Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Đệ nhất chương:

Chuyện xảy ra ngày hôm đó, đến tận bây giờ nhớ lại Trần Quả vẫn cảm thấy nghĩ lại mà sợ, cô ngồi ở trong xe suy nghĩ đến thất thần, nếu như lúc đó không gặp được hai người đàn ông này, có thể bản thân vẫn còn ngồi trong hang sói.

Việc này nói ra rất dài dòng.

Một nơi nào đó của Châu Âu có một tòa pháo đài bên ngoài là khách sạn rất nổi tiếng, kiến trúc tòa nhà cổ kính này kiên cố mà nguy nga, bên trong trang trí tráng lệ. Từ trong ra ngoài đều lộ ra một cỗ quý khí khó diễn tả bằng lời. Nó đã từng là toà pháo đài có lịch sử lâu đời, vài chục năm trước đã được một vị phú hào ra giá trên trời mua lại, sửa chữa thành khách sạn xa hoa, chỉ tiếp đãi 'khách quý', nhiều năm trước đã truyền cho con trai của mình.

Trần Quả là giám đốc của khách sạn này, phụ trách sắp xếp mọi chuyện trong khách sạn, nhỏ như tiếp đón khách đến lớn như điều chỉnh hoạt động, tất cả đều một tay cô xử lý. Theo lý thuyết loại chuyện nhỏ như tiếp khách này không nên để cô làm, người có thể tới nơi này nghỉ phép tất cả đều không giàu sang thì cũng cao quý, thất lễ không được, cô không thể làm gì khác hơn là tự mình ra trận lấy đó làm thành ý.

Khách sạn cứ nửa năm mở cửa tiếp khách một lần, mỗi lần chỉ chờ tiếp rất ít người, bọn họ trong đó có quyền quý, phú hào, hoặc là siêu sao, người tới không ngoại lệ đều quần áo sang trọng, vẻ mặt mơ hồ lộ ra chút ngạo mạn, trên gáy liền phảng phất có khắc bốn chữ 'tự mệnh bất phàm' (tự cho mình siêu phàm).

Trong hoàn cảnh như vậy, hai người vừa tới kia liền có vẻ vô cùng bất ngờ.

Đó là hai Alpha nam, kéo vali vừa nói vừa cười, xem ra là lữ khách tùy tiện ra ngoài du lịch. GƯ là rất tốt nhưng bọn họ vậy mà mặc một thân giản dị, dùng chất liệu cùng thiết kế cũng vô cùng giản dị, nói đơn giản -- từ đầu sợi tóc đến đôi giày thể thao giá rẻ trên chân của hai người kia, nhìn thế nào cũng không giống là người có tiền.

Hai người ở trong mắt Trần Quả khắp toàn thân tràn ngập chữ 'nghèo' chính là Diệp Tu cùng Tô Mộc Thu.

Thẳng thắn mà nói bọn họ không thể nói là nghèo được, ở trong mắt người bình thường trái lại còn thuộc về loại tương đối có tiền, thế nhưng tới đây nghỉ phép đều là thổ hào có máy bay chiến đấu, vậy là thoáng cái làm cho người ta ghét bỏ đến tận lòng bàn chân luôn rồi.

Vốn cái gì mà 'Cổ bảo nghỉ phép'  với hai người bọn họ là hai chuyện lôi thế nào cũng không dính được tí liên quan nào. Theo lời Tô Mộc Thu từng nói: Có tiền không phải đem ra ném, cửa nhà trong công viên dựng cái lều bạt giống nhau đều có thể giải sầu. ( Cổ bảo: bảo vật lâu đời )

Tuy là nói vậy, nhưng rốt cuộc không chịu nổi mình có một cô em gái hướng ngoại ham chơi.

Tô Mộc Tranh là ca sĩ có khả năng sáng tác rất có tiếng, chịu đựng ban đầu khó khăn mấy năm, hiện tại không nói nổi tiếng, có thể ít nhiều xem như người được ưu ái trong giới nghệ sĩ, tiếng tăm vừa vang giá trị bản thân liền cao tiền kiếm được ào ào chảy vào túi.

Tô cô nương vài năm trước đối với nơi nghỉ dưỡng nổi tiếng này có hứng thú, thèm nhỏ dãi ba thước, trong lòng ngữa ngáy. Phí vào nơi động lòng người này là giá trên trời, người bình thường căn bản thuê không nổi, không cam tâm đi nữa cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. Những năm nay rốt cục kiếm đủ tiền, vội vội vàng vàng chi tiền đặt chỗ cho hai người, vốn định cùng bạn trong ban nhạc Sở Vân Tú đi du ngoạn, người tính không bằng trời tính, kế hoạch không thay đổi kịp với biến hóa. Công ty quản lý sắp xếp một lịch trình hoạt động quan trọng trong hai tháng, thời gian mâu thuẫn đẩy kéo đều không được, không thể làm gì khác hơn là nhịn đau từ bỏ, chỉ tiện nghi cho hai ông anh trai.

Bên này hai người Tô Diệp cũng thật bất đắc dĩ, bởi công việc đặc thù, bọn họ bình thường đều rất bận, mặc dù có kỳ nghỉ nhưng cũng không có giống loại bình thường. Lúc người khác đi nghỉ hai người bọn họ còn phải ở trong đơn vị tăng ca. Vì lẽ đó một khi có được kỳ nghỉ chân chính bọn họ chỉ muốn vùi ở trong phòng ngủ thẳng đến ngày tận thế, có quỷ mới muốn bay nửa vòng Trái Đất đến ở cái chỗ cổ bảo gì gì đó.

Nghĩ tới đây Tô Mộc Thu thở dài, không muốn cũng hết cách rồi, ai bảo đó là em gái bảo bối nhà mình chứ? Lại nói tiền đều đã thanh toán, người ta không chịu trả lại a. . .

Đầu kia sau khi Diệp Tu nhìn thấy Trần Quả rất là kinh ngạc rất là vui mừng, ở nước ngoài gặp đồng hương hai mắt nước mắt lưng tròng -- đói bụng. Hai người bọn họ ngủ quên, suýt chút nữa không đuổi kịp chuyến bay buổi chiều, mang theo vali vọt tới sân bay, sau khi đăng kí xong quấn chăn kín mít đầu sát bên đầu, chảy nước miếng ngủ như chết, làm cho nữ tiếp viên cũng không lỡ đánh thức bọn họ, này ba bữa cơm toàn bộ bỏ qua, ô hô thương thay.

Lúc này chỉ thấy Diệp Tu vạn phần nhiệt tình cùng đối phương nắm tay mang theo chút vội vàng nói, "Xin chào xin chào, hạnh ngộ hạnh ngộ. Thật không tiện xin hỏi có đồ ăn không? Cho một ly mì bò dưa chua --"Nói còn chưa dứt lời liền bị người phía sau kia bịt miệng chặn ngang kéo về sau.

Tô Mộc Thu đau đầu: "Xin giúp đỡ đừng có làm mất mặt a... Còn có, cậu bị đau dạ dày còn dám ăn cay!" Dứt lời lại quay qua cười cười với Trần Quả nãy giờ vẫn đứng bất động tại chỗ, "Xin chào, đừng để ý đến cậu ta, cho chúng tôi ly nấm hương hầm gà -- không đúng! Tùy tiện làm chút đồ ăn là được."

. . . Hai tên quỷ chết đói này rốt cuộc là từ nơi nào trà trộn vào!

Giám đốc Trần cảm giác da mặt của mình có chút co rút, ngay cả nụ cười tiêu chuẩn cũng sắp duy trì không được, thoắt cái đổi thành vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười, vội vã đem người đón vào.

Lúc này đã là chín giờ tối, Trần Quả sau khi tự mình đối chiếu thân phận khách khứa xong liền dẫn đường cho bọn họ đến phòng đã đặt trước. Dọc theo đường đi có thể nhìn thấy các tác phẩm nghệ thuật vô giá, nhìn bích họa ( tranh vẽ trên tường) đã có hơn mười bức trân phẩm khó gặp, những đồ cổ đã có tuổi như vậy lại được trưng bày ở ngoài thế này, lại không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, có thể nói chủ nhân nơi này rất tin tưởng người có tiền tới đây sẽ không làm chuyện trộm cắp.

Trần Quả luôn luôn không lo lắng loại chuyện này, nhưng lần này cô không nhịn được lặng lẽ chú ý động tĩnh hai vị bên cạnh này, tuy rằng người tới đây đều rất có tiền, nhưng nhìn biểu hiện vừa nãy của hai tên 'tiểu tử nghèo' trong lòng cô khó tránh khỏi có chút lưu ý, có điều cũng may hành vi cử chỉ lúc này của bọn họ đều rất bình thường, ngoại trừ nhìn vài lần mấy món trang sức vật phẩm ra thì không còn hành động gì đặc biệt.

Gian phòng đặt trước của hai người Tô Diệp ở lầu ba, hướng nam, ánh mặt trời ban ngày rực rỡ, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy biển rộng, vị trí rất tốt.

Tô Mộc Thu  quan sát tỉ mỉ bố trí trong phòng ngủ một phen, hết sức hài lòng, anh nói với Diệp Tu: "Không tệ a, phòng này cậu ở đi, tôi sang phòng khác."

Diệp Tu còn chưa kịp gật đầu đã nghe giám đốc Trần dẫn đường cho bọn họ nói trước: "Rất xin lỗi, Tô tiểu thư chỉ đặt trước gian phòng này."

"Chỉ có một phòng?" Tô Mộc Thu sửng sốt, "Không phải hẹn trước là hai người sao?"

"Đúng là hẹn trước là hai người, nhưng phòng đặt trước chính là phòng hai người hoa hồng nồng nhiệt tình nhânhưởng trăng mật.''

Hai người hoa hồng nồng nhiệt tình nhânhưởng trăng mật. . . phá tên ra còn rất khó đọc. 

Hai người bọn họ đồng thời quay đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn phía trước xem ra đã bố trí đến vô cùng lãng mạn, hoa hồng rơi vãi, đồ dùng trên cái giường đôi cực lớn phối màu đều lộ ra một cỗ hơi thở yêu nhau tha thiết, vẻ mặt đỏ bừng choáng váng với suy nghĩ của cô em gái nhà mình.

"Một phòng thì một phòng!" Diệp Tu phản ứng lại trước tiên, cực kì bình tĩnh. "Hai ta cũng không phải chưa bao giờ ngủ chung."

Nghe nói như thế lần này đến phiên Trần Quả vẻ mặt phức tạp, Tô Mộc Thu đỡ tường yếu ớt nói; "Cậu câm miệng. . ."

Bất kể nói thế nào cuối cùng vẫn là ở cùng nhau, giống như Diệp Tu từng nói, hai người bọn họ cũng không phải chưa từng cùng giường cùng gối, tuy rằng cái tên 'Hai người hoa hồng nồng nhiệt tình nhân hưởng trăng mật' rất mất mặt, nếu truyền ra ngoài để đám bằng hữu biết nhất định đem người sống cười đến chết, nhưng.. đến cũng đến rồi.

'Đến cũng đến rồi' bốn chữ này phảng phất như có một loại ma lực vừa sâu xa vừa khó hiểu nào đó, một khi nghĩ đến nó mọi người luôn có thể trong nháy mắt áp chế tất cả không cam lòng.

Trần Quả sắp xếp người đưa bữa tối cho bọn họ -- hoặc là về mặt thời gian phải nói là bữa ăn khuya, đương nhiên, không phải mì mà là món ăn Pháp chính gốc. Hai người ngồi đối diện trên chiếc bàn cạnh cửa sổ, cầm dao nĩa ăn như lang thôn hổ yết, hận không thể đem cái đĩa cũng liếm sạch sẽ, may mà lúc này trong phòng không có người thứ ba nếu không mặt mũi này thực sự là muốn ném đến Đại Tây Dương rồi.

Thật vất vả từ món ăn khai vị, súp hành tây, khai vị nóng, bò bít tết gặm một đường gặm đến rau dưa, liên tục giết chết mười món ăn Diệp Tu mới đặt dao nĩa xuống sờ sờ cái bụng, nhìn phục vụ mới vừa bưng lên điểm tâm ngọt, trái lương tâm nói: "Tôi no rồi, buổi tối ăn quá no không tốt."

Tô Mộc Thu đang cùng tôm hùm trong đĩa phân cao thấp, nghe thấy lời này không nhịn được chế giễu hắn, "Bớt đi, muốn ăn thì cứ ăn, cái bụng nhỏ của cậu trong thời gian ngắn cũng không xẹp lại được đâu."

Nhìn ác ý trong lời nói này, một chút tình đồng chí hay chút lòng đồng cảm đều không có.

Diệp Tu không mập, bởi vì công việc đặc thù, bình thường hắn không làm gì thì sẽ tập thể hình,  vóc người vốn dĩ cao gầy tứ chi thon dài rèn luyện xong thân hình càng thêm gầy gò, cơ bắp cân xứng vừa đúng, rất có thứ đáng để xem. Nhưng bởi vì gần đây công việc dồn dập, hắn cả ngày đều vùi ở trước bàn làm việc chỉnh lý tài liệu viết các loại báo cáo, bận bịu đến mức thậm chí đi ngủ cũng không có thời gian, càng khỏi nói tập thể hình.

Một tháng điên đảo ngày đêm trôi qua, cân nặng Diệp Tu đúng là sút, nhưng trên bụng lại xuất hiện một cục nhỏ nhỏ mềm vô cùng. Đối với chuyện này Tô Mộc Thu tỏ ý vui tay vui mắt, thỉnh thoảng còn nắm hai cái đối với khối thịt thừa này hoan nghênh cùng yêu thích vô cùng.

Diệp Tu sờ sờ mũi vô cùng không có tiền đồ mà đem điểm tâm ngọt dịch đến trước mặt, nếm thử một miếng cảm thấy không tệ, lập tức múc một thìa đưa đến bên miệng Tô Mộc Thu, người kia không chút suy nghĩ đã mở miệng nuốt xuống, Diệp Tu thu lại cái muỗng, nhìn chằm chằm trên mặt nó lưu lại vệt nước của người nào đó, cảm giác mình làm chuyện ngu xuẩn.

Từ lúc đi ra khỏi phòng tắm, Tô Mộc Thu vùi ở trong chăn dường như đã ngủ thiếp đi, anh yên tĩnh nằm nghiêng ở trên giường, lưng hơi cong, tạo thành một tư thế thả lỏng, ánh đèn dìu dịu nơi đầu giường rơi trên khuôn mặt từ lâu đã khắc vào trong lòng Diệp Tu, đáy mắt hạ xuống một cái bóng nhàn nhạt, điều này làm cho bộ dáng của hắn nhìn qua rất là mệt mỏi.

Diệp Tu rón rén chui vào chăn, tắt đèn giường, trong lòng dù sao cũng có chút không tự nhiên.

Hai người Tô Diệp 15 tuổi quen biết, quan hệ vẫn tốt vô cùng, cùng giường cùng gối là chuyện thường xảy ra, nhưng ngẫm lại khi đó đệ nhị giới tính vẫn chưa thức tỉnh, đều là con trai cũng không có cái gì mà tránh tị hiềm. Có lẽ từ khi trưởng thành, sau khi phát hiện cả hai đều là Alpha, hai người này ngược lại mới biết ngượng ngùng.

Ổ chăn rất ấm áp, khỏi nghĩ cũng biết là Tô Mộc Thu ủ nóng, quanh thân đều được bao bọc  bởi mùi tin tức tố người kia lưu lại, giống như đang được đối phương dịu dàng ôm ấp. . . Thật vất vả mới ấn xuống những suy nghĩ không đâu kia, Diệp Tu quay mặt về phía Tô Mộc Thu ngủ.

Mà Tô Mộc Thu không hề trải qua tốt như vậy. Anh nghe tiếng hít thở khe khẽ bên cạnh, lặng lẽ mở mắt ra, Diệp Tu cúi đầu ngủ rất say, miệng hơi mở ra hô hấp, hơi thở mềm nhẹ vờn quanh trước ngực anh, bọn họ nằm rất gần, khoảng cách này có thể làm cho Tô Mộc Thu dễ như ăn cháo ngửi thấy được mùi vị tin tức tố của một Alpha khác quanh cánh mũi, thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ của đối phương.

Tô Mộc Thu nhìn gương mặt đang say ngủ của người kia một hồi, dè dặt trở mình, sau đó anh cười khổ giật mười mấy tấm giấy ăn, đưa tay luồn vào trong chăn nắm chặt hạ thân cắn răng tuốt lộng, động tác nhẹ nhàng chậm chạp, không dám thở mạnh, chỉ sợ đánh thức người phía sau.

Mẹ kiếp, cái này cũng quá thử thách tính tự chủ -- anh đem mặt chôn ở bên trong gối, lòng chua xót nghĩ.


*Mì bò dưa chua:

Mì nấm hương hầm gà:



* Súp hành tây:

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com