Chiến tranh đơn giản bắt nguồn từ tham vọng hay còn nhiều điều hơn thế. Những người bị lòng tham thao túng và đánh mất mình, nhưng đó là ai, bởi vì tất cả đều tin là mình đúng nên liệu họ có biết họ đang trong vũng bùn ...========================Lưu ý : - Đây là truyện có yếu tố BOYS LOVE. - KHÔNG REUP DƯỚI BẤT KÌ HÌNH THỨC NÀO ! - Đọc phần tự giới thiệu của tác giả trước khi viết bình luận…
Darius đưa mắt về phía hoàng đế, người đang trò chuyện với tể tướng Ibuntal. Phu nhân Ajana là người tinh tế, nàng nhanh chóng nhận ra nét mặt khó chịu của hoàng đế trong suốt cuộc trò chuyện ấy. Nhưng rồi môi nàng lại dãn ra thành một nụ cười vui vẻ."Đức ngài và lệnh bà hình như không vừa lòng nhau." Darius sốt sắng, chàng ngạc nhiên khi phu nhân Ajana phản ứng bình thản như vậy. Ngoại trừ phu nhân Mara, chị vẫn luôn là người lo lắng cho đứa em gái nhỏ của chàng nhất. "Em nghĩ là do ngài thấy Hela trò chuyện với hoàng tử Alekos.""Ôi, Darius yêu quý," Cả phu nhân Ajana và vợ chàng đều tỏ ra thích thú, họ nhìn nhau đầy ẩn ý, cứ như thể đang cùng chia sẻ một bí mật nho nhỏ nào đó. "Đức ngài vẫn còn trẻ tuổi, thế nên ngài ấy cần có thêm một vài trải nghiệm, như những người đàn ông khác trên đời."- Trích chương 4, "Isn't Lovely?" - * Một câu chuyện khùng điên của hai đứa trẻ trâu.…
Tiếng súng ở bến cảng Yokohama ngày hôm ấy dường như đã thay đổi cả một cuộc đời vốn tưởng sẽ vô cùng trầm lặng của Saiko.Đơn giản chỉ là đứa trẻ có năng lực khác người và là thiên tài xuất chúng hay còn một bí ẩn kinh khủng nào đó ẩn giấu đằng sau?Người đàn ông với đôi mắt màu tím bí ẩn, một tổ chức sát thủ máu lạnh, cùng với đó là những bí mật ẩn giấu, những toan tính khó lường. Tất cả dường như là những bất hạnh đổ lên đầu đứa trẻ thiên tài tội nghiệp ấy.…
Tôi quyết định ra đi khi vừa tròn 27 tuổi, áp lực công việc và gia đình khiến tôi không thể sống yêu ổn được. Cứ ngỡ đã ra đi, tôi lại bỗng thức dậy sau khi nhảy xuống từ cây cầu, tôi được chuyển sinh rồi. Mái tóc tôi có màu xanh tím khói, nhìn trông lạ thật, nhìn cứ giống mái tóc của nhân vật phụ tôi yêu thích trông bộ tiểu thuyết tôi từng đọc ở thế giới trước thật. Hình như đúng là vậy rồi, tôi chuyển sinh thành nữ phụ vô hình trong tiểu thuyết thật rồi, nhân vật sẽ chết vào năm 19 tuổi, hy sinh vì sự an toàn của nữ chính, chẳng khác gì bia đỡ đạn cả. Ôi không!Cre ảnh: https://www.pinterest.com/pin/606086062357133163/…
Hãy hôn đi, khi môi em còn đỏKhi người còn lặng imYên nghỉ đi em, khi lồng ngực còn trinh nguyên, trần trụiNắm lấy tay ai đi em, khi tay em còn chưa vấy bẩnChìm sâu trong mắt nhau khi mắt em vẫn nhắm nghiềnYêu đi em, khi màn đêm còn che giấu bình mình tàn úa.- while your lips are still red / Nightwis.___Poem by KILIG.Please don't not take away without permission from the author.…
"Yêu chàng là một điều đẹp đẽ nhưng cũng là nỗi đau lớn nhất đời em, bởi ánh mắt chàng chưa bao giờ dừng lại ở đây - nơi trái tim em chờ đợi."'Chỉ một lần chàng yêu em thôi, em cũng nguyện đánh đổi tất cả những gì mình có để được ôm ấp lấy trái tim ấm áp ấy của chàng Christ à''Tình yêu giữa Eleos và Christ lặng lẽ như ánh trăng trải dài trên khu vườn tĩnh mịch, không lời nói, không hứa hẹn, chỉ là những ánh mắt giao nhau mang theo muôn vàn xúc cảm mà cả hai đều sợ phải đối diện' __________Viết và đăng cho vui thôi nhé. Văn phong mình non kém lên xuống thất thường. Nếu bạn thích có thể ấn theo dõi và bấm nút sao nhé.…
-Noémie 8 tuổi, mất cả cha lẫn mẹ trong một vụ tai nạn giao thông. Noémie không biết điều gì sẽ xảy ra phía trước, tương lai của em sẽ như thế nào khi em thẫn thờ dựa đầu vào bên cửa kính của tàu hỏa mà nghĩ suy, hướng mắt nhìn khung cảnh Paris có lẽ là lần cuối cùng em được ngắm nhìn.-Noémie 8 tuổi lần đầu cảm nhận được sự lạnh lẽo nơi lòng người.-Noémie, ở nhà mọi người gọi em với rất nhiều cái tên, khi thì ngắn gọn là Noé, phiên âm là nô-é, khi thì là "mày", "con ranh", nhưng em chỉ thích được gọi đầy đủ là Noémie, và người đáp ứng được điều đó là chị Renée và Renée cũng thích em gọi chị ấy là Renée, đầy đủ mà không tắt như cách Renée gọi em.-Noémie trong một lần tung tăng quanh thị trấn, em tìm ra được một khu vườn nhỏ, nhiều hoa, hoa nào cũng đẹp, nhiều lá, lá nào cũng xanh, nhiều cỏ, cỏ rậm rạp vô cùng. Em mê đắm và yêu thích khu vườn vô cùng, một khu vườn nhỏ dành cho riêng em. Khu vườn là nơi em trải mình ngắm nhìn trời cao và xanh, là nơi mà những lúc lơ đễnh trốn việc mà nằm ngắm hoa và hưởng gió, là nơi mà những lúc cảm giác đơn côi và hiu quạnh xâm chiếm lấy thể xác em, thể hiện bằng những giọt lệ tuôn. Em chỉ muốn nằm mãi nơi đây, hòa mình vào hoa lá, thơ thẩn nhìn những dạt mây trôi để không phải quay về ngôi nhà đó, nhưng mà còn chị Reneé thì sao...nhưng mà em ưu tiên ước muốn của bản thân mình hơn...và quả thực ước muốn của Noémie đã thành hiện thực khi trong một buổi chiều tà, linh hồn và thể xác em của em đã nằm lại mãi nơi đây, giữa hoa và lá.....Ảnh bìa : từ Pinterest.…
về lại nhà, tôi cứ thế mà không đoái hoài đến bữa tiệc gì nữa. tôi chỉ muốn leon. tôi muốn bên cạnh tôi là anh, dưới đầu tôi là đùi của anh, trên đầu tôi là giọng hát ru ngủ của anh. tôi chỉ muốn hình bóng của anh còn in trên da thịt mình, thế mà giờ anh đang ở đâu đó ngoài đại dương, sắp rời xa tôi mãi mãi.…
Tình lang thân mến,Làm sao diễn tả hết, em yêu chàng bao nhiêu?Trích thư tình của hoàng hậu Fatima Qadini===Một ngoại truyện hường phấn về hoàng hậu Hela và năm tháng trẻ trâu của nàng.…
Tác giả: Kiffen.Thể loại: Tiểu thuyết, tình cảm, cổ điển, hành động, kỳ ảo, kinh dị. HE.Tình trạng: Hoàn. Editor bìa: Kiffen.VĂN ÁNSau một cuộc gặp gỡ đường đột lúc nửa đêm, Johannes đã phải rời đi cùng đứa con duy nhất của mình, để có thể bảo vệ được đứa bé. Rất nhiều năm sau, khi Johannes đã bỏ lại quá khứ sau lưng và nghĩ rằng mình đã quên được tất cả, một đêm nọ, người cũ bất chợt xuất hiện và tìm thấy được ông.Johannes không thể chắc rằng mình có còn nhớ đúng. Còn họ, họ vẫn chưa một ngày nào quên.---Tiền truyện của bộ Quái vật ở Berlin.…
tôi và cô ấy cãi nhau, cuộc cãi vã ấy càng khiến chúng tôi xa cách. cô ấy ngoại tình, ngủ với một con quái vật. đứa con khóc ré lên, chúng tôi mặc kệ chuyện đó và lời qua tiếng lại. ngủ với nhau như những con rối không cảm xúc, không một lời nói. cuối cùng vỏn vẹn lại một chút.…
mơ về nắng,nắng dệt nên từng hàng chữ, tôi thêu lên muôn vạn nỗi tình si.-Là một tập nhật ký nhỏ, mỗi trang giấy nhàu nát đều là bóng hình nàng thơ của tôi.Chẳng có số liệu, chẳng có gì,Chỉ là những cảm xúc yêu thương mà thôi.Ladies and gentlemen, Taylor Swift.…