Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5: Bí Mật Cổ Ngọc

Cuộc sống tại Dược Viên của Hàn Vân tiếp diễn trong sự cần cù, nhẫn nhịn và im lặng đáng sợ. Mỗi ngày trôi qua đều là một bản sao gần như hoàn hảo của ngày trước đó: sự miệt thị của đồng môn, sự khinh thường của Quản sự, và công việc cực nhọc trong đất bùn. Nhưng sự lặp lại này lại chính là điều Hàn Vân cần. Sự ổn định và vô vị đảm bảo cho sự an toàn và quá trình tích lũy thầm lặng của cậu.
Sau hai tháng tu luyện miệt mài với Khẩu Quyết Dưỡng Sinh và nguồn Dược Lực Tàn Dư, Hàn Vân cảm thấy kinh mạch của mình đã quen dần với quá trình thanh lọc. Khẩu Quyết vận hành trơn tru hơn, lượng Linh Khí tinh khiết được tích lũy cũng nhiều hơn, nhưng tốc độ hấp thu tổng thể vẫn chỉ ở mức rất chậm. Mặc dù có nguồn Dược Lực Tàn Dư độc quyền, nhưng bản chất Tạp Linh Căn của cậu vẫn là một rào cản lớn, khiến tốc độ tu luyện chỉ nhỉnh hơn Phàm Nhân một chút. Cậu ước tính, nếu cứ theo đà này, phải mất ít nhất ba đến bốn năm nữa cậu mới có thể đột phá lên Luyện Khí Tầng Một.
Hàn Vân biết, trong thế giới Tu Tiên, bốn năm là một quãng thời gian quá dài, đủ để bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn, đủ để những kẻ thù tiềm ẩn của cậu đạt được sức mạnh vượt trội. Cậu cần một cơ duyên khác, một thứ có thể đẩy nhanh tốc độ mà vẫn giữ được sự bí mật.
Cơ hội đến vào một buổi chiều mưa lớn, khi bầu trời Phù Đồ Quan bị mây đen che phủ hoàn toàn. Mưa lớn xối xả kéo dài suốt ba ngày, khiến khu vực trồng Linh Chi Huyết bị ngập úng nghiêm trọng. Linh Chi Huyết là một loại dược liệu quý, nếu bị ngâm nước quá lâu sẽ hỏng. Lão Khang hoảng loạn, huy động toàn bộ đệ tử tạp dịch, kể cả Hồ Tam và Triệu Ngũ, ra sức đào rãnh thoát nước khẩn cấp.
Hàn Vân được giao nhiệm vụ ở khu vực trũng nhất. Cậu phải dùng xẻng cùn để đào sâu, tạo đường dẫn nước. Khi đang dùng sức dồn toàn bộ trọng lượng vào chiếc xẻng, đào xới lớp bùn dày và rễ cây chằng chịt, lưỡi xẻng của cậu chạm vào một vật cứng. Âm thanh cạch khô khan đó bị át đi bởi tiếng mưa, nhưng đối với tai của một người làm công việc đào xới lâu năm như Hàn Vân, nó vẫn rõ ràng đến kinh ngạc.
Một cảm giác thận trọng lập tức dâng lên. Hàn Vân không dám bới ngay lập tức. Cậu tiếp tục đào xung quanh vị trí đó một cách chậm chạp, cố ý tạo ra vẻ khó khăn, chật vật với bùn lầy. Cậu dùng chân đạp mạnh vào xẻng, giả vờ như rễ cây quá cứng, để Hồ Tam đang đứng cách đó vài trượng tin rằng cậu chỉ đang vật lộn với công việc.
Sau khi tạo đủ khoảng trống, cậu cẩn thận dùng tay bới lớp bùn đi. Vật cậu tìm thấy là một miếng Cổ Ngọc hình bán nguyệt, chỉ bằng nửa lòng bàn tay. Bề mặt ngọc sần sùi, không có bất kỳ ánh sáng Linh Khí nào, trông giống như một món đồ trang sức cũ kỹ đã bị bỏ đi hàng ngàn năm, hoàn toàn vô giá trị trong mắt Tu Sĩ bình thường. Cậu nhanh chóng nắm chặt Cổ Ngọc trong lòng bàn tay, dùng bùn lầy bao phủ lại, và tiếp tục công việc đào rãnh như không có chuyện gì xảy ra.
May mắn là trong cơn mưa lớn và sự hỗn loạn, không ai để ý đến một đệ tử tạp dịch đang lúi húi trong bùn lầy.
Đêm đó, sau khi dùng nước lạnh tẩy rửa qua loa lớp bùn đất, Hàn Vân đóng chặt cửa, dùng vải rách chặn khe hở để không một chút ánh sáng nào lọt ra ngoài. Cậu trải Cổ Ngọc lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ dưới ánh nến yếu ớt.
Miếng ngọc có màu xanh xám, lạnh lẽo, không hề toát ra chút Linh Khí nào. Hàn Vân biết rằng nếu nó là một Pháp Khí bình thường, nó phải có chút Linh Quang hoặc ít nhất là một chút ấm áp. Nó hoàn toàn giống như một vật phàm tục.
Cậu bắt đầu thử nghiệm một cách cẩn trọng nhất.
Đầu tiên, cậu thử dùng Linh Khí yếu ớt của Luyện Khí tầng dưới cùng chạm vào nó. Không có phản ứng.
Thứ hai, cậu dùng một giọt máu của mình, thứ được cho là mang theo bản chất Linh Căn của Tu Sĩ, nhỏ lên bề mặt ngọc.
Bùm.
Cổ Ngọc hấp thu giọt máu ngay lập tức, như thể nó là một miếng bọt biển. Sau đó, nó phát ra một luồng sáng xanh nhạt yếu ớt, chỉ kéo dài trong một hơi thở, và một dòng nhiệt ấm áp nhưng mãnh liệt truyền vào tay cậu.
Hàn Vân lập tức cảm thấy tê liệt nhẹ toàn bộ kinh mạch trong cánh tay. Cảm giác này khiến cậu kinh hãi, nhưng kinh nghiệm hái thuốc nhiều năm đã dạy cậu cách phân biệt độc tính và tác dụng phụ. Dòng nhiệt này không mang độc, mà giống như một cú sốc điện cực nhỏ, làm giãn nở tạm thời các mạch máu và kinh lạc.
Hàn Vân, với quyết tâm không để lỡ bất kỳ cơ hội nào, lập tức vận hành Khẩu Quyết Dưỡng Sinh.
Phát hiện tiếp theo khiến cậu suýt bật dậy vì kinh ngạc. Sau khi dòng nhiệt từ Cổ Ngọc đi qua, kinh mạch của cậu trở nên linh hoạt hơn trong chốc lát, và tốc độ hấp thu Linh Khí, dù là Linh Khí loãng trong phòng hay Dược Lực Tàn Dư bám trên quần áo, đã được tăng cường gấp đôi so với bình thường!
Cảm giác này chỉ kéo dài khoảng một khắc (mười lăm phút), sau đó tác dụng giảm dần và biến mất hoàn toàn, kinh mạch trở lại trạng thái Tạp Linh Căn chậm chạp ban đầu. Tuy nhiên, trong mười lăm phút vàng ngọc đó, cậu đã hấp thu được lượng Linh Khí bằng cả một ngày tu luyện bình thường.
Hàn Vân thở ra một hơi dài, khuôn mặt tái nhợt vì sự căng thẳng và sự bối rối tột độ. Đây là một bảo vật, một Cơ Duyên lớn lao, nhưng nó lại cần máu tươi để kích hoạt, và chỉ có tác dụng trong một thời gian ngắn.
Hàn Vân nhanh chóng hiểu ra bản chất của Cổ Ngọc này, thứ cậu gọi là Cơ Duyên Cải Tạo Ẩn Mật:
Nó không phải Pháp Khí Tấn Công/Phòng Ngự: Nó không có khả năng chiến đấu.
Nó là Cải Tạo Cơ Bản: Nó tạm thời giúp kinh mạch của cậu giãn nở, trở nên nhạy cảm hơn với Linh Khí, bù đắp hoàn hảo cho nhược điểm chí mạng của Tạp Linh Căn.
Chi Phí: Chi phí là máu và Linh Khí. Nếu dùng quá nhiều máu, cơ thể sẽ suy yếu, lộ ra dấu vết. Nếu dùng quá nhiều Linh Khí để duy trì trạng thái tê liệt, cậu sẽ kiệt sức.
Kể từ đó, Hàn Vân thêm vào nghi thức luyện công hàng đêm một bước nữa. Cậu cẩn thận đo lường lượng máu mình cần dùng, dùng một chiếc kim nhỏ để chích vào đầu ngón tay, chỉ lấy một giọt máu vừa đủ để kích hoạt Cổ Ngọc trong mười lăm phút. Cậu luôn đảm bảo rằng sau khi luyện công xong, cơ thể cậu vẫn khỏe mạnh, không có dấu vết suy yếu nào có thể gây chú ý, đặc biệt là vào ban ngày khi làm việc dưới sự giám sát của Lão Khang.
Mỗi giọt máu, mỗi mười lăm phút được tăng tốc, đều là sự đánh đổi đau đớn và sự tính toán tỉ mỉ. Sự kết hợp của Khẩu Quyết Dưỡng Sinh, Dược Lực Tàn Dư và Cổ Ngọc đã tạo nên một chu trình tu luyện bí mật, độc quyền và hiệu quả, cho phép Hàn Vân âm thầm bứt phá giới hạn Tạp Linh Căn của mình, hướng tới mục tiêu đột phá Luyện Khí Tầng Một trong thời gian sớm nhất.
Cậu nhận ra, Giang hồ là một nơi đầy rẫy báu vật, nhưng chỉ những kẻ đủ cẩn trọng, đủ nhẫn nại và đủ thông minh để nhận ra giá trị của những thứ bị người khác bỏ quên mới có thể sống sót và phát triển. Miếng Cổ Ngọc vô giá trị trong mắt người khác này giờ đã trở thành báu vật quý giá nhất của Hàn Vân.
— Hết Chương 5 —

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com