34
🦦
Ăn uống trong ký túc xá khác hẳn với bên ngoài, không cần giữ hình tượng gì cả, thế nên Bạch Thừa Duẫn và Trần Khởi rất nhanh đã "quẩy" tưng bừng.
Điền Chính Quốc cũng uống một ít bia.
Kim Thái Hanh chắc đã đoán trước cậu sẽ không nhịn được mà uống, lại biết tửu lượng của cậu không tốt, nên cố ý mua loại bia có độ cồn thấp.
Nhưng không ngờ Điền Chính Quốc bị Bạch Thừa Duẫn kích động uống thêm hai lon, thành ra mặt cậu bắt đầu đỏ lên.
Trần Khởi tỏ ra ân cần, còn chủ động bóc một con tôm sú đưa cho Điền Chính Quốc : "Quốc Tử, cậu phải ăn nhiều vào, dạo này học hành vất vả quá nên gầy hẳn đi rồi, sắp đuổi kịp vóc dáng nhỏ bé của Diệp Thành luôn rồi đấy."
Điền Chính Quốc nghe vậy, còn chưa kịp phản bác thì đã nghe thấy giọng Kim Thái Hanh vang lên: "Cậu ăn phần của mình đi, vóc dáng của cậu ấy bây giờ là vừa đẹp rồi."
"???"
Điền Chính Quốc ngơ ngác.
Anh trai này rõ ràng lúc nãy ở bên ngoài đâu có nói như vậy.
Trần Khởi dù có không đứng đắn đến đâu cũng không dám đùa giỡn trước mặt Kim Thái Hanh . Nghe anh nói vậy, cậu ta lập tức cười hì hì sửa lời: "Đúng đúng đúng, Hanh ca nói không sai, vóc dáng của Quốc Tử bây giờ vừa đẹp. Nhìn xem, eo cậu ấy chỉ cần một cánh tay là có thể ôm trọn rồi."
"Cậu ôm thử rồi à?"
Kim Thái Hanh hỏi với vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt lại có chút trầm xuống.
"Em? Chưa mà, em chỉ ước lượng thôi." Trần Khởi cười gượng, còn giơ hai tay lên làm động tác đo lường, "Mắt nhìn số đo của em chuẩn lắm đó."
"Tôi muốn kiểm chứng xem cậu nhìn có chuẩn không."
Kim Thái Hanh nói rất nghiêm túc, rồi quay sang nhìn Điền Chính Quốc , như thể đang hỏi ý kiến cậu.
Bạch Thừa Duẫn nghe vậy không nhịn được bật cười: "Lão Kim , cậu đúng là thực hành triệt để câu 'Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý' nhỉ."
Điền Chính Quốc ngơ ngác, nhất thời chưa kịp phản ứng. May mà Trần Khởi tốt bụng nhắc nhở: "Hanh ca nói là muốn ôm thử eo cậu xem có vừa một cánh tay không đó."
Nghe vậy, Điền Chính Quốc vốn đang ngà ngà say cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức đứng lên, rất tự nhiên và hào phóng nói: "Vậy xem thử có chuẩn không đi."
Có được sự cho phép của cậu, Kim Thái Hanh liền tiến lại gần, đưa tay ôm lấy eo cậu.
Điền Chính Quốc vốn nghĩ bị ôm một cái thì có gì to tát đâu, nhưng không ngờ khí thế của Kim Thái Hanh quá mức mạnh mẽ. Khoảnh khắc bị anh ôm vào lòng, cậu cảm giác như cả người đều bị bao phủ bởi hơi thở của đối phương, cơ thể bị giam chặt đến mức không thể giãy ra được.
Thậm chí ngay cả nhịp thở cũng như bị anh điều khiển, hít vào hay thở ra đều toàn là mùi hương nhàn nhạt trên người anh.
Cánh tay đang ôm lấy eo cậu mạnh mẽ và có lực, dù cách một lớp quần áo nhưng vẫn như thể có thể cảm nhận được hơi ấm từ da thịt đối phương. Nơi bị ôm chặt ấy nóng rực lên, làm cả eo cậu bỗng nhiên mất hết sức lực, có cảm giác muốn mềm nhũn ngã vào lòng anh.
Chưa từng có cảm giác này bao giờ, Điền Chính Quốc đỏ bừng cả mặt.
Không lẽ cậu chỉ vì bị ôm eo mà đã mềm nhũn chân rồi sao?
Không thể nào?
Ngay khi cậu còn đang hoang mang, Kim Thái Hanh cuối cùng cũng buông tay.
Ngay lập tức, Điền Chính Quốc cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, vội ngồi trở lại ghế, cả người trông có chút ngơ ngác.
So với phản ứng mặt đỏ tai hồng của cậu, Kim Thái Hanh thì vẫn điềm nhiên như không. Chỉ là sau khi buông tay, anh liền cầm lấy lon bia, ngửa đầu uống một ngụm lớn.
"Hanh ca, sao rồi? Em ước lượng có chuẩn không?"
Trần Khởi không chờ được, tò mò hỏi.
Yết hầu của Kim Thái Hanh khẽ chuyển động, sau đó chỉ hờ hững phát ra một tiếng: "Ừm."
Bạch Thừa Duẫn cũng bắt đầu háo hức: "Chuẩn đến thế à? Anh cũng muốn ôm thử xem sao."
Thế nhưng anh ta còn chưa kịp vươn tay thì đã nghe thấy Kim Thái Hanh lạnh giọng: "Ôm cái gì mà ôm? Ăn no rảnh rỗi quá à?"
Bạch Thừa Duẫn nghe vậy lập tức nhảy dựng lên: "Đừng có nói linh tinh, tôi còn chưa ăn no đâu!"
Nói xong, anh ta lại tiếp tục bóc tôm.
Kim Thái Hanh cũng đeo găng tay dùng một lần để bóc tôm, nhưng anh không ăn mà đặt tôm đã bóc vào hộp cơm trước mặt Điền Chính Quốc .
"Cậu uống hơi nhiều rồi, ăn thêm chút đồ đi."
Điền Chính Quốc vẫn còn ngẩn người, một lúc sau mới ngoan ngoãn gật đầu: "Ồ."
—
Người anh công chính lại chu đáo như thế này, làm cậu có cảm giác cứ như anh đang đóng vai bạn trai của mình vậy.
Nếu không phải cậu biết rõ anh chỉ có tình cảm với nhân vật chính thụ Diệp Thành, thì lúc này chắc cậu đã nghi ngờ anh đang theo đuổi mình rồi.
"Quốc Tử, em xem em được đối xử thế nào kìa." Bạch Thừa Duẫn cũng cảm thán, "Tôi làm bạn cùng phòng với lão Kim bao năm, anh ta chưa bao giờ bóc cho tôi dù chỉ một con tôm."
Điền Chính Quốc bị lời của anh ta kéo về thực tại, bèn cười hùa theo: "Vậy chẳng phải em vừa có thêm một chuyện để khoe khoang sao?"
"Đúng đúng, em có thể khoe với cả lớp rằng hotboy của trường S bóc tôm cho em ăn."
Bạch Thừa Duẫn cười ha ha phụ họa.
Trần Khởi đầy hâm mộ: "Em cũng muốn có cái để khoe như vậy."
Nhưng Kim Thái Hanh vô tình từ chối: "Tự bóc đi."
Trần Khởi chỉ biết than thở, ai bảo cậu ta không đẹp trai bằng Điền Chính Quốc chứ.
Điền Chính Quốc nhìn thoáng qua, phát hiện Kim Thái Hanh trong chốc lát đã bóc cho cậu một đống tôm, liền vội lên tiếng ngăn lại: "Hanh ca, anh đừng bóc nữa, em ăn không hết đâu."
Nói rồi, cậu vội vàng gắp mấy con tôm đã bóc bỏ vào hộp cơm của Kim Thái Hanh.
Nhìn hai người họ tương tác thân thiết đến mức không thèm để ý đến ai khác, Bạch Thừa Duẫn tiện miệng trêu chọc: "Ôi chao, không biết còn tưởng hai cậu là cặp đôi đang yêu nhau đấy."
Kim Thái Hanh nghe vậy không nói gì, nhưng Điền Chính Quốc thì vội vàng xua tay, cuống quýt thanh minh: "Anh Duẫn, mấy lời như thế này không thể tùy tiện nói đùa đâu! Em với anh Hanh chỉ là quan hệ anh em khóa trên khóa dưới bình thường thôi!"
—
Trong nguyên tác, nguyên chủ đã theo đuổi nhân vật chính thụ thê thảm đến mức nào rồi. Giờ nếu cậu còn để bản thân dính tin đồn với nhân vật chính công nữa, e rằng kết cục sẽ còn bi đát hơn.
Trải qua một lần chết, cậu thực sự không muốn sớm bạc mệnh thêm lần nữa.
Vì quá hoảng hốt nên Điền Chính Quốc không nhận ra sắc mặt Kim Thái Hanh lúc này có chút khó coi.
Bạch Thừa Duẫn lại tiếp tục nói: "Em đừng căng thẳng thế, bọn anh đều biết giữa cậu và lão Kim chẳng có gì cả. Hơn nữa, anh nghĩ em cũng không phải gu của lão Kim đâu."
Kim Thái Hanh khẽ liếc mắt, hờ hững hỏi: "Cậu biết tôi thích kiểu người nào à?"
Bạch Thừa Duẫn cười gian xảo: "Dựa trên kinh nghiệm quan sát nhiều năm của tôi, cậu thích người học giỏi, có ngoại hình dễ thương, ngoan ngoãn nghe lời."
Nghe đến đây, mắt Điền Chính Quốc sáng rực.
Hay lắm, lời này chẳng phải đang ám chỉ Diệp Thành sao?
Quả nhiên là duyên phận trời định giữa nhân vật chính công và nhân vật chính thụ mà!
Trần Khởi hiển nhiên cũng nghĩ giống cậu, lập tức buột miệng: "Anh Duẫn, anh vừa nói chẳng phải chính là Diệp Thành bên khoa Ngoại ngữ sao? Cậu ấy hoàn toàn phù hợp với mấy tiêu chí này mà!"
"Đúng vậy, tôi quan sát cả trường bao lâu nay, người phù hợp nhất với những tiêu chí đó chỉ có mỗi Diệp Thành thôi."
Nếu không phải vì vậy, anh ta đã chẳng có ý định tác hợp hai người họ.
Chỉ là Kim Thái Hanh hiện tại có vẻ chưa muốn yêu đương, nên anh ta cũng đành gác lại chuyện này.
Điền Chính Quốc dù đã uống chút bia, đầu óc không còn được tỉnh táo như bình thường, nhưng vào thời khắc quan trọng này, cậu vẫn biết mình phải nói tốt cho Diệp Thành, như vậy mới nhanh chóng tác hợp được hai nhân vật chính.
"Diệp Thành thực sự rất phù hợp với tiêu chuẩn của anh Hanh đấy! Cậu ấy học giỏi cực kỳ, ngoại ngữ lưu loát, ngoại hình đẹp, tính cách lại siêu tốt, không có thói hư tật xấu gì, đúng chuẩn ngoan ngoãn luôn."
Thật ra, Điền Chính Quốc cũng chưa từng nghe Diệp Thành nói ngoại ngữ, tất cả những điều này đều là đọc từ nguyên tác mà ra.
Bạch Thừa Duẫn kinh ngạc hỏi: "Sao em biết rõ thế?"
Điền Chính Quốc giật mình, nhận ra mình lỡ lời, còn đang vắt óc nghĩ cách lấp li.ếm thì Trần Khởi đã nhanh nhảu đỡ lời giúp cậu: "Anh Duẫn, anh quên rồi à? Trước đây Quốc Tử từng theo đuổi Diệp Thành, biết mấy chuyện này cũng là điều đương nhiên thôi."
"À đúng rồi, anh nhớ ra rồi! Quốc Tử cũng thích kiểu người ngoan ngoãn như vậy."
Bạch Thừa Duẫn gật gù nhớ lại.
Điền Chính Quốc không ngờ chuyện lại quay về mình, đành gượng cười đáp: "Trước đây đúng là từng có chút cảm tình, nhưng giờ chỉ là quá khứ thôi."
"Sao lại thành quá khứ rồi?" Bạch Thừa Duẫn và Trần Khởi đồng thanh hỏi.
"Em nghe nói cậu ấy rất khó theo đuổi. Em cảm thấy bản thân không có cơ hội, nên quyết định từ bỏ."
Điền Chính Quốc thấy cần phải làm rõ chuyện này trước mặt nhân vật chính công, tránh để đối phương hiểu lầm cậu vẫn còn để ý đến nhân vật chính thụ.
Hơn nữa, để họ tin rằng cậu thực sự đã từ bỏ, cậu còn cố gắng bày ra vẻ mặt tiếc nuối, đau khổ như thể bị ép buộc phải buông tay vậy.
Bạch Thừa Duẫn và Trần Khởi đều biết Diệp Thành có rất nhiều người theo đuổi, nhưng cậu ấy trước nay chưa từng chấp nhận lời tỏ tình của ai, giống như Kim Thái Hanh vậy. Nghĩ đến đây, bọn họ cũng cảm thấy điều Điền Chính Quốc nói rất hợp lý.
Thế là cả hai nhanh chóng hiểu được nỗi khổ trong lòng cậu.
"Thôi được rồi, đừng nhắc đến chuyện này nữa, chúng ta nói chuyện vui vẻ hơn đi."
Bạch Thừa Duẫn sợ càng nói, Điền Chính Quốc sẽ càng buồn, bèn nhanh chóng đổi chủ đề.
Để chọc cho Điền Chính Quốc vui, Bạch Thừa Duẫn chia sẻ mấy tin đồn hot gần đây trong trường, tiện thể kể luôn chuyện đào hoa rắc rối của Kim Thái Hanh .
Nghe nói mấy hôm trước có một cô gái mời mãi mà không rủ được Kim Thái Hanh đi chơi, cuối cùng cô ấy quyết định chơi lớn, chặn người ngay trước cửa lớp, trước mặt toàn bộ bạn cùng lớp mà tỏ tình với nam thần của mình.
Kết quả là bị nam thần từ chối thẳng thừng, ôm trái tim tan vỡ chạy đi khóc lóc.
Bạch Thừa Duẫn kể chuyện đầy cảm xúc, không quên lên án Kim Thái Hanh : "Cái con người lạnh lùng vô tình này, chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc nào! Từ chối cũng không thể uyển chuyển hơn chút à?"
Kim Thái Hanh thản nhiên đáp: "Từ chối uyển chuyển chỉ làm người ta tưởng là còn hy vọng."
Bạch Thừa Duẫn tiếp tục nói: "Nhưng ít nhất cũng phải quan tâm đến cảm xúc của người ta chứ, bị từ chối ngay trước mặt bao nhiêu người thế, xấu hổ biết bao!"
Kim Thái Hanh vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt: "Không phải vợ tôi, tại sao tôi phải quan tâm nhiều như vậy?"
"Mọi người xem đi, công tử Kim của chúng ta thật là vô tình vô nghĩa!" Bạch Thừa Duẫn cười hề hề, dáng vẻ chẳng khác gì một ông thầy kể chuyện.
Kim Thái Hanh : "..."
—
Ăn xong bữa tối, đã hơn mười giờ rưỡi, Bạch Thừa Duẫn và Trần Khởi tự biết mình vừa được ăn chực, liền chủ động dọn dẹp sạch sẽ, tiện tay mang rác xuống dưới lầu vứt đi.
Chẳng mấy chốc, trong ký túc xá chỉ còn lại Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh.
"Say rồi à?"
Kim Thái Hanh thấy cậu ngồi trên ghế, đầu cúi thấp, không nhúc nhích, bèn lên tiếng hỏi.
Điền Chính Quốc lắc đầu, ngước mắt nhìn anh: "Không say, chỉ hơi chóng mặt."
"Thế là uống nhiều rồi. Có muốn nằm lên giường nghỉ một lát không?" Kim Thái Hanh chỉ về phía giường mình.
Điền Chính Quốc vẫn lắc đầu: "Em không sao, ngồi một lúc là ổn."
Kim Thái Hanh cũng không ép, chỉ im lặng nhìn cậu.
Điền Chính Quốc cảm thấy bầu không khí quá tĩnh lặng, đầu óc vốn đã mơ màng vì bia lại càng thêm mơ hồ, suýt chút nữa ngủ gục thì bất ngờ nghe thấy giọng nói trầm thấp bên tai.
"Đừng nghe Bạch Thừa Duẫn nói linh tinh."
Điền Chính Quốc bị câu này làm cho giật mình, tỉnh táo lại đôi chút, không còn gục xuống ngủ mất nữa.
"Hả?"
Thấy cậu chưa hiểu ý mình, Kim Thái Hanh nghiêng người tới gần hơn, chậm rãi giải thích: "Kiểu người anh thích, không phải như cậu ta nói."
Thì ra là chuyện này.
Điền Chính Quốc hiểu rõ, dù Kim Thái Hanh có nói gì đi nữa, thì cuối cùng anh cũng sẽ chọn người có kiểu như Diệp Thành thôi.
Nhưng vào lúc này, nhờ có hơi men trong người, Điền Chính Quốc cười hỏi: "Thế anh Hanh thích kiểu người thế nào?"
Kim Thái Hanh nhìn cậu, vẻ mặt có vẻ hờ hững, nhưng giọng điệu lại rất nghiêm túc: "Là người thú vị."
"Thú vị?"
Câu trả lời này mơ hồ quá nhỉ?
Nhưng Điền Chính Quốc cũng chẳng quan tâm lắm, vì cậu đã biết rõ vợ tương lai của Kim Thái Hanh là ai rồi. Thế nên bất kể anh ta nói thích kiểu người nào, cậu cũng chẳng thấy bất ngờ.
"Ừ, ở bên một người như thế thì sẽ không bao giờ thấy chán."
Kim Thái Hanh vẫn chăm chú nhìn cậu.
"Ừ, thế thì tốt rồi."
Não bộ Điền Chính Quốc bắt đầu rối loạn, tai ù đi, nghe chẳng rõ nữa, chỉ là phản xạ có điều kiện mà đáp lời Kim Thái Hanh thôi.
Rồi ngay khi cậu sắp thiếp đi lần nữa, giọng nói trầm thấp của Kim Thái Hanh lại vang lên ngay sát tai: "Còn một chuyện nữa anh muốn nói rõ với cậu."
"Chuyện gì?"
Điền Chính Quốc cố gắng gượng tỉnh táo, nâng mí mắt nặng trĩu lên nhìn đàn anh trước mặt.
Và rồi cậu thấy Kim Thái Hanh nghiêm túc mở miệng: "Anh với Diệp Thành không giống nhau. Anh không khó theo đuổi đâu."
Điền Chính Quốc : "???"
Kim Thái Hanh : "Thật đấy."
Điền Chính Quốc : "...Ồ."
—
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com