Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 82: Lời Chúc Phúc Tốt Lành Nhất



Đợi một lúc lâu, Phuwin mới hồi phục tinh thần, xoay người, đối diện với tên bịp bợm đang cười.

Phuwin bổ nhào trên người Pond, vung nắm đấm thành quyền giáng xuống !

"Cậu con mẹ nó làm tôi sợ muốn chết có biết không? Tôi vừa rồi còn tưởng là thật! ! cậu dám gạt tôi! ! dám gạt tôi......"

Mắng một hồi không biết tại sao lại cười, cánh tay gắt gao kìm chặt cổ Pond, như muốn đem cậu ấy khảm vào thân thể của mình. Pond nương theo tư thế của Phuwin mà kéo hắn vào phòng, đi vài bước lại chịu vài cú đấm, vài bước lại bị vài cú đấm, cuối cùng cũng đem Phuwin giữ chặt trên góc tường, hung hăng hôn lấy hôn để.

Hơn 30 ngày qua nhớ nhung mong ngóng, liền trước mắt là một cơ thể tỏa ngát hương hoa hồng, thật muốn nuốt lấy, muốn truyền dẫn hương thơm ấy lẫn vào trong vòm miệng.

Âm thanh ầm ầm vẫn lẩn quẩn ngoài cửa sổ, Satang vẫn đang nhìn đến ngây người, nhìn một hồi mới hồi phục lại tinh thần, vỗ vai Fourth,"Còn không nhanh chóng rút lui? !"

Fourth chớp mắt mấy cái,"Còn P'Phuwin, không phải còn chưa lên trực thăng sao?"

"Cậu xem thủ trưởng cậu như vậy còn lên được sao?" Satang nhịn không được mà sỉ nhục Fourth," Cậu so với tôi sao còn ngốc đến như vậy?"

Fourth,"Anh sao có thể tự mãn như vậy hả?"

Satang cười hắc hắc.

Hai tên ngốc điều khiển máy bay trực thăng rời đi, bỏ lại bên dưới một con đường rải đầy hoa.

Sau khi "tình tứ" được một lúc, Phuwin lại bắt đầu lên án.

"Vừa rồi cậu thật sự đã hù dọa tôi ."

Pond vuốt một bên ót Phuwin cười xấu xa ,"Cậu không phải nói với tôi rằng luôn nghĩ về những chuyện trước đây hay sao? Tôi nghĩ nếu cậu thấy lại những thứ như thế ắt phải rất vui vẻ !"

"Quá khứ có tái lập hoàn mĩ cũng không thể sống mãi với nó! Cậu cam tâm tình nguyện vì tôi mà bị nhốt vào địa đạo chịu đựng mấy ngày? Cậu cam tâm tình nguyện vì tôi mà chịu tai nạn xe? Cậu cam tâm tình nguyện chờ tôi suốt tám năm?"

Pond cười chạm vào đỉnh ót Phuwin ,"Nếu có thể kéo dài thời gian cùng cậu ở bên nhau, dù có sống trong vòng lặp tôi cũng cảm thấy hạnh phúc."

Phuwin hướng tới bụng Pond cho một đấm, trong lòng đắng chát, không phải là cảm thấy khó chịu, mà là thật sự xúc động .

Nhìn lại tám năm không có ngày sinh nhật, mấy năm nay trong quân đội, Phuwin sinh hoạt chỉ lòng vòng ở ba điểm. Cậu chưa bao giờ cùng bất kỳ ai đề cập qua sinh nhật của mình, thậm chí chính cậu đối với ngày này hoàn toàn không có khái niệm. Bình thường cậu cầm lấy di động, đến lúc xem được các cuộc gọi nhỡ và những tin nhắn chúc mừng ngắn ngủi, thì đã qua rất nhiều ngày rồi .

"Cậu vẫn còn nhớ kỹ ngày sinh nhật của tôi......" Phuwin nhịn không được cảm khái một câu.

"Xem cậu nói kìa." Pond oán hận nắm lấy cằm Phuwin,"Nhiều năm như vậy tôi vẫn nhớ rất rõ, hai năm đầu lúc ta vừa xa nhau, đến ngày sinh nhật của cậu, tôi còn đốt cho cậu một mớ tiền giấy!"

Phuwin đầu tiên cảm thấy rối rắm, sau đó lại mặt dày cười to.

Pond nhìn Phuwin mặc áo ngủ của ngày xưa, đầu tóc rối bời không chút kiêng kỵ mà cười to, cảm giác thời gian thật sự đang đảo ngược. Bọn họ thật sự trở lại lúc còn trẻ, cái độ tuổi hết sức lông bông, không có ưu sầu, không sợ nguy hiểm, chỉ dùng hai trái tim trong suốt mà ôm ấp lẫn nhau, tám năm này tất cả đau khổ đã trải qua và giờ khắc này đều vứt đi hết.

"Đi, về nhà xem một chút đi!" Pond nói,"Ba cậu vẫn luôn ở nhà chờ cậu !"

"Cậu không nói tôi cũng đang định đi !"

Phuwin dứt lời liền đi đến phòng ngủ thay quần áo, đến tủ quần áo tìm hơn nửa ngày, cũng chưa tìm thấy bộ nào có thể mặc, cuối cùng ló đầu ra, hướng Pond hỏi: "Quần áo của tôi rốt cuộc bị cậu giấu ở chỗ nào rồi?"

Pond cười ha hả ,"Tôi sợ cậu mở tủ ra lại phát hiện sơ hở, nên đem tất cả quần áo đặt vào trong xe rồi ."

Phuwin không thể làm gì khác hơn trước tiên mặc lại bộ đồng phục năm xưa, đi theo Pond xuống thang máy đến gara, kết quả phát hiện nhà để xe trống rỗng "Xe đâu?" Phuwin hỏi.

Pond xấu hổ ,"Tôi sợ cậu đến gara phát hiện sơ hở, gọi người ta đem xe lái đi rồi !"

Phuwin vừa tức tối vừa buồn cười,"Kế hoạch của cậu thật chu đáo chặt chẽ!"

"Nếu như chút chuyện nhỏ như vậy mà bày ra không tốt, thì sao có thể đường đường chính chính làm tổng giám đốc nhiều năm như vậy."

Phuwin phát sầu,"Vậy làm sao bây giờ? Tôi không thể mặc quần áo như vầy mà trở về?"

"Sao lại không thể ?" Pond túm túm đồng phục học sinh trên người ,"Tôi không phải cũng mặc rồi sao?"

"Tôi luôn cảm thấy ngại ngùng với bộ trang phục non nớt ấu trĩ này." Phuwin vuốt cằm.

Pond mặt đầy tự tin tươi cười,"Như thế nào mà non nớt? Tôi thật vẫn còn non mà. Cậu xem tôi mặc đồng phục này có phải giống như trước đây không? Tôi cảm giác sau bao năm đi qua, tôi ngoại trừ cao them một chút, "dưa chuột" cũng lớn hơn một chút, còn lại hình như không có gì thay đổi."

Phuwin cười nhạo một tiếng,"Còn."

" Còn, còn có gì thay đổi nữa?"

"Da mặt so lúc trước thì dày hơn."

"......"

Pond đã sớm chuẩn bị tốt một chiếc xe đạp ở dưới lầu, mới vừa đạp thì cảm thấy có chút lạ, đã nhiều năm không đi xe đạp. Phuwin vẫn như hồi ấy, đứng ở yên sau, tay vổ vổ bả vai Pond, "Đi thôi !"

Ngã tư đường thay đổi, cảnh sắc thay đổi, người đi đường cũng thay đổi.

Duy chỉ có một thứ không thay đổi, đó là tấm chân tình năm ấy vẫn trọn vẹn chân thành với nhau.
L

Phuwin nhớ rất rõ, chín năm trước bọn họ cùng nhau tốt nghiệp, Pond từng đồng ý, chờ hắn lên đại học, hắn sẽ lái xe chở cậu đến trường học mỗi ngày, kết quả lại xảy ra biến cố, phút chốc đã chia cách suốt tám năm.

Thời gian rực rỡ nhất của cuộc đời, cứ như vậy mà bỏ lỡ.

Bất quá ngẫm lại cũng không còn gì đáng tiếc, biết đâu nếu thật sự để bọn họ dắt tay nhau suốt tam năm qua, chắc gì vẫn kiên trì đến lúc này. Hiện tại vắt đầu thu xếp, hết thảy đều không muộn, bọn họ còn trẻ, còn có đủ tình cảm mãnh liệt để đi hết quãng đời này.

Pond đạp nhanh tăng tốc.

Đến nhà ngay lúc giờ cơm trưa, thím Ratana đã sớm đem đồ ăn chuẩn bị tốt, ông Nathan đi ra ngoài mua một cái bánh sinh nhật, mới vừa để xuống, liền nghe thấy tiếng đập cửa.

Vừa mở cửa, nhìn thấy hai học sinh đứng bên ngoài.

ông Nathan nhịn không được cũng đùa vui một chút,"Tan học hả, các con?"

"Thu lại câu nói đó cho con!!"

Phuwin tức giận dùng cánh tay ôm lấy cổ ông Nathan, dùng lực nện hai cái lên bụng ông"Ngài thông đồng với cậu ta cùng nhau dọa con! Ai mới là con trai của ngài?"

ông Nathan ây dô ây da hai tiếng, sau đó liền ôm Phuwin cười ha ha.

"Đều lớn tuổi hết rồi mà còn như con nít ......" thím Ratana ở bên cạnh lải nhải một câu.

Pond sợ Phuwin đụng tới miệng vết thương của ông Nathan, vội vàng đem cậu kéo dậy, giả vờ giận nói:"Cậu cứ như vậy cãi nhau mãi à? Đó là ba cậu đó!"

"Chúng tôi bao nhiêu năm nay vẫn cứ nhốn nháo như vậy !" Phuwin dứt lời còn định tiến tới.

ông Nathan nháy mắt Pond ,"Để cho nó ầm ĩ đi, nhiều năm rồi nó thật không cùng chú náo nhiệt như vậy."

Pond ở bên cạnh yên lặng mà cảm khái, ông xã tôi đây thủy chung là vậy so ra vẫn còn kém cha ruột cậu! Mình đối với ông ấy thật là bất ngờ kinh hỉ, hắn chưa từng cùng mình ồn ào náo nhiệt như vậy, thật khiến cho người ta hâm mộ ước ao!

Ông Nathan vào phòng vệ sinh, trong phòng khách chỉ còn lại một mình Phuwin. Phuwin rãnh rỗi buồn chán, nhìn móng tay đã dài, muốn cắt đi, kết quả mở bàn trà dưới ngăn kéo, không thấy được kiềm cắt móng tay, ngược lại kéo ra lại thấy vỉ thuốc

Phuwin tâm trạng chợt hồi hộp, cầm lấy một lọ thuốc nhìn một chút lời giải thích, cả người cứng đờ tại chổ.

Thím Ratana vừa mới từ trong phòng bếp đi tới, thấy Phuwin cầm trong tay một lọ thuốc, lại nhìn sắc mặt hắn, tâm lý bất chợt đều căng lên, vội vàng hướng Phuwin đi tới.

"Thím, thuốc này..."

Thím Ratana cấp tốc đoạt lấy thuốc từ trong tay Phuwin, đút trở lại trong ngăn kéo.

"Phuwin, con nghe thím nói, động mạch phải tim ba con có chút vấn đề, lúc trước đã đi bệnh viện làm giải phẫu, hiện tại đã không sao."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com