Tổng Giám Đốc cũng có lúc nghiêm túc sao?
Hôm nay là ngày đầu tiên Phác Tố Nghiên đi làm, trên đường đi không may cho cô là bị kẹt xe. Phác Tố Nghiên sợ chậm trễ giờ làm nên đã xuống xe đi bộ đến Sebs
Đi được một lúc, cô bắt gặp một cảnh tượng rất gai mắt, không ngần ngại chạy đến can thiệp
Một chàng thanh niên vì đi vội vội vàng vàng có lẽ là trễ giờ làm nên không nhìn thấy cô gái kia cũng đang đi tới, đã va vào cô ấy
"Xin lỗi, xin lỗi vì tôi sợ trễ giờ làm nên không thấy cô đang đi tới. Cô có sao không"
"Chết tiệt, đôi giày của tôi đã bị anh dẫm đạp, bẩn hết cả rồi"
"Tôi thật sự không cố ý, hay là tôi đền tiền cho cô. Bao nhiêu tiền tôi sẽ trả lại được không?"
"Trả tiền! Anh có biết đôi giày này là độc nhất vô nhị hay không, trên thế giới này chỉ có một đôi duy nhất thôi. Anh làm sao có đủ tiền mà đền bù, có đền bù cũng không được"
"Vậy tôi biết phải làm sao đây"
Phác Tố Nghiên đi lại, đối mặt với cô gái đó
"Này, cô có cảm thấy mình quá đáng hay không? Rõ ràng anh chàng này không cố ý, càng không muốn dẫm vào giày của cô. Tất cả là ngoài ý muốn, anh ta cũng đã xin lỗi, cũng đã muốn đền tiền, hà tất cô phải làm quá vấn đề, lại còn xem thường người khác. Cô nghĩ đôi giày của cô quan trọng còn công việc và thời gian của người khác không quan trọng hay sao? Trên đời này, tôi ghét nhất là loại người như cô"
Cô gái đó hất mặt, nhướng mày, khoanh tay trước ngực trả lời Tố Nghiên
"Trên đời này tôi cũng ghét nhất là loại người nhiều chuyện như cô"
"Cô..."
Tình hình trở nên căng thẳng hơn, cả hai cô gái này dường như muốn động tay động chân với nhau, anh chàng kia lo sợ sẽ có ẩu đả nên đã can ngăn
"Thôi được rồi được rồi, tôi xin hai cô đừng cãi nữa"
Tố Nghiên nhận thức được lời nói của anh chàng kia, liền lùi lại không tiếp tục đôi co với cô gái trước mặt mình
"Hôm nay ra cửa tôi bước lộn chân hay sao mà gặp phải hai con ma xui xẻo, xem như của đi thay người vậy. Lần sau đừng để tôi gặp hai người. Nhất là cô, đồ nhiều chuyện"
Cô gái kia vừa nói vừa chỉ tay vào mặt của Tố Nghiên, Tố Nghiên cũng muốn đáp trả nhưng cô ta đã nhanh chóng quay lưng rời đi. Tố Nghiên nhịn không được với theo nói lớn
"Cô mới là đồ đáng ghét. Cầu trời đừng cho tôi gặp lại cô"
Nói xong Tố Nghiên nhìn lại đồng hồ, chỉ còn đúng 5 phút ngắn ngủi nữa là đến giờ làm. Nhanh chóng chào anh chàng kia rồi chạy đi thật nhanh
Đến nơi Tố Nghiên chỉnh sửa lại trang phục, đầu tóc bước vào bên trong. Cũng may là vừa kịp lúc. Người quản lý cửa hiệu phát cho cô một trang phục của cửa hiệu mặc vào. Thế là Tố Nghiên bắt đầu bước vào công việc mới
Hôm nay Phác Trí Nghiên có hẹn cùng với Hàm Ân Tĩnh và Lý Cư Lệ uống cà phê rồi mới đi đến công ty. Trí Nghiên và Ân Tĩnh đến trước ngồi chờ đợi Cư Lệ đến. Cuối cùng Cư Lệ cũng đến, nhưng sắc mặt của cô không được tốt, lộ rõ sự tức giận
"Cư Lệ, sao chị đến trễ vậy"
"Về nhà thay giày"
"Cái gì?" Trí Nghiên và Ân Tĩnh đồng thanh nói
Lý Cư Lệ thở mạnh một cái, cầm lấy cái ly nước của Trí Nghiên mà uống cạn, Trí Nghiên ngơ ngác nhìn, rõ ràng là Trí Nghiên chỉ mới uống được có một ngụm, nước còn rất nhiều. Vậy mà bị Lý Cư Lệ đột nhiên uống hết, Trí Nghiên chỉ biết im lặng trước tình huống này, Cư Lệ uống xong sau đó lấy giọng kể chuyện cô vừa gặp
"Nhắc đến là chị tức không thể diễn tả nổi. Đôi giày chị mới vừa thiết kế xong, mới mang được vỏn vẹn 10 phút đã bị một gã nam nhân dẫm phải"
"Rồi anh ta có đền bù cho chị không?"
"Có, nhưng chị mắng anh ta một trận, kế tiếp có một con nhỏ kia đi lại xen vào, nói là ghét nhất loại người như chị, xem giày mình quan trọng còn công việc và thời gian của người ta thì không. Nhưng mà đôi giày đó chị định mang ít ngày sẽ đem vào xưởng sản xuất thêm vài đôi để bán. Cuối cùng lại bị phá hoại, còn gặp phải con nhỏ nhiều chuyện"
Trí Nghiên và Ân Tĩnh nghe xong liền cười một tràng, khiến Cư Lệ tức giận càng thêm tức giận
"Chị Cư Lệ, cô ta nói đúng mà. Chị rõ ràng xem trọng đôi giày của chị hơn"
"Chị có hai đứa em như hai đứa thì chị thà không có còn hơn, không bênh vực chị mà còn hùa theo con nhỏ đó"
Trí Nghiên từ nãy đến giờ chỉ biết cười, nhưng rồi cuối cùng đứng lên đeo kính vào nói với hai người kia
"Thôi, em còn phải đến công ty vẽ thêm vài mẫu nữa để chọn lựa những sản phẩm đẹp nhất mang đến buổi lễ đấu giá. Chị Ân Tĩnh ngồi lại nghe chị Cư Lệ trút giận đi"
"Phác Trí Nghiên em muốn chị cho em biết tay không hả?"
Cư Lệ cũng đứng lên định cho Trí Nghiên một đòn đánh nhưng Trí Nghiên nhanh chân chạy thoát
"Hắc hắc, muốn đánh được người có võ đai đen tam đẳng e là chị phải đợi đến kiếp sau. Thôi em đi đây, chị Ân Tĩnh một chút nữa đem bản vẽ của chị lên phòng làm việc cho em luôn nha. Tạm biệt"
Lý Cư Lệ bốc hoả, ngồi xuống một cái khiến Ân Tĩnh hoảng hồn
"Rõ ràng là muốn đến công ty để gặp kẻ thù gì của nó vậy mà lấy cớ làm việc. Loại người có tình yêu quên chị em, không đáng tha thứ"
"Thôi được rồi, đừng giận nữa. Uống nước đi"
Ân Tĩnh ngồi bên cạnh lắc đầu, vỗ vỗ lưng cho Cư Lệ nguôi giận
Phác Trí Nghiên vào phòng làm việc của mình, trên tay mang theo hai ly nước. Cô bắt gặp hình ảnh Hiếu Mẫn chăm chỉ ngồi làm việc, mỉm cười đi lại
Đang làm việc chợt Hiếu Mẫn cảm nhận được vật gì đó thật lạnh đang chạm vào mặt của nàng, ngước lên thì thấy Phác Trí Nghiên đang để ly nước vào mặt nàng mỉm cười nhìn nàng với ánh mắt vô cùng ôn nhu
"Tổng Giám Đốc"
"Uống cà phê đi rồi tiếp tục làm việc. Cà phê ở chỗ này rất ngon"
"Cảm ơn"
Hiếu Mẫn nhận lấy ly cà phê, ngại ngùng đưa môi vào ngậm lấy chiếc ống hút ánh mắt nhìn sang hướng khác, không dám nhìn thẳng vào Trí Nghiên
Trí Nghiên ngồi ở ghế sofa đối diện với Hiếu Mẫn đồng thời cũng nhâm nhi ly cà phê của mình, xong rồi ngó nghiêng ngó dọc hỏi Hiếu Mẫn
"Chị làm sao vậy? Sao không nhìn tôi mà nhìn đi hướng khác"
"Đêm qua tôi ngủ nằm sai tư thế, bị trẹo cổ không thể nhìn thẳng được"
"Vậy sao?"
Dứt câu, Trí Nghiên vòng qua ngồi kế bên nàng. Hiếu Mẫn nhích qua né tránh Trí Nghiên, nàng tự hỏi trong tâm Phác Trí Nghiên rốt cuộc định làm cái trò gì nữa
Quả thật Trí Nghiên lại tiếp tục làm trò khiến Hiếu Mẫn phải e ngại. Dùng hai tay bao trọn lấy mặt nàng, Phác Trí Nghiên xoay một cái, cả gương mặt Hiếu Mẫn liền hướng về Trí Nghiên. Kề sát vào mặt nàng, Trí Nghiên nói
"Thế nào? Cổ đã hết bị trẹo chưa?"
Lại là hơi thở ấm áp phả nào mặt nàng, nàng lập tức dùng tay gạt hai bàn tay của Trí Nghiên ra khỏi mặt của nàng
"Tôi hết rồi, cảm ơn Tổng Giám Đốc"
Phác Trí Nghiên đột nhiên gương mặt nghiêm túc lại, một lần nữa tiến lại gần Hiếu Mẫn, cánh tay để hờ sau lưng nàng, như muốn ôm nàng vào trong lòng
"Hiếu Mẫn, chị có người yêu rồi sao?"
Hiếu Mẫn nhanh chóng đứng lên rời khỏi ghế sofa đi lại bàn làm việc ngồi, nàng cầm cây bút lên bắt đầu vẽ tiếp
"Phải"
Phác Trí Nghiên nhếch miệng một cái, đi từ từ lại gần Hiếu Mẫn. Cúi người, hai tay chống lên bàn và đứng phía sau lưng Hiếu Mẫn. Trong lúc này, Hiếu Mẫn đang gọn gàng ở trong lòng Trí Nghiên
"Ngay cả khi chị có người yêu rồi, nhưng tôi cũng có thể cướp lấy chị từ tay người yêu của chị. Khiến chị toàn tâm toàn ý yêu tôi, trở thành người yêu của tôi. Phác Hiếu Mẫn, chưa bao giờ tôi đối với một ai nghiêm túc như vậy. Chỉ có chị mới có thể"
Giọng trầm ấm và vô cùng khẳng định của Phác Trí Nghiên lại vô tình đánh thức trái tim của nàng, trái tim của nàng lại tiếp tục đập nhanh hơn bao giờ hết
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com