Chap 20: Houston, we have an invitation
Thiều Bảo Trâm có nhiều khi làm em hạnh phúc vô cùng.
Nghe tin em và Bảo Trâm lại hẹn hò, người khóc ngất không phải bác sĩ Tóc Tiên, không phải gia đình Bảo Trâm, không phải Ngọc Phước mà là con gái của chúng em. Yiyi giãy nảy không chịu tin việc đó là sự thật, dù chúng em đã chọn một ngày trước ngày Cá tháng tư để thú nhận.
Hôm đó, Bảo Trâm bắt đầu bằng việc mua kem cho Yiyi vào bữa tối. Bảo Trâm mua rất nhiều, em cũng ăn ké của Yiyi một hộp. Thấy em ngồi múc kem ăn khí thế, Yiyi bỏ hộp kem tới ôm cổ em.
"Yiyi thương mẹ Tiểu My lắm."
Em nhăn nhó liếc nhìn Yiyi, cả nhà đều ngồi thinh lặng chờ nghe xem tiếp theo con bé sẽ nói gì.
"Mẹ Bảo Trâm có tiền mua nhiều kem như vậy mà chỉ cho mẹ Tiểu My tiền lẻ để đi hẹn hò."
Có lẽ Yiyi vẫn nhớ ngày em than không có tiền để đi hẹn hò rồi sau đó Bảo Trâm móc túi cho em mấy đồng tiền lẻ. Bảo Trâm ngồi cạnh em thoải mái cười, chị vuốt tóc Yiyi rồi nói:
"Từ nay mẹ sẽ không cho mẹ Tiểu My tiền nữa nhé."
Yiyi chưa gì đã xịu mặt xuống, Bảo Trâm cầm lấy tay em:
"Mẹ dẫn mẹ Tiểu My đi hẹn hò là được mà."
Em đã nhìn thấy rồi, Lê Thy Ngọc nắm lấy khăn bàn giả vờ nôn ọe. Em thương Thy Ngọc nhiều hơn giận, nếu thấy cô ấy tình cảm với bạn gái thì em cũng sẽ buồn nôn thôi.
Yiyi nói:
"Người yêu nhau mới hẹn hò với nhau, mẹ có yêu mẹ Tiểu My đâu."
Bảo Trâm trả lời Yiyi mà không ngại ngùng chút nào:
"Mẹ yêu mà. Yêu nhiều lắm. Yêu từ lâu rồi."
Yiyi mếu máo:
"Mẹ đừng nói dối con! Mẹ từng nói mẹ Tiểu My không có gì đáng yêu cả, nếu như loài người bị thiên thạch đâm phải như khủng long, trái đất chỉ còn một mình mẹ Tiểu My thì mẹ cũng không yêu mẹ Tiểu My."
Mọi người cười òa, chỉ riêng em câm nín. Bảo Trâm phải chứng minh tấm lòng mình với Yiyi bằng cách kể ra một ngàn lý do để yêu em.
Mỗi ngày Bảo Trâm lại kể ra một ít lý do đủ để làm em thỏa mãn và Lê Thy Ngọc giống như bị ngộ độc thực phẩm: mẹ Tiểu My rất dễ thương, mẹ Tiểu My không thù dai, mẹ Tiểu My thích xem phim hoạt hình, mẹ Tiểu My như thế này, mẹ Tiểu My như thế nọ. Em tin Bảo Trâm thật lòng nghĩ vậy, bởi vì em cũng cảm thấy hình như mình đang được cưng chiều.
Lại là Lê Thy Ngọc cười hềnh hệch bảo em rằng ngồi đợi mốc meo đến ba mươi tuổi, cái tuổi cân phải đi chiều chuộng người khác rồi mới được cưng chiều, đúng là nỗi buồn mang tầm nhân loại. Bảo Trâm nhân tiện đó hất mặt lên trời nói với Thy Ngọc rằng vì đến ba mươi tuổi mà Tiểu My chưa được ai cưng chiều nên chị càng phải cưng chiều nhiều hơn để bù đắp lại.
Đương nhiên cưng chiều của Bảo Trâm cho em không có nghĩa như Đồng Ánh Quỳnh với Minh Hằng, cũng không giống cưng chiều mà chị Ái Phương nhận được từ "mẹ đường" Bùi Lan Hương. Chúng em vẫn chia đôi tiền vé xem phim, vẫn giành giật nhau một chiếc ghế trong phòng trực của khoa Nhi, vẫn nhắn cho nhau mấy tin nhắn trời ơi đất hỡi theo như nhận xét của đa số mọi người vào nửa đêm, nhưng em có cảm giác rất rõ ràng rằngBảo Trâm đang thoải mái yêu đương mà không hề lo lắng điều gì cả. Có thể trước đây Bảo Trâm có quá nhiều thứ để cân nhắc mỗi khi hẹn hò, như là chuyện lỡ như đi trong bệnh viện sẽ gặp viện phó, chuyện không biết bao giờ bác sĩ Tóc Tiên sẽ về, và cả chuyện em lẽo đẽo bám theo chị làm chị phiền nhưng không bám theo chị nữa thì chị sẽ thấy thiếu thốn đến mức phải chủ động nhắn tin.
Mùa hè đã tới, Bảo Trâm chuyển đa số ca trực ban đêm sang ban ngày. Năm giờ chiều mỗi ngày, sau khi Bảo Trâm cởi áo blouse để mặc áo sơ mi như một người bình thường thì chúng em lại có thể hớn hở dắt nhau ra khỏi bệnh viện. Yiyi vẫn chưa đồng tình với một ngàn lý do của Bảo Trâm, con bé nhất định giận dỗi không theo chúng em đến rạp chiếu phim nữa. Chúng em tặc lưỡi bỏ qua, thôi thì con bé cũng là con gái nhà người ta, sau này lớn lên lại gả cho một nhà người ta khác.
Thật ra thì không có Yiyi, việc hẹn hò của chúng em trở nên người lớn hơn nhiều. Sau buổi xem phim còn có thể cùng nhau đi dạo, đi uống, đi đến những nơi chỉ có người lớn mới được phép đi.
--
Bác sĩ Tóc Tiên trở thành phó khoa trẻ tuổi nhất trong lịch sử bệnh viện, gia đình cô ấy tổ chức tiệc mừng rất lớn. Cả khoa Nhi trừ những người gặp lịch trực đều được mời, mọi người nhìn em ái ngại. Bác sĩ Tóc Tiên đương nhiên không mời em, thiệp mời chỉ viết tên của Bảo Trâm cùng dấu chấm hết trong khi thiệp mời của Ngọc Phước lại có thêm một dấu cộng nho nhỏ đằng sau. Em liếc tấm thiệp trắng muốt in nhũ vàng vài giây rồi ngồi xuống ôm đùi Bảo Trâm nhe răng cười vui vẻ. Bảo Trâm sẽ không uống rượu đề phòng trường hợp có cấp cứu đột xuất, em đi dự tiệc mà không được uống rượu thì thà ở nhà còn hơn.
Chúng em - gồm có em, Bảo Trâm, chị Vũ Ngọc Anh,
Hậu Hoàngvà Ngọc Phước đang ngôi ăn mì tương đen trong phòng thì bác sĩ Tóc Tiên bước vào. Sau mọi thủ tục chúc mừng, em vui miệng nói với Ngọc Phước rằng dù sao dấu cộng của cô ta cũng bỏ trống, hay là em điền vào chỗ trống giúp cho. Bảo Trâm cau mày bóp mạnh vào eo em, bác sĩ Tóc Tiên tròn mắt hỏi:
"Sao Tiểu My không đi với Bảo Trâm mà phải đi với Ngọc Phước?"
Em râu rĩ nói:
"Bảo Trâm được mời nguyên con, không có hàng khuyến mãi kèm theo ạ."
Eo em lại bị nhéo thêm lần nữa, em chưa kịp bỏ sang chỗ Ngọc Phước ngồi thì Bảo Trâm đã vừa vỗ vừa xoa.Bác sĩ Tóc Tiên ôm miệng nói xin lỗi, chị sơ suất quá, có lẽ đã viết thiếu chứ không hề cố ý không mời. Để bù lại, Tóc Tiên không thêm cho Bảo Trâm một dấu cộng mà viết thiệp mời riêng cho em. Buối tối, em lăn lê trên giường nhắn tin cho Bảo Trâm:
"Bác sĩ Tóc Tiên của thí chủ chấp niệm lớn quá, bần tăng sợ rằng mình sẽ bị ăn thịt mất."
Bảo Trâm ở dưới sofa nhắn tin lên cho em:
"Bác sĩ Tóc Tiên không phải của chị, nhưng chấp niệm của cô ấy là do chị tạo nên. Thôi để chị ăn thịt thay cho cô ấy, gánh bớt nghiệp chướng."
Em vừa nghe thấy tiếng chân Bảo Trâm bước lên câu thang sắt thì đã hoảng hốt phóng vèo ra ban công bằng đường cửa sổ, mãi không dám chui vào.
Nhận được thiệp mời rồi, đương nhiên em phải đi tới tiệc chúc mừng của bác sĩ Tóc Tiên.
Bảo Trâm cảnh báo trước cho em rằng nhà của mẹ mẹ chị và nhà của Tóc Tiên ở cùng một khu, hơn nữa cả bố mẹ bạn bè của Bảo Trâm cũng sẽ đến. Bảo Trâm báo trước cho em không phải là để khuyên em đừng đến mà chỉ để nhắc em chú ý ăn mặc. Em chọn bộ lề phục dùng đi dự tiệc khánh thành khi còn làm ở MI, Bảo Trâm trêu em hình như có tham vọng làm cô dâu. Em mặc kệ, chị cũng khoe chân dài trong bộ váy đen nghiêm chỉnh, chân em ngắn một chút nhưng không ai cấm người chân ngắn mặc váy bao giờ.
Bảo Trâm cười em mãi từ nhà em tới tận nhà bác sĩ Tóc Tiên. Em cau có nói với Bảo Trâm rằng em sẽ tài trợ cho cả hai 2 bộ váy màu cam neon và hồng neon để sau này cùng nhau mặc đi tiệc, Bảo Trâm không do dự mà dứt khoát gật đầu.
Nhà của bác sĩ Tóc Tiên nói là biệt thự mới tạm đúng, chính xác nhất thì phải gọi là lâu đài. May mắn cho em vì em là kiến trúc sư, những kiếu nhà như thế này dù em không được ở nhưng đã xây rất nhiều, em không đến nỗi trợn mắt há hốc miệng khi bước vào sân vườn ngập đèn nến.
Không chỉ nhà của Tóc Tiên, cả một khu nhà đều như nhau, đều là những tòa biệt thự.
Bảo Trâm khoác vai em đi vào, em rùng mình trước ngôi nhà màu trắng theo kiến trúc phục hưng với mấy vòm cột cao. Bảo Trâm vỗ nhẹ vào vai em, em run run nói:
"Em cảm giác mình đã thành nhân vật chính trong truyện cổ tích."
Bảo Trâm bứt một cọng tóc của em:
"Lâu đài này không thuộc sở hữu của hoàng tử đâu, hoàng tử của em sống ở cuối đường cơ. Lọ Lem vào nhầm tiệc thì đừng đánh rơi giày đấy."
Em lắc đầu:
"Không phải, là người đàn ông đánh cá và con rùa vàng. Em ra biển thả lưới, vô tình thả trúng một con rùa có cả long cung."
Thiều Bảo Trâm vừa nghe xong đã bảo rằng không muốn dự tiệc nữa. Chị một mực đòi về nhà để cắn em cho thỏa thích, dù em vẫn không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.
Bữa tiệc mừng bác sĩ Tóc Tiên lên phó khoa diễn ra rất chán chường, trừ một chi tiết thú vị là Phạm Quỳnh Anh cũng đến. Trong lúc Bảo Trâm nói chuyện với mấy người đồng nghiệp, em đứng cạnh chị ngơ ngác trước những phương pháp điều trị gì đó, Phạm Quỳnh Anh ngoắc tay em.
Em lò dò bước tới cạnh chị ta, thì ra Phạm Quỳnh Anh tranh thủ tới đây để tìm hợp đồng xây bệnh viện tư nhân cho viện trưởng sắp về hưu, cũng là mẹ của bác sĩ Tóc Tiên. Em nghe Phạm Quỳnh Anh nói vậy thì đau khổ tránh xa chị ta.
Em giải thích rằng vì bác sĩ Tóc Tiên và rất có thể là cả gia đình của cô ấy không thích em, nếu như biết rằng em có quen biết với Phạm Quỳnh Anh thì nửa tờ hợp đồng chị ta cũng sẽ không lấy được.
Phạm Quỳnh Anh cười lớn, lần đầu tiên em thấy chị ta khoe cả lúm đồng tiền. Cười chán, chị ta nheo mắt nói với em:
"Trương Tiểu My, em biết sao không? Thật ra em không quan trọng đến mức đó đâu. Dù người ta có ghét chị hay em thì chị vẫn là nhà thầu số một, chỉ cân Michelle Jang không nhúng tay vào."
Phạm Quỳnh Anh nói em không quan trọng bằng vẻ đương nhiên đến nỗi em không hề thấy tự ái chút nào. Có Phạm Quỳnh Anh, em bắt đầu nói được nhiều chuyện hơn. Chị ta nói không biết công ty nào xây nên tòa lâu đài này cho gia đình bác sĩ Tóc Tiên, nhưng ngôi nhà này đã nói hết được tính cách của chủ nhân nó.
"Trưởng giả, thích được khen ngợi, vừa muốn khoa trương vừa muốn người khác thấy mình giản dị, luôn muốn người khác làm theo ý mình."
Phạm Quỳnh Anh nói ra một tràng dài, em gật đầu đồng ý. Sẵn bàn rượu ở trước mắt, em và Phạm Quỳnh Anh chị một ly em một ly, lần lượt nói ra hết tất cả nhận xét của mình về căn biệt thự này.
Câu chuyện của chúng em thu hút khá nhiều người, hoặc là những người không thuộc ngành Y, hoặc là những nhân viên quá nhỏ bé không đủ tiền xây biệt thự nên tới nghe chuyện về biệt thự. Em và Phạm Quỳnh Anh bị vây quanh bởi một đám người, đến khi Bảo Trâm tìm tới nơi thì em đã chuyển sang giai đoạn ví von bay bổng:
"Thực ra... Chị em chúng tôi gọi kiểu nhà này là nhà châu chấu."
Em không chịu giải thích, Phạm Quỳnh Anh uống một ngụm rượu vang rồi bình thản nói:
"Châu chấu là côn trùng biến thái không hoàn toàn."
Em vỗ vai chị ta cười hớn hở:
"Tổng giám đốc Phạm, chúng ta rõ ràng là một cặp trời...á!"
Bảo Trâm nắm lấy cổ tay em bóp một cái, em nhảy dựng kêu lên:
"Chị làm cái gì vậy?"
Bảo Trâm nghiến răng nói đủ để em nghe:
"Trời sinh không phải thứ dễ nói ra như vậy đâu."
Cổ tay em vẫn còn đau nhói, mọi người lại nhìn chăm chú, em ứa nước mắt càu nhàu:
"Chị nghe hết câu thì chết à? Em nói em và Phạm Quỳnh Anh rõ ràng là một cặp trời đánh."
Bảo Trâm có vẻ hơi quê độ nhưng vẫn không buông tay em ra. Phạm Quỳnh Anh lạnh nhạt nhìn Bảo Trâm, hình như chị ta đã loại bỏ cái tên Thiều Bảo Trâm ra khỏi trí nhớ rồi. Em đưa tay giới thiệu:
"Phạm Quỳnh Anh, đây là.. haha.. Con chim tông cửa kính của em."
"À", Phạm Quỳnh Anh nhếch môi cười. "Người hẹn gặp em ở tòa án phải không?"
Bảo Trâm hơi bất ngờ, chắc chị không biết em và Phạm Quỳnh Anh nói chuyện với nhau nhiều hơn so với chị tưởng tượng. Thế giới của em vốn rất đơn giản, ngoài công việc thì có mọi người ở văn phòng kiến trúc cũ và Bảo Trâm.
Em và Phạm Quỳnh Anh đều coi nhau như trò tiêu khiển, vì vậy chúng em thường hay nhắn tin cho nhau. Điều đó đến em còn không thể ngờ.
Bảo Trâm hỏi em tòa án gì, em không thể đáp là tòa án xử vụ kiện cáo em cố tình hay vô tình kéo bác sĩ Tóc Tiên xuống nước. Em lại là người không thể nói dối, Bảo Trâm thấy em vòng vo tam quốc mãi mà không nói ra được đáp án thì kéo em đi thằng. Chúng em khoác vai nhau đi vòng vòng, gặp ai cũng không dừng lại, cuối cùng không hiểu vì sao Bảo Trâm lại dẫn em tới nơi em không muốn tới nhất: hội viện trưởng và phu nhân viện trưởng, viện phó và phu nhân viện phó, phó khoa mới nhận chức và vài vị trung niên đáng kính đang đứng nói chuyện gì đó với nhau. Nói đơn giản hơn, bố mẹ Bảo Trâm, bố mẹ Tóc Tiên, bản thân Tóc Tiên và một loạt những người thân trong gia đình của Bảo Trâm đang đứng quanh một chiếc bàn nhỏ, và em là người duy nhất không phải bác sĩ cũng không có quan hệ huyết thống đùng đùng tiến vào.
Bảo Trâm chưa cần đến ba giây ngắc ngứ đã giới thiệu ngay rằng em là bạn gái của chị.
Mượn mấy ly rượu đã uống cùng Phạm Quỳnh Anh, em mạnh mẽ chào ra mắt. Đối với mỗi người em lại khai báo thẳng thắn "cháu là kiến trúc sư" dù không ai hỏi câu nào. Bảo Trâm đứng cạnh bên em cười cười. Chị không khoác vai em nữa mà chỉ chắp hai tay ra phía sau lưng, đầu vai Bảo Trâm thỉnh thoảng lại chạm vào vai em rất khẽ.
Không ngoài dự đoán, em ngay lập tức bị vặn vẹo vì công việc của mình. Những câu hỏi đầu tiên rất bình thường, tốt nghiệp trường nào, có học lên thạc sĩ hay không, sau này vẫn muốn thiết kế nhà cửa hay muốn đi dạy, em trả lời trơn tru không vấp váp. Nhưng hình như vì Bảo Trâm nhìn em quá tình cảm, hoặc vì tất cả mọi người đều nghĩ em quá vô liêm sỉ khi đang đứng trước bạn gái thanh mai trúc mã của Thiều Bảo Trâm mà khoe khoang về cuộc đời mình, mấy câu hỏi về sau khiến cho em dần dần không chấp nhận nổi. Bảo Trâm nhận ra điều đó nhưng chị vẫn không phản ứng gì hơn là càng ngày càng đứng sát vào người em.
Một người hỏi em đi làm kiến trúc sư thế có biết trộn vữa đắp gạch hay không. Em biết hẳn là người đó coi những người thợ xây của chúng em - những con người mà ngày nào em cũng phải cảm ơn rối rít - là những người chỉ có tay chân mà không có đầu óc, em trả lời rằng ước mơ ngày bé của em là trở thành công nhân xây dựng để kéo ròng rọc chở gạch lên mấy tầng nhà.
Có người hỏi em rất nghiêm trọng:
"Tiểu My, lương tháng của cháu có đủ để nằm phòng VIP khi bị ốm hay không?"
Em thật thà đáp:
"Không đủ đâu ạ."
Người phụ nữ đó ừ à ra chiều thông cảm, em bồi thêm một câu:
"Cháu không muốn làm việc quần quật để đổ tiền đó vào phòng VIP trong bệnh viện, cháu thà nằm nhà chơi game còn hơn."
Em thấy rõ ràng một nụ cười xẹt qua bên môi của ngài viện phó. Bảo Trâm không đỡ cho em một câu hỏi nào. Mấy người phụ nữ đã nhiều chuyện rồi, những ông chú già cũng không khỏi thắc mắc:
"Làm kiến trúc sư chắc chắn là bận lắm, yêu bác sĩ cháu có thấy có quá ít thời gian cho nhau không?"
"Không bận bằng bác sĩ yêu nhau đâu ạ."
Em chỉ nói ra một câu thật lòng, vài người trên bàn tái mặt. Bảo Trâm cười khẽ rồi lắc đầu, em vội vàng chữa lại:
"Vì cháu không bận bằng nên ngày nào cháu cũng tự thân đi tìm Bảo Trâm đấy ạ. Bác có thể hỏi bác sĩ Tóc Tiên, cô ấy ngày nào cũng gặp cháu trong bệnh viện với Bảo Trâm."
Em đã chữa cháy rồi, không hiểu sao lại vài khuôn mặt tái hơn.
Em kiên nhẫn trả lời những câu hỏi nhàm chán như là công trình nào lớn nhất từng xây, có cần cúng bái hay xem thầy bói cho những tòa nhà có đầu tư quốc tế, khả năng bớt xén vật liệu của em như thế nào, cuối cùng vẫn không thể chịu nổi trước câu hỏi của một người tự nhận là chú của Bảo Trâm:
"Thì ra bạn gái của Bảo Trâm đang xây nhà ở bình thường. Này, khi nào xây cho chú một căn."
Em ngang bướng hỏi lại:
'''Xây cho chú" là có ý gì ạ?"
Người đàn ông cười ha hả đáp lời em:
"Thì là dân trong ngành mà, vẽ một cái nhà có tốn mấy thời gian đâu. Sau này biết đâu lại thành người một nhà, người một nhà ưu tiên nhau một chút."
Thì ra đây là nguyên nhân cho rất nhiều câu chuyện ưu tiên quen biết được trở thành chuyện thường ngày ở viện. Bảo Trâm đưa tay năm tay em, em hừ một tiếng rồi nói:
"Không đâu ạ. Cháu vẽ nhà rất giỏi nên cháu không làm miễn phí cho chú đâu. Chú có thể để lại email hoặc số điện thoại, nhân viên của cháu sẽ báo giá chi tiết cho chú."
Ông chú chê em keo kiệt, em chưa biết đáp lại ra sao để khỏi vô lễ thì Bảo Trâm đã ôm lấy vai em cười tươi rói:
" Chú khám bệnh cho cháu cũng lấy tiền công và tiền thuốc, vậy mà chú bảo bạn gái cháu vẽ nhà cho chú không lấy tiền công. Tiểu My rất giỏi, thời gian của cô ấy đẻ ra nhiều tiền lắm."
--
Ông chú ngay lập tức mỉa mai bóng gió rằng nếu thật sự giỏi thì em đã đi xây mấy tòa nhà lớn, không việc gì phải xây mấy công trình quy mô nhỏ để nhặt bạc lẻ như thế này. Vài người lớn nhìn em thông cảm, em vừa co chân định giẫm lên chân Bảo Trâm thì chị đã bấm mấy ngón tay vào vai áo em. Cách một lớp áo nên em không cảm giác được đau đớn, em ngước mắt nhìn sang thì thấy nét mặt Bảo Trâm đã rắn đanh như sắp mắng mấy cô cô sinh viên của mình.
"Tiểu My giỏi nhất không phải là xây nhà mà giỏi nhất là biết cách lựa chọn giữa điều mình có thể làm và cái mình muốn làm. Cô ấy có thể xây những tòa nhà lớn để lấy danh tiếng nhưng muốn thảnh thơi xây nhà nhỏ để có thời gian cùng với bạn bè, cô ấy không tham lam chọn phần danh tiếng. Không giống như cháu, cháu cũng muốn làm bác sĩ và chỉ là bác sĩ thôi, nhưng vì cháu chỉ là một con người tầm thường nên nếu như chức trưởng phó khoa được giao cho cháu, cháu vẫn sẽ nhận. Cho cháu hỏi, bao nhiêu người ở đây có thể chọn được nhưTiểu My của cháu?"
Nói xong một tràng, Bảo Trâm không đợi ai trả lời mà xin phép ra về trước. Em vừa đi vừa cố gắng ngoái đầu chào mỗi người một tiếng, còn kịp vẫy tay rối rít khi thấy bác gái vẫy tay mỉm cười.
Không phải em không thấy tổn thương, chẳng qua là em đã chuẩn bị tinh thần trước. Bác sĩ là những người trực tiếp nắm trong tay sự sống của con người. Đau đớn thể xác luôn làm con người yếu đuối hơn rất nhiều, có lẽ vì thế nên bác sĩ được quyền tự hào và nhận được nhiều tôn trọng hơn những ngành nghề khác.
Bảo Trâm lại không bình tĩnh được, chị luôn miệng nói trên đường về.
"Chị xin lỗi, chị không nghĩ người nhà chị lại có lúc như vậy. Truyền thống của nhà chị là nói xấu người khác sau lưng còn trước mặt thì giữ vẻ thanh cao."
Em đến quỳ lạy vì truyền thống của gia đình Bảo Trâm. Chị nới bớt chiếc cà vạt rồi tháo hẳn ra ném vào lòng em.
"Hồi đầu mới đi học chị cũng nghĩ làm bác sĩ thì được nhìn người khác bằng nửa con mắt, bác sĩ là nghề duy nhất được cầm dao rạch bụng người khác mà không phạm pháp cơ mà. Nhưng ông chú của chị đã sống đến khi đầu hai thứ tóc còn nói nhảm, không có kiến trúc sư và thợ xây thì lấy bệnh viện đâu ra cho ông ấy khám bệnh?Gạch vữa tự có chân leo lên xếp chồng lên nhau chắc?"
Em phá ra cười, Bảo Trâm đưa ngón tay cốc mạnh vào đầu em.
"Em còn cười được? Không có lao công thì bệnh viện cũng thành bãi rác, ở đó mà cho là mình thượng đẳng mãi. Chị thật lòng thấy có lỗi vì để em phải nghe mấy câu đó. Sau này em đừng đế ý đến người nhà chị nữa, một mình chị yêu em là được rồi."
Thiều Bảo Trâm thấy có lỗi với em, còn em lại thấy tự hào vô cùng.
Em rất thích Bảo Trâm ở một chi tiết nhỏ, nếu như là ở giữa đám đông những người em không quen biết, Bảo Trâm luôn cư xử rất bình thường với em. Bình thường có nghĩa là thay vì lo lắng săn sóc cho em như cách một người bạn gái phải làm, Bảo Trâm để em một mình xoay sở. Và thay cho nắm tay hay ôm eo, Bảo Trâm chỉ khoác vai em như bạn bè. Em không thích bị người ta nhòm ngó. Bởi vì nếu như bị nhòm ngó, em sẽ không nhịn được mà sân si với người ta. Chúng em ở ngoài ánh sáng giống như một đôi bạn thân hơn là người yêu, nhưng hôm nay chị lại bỏ qua hết mấy quy tắc đó chỉ vì một ông chú lỡ miệng nhờ em xây nhà giúp.
Sau đêm tiệc đó, có hai điều em không ngờ được. Điều thứ nhất là vào một ngày cuối tuần đẹp đẽ, ông chú đó đã gọi đến văn phòng kiến trúc của em xin báo giá thiết kế nhà. Sau bao nhiêu lần đàm phán không phải với ông chú mà là với Bảo Trâm, chị cho phép em được lây tiền phí thiết kế bằng giá thị trường. Trước đó, Bảo Trâm một mực bắt em khai khống giá lên gấp ba.
Điều không ngờ thứ hai là viện phó Thiều, người đàn ông làm cho em rón rén sợ sệt vào lân đầu gặp mặt đã nhắn tin ra lệnh cho Bảo Trâm đưa em về nhà với một lời đảm bảo rằng sẽ không còn nhân vật nói chuyện "có duyên" nào xuất hiện.
ーー
Tối hôm đó Bảo Trâm ở lại nhà em. Chúng em yên lặng ai làm việc nấy, chị ngồi đọc mấy quyển sách tiếng Chị dày cộp vẽ hình tim gan gì đó, em lướt điện thoại chơi game với Ngọc Phước. Chơi xong vài hiệp, tặng cho cậu ta một đống thuốc em vừa bỏ tiền mua, em gối đầu lên chân Bảo Trâm, hai chân vắt vẻo trên dưới sofa ê a theo vài bài hát. Bảo Trâm vấn bình chân như vại vừa gãi đầu em vừa lật sách, em mở tin nhắn ra nhắn cho chị một dòng.
"Thiều Bảo Trâm, sau này chị xây nhà thì hãy tìm em, em miễn phí thiết kế cho chị."
Bảo Trâm mở điện thoại lên với vẻ mặt lãnh đạm. Chị trả lời tin nhắn ngay vài giây sau:
"Ừ, em góp bản vẽ, chị góp vật liệu, còn tiền công thợ chúng ta chia đôi."
Một câu tán tỉnh hạng bét, vậy mà em lăn lộn trên đùi Bảo Trâm rồi vung vẩy hai chân mình ca múa cho đến tận nửa đêm.
Có nhiều khi, Thiều Bảo Trâm làm cho em hạnh phúc vô cùng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com