Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10: Thánh Lươn V-League và Cú Trượt Dài Vô Tận

Sau chiến tích tại Đội tuyển Quốc gia, Đậu từ chối lời mời sang Ấn Độ du học bóng đá Bollywood. Cậu quyết định ở lại Hà Nội FC với lý do cao cả: "Em yêu màu cờ sắc áo" (Thực ra là vì em Lan bán xôi bảo không thích yêu xa, và mẹ Đậu sợ sang Ấn Độ con trai bị bắt cóc làm con rể đại gia cà ri).

Trở lại V-League, Đậu giờ đây là "Siêu sao quốc dân". Áo đấu số 99 của cậu cháy hàng. Tuy nhiên, các đối thủ ở V-League cũng đã bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng về "hiện tượng lạ" này.

Họ rút ra 3 kết luận về Đậu:

Chân sút hủy diệt: Lực sút có thể phá tường.

Cơ thể kim cương: Đầu và bụng cứng hơn thép.

Vũ khí sinh học: Có khả năng xả khí độc gây ngất diện rộng.

Vì thế, trận đấu vòng 12 V-League giữa Hà Nội FCCLB Nam Định được dự báo là một cuộc "thập diện mai phục" dành cho Đậu.

Sân vận động Thiên Trường (Nam Định). Khán giả lấp kín sân. Nhưng điều kỳ lạ là các cầu thủ đội chủ nhà Nam Định ra sân với một trang bị rất khác thường: Tất cả đều đeo kẹp mũi chuyên dụng của vận động viên bơi lội.

Đội trưởng Nam Định – một trung vệ tên là "Hải Chém", nổi tiếng với những cú xoạc bóng tiễn bạn vào bệnh viện – đi tới chỗ Đậu, cười gằn: "Chào 'Pháo Thủ'. Hôm nay bọn anh bịt mũi rồi. Mày cứ xả thoải mái. Nhưng anh nói trước, bọn anh không tắc bóng đâu. Bọn anh sẽ 'bế' mày ra khỏi sân."

Đậu rùng mình. "Bế" trong từ điển V-League có nghĩa là làm thịt.

Trận đấu bắt đầu. Đúng như dự đoán, đội Nam Định không thèm đá bóng. Họ cử riêng 3 cầu thủ to như hộ pháp (mỗi người cao 1m85, nặng 90kg) chỉ để đi theo Đậu. Đậu chạy đi đâu, họ lững thững đi theo đó. Đậu dừng lại buộc dây giày, họ cũng dừng lại đứng quây tròn xung quanh nhìn chằm chằm.

Phút thứ 15. Bóng được chuyền đến chân Đậu. Ngay lập tức, 3 hộ pháp Nam Định lao vào. Họ không đá chân, mà dang rộng vòng tay ra như muốn... ôm Đậu vào lòng. Chiến thuật: "Kẹp Bánh Mì". Ba người ép chặt vào Đậu từ ba phía, khóa chặt tay chân khiến cậu không thể cựa quậy, cũng không thể ngã (để kiếm phạt đền).

"Á á! Buông em ra! Các anh làm gì thế này? Dầu ăn đâu mà ép ghê thế?" – Đậu gào lên, bị kẹp ở giữa như nhân bánh hamburger. Mặt cậu úp vào nách của một cầu thủ đẫm mồ hôi (và mùi hôi nách này còn kinh hơn cả mắm tôm).

Trọng tài đứng nhìn, lắc đầu: "Tranh chấp hợp lệ. Không có động tác đá xấu."

Đậu tuyệt vọng. Cậu bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, chân đạp đạp vào không khí. "Kiểu này thì đá đấm gì! Mình sắp bị ép lòi ruột rồi!"

< TING! Phát hiện vật chủ đang bị khống chế vật lý (Grappled). > < Phát hiện nguy cơ bị "bóp nát" do áp lực từ 3 phía. > < Kích hoạt Hệ Thống Siêu Cầu Thủ 30 Giây! >

"Cho con Sức Mạnh Khổng Lồ! Để con hất văng bọn họ!" – Đậu cầu cứu.

< TING! Chúc mừng! Bạn nhận được chỉ số: ĐỘ TRƠN BÓNG BÌ (ZERO FRICTION/SUPER LUBRICATION). > < Giá trị hiện tại: 999,999,999/100 (Cấp độ: Lươn chúa tẩm dầu nhớt). > < Mô tả: Hệ số ma sát của bề mặt cơ thể và quần áo vật chủ giảm xuống bằng 0. Không thứ gì có thể nắm bắt được. >

Ngay lập tức, cơ thể Đậu tiết ra một lớp... hào quang nhớt nhát (vô hình).

SỰ CỐ XẢY RA:

Ba cầu thủ Nam Định đang dùng hết sức bình sinh để ôm chặt Đậu. Đột nhiên, Đậu trở nên trơn tuột. Lực ép của 3 người thay vì giữ chặt Đậu, nay lại biến thành lực đẩy. Giống như bạn bóp mạnh một cục xà phòng ướt.

PẮN!!!

Đậu "bắn" vọt ra khỏi vòng tay của 3 hộ pháp. Không phải bắn ra ngoài, mà là bắn thẳng lên trời theo phương thẳng đứng (do lực ép từ xung quanh dồn lên).

Đậu bay vút lên cao 3 mét như tên lửa nước. Ba cầu thủ Nam Định vì mất đà nên lao đầu vào nhau cái CỐP thật mạnh, ngã lăn quay ra đất, sùi bọt mép.

Đậu rơi xuống. Theo lý thuyết vật lý, khi rơi xuống cỏ, cậu sẽ dừng lại. Nhưng hệ số ma sát hiện tại là 0.

Chân Đậu vừa chạm cỏ, cậu không đứng lại được mà bắt đầu trượt đi. Cậu trượt như vận động viên trượt băng nghệ thuật, nhưng với tốc độ của xe đua F1.

Đậu lướt đi trên mặt cỏ sân Thiên Trường. Hai tay cậu dang rộng để giữ thăng bằng, mặt cắt không còn giọt máu. "Cứu tôi với! Sao không phanh lại được???"

Bóng đang lăn ở phía trước. Đậu lướt qua quả bóng. Theo quán tính, chân cậu quệt nhẹ vào bóng. Quả bóng cũng dính hiệu ứng "siêu trơn", nó lăn cùng Đậu với tốc độ bàn thờ.

Hải Chém (đội trưởng Nam Định) thấy Đậu đang lướt tới, liền lao ra xoạc bóng. "Mày chết với ông!"

Hải Chém tung cú xoạc hai chân nhằm triệt hạ. Nhưng gầm giày của Hải Chém vừa chạm vào ống đồng của Đậu... nó trượt đi tuồn tuột. Không hề có va chạm vật lý gây đau đớn, chỉ có sự trượt qua nhau êm ái. Hải Chém trượt qua người Đậu, lao thẳng ra biển quảng cáo.

Đậu tiếp tục trượt. Cậu lướt qua hàng tiền vệ. Lướt qua hàng hậu vệ. Không ai dám chạm vào cậu, vì hễ chạm tay vào người Đậu là tay họ trượt đi, ngã sấp mặt.

Thủ môn Nam Định lao ra, dang rộng hai tay định ôm cả người lẫn bóng. Đậu lao thẳng vào vòng tay thủ môn. VÙ!!! Thủ môn ôm được Đậu... trong 0.1 giây. Sau đó Đậu chui tọt qua nách thủ môn, trơn tuột như con lươn chui qua ống tre.

Cả người Đậu và bóng cùng trượt vào lưới.

VÀOOOO!!!

Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Vào lưới rồi, Đậu vẫn không dừng lại (vì ma sát bằng 0). Cậu trượt xuyên qua lưới (may lưới cũ nên rách). Cậu trượt qua đường pitch. Cậu trượt qua khu vực kỹ thuật của đội Nam Định, tiện tay gạt ngã luôn thùng nước đá, khiến HLV đội bạn ướt như chuột lột.

Cậu trượt lên con dốc dẫn ra đường hầm. Và biến mất hút vào trong bóng tối của hầm sân vận động.

Cả sân vận động ngơ ngác. "Cầu thủ đâu rồi?" "Nó... nó ghi bàn xong nó về Hà Nội luôn à?"

BLV gào lên: "Một pha solo ghi bàn ngoạn mục! Nguyễn Văn Đậu đi bóng như trượt patin! Nhưng có vẻ cậu ấy quá phấn khích nên đã chạy thẳng ra bãi gửi xe để ăn mừng!"

Trong khi đó, ở bãi gửi xe sau sân vận động. Đậu vẫn đang trượt. Cậu trượt qua bác bảo vệ. Trượt qua mấy bà bán trà đá. Cuối cùng, cậu đâm sầm vào đống túi rác mềm ở góc tường thì mới dừng lại được (do hết 30 giây).

Đậu nằm trong đống rác, thở hắt ra, trên đầu dính vỏ chuối: "May quá... Vẫn còn sống. Nhưng mà... đường quay lại sân xa quá..."

Sau trận đấu (Hà Nội thắng 1-0 nhờ pha ghi bàn "bỏ trốn" của Đậu), một rắc rối tế nhị nảy sinh.

Chỉ số Độ Trơn 999/100 tuy đã tắt, nhưng nó để lại di chứng nhẹ trong 24 giờ: Da của Đậu trở nên cực kỳ mịn màng và... khó bám dính.

Trong phòng thay đồ, Đậu cầm chai nước lên uống. PẶC! Chai nước trượt khỏi tay cậu, bay vào mặt đồng đội Duy Mạnh.

Đậu định kéo quần thay đồ. T-U-Ộ-T! Cái quần trượt tuốt xuống mắt cá chân dù cậu đã thắt dây rất chặt. Cả đội nhìn Đậu, lắc đầu ngán ngẩm: "Mày lại định khoe sịp Hello Kitty nữa hả em?"

HLV trưởng đi vào, mặt nghiêm trọng: "Đậu, có nhà tài trợ mới muốn gặp em." "Ai thế ạ? Hãng dầu nhớt Castrol hay hãng xà phòng Lifebuoy ạ?" – Đậu hỏi, lòng đầy lo lắng.

"Không. Là hãng Durex." HLV thở dài. "Họ bảo xem pha bóng hôm nay, họ thấy em là biểu tượng hoàn hảo cho sự 'Trơn tru, mượt mà và an toàn'. Họ muốn mời em làm đại sứ thương hiệu toàn cầu."

Đậu đập đầu vào tủ locker (đầu trượt trên tủ cái kít). "Trời ơi! Hết sịp rồng bay giờ đến cái này! Mình mặt mũi nào mà đi tán gái nữa!"

Đúng lúc Đậu đang buồn rầu vì danh dự bị tổn thương, thì tin nhắn định mệnh đến. Là em Lan bán xôi! "Anh Đậu ơi, tối nay anh rảnh không? Em xem anh đá hay quá (đoạn trượt đi ấy). Mình đi uống nước nhé?"

Tim Đậu đập thình thịch. Cơ hội ngàn năm có một! Crush chủ động rủ đi chơi! Đậu vội vàng tắm rửa, xịt nước hoa (át mùi mắm tôm tàn dư), vuốt keo tóc bóng lộn.

Địa điểm hẹn: Một quán cà phê lãng mạn trên tầng thượng tòa nhà Lotte (Hà Nội). View nhìn toàn thành phố.

Đậu đến nơi, thấy Lan đang ngồi bên cửa sổ, xinh đẹp như một thiên thần. Đậu bước tới, cố gắng tỏ ra ngầu lòi: "Chào em, đợi anh lâu chưa?"

Lan cười khúc khích: "Em mới đến thôi. Anh ngồi đi."

Đậu kéo ghế ngồi xuống. Nhưng... Di chứng trơn trượt vẫn còn. Mông Đậu vừa chạm vào mặt ghế da bóng loáng... VÈO! Cậu trượt tuốt ra khỏi ghế, chui tọt xuống gầm bàn.

Lan giật mình: "Ơ kìa anh? Anh đánh rơi gì à?"

Đậu lồm cồm bò lên, mặt đỏ tưng bừng: "À... ừ... anh nhặt cái thìa. Sàn nhà ở đây trơn thật đấy, haha."

Buổi hẹn hò diễn ra trong sự căng thẳng tột độ của Đậu. Cậu phải gồng người (Vận nội công) để giữ mông dính vào ghế. Đang nói chuyện vui vẻ, Lan bỗng nhiên nghiêm túc: "Anh Đậu này, thực ra em thích anh từ lâu rồi."

Đậu mở to mắt. Hạnh phúc ập đến quá bất ngờ! "Thật... thật hả em?"

"Vâng. Em thích sự hài hước và... chân thật của anh. Anh có thể... nắm tay em được không?" Lan thẹn thùng đưa tay ra.

Đậu sướng rơn người. Cậu đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lan. Nhưng tay cậu... quá trơn. Tay Đậu trượt qua tay Lan, lao thẳng tới trước... chọc đúng vào ly sinh tố bơ đầy ú hụ.

BỐP! Ly sinh tố đổ ập xuống... ngay vào lòng Lan. Chiếc váy trắng tinh khôi của nàng giờ biến thành màu xanh của bơ.

Không gian im lặng như tờ. Đậu chết lặng. Lan nhìn cái váy, rồi nhìn Đậu, mắt rưng rưng: "Anh... anh ghét em đến thế sao? Không nắm tay thì thôi, sao lại hất nước vào người em?"

"Không! Anh thề! Tay anh nó tự trượt đi mà!" – Đậu thanh minh trong tuyệt vọng.

Lan đứng dậy, khóc nức nở bỏ chạy: "Đồ tồi! Em không muốn gặp anh nữa!"

Đậu ngồi đó, tay vẫn dính đầy sinh tố bơ. Trái tim tan vỡ.

Đúng lúc đó, Hệ thống hiện lên dòng chữ an ủi: < TING! Phát hiện vật chủ thất tình. > < Đừng buồn. Đen tình đỏ bạc. > < Nhiệm vụ mới: Tham gia gameshow "Người Ấy Là Ai" để tìm người yêu mới (hoặc để hệ thống troll tiếp). >

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com