nhưng nếu nói ra, cậu bạn chắc chắn sẽ càng lún sâu, thậm chí rất có thể vì xúc động mà nghỉ việc để theo Trịnh Khả Kiện rời đi.
Nếu Lý An Triệt ở lại Kinh Nam, dưới sự bảo bọc của ba mẹ thì vẫn sẽ sống ung dung như một cậu ấm chẳng phải lo cơm áo. Nhưng một khi rời khỏi đây, Trịnh Khả Kiện chẳng thể cho cậu ấy điều gì, và lúc đó cậu chàng sẽ phải bắt đầu lo toan từng miếng ăn chỗ ở trong cuộc sống.
Tình yêu nhìn bề ngoài thì đẹp đẽ, lung linh là thế, nhưng một khi bị hiện thực va vào, nó sẽ cởi bỏ lớp áo hào nhoáng ấy rồi biến thành chiếc lồng giam trói buộc.
Điền Chính Quốc hiểu rõ đạo lý này, vì thế trong lòng cậu mới rối bời không thông.
Lý trí thì nghiêng về phía Trịnh Khả Kiện, nhưng tình cảm lại không nỡ để Lý An Triệt buồn lòng, thế nên cậu chỉ có thể rơi vào thế tiến không được mà lùi cũng không xong.
Cậu cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại cho đến khi một cái bóng đổ xuống bên cạnh, Điền Chính Quốc mới ngẩng đầu lên.
"Sao anh cứ nhìn em thế?"
Kim Thái Hanh nhắc nhở: "Chẳng phải em còn nợ anh một lời giải thích sao?"
Anh vẫn còn nhớ chuyện đó hả?
Điền Chính Quốc bắt đầu ra vẻ, khoanh tay hừ lạnh một tiếng: "Tối qua em đã định giải thích rồi đấy chứ, là ai không cho em nói còn bắt em im lặng nữa? Giờ lại muốn nghe à? Xin lỗi nhé, giờ em không muốn nói nữa rồi."
Lúc này cậu chỉ muốn giở chút tính khí trẻ con, ai bảo hôm qua Kim Thái Hanh quá đáng tới mức chơi cậu tận năm lần. Đây chính là bài học cho anh.
Theo lẽ thường, lúc này đáng lẽ Kim Thái Hanh phải dỗ dành cậu, năn nỉ ỉ ôi đòi cậu nói ra mới phải.
Sau đó, Điền Chính Quốc sẽ tiếp tục làm bộ làm tịch, giả vờ miễn cưỡng mà nói ra, như thế thì cậu sẽ dễ dàng nắm thóp được Kim Thái Hanh, giành lấy thế chủ động.
Nhưng Kim Thái Hanh lại là kiểu người chẳng bao giờ chơi theo bài bản. Anh chỉ khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng nói: "Ồ, vậy đợi đến khi nào em muốn nói thì hãy nói."
"...?"
Cậu đã chuẩn bị kỹ càng để được giãi bày với anh rồi, thế mà giờ anh lại không muốn nghe nữa là sao?
Cuối cùng là Kim Thái Hanh có để tâm đến cậu không vậy?
Không được, anh không muốn nghe, thì cậu lại càng phải nói cho bằng được.
Thế là Điền Chính Quốc kể tuốt tuồn tuột kế hoạch với Lý An Triệt ra, rồi thuật lại chi tiết cuộc trò chuyện tối qua giữa cậu với Trịnh Khả Kiện.
Nói xong, Điền Chính Quốc liền thấy hối hận. Cậu cảm giác mình lại bị Kim Thái Hanh nắm thóp, mắc mưu rồi.
Cái tên cáo già này mưu mô như vậy, mình sao chơi lại anh ấy được chứ?
Giận dỗi một lúc, Điền Chính Quốc lại bắt đầu hỏi xin lời khuyên: "Anh Hanh, nếu là anh thì anh sẽ chọn sao?"
Khi một người không thể tự nghĩ thông được vấn đề, thì tốt nhất nên hỏi ý kiến của người khác. Biết đâu từ góc nhìn khác, họ lại đưa ra được hướng đi mới, giúp bản thân không còn quá rối rắm.
Kim Thái Hanh im lặng một lát rồi chậm rãi nói: "Chuyện của bạn em, anh không tiện đánh giá, vì mỗi người đều có cách nghĩ khác nhau. Anh chỉ muốn nói với em là đừng thay người khác đưa ra lựa chọn, đó là cuộc đời của họ."
Không thay người khác đưa ra lựa chọn, vậy chẳng phải là đứng ngoài cuộc khoanh tay làm ngơ sao?
Nếu là người khác, có lẽ Điền Chính Quốc thật sự có thể thờ ơ như thế, dù sao cậu cũng đâu rảnh rỗi tới mức phải lo chuyện nhà người ta.
Nhưng Lý An Triệt là người bạn thân nhất của cậu, nên cậu không thể nào làm ngơ nhìn mà không quan tâm được.
Trong suốt hai mươi năm cuộc đời, ngoài ba mẹ ra, Lý An Triệt là người đối xử tốt nhất với cậu.
Hồi năm nhất đại học, lúc đang quân sự, Điền Chính Quốc bị viêm ruột thừa cấp tính, chính Lý An Triệt đã cõng cậu từ trên lầu xuống để đưa đến bệnh viện. Ân tình đó, Điền Chính Quốc sẽ ghi nhớ suốt đời.
Kim Thái Hanh nói chuyện thì hay dùng kiểu diễn đạt cao siêu, khiến Điền Chính Quốc phải ngẫm một lúc mới tiêu hóa được, rồi cậu hỏi: "Vậy em nên làm gì bây giờ?"
"Nếu em thực sự quan tâm đến cậu ấy thì hãy trả lại quyền lựa chọn cho cậu ấy, để cậu ấy tự quyết định con đường mình muốn đi. Như vậy, dù sau này có chuyện gì xảy ra thì cậu ấy cũng không phải hối tiếc."
Lời nói của Kim Thái Hanh có lúc rất khó ưa, nhưng cũng có lúc lại khiến người ta như được khai sáng.
Đúng vậy, bất kể kết quả ra sao thì người quyết định vẫn nên là Lý An Triệt, chứ không phải thay cậu ấy lựa chọn con đường đời của mình.
Bọn họ đều không nên sa vào cái vòng luẩn quẩn mang tên 'tớ/anh làm vậy là vì tốt cho cậu/em.'
Điền Chính Quốc đột nhiên đứng bật dậy, khí thế hừng hực như ra trận: "Anh Hanh, em hiểu rồi! Em sẽ đi nói với An An để cậu ấy tự chọn lựa."
Cậu hùng dũng bước ra cửa, bắt đầu mặc áo khoác chuẩn bị đi. Kim Thái Hanh chỉ biết xoa trán, thở dài một hơi: "Bây giờ em đi luôn à?"
Điền Chính Quốc như chợt nhớ ra điều gì bèn quay lại chụt một cái lên má anh, cười nói: "Cảm ơn anh Hanh nha!"
Kim Thái Hanh lập tức thấy hối hận sâu sắc, đây chẳng phải là tự đào hố chôn mình sao?
"Không cần phải gấp thế, hôm nay là ngày trong tuần, bạn em chắc đang đi làm rồi."
"Không sao, em sẽ tới tận công ty tìm cậu ấy."
Vừa mở cửa bước ra, Điền Chính Quốc liền thấy có một cô xinh đẹp đeo kính đang đứng trước cửa nhà Kim Thái Hanh.
Người phụ nữ đứng ngoài cửa ăn mặc chỉnh tề, phong thái đoan trang, toát lên khí chất thanh lịch như một nữ giáo sư đại học.
Bùi Thư Thần thấy một người lạ mặt liền hơi hoảng, lắp bắp nói: "Xin lỗi, cô vào nhầm nhà rồi."
Nhưng vừa quay đi, bà lại sực nhớ: Không đúng, đây đúng là nhà con trai mình mà!
Thế là bà quay lại nhìn Điền Chính Quốc hỏi: "Con là ai thế? Trông có vẻ quen quen, hình như chúng ta từng gặp ở đâu rồi phải không?"
Điền Chính Quốc làm gì quen người phụ nữ trước mặt, cậu quay đầu nhìn về phía Kim Thái Hanh. Anh bước tới, mở miệng gọi: "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"
Điền Chính Quốc chết trân tại chỗ.
Bùi Thư Thần đưa hộp đồ ăn trên tay cho Kim Thái Hanh xem, nói: "Nhân dịp nghỉ lễ mẹ làm ít sủi cảo mang cho con nè."
"Không phải hôm nay con đi làm à? Sao lại ở nhà? Mẹ còn định làm cô gái ốc sên đến dọn dẹp phòng cho con cơ đấy, ai ngờ bị bắt gặp luôn, hết bất ngờ rồi."
"Hôm nay con nghỉ phép." Kim Thái Hanh nói rồi đi ngang qua Điền Chính Quốc nhận hộp đồ ăn từ Bùi Thư Thần.
Ánh mắt Bùi Thư Thần lại lần nữa dừng lên người Điền Chính Quốc, mỉm cười trìu mến: "Đứa nhỏ này là ai đây? Trông yêu quá."
Điền Chính Quốc há miệng mà không thốt nên lời, cậu thật sự không ngờ lại chạm mặt người nhà của Kim Thái Hanh, mà còn là mẹ ruột anh nữa.
Cậu nên nói gì bây giờ? Đầu óc Điền Chính Quốc lập tức rối tung.
Làm nghề như bọn họ, điều tối kỵ nhất chính là dính dáng đến người nhà.
Kim Thái Hanh giới thiệu: "Mẹ, đây là bạn trai của con, tên em ấy là Điền Chính Quốc."
Nghe Kim Thái Hanh giới thiệu xong, Điền Chính Quốc chỉ có thể cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, lí nhí nói: "C-on chào cô ạ."
"Chào con, cô là mẹ của Kim Thái Hanh, cô là Bùi Thư Thần." Bùi Thư Thần vừa nói vừa kéo tay Điền Chính Quốc vào nhà: "Đừng vội đi mà, vào đây ngồi nói chuyện với cô một chút nhé!"
"Dạ... vâng ạ..."
Sau khi cậu ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa, Bùi Thư Thần chăm chú quan sát cậu rồi hỏi:
"Bé Quốc, con bao nhiêu tuổi rồi?"
Lần đầu tiên ra mắt phụ huynh, Điền Chính Quốc căng thẳng đến mức xoa tay liên tục, nhỏ giọng đáp: "Dạ... hai mươi ạ."
"Hai mươi á?" Bùi Thư Thần ngạc nhiên: "Con trai à, con đúng là trâu già gặm cỏ non đấy."
"Bé nhà người ta mới hai mươi thôi à?"
Kim Thái Hanh đi tới đặt tách trà xuống bàn, nhắc: "Cô Bùi, xin mẹ dùng từ cẩn thận."
Cô Bùi bật cười ha hả, rồi bắt đầu kể tội anh con trai: "Bảo sao gần đây bảo con đi xem mắt mà cứ thoái thác hoài, thì ra là đã giấu kỹ người yêu trong nhà rồi."
"Đã đẹp lại ngoan ngoãn thế này, sao không đưa về cho mẹ xem sớm hơn chứ? Hừ, hôm nay mà mẹ không chặn được tận cửa, thì con định bao giờ mới chịu để mẹ biết hả?"
"Con cứ giấu giấu diếm diếm, làm như mẹ sẽ phản đối không bằng, từ khi nào mẹ không ủng hộ con chứ?"
Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, nói: "Bọn con mới quen nhau chưa lâu, chưa có dịp để nói."
"Mẹ, mẹ kiềm chế một chút đi, đừng dọa em ấy."
"Bộ nhìn mẹ không đẹp à? Sao lại dọa bé Quốc chứ?"
Điền Chính Quốc nhanh nhảu chen lời, tranh thủ nịnh luôn một câu: "Cô đẹp lắm luôn ạ, nhìn không giống mẹ anh Hanh chút nào, giống chị gái hơn ạ."
Không có người phụ nữ nào không thích nghe lời ngọt ngào, Bùi Thư Thần bật cười nói: "Bé Quốc khéo miệng thật đấy, cô thích con rồi đó."
"Nào, bé Quốc, đừng để ý đến nó nữa, vào đây trò chuyện với cô đi."
Bùi Thư Thư Thần và Kim Thái Hanh đúng là hai kiểu người trái ngược: một người thì hoạt bát nhiệt tình, còn người kia lại trầm lặng chán ngắt.
Bùi Thư Thần muốn nói chuyện gì, Điền Chính Quốc thật sự chẳng đoán nổi.
Chỉ cần nghĩ đến mấy màn hỏi cung khi ra mắt phụ huynh thường thấy, là cậu đã cảm thấy mình muốn choáng đến nơi.
Nếu bà hỏi kiểu tra lý lịch của cậu, thì cậu biết trả lời sao đây?
Nói thật hết à...?
Điền Chính Quốc bắt đầu cảm thấy lo lắng, nhưng may mà Bùi Thư Thần là người trí thức, EQ cũng cao, rất biết giữ khoảng cách và ranh giới. Bà không hỏi gì liên quan đến đời tư của cậu mà chỉ kể vài chuyện về Kim Thái Hanh.
Nói chuyện với Bùi Thư Thần thật sự rất dễ chịu, hoàn toàn không có áp lực gì, chỉ là trò chuyện vu vơ nên không khiến người ta thấy bị làm khó hay muốn né tránh.
Tán gẫu một lúc, Bùi Thư Thần bỗng mỉm cười mời cậu: "Vài hôm nữa là sinh nhật của cô, bé Quốc có thể đến ăn mừng với cô không?"
Điền Chính Quốc không nghĩ ngợi nhiều liền gật đầu đồng ý. Cậu nghĩ bụng, chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, chắc chắn mình xoay được.
Bùi Thư Thần nghe vậy liền vui vẻ nói tiếp: "Vừa hay hôm đó Tiểu Kỳ cũng rảnh, cả nhà mình cùng ăn một bữa nhé?"
Điền Chính Quốc: "...?"
Tiểu Kỳ là ai vậy?
Cái tên nghe lạ quá trời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com