20. Cơn gió trên sân thượng vào cái ngày tháng Tám năm ấy.
Jimin's pov
________________________
.
"Nè, Jimin."
Tám giờ sáng, buổi sáng không nơi tá túc, Namjoon vừa thu xếp cái lều vừa bắt chuyện với tôi.
"Gì?"
"Cậu biết J ở đâu không?"
Tôi nhướng mày. Nếu hỏi J thì cậu ta đang trôi lờ đờ ngay sau lưng Namjoon kia mà.
"Cậu nói gì vậy? Cậu ấy ở ngay sau lưng cậu kìa."
"Hả? À... ra vậy. Chà, vậy là..."
Namjoon quay lại và trưng ra một gương mặt kỳ khôi, cậu ấy không nói gì với J mà chỉ lẩm bẩm một mình. Lạ thật.
"A, với lại, chuyện hôm qua, tớ xin lỗi nhé."
Tôi đang suy nghĩ thì Namjoon đột nhiên quay lại phía tôi và cúi đầu. Tôi tròn mắt nhìn cậu ấy.
"Hả, chuyện gì?"
"Ủa? Không phải là tụi mình đã cãi nhau um sùm đấy sao?"
"À... có chuyện đó hả?"
Tối hôm qua tôi đã bị lợn rừng rượt đuổi chạy trối chết, nên mấy chuyện này chắc cũng rớt ra khỏi não tôi luôn rồi. Nhưng nói mới để ý, đúng là tôi và Namjoon vẫn đang hơi lúng túng với nhau.
"Gì chứ, đây bắt chuyện trước cũng thấy ngại lắm chứ bộ." Namjoon cười khổ rồi lại xin lỗi tôi thêm lần nữa. "Tớ đã không đúng khi giận cá chém thớt như thế. Thật sự xin lỗi."
"A, đâu có, tớ cũng đã không giữ được bình tĩnh mà." Tôi thật lòng nghĩ như vậy.
"Gì đâu, những điều cậu nói đều đúng cả. Vậy thôi, hôm nay cũng cùng cố gắng nhé."
Tôi nhìn theo tấm lưng quay đi của Namjoon, trong đầu thoáng qua một cảm giác tội lỗi. Hôm nay là ngày thứ ba của cuộc hành trình cuốc bộ. Suốt ba ngày này, thật sự tôi không hề có chút tự tin nào về việc sẽ giữ vững được gương mặt điềm đạm vốn có của mình.
Lý do thì đã rõ mười mươi, tất cả đều bởi bóng ma mang hình dáng giống hệt như Jungkook kia.
.
Nếu cứ đi trên con đường nhựa dọc theo quốc lộ, tôi thừa biết rằng bắp chân của mình sẽ trở nên đau nhức và tê cứng. Dù hiện tại mới là sáng sớm và ánh mặt trời chưa quá chói chang nhưng đầu tôi vẫn đang váng vất hết cả lên. Từ xưa tôi đã không có máu vận động rồi. Chân cẳng thì chậm chạp, thể lực thì không có, lại còn hoàn toàn không chơi được các thể loại bóng bánh. Tự bản thân tôi cũng thấy thật kỳ diệu khi mình nằm trong cùng một hội với mấy đứa ưa vận động ngoài trời như Taehyung hay Namjoon bởi tôi thuộc dạng người thích ở nhà hơn.
"Jiminie, chân cậu ổn chứ?" Taehyung đang đi phía trước lo lắng quay lại nhìn tôi.
"Ừ, cũng tàm tạm."
"Hay để tớ vác hành lý phụ cậu? Dù sao thì hôm qua tớ cũng đã rảnh tay cả ngày..." Hoseok nhìn ngang qua tôi và nói với vẻ mặt đầy tội lỗi.
"Đừng cố sức quá, Jimin đó giờ ít vận động mà." Namjoon cười đểu.
Trong năm người, chỉ có tôi là thuộc hội văn hay chữ tốt nên lúc nào cũng bị chọc ghẹo.
"Xin lỗi nhé, đây có vận động à nha. Hồi trước tớ cũng từng nói rồi mà."
"À, đúng rồi. Cái gì ấy nhỉ? Chạy bộ hả?"
"Là chạy thể dục. Ở rìa tỉnh có con sông đấy. Tớ chạy dọc theo con sông đó suốt."
"À à... Hình như Jungkook cũng có nói tới, chỗ ấy dễ chạy lắm."
"Đúng vậy, là Jungkook đã chỉ chỗ cho tớ đó..."
Tôi lén liếc qua nhìn bóng lưng J đang lướt đi im ru ở đầu đoàn.
Doppelgänger, giống Jungkook như đúc. Những gì hôm qua Namjoon nói không sai một li. Không thể cho rằng J và Jungkook là một người được. Dù tôi cũng nhìn thấy bóng dáng của Jungkook trong J, nhưng tôi biết rất rõ rằng J không phải Jungkook. Cậu ta chỉ là một cái bóng thôi. Là ảnh ảo phản chiếu qua gương của Jungkook. Chính vì biết vậy nên tôi mới càng thấy việc Jungkook đã mất mà ảnh ảo vẫn tiếp tục tồn tại thật đáng sợ.
"Jimin, nhìn mặt cậu đáng sợ quá. Sợ thật luôn."
Hoseok bảo tôi với gương mặt đầy lo lắng. Khả năng cao là mặt tôi sẽ cứ thế mà ngày càng trở nên đáng sợ mất.
Sao mặt cậu ấy giống mấy bà thím lúc nhìn thấy đứa nào đó xăm mình thế nhỉ?
Con đường núi ngày một dốc hơn, men theo con đường vòng vèo, chúng tôi tiến dần lên đến đỉnh núi. Kết quả là Hoseok cũng lấy mất một phần hành lý của tôi. "Chậm chạp quá", Namjoon than thở, lấy mất cái lều tôi đã gấp gọn gàng rồi vừa cười lém lỉnh vừa đẩy nó sang cho Hoseok. Hoseok vừa nói "Được rồi mà không sao đâu" vừa chạy tót lên hàng đầu như muốn trốn khỏi tôi vậy. Dù đúng là hành lý của tôi đã nhẹ bớt, nhưng lại một lần nữa tôi cảm thấy áy náy trong lòng.
"Kệ họ đi thì hơn." Taehyung vừa vui vẻ cười vừa nói. "Mất công vậy rồi, cứ để cậu ấy mang bớt giúp cậu."
"Cậu thừa biết tớ ghét phải nhận sự giúp đỡ từ người khác mà."
"Biết mà, cả bọn ai cũng biết."
Taehyung nhe răng ra cười. Đúng là chuyện đó tất cả mọi người đều biết, và người đã đi rêu rao rằng nhược điểm của Jimin là "chuyện gì cũng muốn tự mình làm" có lẽ chính là Jungkook.
Nhắc đến Jungkook, hình ảnh về cậu ấy trong tôi lúc nào cũng là những gương mặt cười. Tuy nhiên mỗi khi cố gắng suy nghĩ xem trong những nụ cười ấy đâu mới là nụ cười thật tâm thì tôi lại cảm thấy buồn như trái tim mình đang bị bóp nghẹt. Jungkook khi đó, không biết có bao giờ cậu ấy đã cười một cách thật tình dù chỉ một lần.
"Cậu đã từng cảm thấy muốn chết chưa?"
"Tớ cứ băn khoăn mãi về những suy nghĩ trong đầu Jungkook vào giây phút cuối cùng."
Trong đôi đồng tử của Taehyung là hình ảnh phản chiếu của bầu trời mùa hạ trải dài miên man.
"Nhưng tớ thật sự không hiểu gì cả. Tớ không bao giờ hiểu nổi Jungkook nghĩ gì."
"Ngay cả Taehyung cũng không hiểu nổi." Namjoon đột nhiên quay lại nói với giọng đầy ngờ vực.
"Tớ chẳng hiểu gì hết. Hoàn toàn không. Có lẽ trước đây tớ đã chẳng hiểu gì về Jungkook cả." Taehyung cười nói, trong mắt hiện lên một tia u buồn.
"Có lẽ ai cũng có một thứ gọi là vách ngăn trong tâm hồn. Ấn tượng đầu tiên của tớ về Jungkook là lúc nào cậu ấy cũng nhảy thẳng qua vách ngăn ấy để chạm vào trái tim người khác. Vậy mà... cậu ấy lại không để cho ai vượt qua vách ngăn của mình."
"Ổ, tớ đã hiểu ra một chút rồi." Namjoon nói.
"Thay vì nói không để cho ai vượt qua thì đúng hơn là vẫn vượt qua được, nhưng mà đó chắc chắn mới chỉ là lớp tường bao đầu tiên bên ngoài."
"Phải, chính là cảm giác này. Jungkook có đến mấy lớp vách ngăn tâm hồn và nhất định cậu ấy sẽ không để cho ai vượt qua lớp phòng tuyến cuối cùng."
"Jiminie thấy sao?" Taehyung nhìn tôi hỏi.
"Tớ..."
Tôi từng một lần nhìn qua được tấm vách ngăn cuối cùng ấy, nhưng chỉ việc nhớ đến thôi cũng đã khiến cho tôi cảm thấy lạnh gáy rồi.
"Jiminie?"
"À... ừm, tớ cũng không biết nữa."
Taehyung nhìn tôi như muốn hỏi gì đó, nhưng tôi đã nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác để tỏ ý cự tuyệt.
Ở bên kia vách ngăn tâm hồn là "đáy lòng" của Jungkook. J tuy là doppelgänger của cậu ấy nhưng không phải một hồn ma mà nhất định J đã đến từ "đáy lòng" đó. Khi Jungkook chết, J đã phá tan tấm vách ngăn cuối cùng trong tâm hồn Jungkook và chui ra ngoài. Cậu ấy chính là những tàn niệm u ám của Jungkook. Từ lúc đầu gặp mặt tôi đã cảm thấy cậu ấy rất giống Jungkook. Không phải giống ở gương mặt hay ngoại hình mà là cái vẻ hờ hững vô cảm của cậu ấy, rất giống với một Jungkook đã đột ngột ném bỏ đi nụ cười giả tạo của mình trên sân thượng vào ngày hôm đó...
Có tiếng gọi của Hoseok. Tôi ngẩng đầu lên thì phát hiện ra tầm nhìn của mình đã mở rộng từ lúc nào không hay. Bầu trời kia gần như trong suốt, chỉ có một vài gợn mây đang trôi bồng bềnh. Mặt trời đã lên rất cao, tiếng gió thổi vù vù mang đến cảm giác khá giống với những cơn gió ở trên sân thượng của ngày hôm ấy. Cả hai đều ở trên cao và những ngọn gió đều chưa lướt qua một ai khác ngoại trừ chúng tôi.
J đã dừng lại. Khi chúng tôi đến nơi, cậu ấy chỉ vào một đỉnh núi rồi nhẹ nhàng nói:
"Ở đằng kia. Đó chính là núi Jung-eum.."
Thế rồi, dường như cơn mệt mỏi sau ba ngày dồn nén rốt cuộc được dịp thể hiện ra ngoài, chúng tôi không nói một lời nào nữa, chỉ nhắm hướng chân núi Jung-eum mà tiếp tục đi. Không, mệt mỏi chẳng qua chỉ là một cái cớ, sự thật là ai trong chúng tôi cũng đều cảm thấy bất an và cứ thế cả bọn đều ngậm miệng từ lúc nào không hay. Càng đến gần ngọn núi, những đám mây trên đầu càng hiện ra rõ hơn và phủ xuống chúng tôi những cái bóng lớn. Từng người trong nhóm đều cảm nhận được mỗi lúc một rõ ràng mùi vị của sự chết chóc mà Jungkook để lại.
.
"Trông thật rùng rợn nhỉ."
Namjoon là người phát biểu cảm tưởng. Đường lên núi dẫn vào bên trong khu rừng dày đặc tối tăm và sâu hun hút.
Chúng tôi đã đến được chân núi Jung-eum, mặt trời lúc này đã bắt đầu lặn, bóng đen dần dần lan rộng và bao phủ ra khắp toàn bộ ngọn núi. Tiếng ve kêu rả rích trong rừng chẳng hiểu sao lại khiến tôi dần cảm thấy khó chịu.
"Hẳn là phải có chỗ để nghỉ chân ở lưng chừng núi chứ." Namjoon nói.
"Lưng chừng núi? Ngọn núi này cao cũng phải đến chín trăm mét đó. Nơi chúng ta đang đứng vốn đã cao lắm rồi." Tôi đáp.
"Làm sao đây? Chúng ta có leo nữa không?" Hoseok nhìn lên đỉnh núi nói với vẻ bất an.
"Trời đã tối, lại còn nguy hiểm nữa... Chúng ta đã từng gặp lợn rừng một lần rồi." Taehyung cắn môi.
"Chỗ nghỉ ở đâu, J?" Tôi hỏi, nhưng J không trả lời mà chỉ trầm mặc nhìn về phía đỉnh núi.
"J, ý cậu là sao?" Namjoon hỏi.
"Là đỉnh núi đó."
Này, đừng có đùa, chính cậu ta cũng nhìn thấy nơi đó xa như thế nào mà.
"Hiểu rồi... Đúng là giống Jungkook thật." Namjoon cười khổ. Cậu ấy đưa ra phương án nghỉ mệt một chút. Suy nghĩ rất hợp lý. Cả bọn đều mệt cả rồi, không chỉ về thể chất mà còn cả tinh thần. Biết rõ nơi này chẳng thể có xe ô tô nào chạy ngang qua được nên chúng tôi ngồi la liệt giữa đường mòn lên núi để nghỉ lấy hơi. Tôi ngồi cách con đường một đoạn khá xa vì có cảm giác nó hơi khó chịu. Điểm cuối của con đường trông như cái miệng đang há to của một con quái vật, tối đen và sâu hoắm. Quả nhiên cuối cùng cảnh tượng này làm cho chúng tôi ai cũng ngồi cách xa con đường ấy ra.
"Sắc mặt cậu kém quá."
Khi tôi đang nheo mắt nhìn lên đỉnh núi Jung-eum thì đột nhiên có giọng nói vang lên. Chính là J.
"Cậu nghĩ là lỗi của ai hả." Tôi lạnh lùng trả lời.
Đúng thế, toàn bộ đều là lỗi của cậu ta. Bỗng nhiên tôi muốn nghĩ rằng chính J là kẻ đã giết Jungkook. Nghe nói nếu ai gặp phải doppelgänger của mình thì người đó sẽ chết. Jungkook đã chết. Chính vì gặp J nên cậu ấy mới phải chết.
"Ý cậu là lỗi của mình ư? Nếu là chuyện đi bộ thì..."
Câu trả lời thẳng đuột và thiếu tinh ý của J càng khiến cho giọng nói của tôi trở nên băng giá hơn.
"Không phải thế. Nếu xét lại thời điểm bắt đầu thì chính vì cậu mà chúng tôi mới phải đi đến tận đây, ý tôi là như thế đó."
"Các cậu đi đến đây đâu phải vì mình mà là vì Jungkook."
"Đổ trách nhiệm sao? Cậu là người giống hệt Jungkook, là doppelgänger phải không? Nếu vậy thì..."
"Sai rồi, mình không phải Jungkook."
"Rồi rồi. J chứ gì. Cậu là J, được chưa." Tôi phát cáu, tùy tiện đá bay một hòn đá dưới chân.
Tôi vốn không phải dạng người hay thể hiện cảm xúc ra ngoài nên thường bị mọi người bảo là lạnh lùng, khô khan, lãnh đạm, trầm tính, ra vẻ người lớn... Tôi không nghĩ họ sai, chỉ là, về khoản đó tôi thật sự kém. Tôi không biết tỏ ra nóng bỏng, không biết tỏ ra ướt át, không giàu cảm xúc, cũng không biết ồn ào hay làm sao để khoác lên cái vẻ trẻ con.
Tuy nhiên tôi của hiện giờ lại rất giàu cảm xúc. Phải nói là cực kỳ giàu cảm xúc. Đâu đó trong tôi đã biết ích kỷ như trẻ con và còn có thêm một chút ủy mị nữa.
"Những điều mà cậu nói ấy, có phải đều là sự thật không?" Tôi tiếp tục hướng mũi dao nhọn về phía J. "Tâm nguyên cuối cùng của Jungkook mà cậu nói có thật là những điều mà cậu ấy muốn không, làm gì có cách nào để chứng minh được?"
"Cậu nói cũng đúng." J chân thành trả lời.
"Ổ. Vậy là cậu cũng phải công nhận?"
"Thật sự đó chính là những gì mà Jungkook muốn."
Tôi khịt mũi, cứ thế này thì sẽ chẳng đi đến đâu cả.
"Nếu cậu nghi ngờ mình đến thế, vậy tại sao lại cùng mọi người đi đến tận đây?"
"Vì cậu rất khả nghi. Cậu có thể lừa được mọi người, nhưng tôi thì không."
"Mình không lừa ai cả."
"Cậu có chứng minh được điều đó không hay lại chỉ nói mồm."
Ôi. Thật là một cuộc tranh cãi ngốc nghếch. J là đồ ngốc, mà bản thân tôi cũng là một con ngốc.
"Jungkook... vì sao mà chết?" Tôi lẩm bẩm, vốn chỉ định độc thoại với bản thân thôi.
"Là do tai nạn." J trả lời. Sợi xích lý trí bên trong tôi nứt vỡ.
"Ha, tai nạn ư?" Tôi bật cười.
"Ý cậu là Jungkook đã rời khỏi nhà và cố tình đi bộ đến tận đây để gặp tai nạn à? Câu chuyện đó quá sức thiếu tự nhiên! Một chuyện như vậy không đời nào có thể xảy ra. Jungkook phải có mục đích gì đó, phải có lý do thì cậu ấy mới đi đến đây. Nếu cậu ấy bỏ mạng ở một nơi thì hẳn là nơi đó phải có ý nghĩa đối với cậu ấy!" Tôi gần như gào lên.
"Nếu không có lý do và mục đích thì không thể đi xa một chuyến sao?"
"Không thể?" Tôi nói.
"Tôi không quan tâm cậu như thế nào, nhưng một học sinh cao trung bình thường thì chẳng ai lại đột nhiên đi xa mà không có một mục đích hay lý do cụ thể."
Tự nhiên tôi cảm thấy có sự mâu thuẫn trong lời nói của mình, nhưng là ở đâu thì tôi không biết. Lúc này tôi đã không còn bình tĩnh được nữa, không, thật ra ngay từ đầu tôi đã mất đi sự bình tĩnh ấy rồi.
Thế là đủ. Trái tim tôi đã đạt đến giới hạn cao nhất. Ủy mị, mạnh mẽ hay gì cũng được. Tôi muốn trút hết dòng cảm xúc dày đặc này của mình lên cái tên đang ở trước mặt.
"Rốt cuộc thì cậu là cái gì hả? Mục đích của cậu là gì? Doppelgänger suy cho cùng cũng chỉ là những kẻ xấu thôi. Cậu là nỗi hận thù của Jungkook và muốn nguyền rủa tất cả những kẻ mà cậu không ưa chứ gì?"
"J-Jimin. Cậu làm sao vậy?"
Taehyung đã nghe được cơn ồn ào, cậu ấy đang tròn mắt nhìn tôi. Taehyung chưa từng biết đến thái độ và những cảm xúc dữ dội này của tôi. Namjoon và Hoseok thì đang ngồi yên tại chỗ như bị đông cứng. Chỉ có J là vẫn nhìn tôi chằm chằm.
Có làn gió lạ mà quen thổi qua chỗ chúng tôi, cảm giác rất giống với cơn gió trên sân thượng vào cái ngày tháng Tám năm ấy.
"Tôi đã biết chuyện đó rồi," tôi nhìn thẳng vào J, giọng nói trở nên run rẩy, "tôi đã biết Jungkook có ý định tự sát từ lâu rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com