6_Night of Truth
Sáng sớm, Est nhận được một tin nhắn lạ, màn hình điện thoại sáng lên một cách bất thường.
[Anh chuẩn bị giải trình về khoản hối lộ vụ đất Phra Khanong đi nhé. Bằng chứng đầy đủ rồi].
Kèm theo đó là những tệp ảnh chụp hợp đồng, giấy chuyển tiền, một khoảnh khắc Est cầm tập tài liệu bước ra khỏi phòng xử ngày ấy. Số điện thoại gửi tin nặc danh, nhưng từng chi tiết đều quá khớp, không thể coi là trò đùa.
Chưa đến trưa, tin đồn đã lan ra khắp nhóm nghề, diễn đàn mạng, những kẻ từng ghen ghét, ganh đua trước đây bắt đầu nhắn tin "hỏi han" với vẻ ngoài giả lả mà bên trong không giấu nổi vẻ hả hê. Một số người lạ mặt cũng tranh thủ "té nước theo mưa", tung những lời bóng gió ác ý.
Est lặng lẽ nhìn dòng tin nhắn nhảy liên tục, đôi lúc thấy mình như đứng giữa vòng vây dư luận. Nhưng ẩn trong làn sóng đó vẫn còn những tin nhắn động viên, quan tâm chân thành từ bạn bè thân thiết.
[Có gì cần, cứ nói].
[Tớ tin cậu không làm điều đó].
[Đừng bận tâm đến lũ vô danh].
Cảm giác lạnh lẽo nhất là khi nhận ra, những người từng thân thiết, từng cùng anh vượt qua bao kỳ thi, vụ án, giờ đây cũng phải dè dặt, chỉ dám nhắn hỏi thăm qua loa, dò xét, rồi im lặng chờ câu trả lời.
Đồng nghiệp ở văn phòng gửi công văn yêu cầu giải trình, nhưng giọng thư ký vẫn còn chút gì ái ngạ, "Anh cứ giữ vững tinh thần nhé, bọn em ở đây chờ".
Cả ngày, Est chìm trong vòng xoáy giải thích, đối chất, lục lại từng trang tài liệu cũ, rà soát lịch sử chuyển khoản, gọi điện nhờ người xác nhận. Càng kiểm tra, anh càng tuyệt vọng khi mọi thứ đều có thể bị bóp méo thành bằng chứng bất lợi chỉ qua vài góc nhìn cố ý.
Nhưng Est biết, bản thân mình đã không làm gì sai. Điều đau đớn nhất không phải là mất niềm tin vào chính mình, mà là cảm giác danh dự mình gìn giữ bấy lâu có thể bị cuốn trôi chỉ bởi một lời vu khống ác ý.
Chiều xuống, bóng tối len dần vào phòng làm việc. Est ngồi một mình, thở dài nhìn quanh căn phòng nhỏ với những tấm bằng, bản ghi chú, những tập hồ sơ cũ chất đầy trên kệ. Thứ từng là niềm tự hào, giờ bỗng hóa thành nỗi ám ảnh nặng trĩu, lạnh lẽo như chính bầu không khí ngoài kia.
"Liệu mình còn đủ mạnh mẽ để vượt qua, hay chỉ là một kẻ đơn độc giữa dòng nước xoáy của dư luận và dối trá?"
...
Quán bar vẫn mở cửa như thường lệ. William đứng pha chế phía sau quầy, không khí về đêm phảng phất mùi rượu sóng sánh cùng hương tinh dầu dịu nhẹ.
Một nhóm khách quen tụ tập ở góc bàn, vừa uống vừa tán gẫu, câu chuyện xoay quanh những tin đồn ồn ào trên mạng về một vụ kiện "luật sư trẻ bị tố nhận hối lộ".
William lặng lẽ lau ly, không tham gia vào cuộc trò chuyện. Nhưng bất chợt, một người đàn ông trung niên, người vẫn thi thoảng kể chuyện đời cho William nghe, bật lên một chi tiết lạ.
"Cái vụ đất ở Phra Khanong ấy à? Tôi biết hai anh em nhà đó. Thằng anh là Wisut tức giận lắm, hồi ấy thua kiện còn hùng hổ bảo sẽ cho đối phương biết mặt. Nhưng chuyện tiền bạc thì... tôi nghe bảo ai đó từng nhận tiền thật, nhưng không phải là vị luật sư kia đâu. Hình như tay thư ký cũ có liên quan gì đấy".
William nghe mà trong đầu thoáng qua một linh cảm lạ.
Cậu không nói ra, chỉ nhẹ nhàng gợi chuyện thêm.
"Anh biết gì thêm không? Tôi cũng từng gặp một người trong vụ này rồi, mà giờ chỉ thấy mọi thứ cứ... kỳ lạ làm sao ấy".
Người đàn ông nhấp một ngụm rượu, ngẫm nghĩ rồi kể tiếp:
"...Thằng bé luật sư kia, tên Est gì đó, tôi từng gặp ở đây rồi, nhìn hiền lành, làm ăn tử tế. Tôi không tin nó nhận tiền đâu".
William nghe tới đó, tim bỗng lỡ một nhịp. Những tin đồn lan trên mạng mấy ngày nay, những lời xì xào của khách trong quán, bây giờ bỗng trở nên quá gần gũi. Cái tên ấy, Est, chính là người cậu chờ đợi mỗi tối, luôn giữ lại một góc quán bar mỗi khi anh trở về sau những ngày dài bão tố.
Cậu cố giữ giọng bình tĩnh, hỏi thêm vài chi tiết. Đến lúc người khách rời đi, William đứng lặng thật lâu bên quầy bar, cảm giác giữa hai bàn tay mình là một mối dây vô hình vừa buộc lại với một ai đó đang bị đẩy đến tận cùng của nỗi cô đơn và nghi ngờ.
Đêm ấy, William không vội rời quán. Cậu ngồi lại thật lâu, đọc đi đọc lại những dòng tin trên mạng, để chắc chắn rằng mình không nhầm. Tên của Est, vụ việc, những điều ác ý, tất cả cuộn thành một nỗi lo thắt ruột, thôi thúc William phải làm gì đó. Dù là rất nhỏ nhoi.
Đêm nay, anh không đến.
...
Est ngồi bên mép giường, bờ vai sụp xuống, căn phòng tối om chỉ hắt chút ánh sáng mờ nhạt từ ngoài phố. Cả ngày dài vật lộn với giấy tờ, tin nhắn, điện thoại réo không dứt, đến khi căn phòng cuối cùng im lặng, anh mới nhận ra bản thân đã kiệt sức. Đôi mắt nhức nhối, hai bàn tay lạnh toát.
Trước mặt, màn hình điện thoại liên tục hiện lên những dòng thông báo mới của báo chí, đồng nghiệp, bạn bè, cả những người xa lạ vốn chưa từng gặp cũng sẵn sàng ném vào anh những cái nhìn đầy nghi ngờ, thậm chí cay nghiệt.
Est chống tay lên trán, hơi thở ngắn, run rẩy như người vừa trồi lên khỏi mặt nước. Đã bao lần anh đứng trước nghịch cảnh, nhưng chưa bao giờ thấy mình đơn độc, bơ vơ đến thế này. Mọi nguyên tắc sống, mọi giá trị gìn giữ bấy lâu từ trung thực, công bằng đến niềm tin vào nghề giờ dường như đều hóa thành con dao sắc lạnh cắt vào lòng tự trọng.
Sau một lúc rất lâu, Est mới mở máy gọi cho William. Chỉ đơn giản là muốn nghe thấy một giọng nói thân quen, như một phản xạ sau cùng của người đang chìm trong bóng tối muốn hướng về phía ánh sáng, "Cậu... rảnh không? Qua nhà tôi một lát được không?"
Chỉ mười phút sau, William đã xuất hiện, áo khoác còn vương hơi ẩm mưa đêm. Cậu không hỏi anh lý do, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh Est. Cứ ngồi cạnh nhau như vậy, rất lâu, cho đến khi Est bỗng bật khóc.
Những giọt nước mắt rơi xuống lặng lẽ, không thành tiếng nức nở, chỉ là cảm giác bị trút bỏ mọi phòng bị, mọi gồng gánh, mọi nỗi sợ hãi bao ngày tích tụ. Est để mặc mình dựa vào vai William, để mặc cảm xúc kéo đến mà chẳng chút giấu giếm hay xấu hổ, bởi đến lúc này anh thực sự cần một điểm tựa, một bờ vai vững vàng để mọi nỗi đau có thể trôi đi cùng nước mắt. Rồi sau đó, anh cố gắng tiếp cũng chẳng sao.
William vòng tay ôm lấy Est, giữ anh thật gần.
Cậu im lặng và để yên cho Est khóc, dùng sự ấm áp lặng lẽ của mình làm nơi trú tạm cho người đàn ông tưởng chừng mạnh mẽ, hóa ra lại rất mong manh trong đêm tối này. Khi tiếng khóc đã dịu lại thành những nhịp thở ngắn, William mới nhẹ nhàng nâng mặt Est lên, lau khô nước mắt, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán anh, thật khẽ, thật lâu, như muốn nói với anh rằng, dù thế nào cậu cũng vẫn sẽ luôn ở đây, ở bên anh, làm chỗ dựa và sẽ không để anh một mình.
William nhìn vào mắt Est, dịu dàng, "Em tin anh. Tin tuyệt đối. Dù ngoài kia người ta nói gì, dù mọi thứ có tồi tệ ra sao, em cũng không để anh một mình đâu. Chúng ta sẽ cùng tìm cách. Chỉ cần anh còn muốn đứng dậy, em nhất định không buông tay anh đâu".
Est ngẩng lên nhìn William, nước mắt lại ứa ra, nhưng lần này là vì cảm giác nhẹ nhõm, được chở che, được tin tưởng không điều kiện. Anh không từ chối cái ôm của cậu, cũng chẳng tránh đi nụ hôn ấy. Ngược lại, Est khẽ tựa hẳn vào vai William, nhắm mắt lại, để mặc trái tim mình tự do tìm đến bình yên trong vòng tay của cậu.
Có lẽ, hi vọng đã đang được thắp lên trong lòng Est từng chút một, giữa cái ôm ấm áp và an toàn của William.
...
Đêm ấy, sau khi Est đã ngủ một giấc mệt nhoài trong vòng tay William, sáng ra mọi chuyện lại cuốn vào guồng xoáy giấy tờ, triệu tập, dư luận. William trở về quán bar, đầu óc không thể yên khi nhớ lại những lời người khách quen kể đêm qua.
Cậu lặng lẽ nhắn tin cho vị khách ấy, mời ông quay lại quán. Người đàn ông thoạt đầu có chút ngại ngần, nhưng sự chân thành, kiên nhẫn của William khiến ông đồng ý.
Buổi tối, trong góc quán ấm áp, William nhỏ nhẹ hỏi chuyện, lần này thì không còn vòng vo nữa.
"P' Manop, anh từng nói thấy thư ký nhận tiền, không phải Est, đúng không? Chuyện ấy, anh có nhớ gì thêm không, như giấy tờ, email, hình ảnh gì đó? Giờ p' Est bị đẩy vào đường cùng rồi, nếu thật sự anh biết người vô tội, mong anh giúp anh ấy một lần".
Người đàn ông thoáng do dự, xoa nhẹ ly rượu trong tay.
"Ngày ấy tôi làm kế toán phụ cho bên B, từng được giao cầm bộ hồ sơ thanh toán. Có lần tôi vô tình thấy email xác nhận chuyển tiền cho thư ký, có bản scan hóa đơn chuyển khoản. Tôi có giữ lại một bản, cũng chỉ nghĩ phòng thân cho mình thôi, giờ còn lưu trong ổ cứng. Với lại, hồi ấy tôi cũng thấy thư ký Narin gặp riêng Wisut ngay trước hôm tòa xử. Nhưng, tôi sợ dính líu lắm..."
William kiên trì, dùng sự nhẹ nhàng để thuyết phục chứ không gây áp lực, "Anh nghĩ mà xem, người làm sai vẫn nhởn nhơ, còn người thật thà thì phải chịu nhục, chịu mất danh dự, có khi còn mất tất cả. Nếu anh có bằng chứng, Est sẽ được minh oan, cũng là giúp chính mình sống nhẹ lòng hơn mà. Luật pháp bảo vệ người dám nói thật, chỉ cần đủ chứng cứ, anh không phải lo bị trả thù".
Người đàn ông im lặng thật lâu, cuối cùng gật đầu, "Để tôi gửi bản scan cho cậu. Còn chuyện làm chứng, tôi sẽ suy nghĩ, nhưng nếu cậu ấy thật sự cần, tôi sẽ đứng ra".
William ngay lập tức chuyển những bằng chứng này cho Est, kèm lời nhắn, [Em tìm được rồi, anh xem kỹ đi. Anh không cô đơn đâu. Khi cần, em sẽ đi cùng anh tới cùng].
Nhờ sự kiên nhẫn kết nối và động viên của William, Khun Manop, vị kế toán từng làm việc cho Wisut đã dũng cảm đứng ra làm chứng.
Est như bừng tỉnh sau những ngày mụ mị vì đau khổ. Anh mang đến bản scan email, hóa đơn chuyển tiền, cùng lời khai chi tiết về việc người thư ký cũ Narin - người thực sự nhận tiền từ Wisut ngay trước ngày xử. Trong email còn có cả tên Wisut và nội dung rõ ràng về thỏa thuận "giải quyết riêng".
Bằng chứng ấy được chuyển đến luật sư của Est, đồng thời gửi cả cho hội đồng luật sư và cơ quan điều tra. Báo chí vào cuộc, sự thật được lật lại, mọi mũi dùi công kích dồn sang phía Wisut. Hội đồng kỷ luật chính thức xin lỗi Est, đồng nghiệp bạn bè gửi lời hỏi han, vui mừng. Nhiều người còn thêm phần kính trọng trước sự kiên trì, minh bạch của anh.
Quyết định minh oan đến vào một chiều đầy nắng sau nhiều ngày mưa. Est lặng lẽ rời trụ sở hội đồng luật sư, lòng trống rỗng nhưng nhẹ nhõm. Ngoài cổng, bạn bè và vài đồng nghiệp thân thiết chờ sẵn, những cái bắt tay, những ánh mắt tin cậy. Có lẽ họ cũng hiểu Est đã phải chịu đựng những gì để giữ lại tên tuổi và lòng tự trọng của mình những ngày qua – những ngày có thể là dài nhất trong cuộc đời anh.
Tin tức lan trên mạng, báo chí đồng loạt đính chính, dòng bình luận cũng thay đổi.
"Người ngay không sợ chết đứng".
Hội đồng luật sư gửi thư xin lỗi công khai, còn những người từng lặng im, dè dặt nay cũng nhắn lại, [Mừng cho cậu. Bọn tớ đã tin cậu ngay từ đầu].
Est ôm tập hồ sơ vừa được trả lại, bước bộ về phía con phố quen. Trước cửa quán bar, ánh đèn vẫn sáng, tiếng nhạc khẽ khàng như đang chờ sẵn ai đó. William đã ngồi ở bàn quen, phía trước là hai tách nước ấm và một chiếc bánh sandwich nhỏ như lần đầu gặp gỡ.
Est dừng lại nơi ngưỡng cửa rất lâu. Lòng anh bỗng cuộn lên bao nhiêu cảm xúc vừa nghẹn ngào, vừa xúc động, vừa nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được cả một ngọn núi khỏi đôi vai. William đứng dậy, tiến về phía anh, ánh mắt dịu dàng ấm áp không hề hỏi han hay cần Est phải kể lại mọi điều.
Cậu ôm lấy anh.
Est vòng tay siết lấy vai William, đầu cúi vào vai cậu, thở phào thật sâu, thật nhẹ, như một đứa trẻ vừa qua cơn sốt dữ. William im lặng mỉm cười, khẽ đưa tay vuốt tóc Est, giữ cho khoảng khắc ấy kéo dài trong ấm áp, trong sự bình yên mà cả hai người đã tìm lại được sau tất cả những biến cố và thử thách.
Đêm trở khuya, hai người ngồi lại bên nhau, không gian quán bar quen thuộc bỗng thành chốn bình yên nhất của thành phố này. Ánh đèn cuối cùng vẫn sáng trong đêm, một lời hứa âm thầm nối liền hai tâm hồn qua đôi bàn tay nắm chặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com