Chương 24 - Ánh Trắng Cuối Cùng
Orm —
Căn phòng hồi sức như một chiếc đồng hồ lớn, mỗi tiếng bíp là một kim kim thiếc đánh vào mặt thời gian. Màn hình bên giường nhấp nháy từng chỉ số, những con số cô đã thuộc lòng: nhịp tim, SpO₂, huyết áp. Chúng không nói dối; chúng chỉ phản chiếu sự thật lạnh lùng mà cô vẫn chưa chịu nhìn thẳng.
Buổi sáng hôm đó khô như giấy, ánh nắng lọt qua rèm làm đầy những vệt sáng mảnh. Orm đã thức từ đêm, mắt thâm, vai đau vì ngồi quá lâu. Mọi chuyện tưởng như tạm ổn suốt đêm — "tạm" là từ mà cô cứ bám lấy như phao — nhưng khi màn đồng hồ trôi tới giờ ăn trưa, monitor bắt đầu rung lên một tông khác: rít, rồi dồn, rồi lắng. Một y tá bật dậy, bác sĩ xuất hiện ngay sau đó; họ nói nhỏ, nói nhanh; khuôn mặt họ căng như dây đàn.
Orm bị đẩy lùi ra ngoài lớp kính quan sát. Bà Chan và cha mẹ Ling tụm một góc, môi mím. Cô nhìn vào đó mà không biết phải làm gì hơn ngoài nắm chặt hai bàn tay mình. Trong đầu cô: những mẩu chuyện vụn về Ling — tiếng cười khi diễn một cảnh, cách chị chỉnh lại mái tóc, giọng chị thở dài khi nhận một kịch bản khó. Bây giờ mọi thứ như một cuộn phim tua nhanh và đứt đoạn.
Cánh cửa phòng mở, các bác sĩ di chuyển với tốc độ đã luyện. Họ kiểm tra, họ điều chỉnh, họ trao đổi. Từng tiếng lệnh được phán định ngắn gọn. Một bác sĩ bước ra, quay về phía Orm, nói bằng giọng trầm: "Tình trạng xấu hơn; tim có dấu hiệu rối loạn. Chúng tôi cố gắng, nhưng xin chuẩn bị tâm lý." Chỉ mấy chữ vậy thôi, nhưng đối với Orm, chúng nặng đến mức cô suýt ngã. Cô thấy cả thế giới ngoẹo đi, mọi thứ vỡ vụn thành tiếng thở gấp.
Bên trong kính, những vòng tay trắng làm việc. Bên ngoài kính, Orm đặt trán lên tấm kính lạnh, như thể nếu đủ sát, cô có thể truyền chút hơi người vào bên kia. Cô nhìn khuôn mặt Ling — khuôn mặt đã làm cô ngập tràn những đêm dài mơ — giờ nhợt nhạt dưới ánh đèn; mắt chị khép nửa. Cô ghì chặt bàn tay mình xuống, một ước muốn duy nhất: giữ cho người ấy không rời đi.
Ling —
Trên mép ranh của tỉnh và mê, cô cảm nhận rõ sự khác biệt giữa giấc mơ và hiện thực bằng cách người ta chạm vào mão tóc cô, bằng cái mùi sát khuẩn, bằng tiếng thì thầm không giống tiếng hát. Trong mơ cô đang đi giữa một căn vườn có những bông hoa trắng; Orm cười ở phía xa, gọi chị lại. Mỗi bước đi của cô nặng như có đá buộc chân, nhưng hình ảnh Orm làm cô muốn cố gắng.
Rồi một luồng ánh sáng khác cắt ngang — không phải nắng ấm, mà là ánh đèn trắng vô tình chạm vào võng mạc. Cô thấy bác sĩ, những cái áo trắng, những bàn tay thao tác nhanh. Một cảm giác căng như dây đàn kéo thật mạnh qua ngực. Cô cố lắng nghe, cố hiểu. Có ai đó thì thầm tên cô, và cô thấy Orm — rất gần — môi ướt, mắt đỏ. "Em ở đây," giọng em run, như khẽ hát.
Nhưng tim cô không nghe lời cô. Nó rối, một thứ rối không thể sửa bằng ý chí. Có lúc cô nghĩ mình đang diễn một vai mà người ta bắt cô phải hoàn thành dù mệt; có lúc cô tự nhủ: nếu mình rời đi, hãy để đó là một ánh chớp dịu dàng, đừng làm em phải chịu đựng dài. Cô mở mắt, lần đầu trong nhiều ngày nhìn thẳng vào Orm. Mắt họ chạm nhau, một giao ước không lời diễn ra giữa hai con người.
Orm —
Khi bác sĩ gọi gia đình được phép vào, Orm lao vào như người tìm hơi thở. Bà Chan đã chủ động nắm lấy tay mẹ Ling; cha cô đứng tựa tường, dáng cứng như tượng. Mọi người khép vào một vòng nhỏ quanh giường. Không có tiếng quát, không có cử chỉ lớn — chỉ là những cú nhìn dài, và một mùi sợ vẫn tràn khắp.
Ling mở mắt rộng hơn; lần này ánh mắt chị sắc, không mơ hồ. Cô cố cử động, bàn tay yếu ớt tìm tới Orm. Orm cúi, hai trán họ chạm nhau trong một khoảnh khắc im lặng như lời cầu nguyện. Cô nghe tiếng tim chị trên monitor; nó như một bản nhạc dồn dập giữa phòng.
Ling gọi, giọng như một dây đàn mỏng: "Em..." Chỉ một từ, mà trong đó chất chứa cả biển trời kỷ niệm. Orm siết lấy tay chị, khóc không thành tiếng, luồn môi vào mu bàn tay nhỏ như một đứa trẻ. "Em ở đây, chị. Em ở đây," cô lặp lại, cứ như một câu thần chú để cả hai cùng giữ.
Bác sĩ ra hiệu mọi người lùi lại, thì thầm vài chỉ dẫn với ê-kíp. Họ cần quyết định nhanh: tiếp tục hỗ trợ, hay buông để giảm đau? Lời không được nói ra nhưng ai cũng hiểu đây là ngưỡng quyết định. Orm nhìn chằm chằm vào mặt Ling, cố ghì vào hình bóng chị như thể nếu buông ra sẽ mất tất cả.
Ling —
Chị mỉm cười, nụ cười đầy mệt nhưng thực. Trong giây phút tỉnh táo ấy, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng như ánh sáng buổi sáng. Chị nắm lấy tay Orm, đặt cái lực còn lại vào đó, như muốn truyền hết tất cả qua đầu ngón tay. "Em... cảm ơn," chị nói rất chậm, từng chữ như thở ra từ tận đáy. "Em đã ở bên chị... chị thấy ấm."
Orms vỡ òa trong một tiếng nấc, nhưng cố gắng để giọng mình bình tĩnh: "Chị đừng nói nữa. Nghỉ đi. Chị cần ngủ." Cô cúi xuống, hôn lên trán chị, nhưng Ling lắc nhẹ: chị muốn nói thêm.
"Đừng... buồn... nếu chị đi," Ling thì thầm, mắt mở to nhìn vào mặt Orm. "Hãy tiếp tục... cười. Diễn. Sống... rực rỡ như em từng làm." Lời chị nhỏ như gió, nhưng lại cứng như đá. Chị lấy hơi, nở một nụ cười yếu ớt: "Em... đừng quên... giữ kỷ niệm của chị với... nụ cười."
Mỗi chữ là một viên ngọc rơi vào lòng Orm; nỗi đau của em như một con dao xoáy sâu. Cô lắc đầu, khóc, ép những câu không thành lời ra khỏi cổ họng: "Em sẽ không quên. Em sẽ giữ. Em hứa."
Orm —
Bác sĩ từ từ nghiêng mình lại gần, giọng ông nhẹ: "Chúng tôi sẽ làm hết sức. Nhưng cần chuẩn bị cho mọi khả năng." Cả căn phòng dường như lắng lại để nghe. Orm nhìn lần nữa vào đôi mắt đang dần mờ của Ling, như in sâu hình ảnh ấy vào trí nhớ. Cô không thể tưởng tượng cuộc đời không có hình ảnh ấy.
Ling thở dốc hơn; monitor hiện lên những đường cong không ổn định. Có một cái gì đó trong phòng thay đổi: các bác sĩ hoạt động nhanh hơn, quyết liệt hơn, tiếng máy kêu đều đặn hơn. Nhưng giữa tất cả đó, Ling rút lấy một hơi, nhìn Orm thật lâu rồi thì thầm rõ từng chữ cuối cùng mà tiếng tim chị buồn rầu truyền vào:
"Chị ..... yêu... em."
Câu nói ấy như một ánh chớp trắng rực trong đêm. Orm ôm lấy chị, như muốn nuốt trọn những chữ ấy vào trong, như muốn dập tắt điều gì đó không thể tránh. Nước mắt cô như mưa, rơi ướt áo blouse, rơi trên ga trắng. "Em cũng... yêu chị," cô nói, nghẹn đến mức chỉ có thể thốt ra từng tiếng như lời cầu nguyện.
Ling —
Sau khi lời nói vừa bật ra, có một khoảnh khắc tuyệt đối tĩnh. Mọi tiếng động như khép lại chỉ để nghe tiếng thở của chị — một hơi thở dài, mạnh, rồi yếu dần. Mắt chị trượt khép, như thể đặt một cánh cửa nhỏ xuống. Cô mỉm cười, có lẽ vì thấy yên, có lẽ vì biết rằng người em đứng đó sẽ không buông. Rồi, không còn nữa — không phải một tiếng la, không phải một cảnh tượng rơi vào bi kịch thô bạo — chỉ là sự lặng lẽ, như một quyển sách khép lại.
Orm —
Màn hình im lặng trống một hồi, rồi nhấp một tiếng, rồi đứng lại. Không ai hét. Không ai phán xét. Bác sĩ cúi đầu, như cúi trước điều thiêng liêng. Orm vẫn ôm chặt người nằm trên giường, không muốn tin và cũng không muốn buông. Lòng cô như vỡ làm hai: một nửa là sự câm nín, một nửa là một tiếng gọi vang mãi. Cô cảm thấy như mọi thứ trong cơ thể mình đổ xuống, nhưng trong cơn hụt ấy, có một điều cô hiểu rõ: lời chị vừa nói là của sự thật, không hề sương khói.
Bà Chan đặt tay lên vai Orm, người mẹ cô gục vào lòng bà, khóc ngất, và cha cô — người đàn ông thường dặn dò khô khan — vòng tay ôm lấy cô một cách vụng về mà ấm áp. Cả căn phòng như vỡ, nhưng có những mảnh vỡ tỏa ra ánh sáng, vì trong đống đổ nát ấy vẫn là những điều thật: tình yêu, kỷ niệm, những món quà tinh thần không ai có thể lấy đi.
Kết —
Ánh sáng trắng trong phòng chập chờn. Dòng monitor trở lại mức bình thường — một bình thường lạnh lùng, không phải để báo rằng điều gì quay lại, mà để xác nhận rằng một điều gì đó đã khép lại. Orm đặt trán lên ngực Ling, như muốn nghe một lần cuối nhịp tim đã từng đồng hành với mình. Cô thì thầm: "Em sẽ giữ. Em giữ lời."
Và ở khoảnh khắc ấy, giữa tiếng máy và tiếng khóc, những gì còn lại là một hình ảnh: hai bàn tay đã nắm nhau qua biết bao ngày tháng, giờ vẫn nắm, nhưng một trong hai đã nhẹ đi — như một tờ giấy đặt xuống mặt bàn, im lặng nhưng trọn vẹn. Ánh trắng tràn lên, dịu và lạnh, như tạm che cả thế gian để người ra đi được yên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com