Chương 158: Cậu Giả Thành Bạn Gái Tôi Đi
Nháy mắt đã đến tháng năm, trời đã bắt đầu nóng, hai ngày trước Phuwin và Pond hiếm thấy chịu khó một lần, đem quần áo dày và chăn dày đều cất vào, kết quả hôm sau lại gió to nhiệt độ hạ xuống.
Sắp được ba tháng, cuộc sống trải qua ấm áp bình thản.
Số lần Phuwin về nhà ở ngày càng ít, cuối tuần chỉ trở về ăn một bữa cơm, giúp đỡ người nhà một lúc, mang theo Packer đi dạo một hồi... Sau đó mặt dày vơ vét sạch những đồ ăn ngon có thể mang đi, nhét vào tủ lạnh trong nhà bọn họ.
Kỹ năng lái xe của Phuwin ngày càng cao, Pond thỉnh thoảng cũng sẽ nhượng bộ một chút, để Phuwin lái xe đi mua bữa sáng. Trình độ nấu nướng của Pond cũng ngày càng cao, nấu mỳ sợi cũng không còn thành mỳ cục nữa, phần lớn đều có thể dính thành một sợi, tuy rằng dài ngắn không đều, lớn nhỏ không đều, nhưng ăn rất được.
Cuộc sống gia đình của hai người trải qua rất ý nghĩa.
Một buổi trưa nào đó, hai người vì người nào đó ăn hơn một cái trứng cút mà ầm ĩ cải vã, hai tên đàn ông 1m85 giống như trẻ con dùng đũa gõ trán nhau. Hơn nữa gõ gõ còn nóng nảy, cơm ăn được một nửa đã bắt đầu chạy loạn khắp nhà, lăn qua lăn lại, Phuwin bao giờ cũng có thể đánh lén Pond, Pond kinh ngạc, vẻ mặt hung dữ hướng Phuwin đuổi theo.
Phuwin trốn đến cuối cùng không có chỗ trốn, đột nhiên lẻn đến ngoài cửa, siết chặt chốt cửa không cho Pond đi ra.
Pond và Phuwin giằng co một hồi, khóa cửa từ bên trong.
Cậu không phải năng lực sao? Có bản lĩnh cậu trực tiếp dùng đầu ngón tay cạy cửa ra.
Pond qua mắt thần trên cửa liếc nhìn ra ngoài một cái, nhìn thấy bộ dạng hổn hển của Phuwin, một mình ở trong phòng cười trộm. Vui vẻ được một lúc nghênh ngang đi vào phòng ăn, thản nhiên như thường ăn cơm, trong lòng hừ lạnh một tiếng, bộ dáng trẻ con , không nhấn chuông cửa, không hôn tôi một cái, tuyệt đối không mở cửa cho cậu nha!
Phuwin còn ở bên ngoài nghĩ cách đi vào, cửa thang máy liền ở trước mặt cậu mở ra, một dáng người quen thuộc đập vào mắt.
"Thiếu tướng... Chú."
Phuwin cười có chút mất tự nhiên.
ông Somchai dáng người đứng lặng trước mặt Phuwin, trong ánh mắt nhu hòa cũng mang theo vẻ nghiêm trang.
"Sao không vào?"
Ánh mắt Phuwin thoáng tránh né, "Vừa định vào, còn chưa kịp nhấn chuông."
Ông Somchai trực tiếp đưa tay giúp Phuwin thực hiện nhiệm vụ này.
Tai Pond đang dựng thẳng, nghe chuông cửa reo, khóe miệng nhếch lên thành một hình cung.
Không chịu nổi hả?
Bộ dạng đắc ý đi ra ngoài.
Chậm rãi vặn khóa cửa, chậm rãi mở rộng cửa, sau đó rất nhanh đem người ngoài cửa lôi vào, đột nhiên ở trên môi người kia tập kích một cái.
Một cái này, thật sự là vừa mạnh mẽ vừa chính xác.
Ngay cả bộ mặt vẫn luôn đơ ra của ông Somchai giờ này khắc này cũng lộ ra bộ dạng giật mình.
Mười bảy năm, tròn mười bảy năm, ngoại trừ thời gian Pond mới ra đời, tè trên cổ ông, hai cha con cũng không có thêm tiếp xúc thân thể nào.
Biểu tình Phuwin tự nhiên không cần phải nói, tay che nửa bên mặt, cái cằm cười đến mức cũng sắp trật khớp.
Pond trợn tròn mắt, lão già này ở đâu lại chui ra hả?
Mình vừa hôn không phải là... shiaa! Mình còn thấy sao giống như hôn một tấm thép!
Ba người đứng ở cửa, ai cũng không mở miệng nói, bầu không khí hoàn toàn chết lặng.
Pond tự làm tự chịu, dù sao cũng hôn rồi, lúc này lại nói hôn nhầm, không phải là không đánh đã khai sao? Nếu như kết cục đã định, cứ như vậy đi, hôm nay tôi bất chấp tất cả.
"Ba, ba tới rồi." Pond hướng ông Somchai lộ ra một nụ cười xán lạn.
ông Somchai cười cười có chút cứng ngắc, nhưng chính xác thì ông cũng cười, so với dáng vẻ tươi cười trước đây rất có ý nghĩa.
Phuwin ho nhẹ hai tiếng, theo ông Somchai đi vào phía sau, đến bên cạnh Pond, chu mỏ ném cho cậu một cái hôn. Pond tức đến men răng cũng bị nghiến mất một lớp.
"Đang ăn cơm à?" ông Somchai ngửi thấy được chút mùi cơm.
Pond tiếp tục giả bộ nhiệt tình, "Đúng vậy, hay là ba cũng ngồi xuống ăn chung?"
Pond sở dĩ can đảm nói như vậy, chính là chắc chắc ông Somchai sẽ không tham gia cùng bọn họ, nào ngờ tới hôm nay ông Somchai nhận được một cái hôn của con trai, tâm tình rất tốt, lúc này sảng khoái đồng ý.
Hai đứa con trai ngồi ở đối diện, nhìn ông Somchai không ngại ngùng dùng đũa gắp một viên thịt vào trong chén.
Hai viên thịt cuối cùng.
ông Somchai gắp đi một, cũng có nghĩa chỉ còn dư lại một để gắp.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh!
Đũa hai người đồng thời đặt ở mép bàn, hơi dừng một chút, điều chỉnh tư thế tốt nhất, còn chưa bắt đầu chém giết, liền thấy viên thịt kia bay lên, làm ra một độ cong duyên dáng rơi xuống trong chén ông Somchai.
"Mùi vị không tệ." ông Somchai một miệng một cái.
Pond và Phuwin nhìn nhau, cùng nhau vùi đầu, giống như đà điểu lùa cơm trong chén.
Ông Somchai nhìn Phuwin hỏi: "Đây là cậu làm?"
"Không phải." Phuwin chỉ Pond, "Cậu ấy làm."
Ông Somchai quay qua nhìn đôi tay thô ráp của Pond một chút, thật không cách nào tưởng tượng đôi tay này làm sao nắn được viên thịt.
Không hổ là cha con liền tâm, Pond một chút liền nhìn ra suy nghĩ trong lòng ông Somchai.
"Thịt là viên sẵn, nước sốt do con làm."
ông Somchai gật đầu, nhàn nhạt khen ngợi một cú, "Không tệ."
Pond trong lòng kêu gào: Tôi lúc nhỏ ở bộ đội biểu hiện xuất sắc như vậy, cũng không thấy ông khen tôi một câu, hiện giờ tôi làm một chén sốt thịt, ông xem ông tâng bốc khí thế, thì ra trong mắt ông, con trai ông nên nấu cơm à? !
Cơm nước xong, ông Somchai đi tới đi lui trong nhà, đi khắp nơi nhìn. Thấy khăn sofa lệch, thì giúp chỉnh lại, thấy vớ ném lung tung, đem bỏ vào phòng vệ sinh... Phuwin vô cùng ngại ngùng, bạn nói người ta là một thiếu tướng, ở trong quân đội quyền cao chức trọng, trở về còn phải giúp con trai dọn dẹp nhà cửa.
"Đây là cái gì?" ông Somchai cầm lấy một cái chai trong suốt còn một nửa.
Pond biến sắc, đột nhiên sải bước tới, mạnh mẽ giật lấy gel bôi trơn.
Phuwin ở bên cạnh biểu tình quýnh lên, quá nguy hiểm, may là tên tiếng Anh, may là Pond kịp thời giật được. Hôm qua tên nào đó phát điên, không nên ở trên sofa chơi đùa, Phuwin không ngăn được khẩu vị nặng của cậu ta, còn tiếp tay, kết quả chơi đùa đến cao hứng, đến nỗi "chứng cứ phạm tội" cũng quên cất vào ngăn kéo.
ông Somchai ánh mắt nghi ngờ quét qua vật trong tay Pond.
"Cái gì mà nhìn cũng không cho nhìn?"
Pond cười đến xấu hổ, "Thuốc trị trĩ."
Ông Somchai híp híp hai mắt, yên lặng nhìn mặt của Pond.
"Ba không tin hả?" Pond lúc này mở nắp bình, quét một chút trên miệng, "Ba xem, có phải là thuốc trị trĩ không?"
ông Somchai, "..."
--------------------------
Gần đây, trong trường học có một lời đồn truyền đi rất sôi nổi.
Nhân vật trong lời đồn đãi là người đứng đầu bảng xếp hạng được hâm mộ, đồng chí Winny, có người nói cậu ta mới hẹn hò với một cô bạn gái, hơn nữa cô này là sinh viên trường Học Viện Điện Ảnh Bangkok, từng tham gia trong phim Bad Buddy , nhà giàu như thế nào, phong cách không chính trực đoan trang ra sao... về việc Winny làm sao theo đuổi cô ta có rất nhiều phiên bản, cũng lưu truyền đến hai mươi mấy cái.
Satang thỉnh thoảng cũng quan tâm một chút, còn có một vài nữ sinh nhàm chán cũng đến tìm cậu hỏi thăm việc này, cậu trở thành một trong những người gieo rắc tin đồn, không có việc gì liền thích thú nói xấu hình tượng Winny, đem cậu ta nói thành trapboi, một tên cặn bả, nói đến cùng đến cậu cũng không biết câu nào là thật, câu nào là giả...
Một ngày nào đó, Winny chặn Satang ở cổng trường.
Satang vén tay áo lên, bộ dạng muốn liều mạng với Winny, chờ lúc Winny đưa tay ra, cậu ta lại muốn chui qua dưới cánh tay người ta. Kết quả bị Winny đoán được, khuỷu tay siết lấy cổ cậu, Satang mới chịu thua.
"Giúp tôi một chuyện." Winny nói.
Satang sửng sốt, "Cậu không phải tới tìm tôi tính sổ?"
Winny cũng sửng sốt, "Tôi tìm cậu tính sổ cái gì?"
"Không có gì, không có gì..." Satang hì hì cười, không biết thì tốt.
Tâm tình cởi mở, Satang lại tỏ ra bộ dạng không chút sợ hãi, vỗ vai Winny trêu đùa nói: "Nè Winny, nghe nói gần đây cậu mới hẹn hò với một cô gái?"
"Hẹn hò?" Winny cố ý đem từng chữ nhấn rất mạnh, "Tôi hẹn hò khi nào?"
"Mới tháng trước, cậu với người đó... trong trường mình cô ta nổi tiếng lẳng lơ cụ thể tên gì?... Không quan tâm cô ta tên gì, cậu dám nói cậu không quen cô ta hả?"
Winny dửng dưng cười cười, "Scandal mà thôi."
Satang nặng nề cắt ngang một tiếng, "Cậu nha, thật đúng là tự xem mình là minh tinh, còn có scandal, hợp ý cậu rồi."
"Đừng lộn xộn, nói chuyện chính."
Winny kéo Satang đến dưới cột cờ, ra vẻ trịnh trọng nói với cậu: "Tôi cần cậu giúp tôi một chuyện."
"Chuyện gì?" Satang hỏi.
Winny thấp thỏm không yên nhìn xung quanh, xác định không có ai, mới cả gan nói: "Có một cô gái lớn hơn tôi năm tuổi theo đuổi tôi, tôi không thích chị ta, chị ta lại cố chấp không tha."
"Cậu đừng nói là chị đẹp ở Học Viện Điện Ảnh Bangkok kia chứ hả?"
Winny vẻ mặt lúng túng, "Đã lọt tới tai cậu rồi hả?"
Nói thừa, chính là từ tôi truyền đi...
Satang thu lại biểu tình chột dạ, ánh mắt khinh bỉ quét qua mặt của Winny.
"Còn muốn khoe khoang với tôi đúng không? Cố ý ở trước mặt tôi khóc lóc kể lể bản thân bị con gái theo đuổi, có ngon cậu tự đuổi cô ta đi!"
Winny chán nản, "Tôi rất muốn đuổi cô ta đi."
Satang lén lén lút lút quan sát Winny một hồi, phát hiện cậu ta không giống như là nói nhảm, bộ dạng thật sự rất rầu rĩ. Cái duyên phận này quả thực rất kỳ quái, có đôi khi một cô gái đẹp đến trước mặt cậu, cậu chính là không để ý đến, đợi đến lúc mình cô đơn, lại đối với một người ma chê quỷ hờn mà động tình.
"Cậu tìm tôi làm gì?" Satang lại hỏi, "Tôi có thể giúp được cậu cái gì chứ?"
"Có thể giúp rất nhiều."
Vừa nhắc tới việc này, Winny lại lên tinh thần.
Satang trong lúc mơ hồ có dự cảm không lành, "Không phải là cậu muốn nhờ tôi thay cậu đi nói lời nhẫn tâm, tổn thương người đẹp kia chứ? Tôi cho cậu biết, chuyện này tôi làm không được. Tổ tiên nhà tôi đều là kiên quyết ủng hộ chủ nghĩa nữ quyền, chỉ có phụ nữ là không thể thương tổn!"
"Không phải, cậu nghĩ quá độc ác rồi." Winny thăm dò cười.
Satang vừa nghe lời này thở phào nhẹ nhõm, không phải là tốt rồi, cậu rất không thích làm mấy chuyện tổn thương người khác này.
"Hai ngày nữa cô ấy muốn mời tôi đi ăn, tôi muốn cậu giả thành bạn gái tôi, đi cùng với tôi, để cho cô ta hoàn toàn hết hy vọng."
Cái thở phào kia của Satang suýt chút nữa nấc nghẹn.
Gương mặt tuấn tú trong nháy mắt căng đỏ, như một miếng thận heo kiều diễm ướt át, hàm răng trong miệng ken két kêu loạn, mũi thở ra cũng có chút mùi máu tươi.
"Winny, cậu!! ..."
Winny vỗ vai Satang, "Tôi tin tưởng cậu!"
Satang gào thét, "Cậu vì sao không đi tìm con gái? Sao phải bắt tôi giả gái?"
Winny vừa tâng bốc vừa mắng.
"Bởi vì tôi thấy trong trường chúng ta không có nữ sinh nào dễ nhìn hơn cậu."
Satang gật gật đầu, "Cậu điên rồi."
Xoay người muốn đi.
Winny kéo cậu lại, "Đừng nóng, tôi không phải có ý sỉ nhục cậu. Tôi là cảm thấy, bản thân người ta chính là diễn viên, nếu tôi đi tìm một cô gái không biết diễn kịch với tôi, người ta nhất định liếc mắt là có thể nhìn ra! Tôi với cậu lại khác, cậu là con trai, tôi có thể rất tự nhiên thân thiết với cậu."
"Cậu thấy cô ta dễ dàng nhìn ra hai người đang diễn trò hơn, hay là dễ dàng nhìn ra tôi là con trai hơn?" Satang nghiến răng.
Winny kéo cổ áo Satang, kiên nhẫn nói với cậu, "Nếu cậu che yết hầu lại, tôi bảo đảm cô ta nhìn không ra cậu là con trai."
Satang khóc không ra nước mắt, ba, con lại làm ba mất mặt rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com