Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10 : Niềm tin không rời

Tuổi 17, giữa những cơn sóng thử thách của cuộc đời, tôi bắt đầu nhận ra rằng điều quan trọng nhất không phải là tránh né nỗi đau, mà là giữ vững niềm tin trong lòng. Niềm tin vào bản thân, niềm tin vào tình thương từ những người thực sự quan tâm, và niềm tin rằng dù biển đời có dữ dội, tôi vẫn có thể tìm thấy những bến bờ bình yên cho riêng mình.

Quá khứ vẫn còn hiện diện trong từng ký ức, từng nỗi đau âm ỉ, nhưng tôi không còn để nó chi phối mọi suy nghĩ. Những vết thương từ gia đình, từ những lần bị bỏ rơi hay tổn thương, giờ đây trở thành bài học để tôi trưởng thành. Tôi học cách chấp nhận rằng không phải ai cũng sẽ yêu thương hay quan tâm mình, nhưng điều đó không làm giảm giá trị của bản thân tôi. Tôi đủ sức tự chữa lành, đủ sức tạo ra niềm hạnh phúc cho riêng mình.

Người tôi yêu và những người bạn hiện tại trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Họ không ngăn cản sóng dữ của đời tôi, nhưng họ đồng hành, cùng tôi vượt qua từng cơn sóng, cùng tôi chia sẻ niềm vui và nỗi đau. Tôi nhận ra rằng niềm tin không phải lúc nào cũng cần lời nói hay hành động to tát, đôi khi chỉ là sự hiện diện bình dị nhưng đủ để trái tim ấm áp, đủ để cảm nhận tình thương và sự quan tâm.

Những ngày tháng tiếp theo, tôi học cách tin tưởng lần nữa. Không phải là sự ngây thơ hay mù quáng, mà là sự tỉnh táo, biết nhìn nhận người khác bằng trái tim đã trải qua đau thương nhưng vẫn mong mỏi yêu thương. Tôi học cách đặt niềm tin đúng chỗ, trao niềm tin một cách khôn ngoan, và không để quá khứ lấn át hiện tại. Niềm tin ấy trở thành ánh sáng dẫn lối, giúp tôi vững vàng trước những cơn sóng thử thách tiếp theo.

Trên hành trình trưởng thành, tôi nhận ra rằng việc giữ niềm tin không chỉ giúp bản thân vững vàng, mà còn giúp những người xung quanh cảm nhận được sự an tâm và bình yên. Tôi bắt đầu cười nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn, và dần mở lòng để cho phép tình thương lan tỏa. Những khoảnh khắc bên bạn bè, bên người tôi yêu, giờ đây trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Tôi hiểu rằng niềm tin không rời không phải là thứ tồn tại vĩnh viễn, mà là điều cần được nuôi dưỡng mỗi ngày bằng sự chân thành, bằng tình yêu và sự trân trọng.

Nhưng giữ niềm tin cũng đồng nghĩa với việc đối diện với rủi ro. Tôi vẫn sợ bị bỏ rơi, vẫn lo rằng tình thương sẽ tan biến, nhưng lần này, tôi học cách kiên nhẫn, học cách nhìn nhận mọi thứ bằng ánh sáng từ trái tim, thay vì bóng tối của quá khứ. Tôi biết rằng mỗi người xuất hiện trong đời tôi đều có lý do, và mỗi thử thách là một cơ hội để trưởng thành. Niềm tin là thứ giúp tôi không gục ngã, giúp tôi thấy ánh sáng ngay cả khi sóng dữ vẫn dập dồn.

Trong những khoảnh khắc bình yên, tôi nhớ đến bố – người đã dạy tôi sức mạnh nội tại và tình thương thầm lặng. Dù ông không còn bên cạnh, nhưng hình ảnh của bố luôn nhắc nhở tôi rằng mình đủ sức mạnh để bơi qua biển đen, đủ can đảm để yêu thương và đủ kiên nhẫn để tin tưởng. Niềm tin không rời ấy là món quà vô hình mà tôi nhận được từ quá khứ đau thương, để biến nỗi đau thành sức mạnh, biến cô đơn thành ánh sáng.

Tôi cũng nhận ra rằng niềm tin không chỉ dành cho người khác, mà còn dành cho chính bản thân. Tôi tin rằng mình xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được yêu thương, và xứng đáng được sống một cuộc đời bình yên. Tôi tin rằng mỗi bước đi, dù nhỏ, đều là bước tiến về phía ánh sáng, và rằng những nỗ lực vượt qua sóng dữ sẽ mang lại kết quả xứng đáng.

Tuổi 17, giữa biển đen của đời mình, tôi bắt đầu cảm nhận được sự trưởng thành trọn vẹn. Những nỗi đau, những lần bị bỏ rơi, những giọt nước mắt và những đêm dài mất ngủ đã không còn là gông xiềng, mà là bài học, là sức mạnh, là ánh sáng dẫn lối. Niềm tin không rời giúp tôi biết cách yêu thương, biết cách mở lòng, và biết cách sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.

Và lần đầu tiên, tôi cảm nhận trọn vẹn rằng biển đen không chỉ là nỗi đau, mà còn là nơi để con cá nhỏ học cách bơi, học cách trưởng thành, và học cách tin tưởng. Dù sóng gió còn nhiều, tôi biết rằng mình không đơn độc, rằng niềm tin trong tim sẽ dẫn tôi tới những bến bờ bình yên, nơi tình thương, hạnh phúc và ánh sáng luôn chờ đón.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #hally