Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6 : Khi bóng tối vờn theo

Tuổi 15 dần trôi qua, và tôi nhận ra rằng ánh sáng mà tôi tìm kiếm không bao giờ hoàn toàn chiếm lĩnh biển đen quanh tôi. Những bước chân đầu tiên đã giúp tôi bơi qua sóng dữ, nhưng bóng tối vẫn vờn theo, len lỏi vào những khoảnh khắc tưởng chừng bình yên nhất. Nó không phải những cú đánh hay lời mắng nhiếc từ gia đình nữa, mà là những cảm giác trống rỗng, nỗi cô đơn bất ngờ và những ký ức đau thương vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí.

Tôi đã học cách trưởng thành, học cách tự đứng vững, nhưng không có nghĩa là nỗi đau biến mất. Mỗi khi nhìn lại quá khứ, tôi thấy mình như con cá nhỏ đang vật lộn trong biển đen, cố gắng bơi thật nhanh, nhưng vẫn bị dòng xoáy của kỷ niệm kéo lại. Những giấc mơ về hạnh phúc giản đơn, về một bến bờ bình yên, đôi khi trở nên xa vời, và tôi tự hỏi liệu mình có thực sự đủ mạnh để tiếp tục bơi.

Bạn bè mới xuất hiện, mang đến sự an ủi và chia sẻ. Những người ấy như ánh sáng nhỏ len lỏi giữa biển đen, khiến tôi cảm thấy ấm áp và tin tưởng vào tình người. Nhưng bóng tối vẫn không dễ dàng buông tha. Nhiều lần, những người bạn ấy cũng rời đi, để lại trong tôi cảm giác trống rỗng và nỗi sợ bị bỏ rơi lặp lại. Tôi nhận ra rằng, dù được yêu thương, dù có niềm vui, nỗi đau từ quá khứ luôn là bóng ma theo sau, nhắc nhở tôi về những mất mát chưa từng lành.

Tôi học cách đối mặt với bóng tối, học cách nhận diện nó và không để nó chi phối mọi hành động của mình. Khi cô đơn ập đến, tôi không khóc giữa nơi đông người, mà tìm một góc yên tĩnh, tự nhủ rằng đây chỉ là thử thách của cuộc sống, rằng tôi sẽ không bị khuất phục. Tôi dần hiểu rằng trưởng thành là biết sống chung với bóng tối, biết nắm lấy ánh sáng khi nó xuất hiện, và biết tự chữa lành những vết thương tinh thần dù không ai giúp.

Tuổi 16 là thời điểm tôi nhận ra sự cô đơn không chỉ là kẻ thù mà còn là người thầy nghiêm khắc. Nó dạy tôi kiên nhẫn, dạy tôi tự lập, và dạy tôi biết trân trọng những khoảnh khắc nhỏ bé, những niềm vui giản dị mà trước đây tôi chưa từng để ý. Mỗi lần nỗi đau ùa về, tôi lại nhắc mình rằng mình đã vượt qua rất nhiều sóng dữ tuổi thơ, và rằng tôi vẫn có khả năng sống tiếp, bơi tiếp, tìm kiếm ánh sáng trong biển đen.

Nhưng bóng tối không chỉ là nỗi cô đơn hay ký ức đau thương. Nó còn là nỗi sợ, là những lần tôi nghi ngờ bản thân, là cảm giác bất lực khi quá khứ chồng chất hiện ra trước mắt. Có những đêm tôi khóc trong giấc ngủ, không biết vì sao mình lại yếu đuối đến thế. Tôi ao ước có ai đó bên cạnh, an ủi, lắng nghe, nhưng rồi lại nhắc mình rằng không ai có thể thay thế tôi trong việc tự đứng lên. Tôi học cách tự ôm lấy chính mình, tự trò chuyện với bản thân, và tự tạo niềm an ủi cho riêng mình.

Những người bạn qua mạng, những mối quan hệ mới xuất hiện, mang đến cho tôi hy vọng, nhưng cũng thử thách lòng kiên nhẫn. Tôi học cách cho đi mà không kỳ vọng nhận lại, học cách yêu thương mà không bị lệ thuộc, và học cách mở lòng từng chút một. Tôi biết rằng trưởng thành là biết nhận ra giá trị của bản thân, biết giữ vững niềm tin vào tình thương dù nó đến chậm mà chắc, và biết tiếp tục bơi, dù bóng tối vờn theo từng nhịp sóng.

Tuổi 16, tôi bắt đầu hiểu rằng ánh sáng không phải lúc nào cũng rực rỡ, mà thường là những tia sáng nhỏ, len lỏi giữa bóng tối, giúp tôi tìm đường đi. Tôi học cách trân trọng những khoảnh khắc ấy, học cách giữ hy vọng và học cách bơi, từng bước một, qua biển đen tuổi thơ và những mất mát chưa lành. Tôi nhận ra rằng, dù bóng tối luôn vờn theo, tôi vẫn có thể trưởng thành, vẫn có thể nở nụ cười, và vẫn có thể tìm thấy những bến bờ an yên – dù xa xôi nhưng không hẳn là không thể chạm tới.

Con cá nhỏ giữa biển đen, mặc dù mệt mỏi, mặc dù đôi lúc sợ hãi, vẫn bơi tiếp. Tôi học cách tự chữa lành, học cách trân trọng ánh sáng, và học cách tin rằng, dù biển đời còn dài và sóng dữ còn mạnh, tôi vẫn đủ sức để đi tiếp. Bóng tối có thể vờn theo, nhưng tôi đã học cách để nó không kéo mình chìm. Tôi đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và bắt đầu thấy rằng mình xứng đáng được yêu thương và được hạnh phúc – ít nhất là từ những bước chân đầu tiên tôi tự tin đi qua bóng tối.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #hally