18
Khánh Vân lang thang trên khắp các con phố ở Sài Gòn, cô không biết mình đang đi đâu và làm gì. Dòng người, xe cộ vẫn cứ hối hả chạy qua, Khánh Vân nhận ra, mọi thứ vẫn đi theo quy luật vốn có của nó, không có thứ gì, cũng chẳng có ai đứng mãi một chỗ cả. Cô vô tình thấy một gia đình đang đi ngược hướng với mình, người chồng cầm một tay của bé gái trong khi người phụ nữ nắm lấy bàn tay còn lại. Họ tíu tít trò chuyện thật vui vẻ với nhau.
Khoảng khắc gia đình đó lướt ngang qua cô, Khánh Vân bất giác ngoái đầu lại. Chàng trai kia bỗng biến thành cô, người phụ nữ là Kim Duyên, còn bé gái kia là Gấu. Phải nếu ba năm trước không xảy ra vụ tai nạn ấy, ba năm trước cô an toàn đón Kim Duyên về thì cái viễn cảnh trước mắt cô sẽ trở thành sự thật. Nhưng không, ông trời thường hay trêu người, vụ tai nạn năm đó đã tạo ra một nghịch cảnh đáng sợ. Bạn thân nhất của cô - Hoàng Yến chính là người thay thế vị trí mà đáng ra nó phải thuộc về Khánh Vân. Nước mắt cô lại không tự chủ lăn dài trên khoé mắt. Kim Duyên chưa từng một lần yêu cô, Hoàng Yến nói đúng, cô ấy chưa bao giờ yêu cô. Sự xuất hiện của cô lúc này chỉ làm cho tất cả mọi người đều khó xử. Đúng, đáng ra cô không nên trở lại, đáng ra năm đó cô nên bị trận bão biển ấy nhấn chìm, đáng ra cô không nên cố gắng đấu tranh dành lại cái trí nhớ này.
Những hạt mưa nhỏ bắt đầu rả rích rơi, mọi người di chuyển nhanh hơn bình thường tránh cơn mưa lớn. Chỉ có mình Khánh Vân chẳng hề bận tâm hay phiền lòng về sự ghé thăm đột ngột của cơn mưa này. Cô ngửa mặt lên trời mặc cho những hạt mưa rơi xối xả dần nhấn chìm thân hình nhỏ bé trong làn mưa.
Uỳnh...uỳnh....
Những tiếng sấm kèm theo vài tia sét làm sáng rực cả bầu trời. Kim Duyên co mình lại ôm Gấu thật chặt trong lòng. Từ sau vụ tai nạn mang Khánh Vân rời khỏi cô mãi mãi, Kim Duyên bắt đầu sợ những cơn mưa, sấm chớp và sét. Mỗi lần mưa rơi cô lại nhớ đến Khánh Vân, ban đêm cô thường mơ thấy ác mộng. Cô mộng thấy Khánh Vân toàn thân ướt nhẹp, cả người trắng bệch không chút sức sống, đôi tay run run đưa về phía cô. Nhưng Kim Duyên dù có cố gắng thế nào cũng không thể với lấy hay chạm vào được đôi bàn tay đó. Cô càng cố tiến tới thì Khánh Vân lại càng cách xa cô hơn.
Sau trận mưa lớn đêm qua, bầu trời hôm nay có vẻ trong và xanh hơn. Vài chú chim nhỏ bay lượn, tìm chỗ nghỉ chân trên cành cây nào đó hót vang đón chào ngày mới, một khởi đầu mới.
Thùy Dung đi theo địa chỉ ghi trên tấm danh thiếp tìm đến công ty của Hoàng Yến. Cô ngó nghiêng bên ngoài sảnh chính, lần đầu tiên bước chân lên thành phố, lại cũng là lần đầu tiên thấy toà nhà to lớn như thế này. Sài Gòn hoa lệ đúng là rất khác so với làng quê nhỏ bé nơi cô đang sinh sống, mọi thứ ở đây thật xa hoa và tráng lệ. Cô nhìn đâu cũng thấy tò mò và thích thú.
" Xin hỏi cô tìm ai? " một cô gái mặc đồng phục tới bên cạnh Thùy Dung.
" Tôi...tôi muốn gặp người tên Võ Hoàng Yến." Thùy Dung giở lại tấm danh thiếp ra xem để chắc chắn mình đọc đúng tên người cần tìm.
" Trưởng phòng Võ sao? Cô có hẹn trước không? " cô gái nhận ra tấm danh thiếp của trưởng bộ phận quản lý.
" Không. " Thùy Dung lắc đầu.
" Vậy thì thật xin lỗi, cô phải đặt lịch trước chúng tôi mới có thể cho cô vào trong. " cô gái mỉm cười áy náy rồi bỏ đi.
" Này...này cô gì ơi. " Thùy Dung với tay theo gọi nhưng vô ích. Cô buồn rầu, ủ rũ rời khỏi toà nhà.
Cô không an tâm để Khánh Vân một mình quay trở lại Sài Gòn. Phần vì cô ấy mới hồi phục trí nhớ, phần vì nhớ đến lời nói của người con gái họ Võ kia. Vì vậy ngay khi Khánh Vân rời khỏi đảo Phú Quốc một ngày, Thùy Dung cũng quyết định đi theo. Nhưng lên đến Sài Gòn cô cũng chẳng biết đi đâu, làm gì để tìm thấy Khánh Vân. Nhớ ra người tự xưng là bạn thân của cô ấy, chắc chắn khi Khánh Vân trở về sẽ tìm đến cô gái họ Võ kia nên Thùy Dung theo địa chỉ ghi trên tấm danh thiếp tìm đến đây. Không may cho cô cuối cùng vẫn là không gặp được. Nhưng có vẻ vận may của cô chưa kết thúc.
" Thùy Dung? Thùy Dung phải không?"
Thùy Dung giật mình khi nghe thấy ai đó gọi tên của mình, giọng nói quen thuộc đó. Cô quay sang nhìn người phụ nữ đứng cách đó không xa.
Khánh Vân sau một đêm nghiêm túc suy nghĩ liền tìm đến Hoàng My, lúc này người duy nhất cô có thể nhờ cậy và giúp đỡ cô chỉ có mình Hoàng My.
Sau khi Hoàng My đã hết sốc vì được gặp lại Khánh Vân sau bao nhiêu năm mất tích, và bình tĩnh nghe hết mọi chuyện xảy ra trong suốt hai năm qua của cô ấy. Lúc này hai người yên tĩnh ngồi đối diện nhau trên bàn trà.
" Cậu đã chắc chắn về quyết định của mình chưa? " Hoàng My hỏi.
" Ừm. " Khánh Vân gật đầu. " Mình đã suy nghĩ rất nhiều, và mình chắc chắn rồi mới đến đây tìm cậu. " Khánh Vân nhìn Hoàng My bằng ánh mắt kiên quyết.
" Cậu không định gặp lại Kim Duyên dù chỉ một lần sao? "
" Không cần, nếu mình muốn gặp lại cô ấy thì mình đã không đến nhờ cậu giúp đỡ. Cứ coi như là mình chết rồi, coi như sự trở về lần này là vô ích đi. " Khánh Vân thở dài, cúi mặt xuống đất.
" Cậu chấp nhận từ bỏ Kim Duyên sao? "
" Sự xuất hiện của mình chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối và mọi người trở nên khó xử thôi. Ai cũng được, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là mình mãn nguyện lắm rồi. " Khánh Vân gượng cười che giấu đi nỗi buồn của mình.
Hoàng My nhìn Khánh Vân hồi lâu rồi lên tiếng.
" Được rồi. Vừa hay mình đang muốn mở rộng thị trường ở Israel, hiện tại chức giám đốc điều hành vẫn còn để trống. Mình sẽ để cậu sang đó. "
" Đi Israel cũng được nhưng chức giám đốc điều hành mình e không gánh nổi. "
" Mình tin cậu làm được, cậu là bạn mình cũng là người mình tin tưởng nhất. Cố lên mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. " Hoàng My cổ vũ.
" Cảm ơn cậu, mình sẽ cố gắng hết sức. "
Thùy Dung và Kim Duyên ngồi đối diện nhau trong một quán cafe, giờ đang trong giờ hành chính nên quán cũng khá vắng vẻ. Hai người chọn một chỗ cạnh cửa sổ.
" Lần trước chị xuống có ghé vào tiệm nhưng không gặp được em. " Kim Duyên mở lời trước.
" Em có biết. " Thùy Dung đáp.
" Em lên đây có chuyện gì vậy? Có cần chị giúp gì không? "
" Em đến tìm một người, chị ấy tên Hoàng Yến. "
" Hoàng Yến, ý em là Võ Hoàng Yến? Sao em lại quen cô ấy? " Kim Duyên nhíu mày đặt tách cafe xuống bàn.
" Bọn em gặp nhau lần chị ghé thăm nhà em. " Thùy Dung nói.
Kim Duyên nhớ lại lúc Hoàng Yến nói để quên đồ ở tiệm ăn nhà Thùy Dung sau đó quay lại lấy. Chắc họ gặp nhau vào lúc đó.
" Em đến tìm Hoàng Yến có việc gì? "
" Em đến vì chuyện của chị Khánh Vân. Hai người đã gặp nhau rồi chứ? " Thùy Dung hỏi.
Kim Duyên lặng người, cô không tin được mình có vừa nghe nhầm không. Mọi thứ xung quanh cô khoảnh khắc ấy dường như ngừng lại, thậm chí Kim Duyên còn quên mất việc mình phải hô hấp.
" Em...em vừa nói cái gì cơ? Khánh...Khánh Vân... "
" Hai người chưa gặp nhau sao? Không phải chị ấy nói là về tìm chị hả? " Thùy Dung giật mình.
" Thùy Dung, nói chị nghe, mọi chuyện là thế nào? " Kim Duyên trở nên kích động.
"Kim Duyên, chị bị sao thế? "
" Thùy Dung nói chị nghe. Khánh Vân. Em nói Khánh Vân vẫn còn sống? " Kim Duyên cầm lấy tay Thùy Dung.
" Đúng, chị ấy vẫn sống. Hai năm trước em gặp chị ấy trên một hòn đảo cách Phú Quốc không xa. Nhưng không may chị ấy bị mất trí nhớ, em đã cố tìm cách liên lạc với chị nhưng không được. Gần đây tình trạng sức khoẻ chị ấy đã chuyển biến, và chị ấy đã lấy lại được trí nhớ cách đây vài ngày. " Thùy Dung mỉm cười chua xót. " Chị thật may mắn, dù thế nào Khánh Vân vẫn luôn chỉ yêu và hướng về phía chị, một mình chị. Vừa mới nhớ lại được đã nằng nặc đòi quay trở về gặp chị. "
Nước mắt Kim Duyên rơi khỏi khoé mắt.
" Khánh Vân, cô ấy vẫn còn sống. " Kim Duyên che một tay lên miệng ngăn không cho tiếng nấc bật ra ngoài.
" Ngay cả trong trường hợp chị có thay lòng chị Khánh Vân vẫn bằng lòng chúc phúc cho chị. Chị xem chị ấy có ngốc nghếch không? " Thùy Dung nhìn Kim Duyên. "Chị Khánh Vân đã rời đi từ hôm qua nhưng em không yên tâm nên lên Sài Gòn tìm chị ấy. Lên tới đây em mới nhận ra em không biết cách nào để tìm được chị Khánh Vân nên muốn đến nhờ chị Hoàng Yến giúp, em nghĩ hai người là bạn thân có thể chị Khánh Vân sẽ tìm đến chị Hoàng Yến. "
"Hoàng Yến cũng biết chuyện Khánh Vân còn sống sao? " Kim Duyên cố gắng bình tĩnh trở lại.
" Phải, chị ấy nói chị ấy là bạn thân của chị Khánh Vân, còn nói cho em biết chị đã có người mới. " Thùy Dung bật cười. " Đáng lẽ ra em sẽ giữ chị Khánh Vân lại, em đã từng nghĩ chị không hề xứng đáng với tình cảm của chị ấy. Nhưng mà cuối cùng em lại không làm được."
Kim Duyên cắn chặt hai hàm răng lại với nhau, hai tay bên dưới bấu vào đùi đến mức đỏ tấy.
" Nếu chị có gặp chị Khánh Vân, xin đừng làm tổn thương chị ấy, nếu chị chọn cuộc sống hiện tại bên cạnh người mới thì xin chị đừng gặp chị Khánh Vân nữa. " Thùy Dung nói xong cầm túi xách đứng lên. " À còn nữa, đây là chi phiếu của chị Hoàng Yến đưa cho em để em giữ Khánh Vân lại trên đảo chăm sóc chị ấy. Nhưng bây giờ chị ấy đã hồi phục trí nhớ và rời đi rồi nên cái này nhờ chị gửi lại cho chị Hoàng Yến dùm em. Chào chị. " Thùy Dung đặt tấm chi phiếu trên bàn rồi rời khỏi quán cafe.
Kim Duyên liếc qua tấm chi phiếu trên bàn bên dưới là chữ kí của Hoàng Yến. Cô hít một hơi thật sâu kéo tấm chi phiếu kia tới trước mặt mình, sau đó vò nát nó trong lòng bàn tay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com