Arc II - Chapter 1
"Ô ô ô ô ô!!!"
Tại doanh trại của Xaitha, quân lính của Souverus đang ùa vào tấn công quyết liệt, chiếm ưu thế trong trận chiến. Dẫn đầu bởi Reimond, đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn, quân của Souverus đã đánh tan được phiến quân của Xaitha hành quân sang xâm lược ở biên giới.
Roẹt roẹt roẹt...
Âm thanh đâm chém nhau vang lên, quân lính của Xaitha tháo chạy trong hoảng loạn, vài tên bị giết trong lúc chạy, vài tên khác thì cố gắng chiến đấu để cầm cự khi bị truy đuổi. Song, cả doanh trại bị đánh úp, tướng quân dẫn đầu cũng đã bỏ mạng, quân lính Xaitha không còn cách nào khác ngoài việc rút quân.
Phía Reimond, cậu đang cùng Linette tiêu diệt nốt những tên quân lính Xaitha cứng đầu còn trụ lại.
Keng keng... phập...
Với trình độ kiếm thuật bậc nhất trong hàng ngũ kỵ sĩ đoàn Souverus, Reimond và Linette dễ dàng tiêu diệt mấy tên quân lính Xaitha đang tháo chạy.
Rầm!
Reimond đạp ngã một tấm ván gỗ thì phát hiện ra có một tên quân lính đang nấp ở phía sau, bộ dạng run run trông có vẻ sợ hãi. Cậu giơ thanh kiếm của mình lên tính kết liễu tên này thì chợt...
"Đừng giết anh tôi!"
Từ bụi cây gần đó, một cậu bé chạy ra đứng dang hai tay trước mặt Reimond, lấy thân nhỏ nhắn của mình để chắn cho người kia. Tuy hành động quyết liệt nhưng trông cậu bé cũng đang run sợ lắm.
Thấy có trẻ nhỏ, Reimond không nỡ ra tay, cậu khựng lại rồi từ từ hạ thanh kiếm của mình xuống. Lúc này, Reimond mới để ý và nhận ra rằng, cả đứa trẻ và người kia đều ăn mặc rách rưới, không giống với những tên quân lính khác của Xaitha lắm, vũ khí lại rất thô sơ.
Linette sau khi xử lý xong mấy tên quân lính Xaitha tấn công mình thì tiến đến bên cạnh Reimond nhìn đứa nhỏ và người kia.
"Bọn chúng dùng cả trẻ con vào chiến tranh à?"
Linette nheo mắt cất tiếng nói với Reimond.
"Hình như... họ là nô lệ."
Reimond cũng nhìn chằm chằm vào đứa nhỏ và người con trai trước mặt mình và đáp lại Linette. Cậu đưa mắt nhìn khắp xung quanh, những tên đang cố gắng trụ lại chiến đấu đều ăn mặc rách rưới cùng với vũ khí cực kỳ thô sơ, trên cổ tay và cổ chân vài người còn có những sợi xiềng xích, không giống như quân lính được rèn luyện chút nào.
"Nô lệ..."
Linette nhìn xung quanh theo Reimond, cô cũng dần nhận ra rằng đám quân lính Xaitha gần như đã bỏ chạy hết, chỉ còn lại những người nô lệ mà thôi.
"Bọn chúng dùng nô lệ làm bia đỡ đạn để rút lui..."
So với Souverus, Xaitha là quốc gia có số lượng nô lệ khá lớn, mua bán nô lệ cũng là mũi tàu kinh tế của quốc gia này. Việc đem thêm nô lệ vào hàng ngũ quân lính để làm bình phong trong chiến tranh như thế này cũng không có gì lạ.
"Bắt sống tất cả những tên còn lại cho ta!"
Reimond hô lớn ra lệnh cho quân lính của mình. Không lâu sau đó, cả doanh trại địch đã bị quân của Souverus chiếm đóng. Số quân lính Xaitha còn lại, hầu hết đều là nô lệ với trong phục rách rưới, dáng vẻ khổ cực, bị bắt và trói lại, gom thành một đống chờ quyết định từ Reimond.
"Toàn là nô lệ bị bọn chúng lấy làm vật cản đường để rút lui. Chúng ta tính sao với đám nô lệ này đây?"
Linette đứng cạnh Reimond quay mặt sang hỏi cậu.
"Hừm..."
Trầm ngâm suy nghĩ một lúc, Reimond nói lớn tiếng với tất cả những người nô lệ đang bị trói:
"Tất cả các ngươi hãy nghe đây! Quân lính Xaitha đã vứt bỏ các ngươi lại để rút lui chạy. Từ giờ, các ngươi không còn là nô lệ nữa, hãy đi đến nơi khác sống cuộc sống mới tốt hơn."
Nghe lời tuyên bố của Reimond, cả đám nô lệ có vẻ bất ngờ, ai cũng không nghĩ rằng mình lại được tha mạng.
"Tuy nhiên, nếu các ngươi vẫn quay trở về và lại đầu quân cho Xaitha, thì bọn ta sẽ không nương tay ở lần chạm mặt sau đâu!"
Reimond tha cho những người nô lệ này, đồng thời cũng đưa ra cảnh báo rằng sẽ thẳng tay lấy mạng nếu họ quay về và đầu quân lại cho Xaitha.
Linette bên cạnh cũng có chút bất ngờ, cô xác nhận với Reimond:
"Anh chắc chứ?"
"Bọn họ vốn là nô lệ, bị bắt ra chiến trường theo mệnh lệnh, không có sự tự do của bản thân. Mặt khác, nếu bắt làm tù binh đòi tiền chuộc thì Xaitha chả dại gì bỏ tiền ra chuộc lại đám nô lệ không có chút năng lực chiến đấu."
Linette nhìn Reimond và hiểu rằng cậu muốn tha cho những người nô lệ tội nghiệp. Thật ra còn một cách nữa là chiếm hữu những người nô lệ này trở thành nô lệ của Souverus, và buôn bán hoặc sử dụng họ. Tuy vậy, Reimond quyết định thả họ đi, cho họ một cơ hội để có cuộc sống tốt hơn hiện tại. Linette hiểu việc này hơn ai khác, bởi lẽ cô ở bên cạnh Reimond khá lâu và biết được cậu là người tốt bụng như thế nào.
Thế là những người nô lệ được thả để trốn đi. Đa số sẽ trốn đi nơi khác, có thể một vài người sẽ quay trở lại Xaitha và lại bị bắt, sau đó đem ra chiến trường một lần nữa. Song, Reimond vẫn không hối hận với quyết định lần này của mình.
"Ư... ưm..."
Cậu bé lúc nãy được Reimond tha mạng chưa chịu đi theo mọi người mà nán lại một chút, đến đứng trước mặt Reimond. Trông nó khá lúng túng, bộ dạng như đang muốn nói với Reimond điều gì đó.
Reimond đưa mắt nhìn xuống đứa trẻ với vẻ thắc mắc:
"C...cảm ơn anh..."
Dứt lời, cậu bé liền quay lưng chạy đi khỏi đó theo những người nô lệ khác, trong đó có anh trai của mình.
Linette nhìn theo phía sau cậu bé một lúc rồi quay sang nhìn Reimond. Tuy khuôn mặt cậu vẫn nghiêm khắc như thường lệ nhưng cô cảm nhận được nét thõa mãn trong đó. Cô mỉm cười một mình và tự nói thầm rằng, quả nhiên là Reimond mà cô biết.
Trận chiến ở vùng biên giới của Souverus và Xaitha kết thúc, chiến thắng hoàn toàn thuộc về kỵ sĩ đoàn Souverus. Đây là thất bại lần thứ tư của Xaitha trong việc đem quân sang xâm chiếm Souverus kể từ vụ việc hoàng tử của Xaitha bị giết bởi viên đại pháp quan của Souverus.
-------------------
Tại sân tập huấn nằm trong khuôn viên của tòa lâu đài hoàng gia Assyria, Zarc đang luyện sử dụng ma thuật cùng với Celestia.
"Class của anh là summoner, ban đầu nên tập các ma thuật triệu hồi sẽ ổn hơn."
Celestia vừa nói vừa nhìn vào cuốn sách và dùng một một lọ dung dịch vẽ trên nền đất hình dấu ấn ma thuật.
"Theo như thông tin từ cuốn sách thì các class triệu hồi sư ban đầu sẽ cần phải vẽ dấu ấn ma thuật để triệu hồi."
Trong thời gian qua, theo như yêu cầu của Zarc, Celestia bắt đầu làm gia sư chỉ dạy cho cậu cách để sử dụng ma thuật, đổi lại Zarc sẽ chỉ dạy cho Celestia cách để quản lý quốc gia của mình. Sau khi Assyria được giải phóng hoàn toàn khỏi quân của Souverus, Celestia luôn muốn Zarc xem mình như người đàn em để chỉ dạy nhiều thứ, thay vì điều khiển cô như một con rối. Zarc đồng ý và đưa ra yêu cầu ngược lại rằng Celestia sẽ phải hướng dẫn cho cậu sử dụng ma thuật.
Tuy rằng là người hướng dẫn, nhưng class paladin của Celestia không chuyên về ma thuật triệu hồi như các class summoner, necromancer hay occultist, cô chỉ hơn Zarc về kiến thức ma thuật ở thế giới này mà thôi. Do đó, Celestia cũng vừa tìm hiểu về các ma thuật của class summoner qua những cuốn sách, vừa chỉ dạy cho Zarc những thứ cơ bản về ma thuật. Hiện tại, cô đang giúp Zarc luyện tập ma thuật triệu hồi, một trong những kỹ năng cơ bản nhất của class summoner.
"Fire Ball!"
Cách đó một đoạn, Zarc đang tập luyện triển khai các kỹ năng ma thuật cơ bản mà cậu học được trong thời gian qua. Một quả cầu lửa bằng nắm tay xuất hiện sau lời hô, bay về phía Sera đứng phía đối diện cách một đoạn.
Quả cầu lửa bay về phía Sera, bị chặn lại bởi lớp kết giới psionic mà cô tạo ra, bốc hơi rồi biến mất.
Vẽ xong dấu ấn ma thuật trên mặt đất, Celestia kéo người đứng thẳng dậy nhìn sang phía Zarc và Sera thì cảm thấy bất ngờ.
"Dark Spear!"
Zarc đang đứng chân trước chân sau, tay phải giơ ra phía trước triển khai một trong những chiêu thức cơ bản của thuộc tính bóng tối. Từ vùng không trung phía trên của Zarc, một loạt các thanh bóng tối hình chóp, thân dài và nhọn xuất hiện, bay đến đâm vào Sera.
Choang choang choang...
Tuy không có thanh bóng tối nào có thể phá vỡ được lớp kết giới psionic để gây sát thương cho Sera, nhưng cũng đủ để Celestia bất ngờ.
"Anh triển khai được Dark Spear ở cấp apprentice rồi sao?"
Celestia vừa nói vừa đến bên cạnh Zarc.
"Vậy ra cấp apprentice số lượng thanh bóng tối sẽ nhiều hơn à..."
Zarc bỏ tay xuống và nói một mình. Ở cấp basic, Dark Spear chỉ xuất hiện một thanh. Khi lên cấp độ apprentice, số lượng thanh bóng tối sẽ gia tăng. Celestia khá bất ngờ khi Zarc có thể triển khai được Dark Spear ở cấp apprentice trong khi cậu mới học nó mấy ngày trước.
"Cơ mà, chẳng phải tôi nói rằng anh hãy thôi việc lấy người khác làm bia luyện tập rồi sao?"
Celestia cằn nhằn Zarc khi cậu lấy người của mình ra làm bao cát để luyện tập ma thuật.
"Tôi muốn thử nghiệm xem năng lượng psionic và ma thuật có thể chống chọi với nhau đến đâu."
"Nhưng như vậy rất nguy hiểm anh có biết không? Lỡ như Sera bị thương thì sao?"
"Như vậy càng tốt. Nếu chiêu thức ma thuật có thể gây sát thương cho Sera thì tôi có thể biết được mức mà năng lượng psionic có thể chống chọi lại với ma thuật ở thế giới này."
Celestia không biết nói gì với Zarc thêm, cô chỉ có thể nghĩ thầm rằng, tại sao anh ta lại có thể nhẫn tâm đến như vậy. Thêm vào đó, Sera cũng theo mệnh lệnh mà làm bao cát cho Zarc luyện tập, không có bất kỳ ý kiến nào, điều này khiến cho Celestia càng cảm thấy khó chịu hơn.
"Dấu ấn ma thuật, cô đã vẽ xong chưa?"
Zarc hỏi.
"Tôi vừa vẽ xong, anh thử đến và sử dụng dụng ma thuật triệu hồi theo như chỉ dẫn trong cuốn sách xem sao."
"Được!"
Zarc cùng Celestia đến đứng trước dấu ấn ma thuật trên mặt đất. Sera cũng tiến đến đứng bên cạnh cả hai.
"Anh hãy niệm câu chú ghi trong cuốn sách."
Celestia đưa cuốn sách cho Zarc. Là người mới nên Zarc phải niệm chú khi triển khai ma thuật. Nếu là những người đã quen và sử dụng ma thuật thành thục thì có thể sử dụng ma thuật mà không cần phải niệm chú.
Zarc cầm cuốn sách và bắt đầu niệm theo những gì nó chỉ dẫn.
"Không biết thực thể gì sẽ được triệu hồi nhỉ? Người mới thì chắc là triệu hồi ra các loại ma vật như slime."
Celestia nghĩ rằng người mới tập tành triệu hồi như Zarc sẽ chỉ triệu hồi được các thực thể cấp thấp mà thôi. Tuy nhiên, trái với suy nghĩ của cô, một loài ma vật từ từ trồi lên từ dấu ấn ma thuật.
"Hơ...!?"
Celestia tròn hai mắt khi thấy thứ đang được triệu hồi là một con ogre. Nó từ từ trồi lên từ dấu ấn ma thuật, chiều cao cũng phải gấp hai lần Zarc, thân hình cao lớn với hai cái sừng mọc hai bên đầu.
"Ogre!?"
"Gaaaaaaaaaaaaaa!!!"
Con ogre gào lớn khi được triệu hồi, nó không ngần ngại lao đến tấn công ba người Zarc ngay khi nhìn thấy. Cánh tay to lớn của nó được vung ra, đấm về phía trước.
Celestia chưa kịp phản ứng thì Sera đã lao đến đứng phía trước của Zarc, đón nhận cú đấm từ con ogre.
Roẹt...
Nhanh như thoắt, Sera rút từ dưới đùi ra một trong hai con dao găm plasma, chém một nhát vào cổ tay của con ogre khi nó đấm đến, cắt lìa bàn tay của nó khỏi phần cánh tay.
"Gaaaaaaaaaaaa!!!"
Con ogre hét lên trong đau đớn. Nó vung tay còn lại lên, lòng bàn tay nắm lại và tung cú đập xuống Sera.
Rầmmm...
"Sera!!!"
Celestia hô lớn khi thấy Sera không phản ứng gì mà đứng yên hứng cú đập từ con ogre. Tuy nhiên, nỗi lo lắng của cô là không cần thiết, bởi lẽ nắm tay của con ogre xuyên qua cơ thể của Sera, chạm xuống đất, vang lên âm thanh lớn mà không gây sát thương gì cho cô. Cảnh tượng làm cho Celestia nhớ lại năng lực của Sera và bớt lo lắng hơn.
Trong khi cơ thể vẫn đang xuyên qua nắm tay của con ogre, Sera tung cú đấm từ tay phải vào mặt của nó. Nắm tay của cô xuyên qua mặt của con ogre, trông như Sera chỉ là ảo ảnh vậy. Tuy nhiên, ngay sau đó thì...
Phụt...
Phần mặt của con ogre bị cánh tay của Sera đấm vào lập tức bị mất đi, máu me văng tung tóe khắp nơi. Khi Sera rút tay trở về thì mặt của con ogre chỉ còn lại một cái lỗ sâu hun hút mang hình dạng cánh tay của Sera.
"Gaaaaaaaaa..."
Con ogre hét lên quằn quại rồi ngã sầm xuống đất bất động. Vừa rồi, Sera vừa khiến cho cánh tay của mình xuyên qua mặt của con ogre khi đấm, nhưng sau đó cô lại khiến cho các phân tử cánh tay của mình quay trở lại bình thường, từ đó chèn ép các phân tử phần mặt của con ogre, khiến chúng không có chỗ tồn tại và bị tiêu hủy. Kết quả là Sera khoét trên mặt con ogre một hình thù giống như cánh tay của mình. Với năng lực chèn ép phân tử này, Sera thậm chí có thể đục khoét các hợp kim cứng như neosteel chứ không chỉ là cơ thể hữu cơ như người và các loài sinh vật.
Celestia không nói nên lời khi chứng kiến Sera xử lý con ogre một cách nhanh gọn như vậy. Trong thời gian qua, cô đã được chứng kiến không chỉ các món vũ khí hiện đại, mà còn từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trước những năng lực của những cá thể ở Plomia. Có những năng lực thậm chí ma thuật ở thế giới này còn không thể sánh được.
"Hừm..."
Zarc trầm ngâm nhìn con ogre vừa bị Sera hạ gục.
"Các thực thể được triệu hồi đều hung dữ và tấn công người triệu hồi như vậy sao?"
"Không hẳn."
Celestia bắt đầu giải thích cho Zarc:
"Vì ogre là loài ma vật hung dữ, hay ăn thịt người và sinh vật khác nên nó mới tấn công chúng ta. Các loài khác thì có thể sẽ không hung dữ như vậy. Nhưng mà, dù có hung dữ hay không thì class summoner như anh đều có thể đánh bại và buộc thực thể đó lập khế ước với mình để khiến nó trở thành sứ ma, giống như class druid vậy."
"Đánh bại và lập khế ước à..."
Có nghĩa là nếu con ogre không bị Sera giết mà chỉ bị đánh bại, thì Zarc có thể sẽ thuần phục được nó, lập khế ước và biến nó thành món vũ khí để chiến đấu cho mình.
"Tôi không ngờ rằng lần đầu tiên mà anh lại triệu hồi được cả con ogre đấy."
Tuy không phải ma vật cấp cao, nhưng ogre cũng là loài tương đối nguy hiểm. Với những tay mơ thì chắc chắn sẽ mất mạng khi đối mặt với con ogre như Zarc vừa triệu hồi. Việc Zarc triệu hồi ngay lần đầu được một ma vật nguy hiểm như vậy khiến cho cô không khỏi bất ngờ.
Lúc này, khi Zarc vừa tính thử triệu hồi thêm vài lần nữa thì Rafflesia từ phía xa tiến đến cất tiếng:
"Hierarch, các trinh sát của chúng ta vừa có báo cáo về tình hình phía Souverus."
Thế là Zarc tạm ngưng việc luyện tập ma thuật cùng Celestia, cùng cô và Sera quay trở vào trong tòa lâu đài để nghe thông tin và bàn về những kế hoạch trong thời gian tới.
-------------------
Ở kinh thành Essulan của vương quốc Souverus, một cuộc hội nghị đang diễn ra tại chính điện của lâu đài hoàng gia. Những người trong hoàng tộc và quý tộc cai trị các vùng đều có mặt đông đủ. Reimond và Linette cũng có mặt trong buổi họp lần này. Sau khi đoàn trưởng của kỵ sĩ đoàn Souverus đã bỏ mạng trong cuộc chiến ở vùng Socra của vương quốc Assyria, Reimond được bổ nhiệm trở thành đoàn trưởng đương thời của kỵ sĩ đoàn.
"Thời gian qua, vương triều Xaitha liên tục tổ chức các cuộc tấn công sang biên giới của chúng ta. Hôm qua, các trinh sát báo cáo về một cuộc tiến quân nữa của bọn chúng sang biên giới."
Travers, tể tướng đương nhiệm trong triều đình, trình bày với mọi người về tình hình căng thẳng với quốc gia láng giềng.
Ngồi trên ngai vàng là Rauf, quốc vương của Souverus. Hiện tại, trông sắc mặt và bộ dạng của ông rất tiều tụy, cả cơ thể gầy hẳn đi trong vòng chưa đầy một tháng. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt lờ đờ, nhìn như một lão già nghiện thuốc phiện vậy, không còn vẻ oai vệ của một vị vua như trước đây nữa.
Nguyên nhân là do các sự kiện xảy ra trong thời gian qua, từ việc đứa con trai cả, người đáng ra sẽ kế bị ngai vàng sau này, đã bỏ mạng trong trận chiến ở kinh thành của vương quốc Assyria, đến việc viên đại pháp quan đột nhiên giết người trong hoàng tộc của quốc gia láng giềng Xaitha, khiến cho hai quốc gia từ liên minh chuyển sang mâu thuẫn với nhau, các cuộc chiến tranh từ đó xảy ra không ngừng. Thêm vào đó, Assyria phát động chiến dịch giải phóng quốc gia, đánh đuổi quân chiếm đóng ở vùng Socra, đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn bỏ mạng trong trận chiến, quân lính chiếm đóng ở vùng Plat cũng phải buộc rút trở về để phòng thủ trước các cuộc tấn công từ Xaitha. Không chỉ có vậy, giáo hội chính thống đang truy cứu hoàng gia Souverus về việc một trong tám trụ cột của tổ chức đã bị giết ngay trên lãnh thổ của vương quốc này, dù rằng chân tướng của kẻ đã ra tay vẫn chưa được tìm ra.
Tất cả những sự kiện trên đã gây một áp lực lớn, khiến cho Rauf hoàn toàn rơi vào trạng thái căng thẳng quá độ, từ đó lâm bệnh. Dù đang được chữa trị, nhưng tình hình không khá khẩm lên được chút nào, nhất là trong thời gian ông chưa quyết định sẽ trao lại ngai vàng cho người con nào trong ba người con còn lại của mình.
"Thưa phụ vương, vương triều Xaitha có những hành động thật quá đáng. Chúng ta đã xin bọn chúng thêm thời gian để làm rõ vụ việc của đại pháp quan, sau đó đưa ra lời giải thích và hướng xử lý thỏa đáng về vụ việc, vậy mà bọn chúng lại giết cả sứ giả mà ta cử sang, rồi còn liên tục tổ chức các cuộc tấn công sang vương quốc của chúng ta nữa."
Matilda, đệ nhị công chúa trong hoàng tộc, cất tiếng nói với cha mình.
"Là một quốc gia lớn mạnh từ xưa đến giờ, con không cho phép chúng ta chịu nhục nhã như thế này mãi. Con xin phép đề xuất chúng ta sẽ tuyên bố chinh phạt vương triều Xaitha, đối đầu trực tiếp với bọn chúng, không cần nhẫn nhịn nữa!"
Matilda vừa dứt lời thì Dylan, đệ tam hoàng tử trong hoàng tộc, ngay lập tức lên tiếng nói với Rauf.
"Thưa phụ vương, với tình hình hiện tại, chúng ta không nên gây chiến thêm với vương triều Xaitha. Tổn thất từ cuộc chiến với vương quốc Assyria khiến cho cả vương quốc chúng ta lâm vào tình cảnh khó khăn. Nếu cứ tiếp tục chiến tranh, con e rằng người dân sẽ càng phải chịu khổ thêm nữa."
Nghe vậy, Matilda dùng ánh mắt thù địch lườm Dylan.
"Ý em là chúng ta cứ phải tiếp tục nhẫn nhịn mãi trước bọn chúng sao?"
"Dylan lắc đầu đáp lại một cách nghiêm túc:
"Em không có ý như vậy! Em muốn chúng ta cố gắng thuyết phục phía vương triều Xaitha cho chúng ta thời gian để điều tra làm rõ vụ việc của viên đại pháp quan. Trong trường hợp họ không đồng ý, chúng ta cố gắng cầm cự và dùng thời gian đó để làm rõ vấn đề, đưa ra cho họ lời giải thích thỏa đáng, sau đó thiết lập lại mối quan hệ giao hữu giữa hai bên như trước đây."
"Nói hay lắm! Nhưng em nên biết rằng thế giới không chỉ toàn là màu hồng! Chúng ta càng nhẫn nhịn, bọn chúng càng lấn tới. Chỉ cần sơ xuất thất thủ trong một trận chiến, cả kinh thành này sẽ ra sao? Chẳng phải lúc đó người dân sẽ càng phải khổ hơn khi sống dưới sự đàn áp của bọn chúng sao?"
Matilda phản bác lại lập luận của Dylan.
"Tình hình hiện tại thì có khác gì? Chị không thấy sao, người dân sống ở biên giới là những người hứng chịu tất cả những hậu quả từ các trận chiến. Các nguồn thông tin đều báo về cho biết rằng những người dân ở vùng biên giới giữa chúng ta và Xaitha đều đã di cư sang nơi khác để lánh nạn hết. Nơi họ di cư sang lại là vương quốc Assyria, quốc gia mà trước đây mọi người đều cho rằng là hạ đẳng, không đáng tính đến. Nhưng hiện tại thì sao? Họ không những đã đẩy lùi được chúng ta, mà còn hồi phục lại với tốc độ nhanh chóng."
"Bọn Assyria đó, sau khi xử lý xong Xaitha, chúng ta sẽ giải quyết với bọn chúng một lượt. Tạm thời để cho bọn chúng thỏa sức nhảy múa đi!"
Matilda nhếch miệng nói với Dylan.
"Chính sự khinh thường của chị và mọi người là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại của chúng ta. Em luôn phản đối việc chiến tranh với Assyria, nhất là khi thông tin họ triệu hồi được các anh hùng từ thế giới khác càng lúc càng lan rộng khắp nơi."
Nghe đến đây, Rauf chợt lên tiếng với giọng yếu ớt.
"Về tin đồn này... sứ giả mà chúng ta cử sang Assyria để xác nhận tình hình... như thế nào rồi?"
Rauf quay sang nhìn viên tể tướng để chờ câu trả lời.
"Sứ giả của chúng ta đã bị bọn họ từ chối gặp, đang trên đường quay trở về thưa bệ hạ."
"Cái gì!?"
Rauf nắm lòng bàn tay lại với chút sức lực yếu ớt của mình, cánh tay run run cho thấy ông hiện tại đang rất yếu.
"Lũ như bọn chúng mà lại dám..."
Thấy biểu hiện như vậy của Rauf, công tước Lasim, lãnh chúa cai quản vùng Ecaron hiện tại, lên tiếng nói vào:
"Assyria và Xaitha, bọn nào cũng đều đang khinh thường chúng ta một cách ngu xuẩn. Bệ hạ, tôi đồng ý với ý kiến của công chúa điện hạ, cho bọn chúng biết ai mới là kẻ đứng trên."
Dylan lên tiếng phản đối:
"Tại sao chúng ta lại không suy nghĩ theo hướng cùng nhau hòa thuận và phát triển, mà lại phải thể hiện sự thượng đẳng của mình?"
Matilda liếc đứa em trai của mình và nói móc:
"Em có vẻ muốn tốt cho Assyria và Xaitha nhỉ? Gần đây, hình như có tin đồn rằng ai đó trong hoàng tộc chúng ta đang cấu kết với các quốc gia láng giềng hòng chiếm ngai vàng, đúng không?"
Matilda quay sang hỏi Lasim để tìm sự đồng thuận.
"Đúng vậy! Tôi còn biết được rằng vùng Yonnotia của hoàng tử điện hạ Dylan đây đang tăng cường giao thương với bên Assyria nhỉ?"
Lasim cười bĩu môi, hùa theo Matilda để cố ý tạo áp lực lên Dylan.
"Assyria đang phát triển với tốc độ chóng mặt, đây là thời cơ tốt để chúng ta học hỏi họ. Tôi luôn ưu tiên cho người dân vùng Yonnotia của mình, việc tăng cường giao thương là để học hỏi thêm và phát triển nền kinh tế cho Yonnotia, cũng như một phần của vương quốc này."
"Có thật là vậy không, hay là điện hạ còn có ý đồ khác?"
Dylan tức tối trước sự chèn ép của Matilda và Lasim. Cậu biết tỏng rằng cả hai đã liên kết từ lâu với nhau để tranh ngai vàng với đệ tứ hoàng tử Bertran. Riêng Dylan, cậu không hề có ý muốn tranh ngôi, mà chỉ muốn người dân của vùng của mình và vương quốc này sống trong hạnh phúc, không phải chịu khổ cực.
"Không có ai lại muốn nhẫn nhịn khi bị khinh thường như vậy, có đúng không Harvina?"
Matilda lại quay sang tìm sự đồng thuận từ một quý tộc khác thuộc phe của mình, quý tộc cai trị vùng Iossaros, nữ bá tước Harvina.
"Tôi đồng ý với ngài, thưa công chúa điện hạ."
Harvina khoanh tay gật đầu.
"Chúng ta bị Assyria và Xaitha xem thường đến như vậy, càng nhẫn nhịn sẽ càng bị bọn chúng chèn ép. Chúng ta phải chinh phạt cả hai, cho chúng biết rằng ai mới là kẻ đứng trên."
Thấy vậy, Dylan cũng tìm sự đồng thuận từ phía bá tước Gehrt, người trong các cuộc hội nghị trước đã đề xuất hòa bình.
"Bá tước Gehrt, ông nghĩ sao? Chúng ta nên hòa thuận và làm đồng minh với bọn họ, đúng không?"
Bị các ánh mắt hướng đến, Gehrt có chút bối rối, hai mắt đảo qua lại. Một cái lườm từ phía Matilda khiến cho ông cảm thấy bất an, mồ hôi rơi trên trán.
Thấy biểu hiện lạ thường của Gehrt, Dylan thắc mắc hỏi:
"Bá tước Gehrt? Ông sao vậy?"
Phía Matilda, cô lên tiếng với giọng điệu mỉa mai:
"Nào, bá tước Gehrt, hãy nói cho mọi người biết suy nghĩ của ông đi!"
Dylan có cảm giác không ổn. Bình thường, Matilda rất ghét bá tước Gehrt vì không ủng hộ chiến tranh. Song, thái độ của Gehrt, kèm theo việc Matilda đang hỏi ông với giọng điệu như vậy, khiến cho Dylan cảm thấy có gì đó không đúng.
"Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta nên chinh phạt lần lượt Xaitha và Assyria..."
"!?"
Dylan bất ngờ khi Gehrt thay đổi chính kiến của mình.
"Tại sao? Trước đây ông phản đối chiến tranh mà?"
"Ưm..."
Gehrt bối rối, ông khẽ liếc mắt nhìn sang Matilda một cái trước khi đáp lời Dylan:
"Đúng là trước đây tôi đề xuất hòa bình, nhưng tôi dần nhận ra rằng... nếu chúng ta cứ nhẫn nhịn thì sẽ càng bị thiệt thòi. Do đó... tôi đồng ý với công chúa điện hạ."
Dylan không nói nên lời. Cậu quan sát thái độ của Gehrt và người chị gian xảo của mình, trong lòng biết rằng có gì đó uẩn khúc phía sau. Không thể nào một người luôn bỏ phiếu cho hòa bình, giờ lại bỏ phiếu cho chiến tranh. Quý tộc còn lại, bá tước Detlev, là một người không có chính kiến, luôn theo số đông, từ trước đã theo phe của Matilda, cho nên Dylan cũng không còn hy vọng gì vào ông.
Trong khi Dylan đang bế tắc vì mọi người ở đây đều theo phe của người chị, thì Reimond cất tiếng nói với Rauf.
"Bệ hạ, tôi xin phép được trình bày quan điểm của mình."
"Ngươi nói đi!"
Rauf giọng yếu ớt, đôi mắt lờ đờ không có sức sống.
"Qua những trận chiến chống lại Xaitha ở biên giới do tôi dẫn đầu, tôi đã chứng kiến và hiểu được nỗi khổ của người dân những vùng này. Ngày ngày họ đều sống trong lo sợ trước sự tấn công từ phía Xaitha. Những người có của cải thì bỏ xứ đi, nhưng còn những người nông dân không có của cải thì buộc phải ở lại để tiếp tục làm việc trên những mảnh ruộng mà họ được giao. Tôi rất đồng cảm với người dân khi chiến tranh xảy ra, vì vậy tôi tán thành ý kiến giải quyết trong hòa bình của Dylan điện hạ. Mong bệ hạ cân nhắc việc này!"
Cuối cùng cũng có người tán thành ý kiến của Dylan, khiến cho cậu có được một phiếu bầu trong cuộc hội nghị.
Nghe vậy, Matilda lập tức lên tiếng bóp méo nội dung Reimond vừa trình bày.
"Ngươi lo cho những kẻ phản bội, bỏ vương quốc của chúng ta trốn sang nơi khác sao? Hơn nữa, lý do bọn Xaitha cứ tiến quân sang tấn công chúng ta là vì ngươi quá nhân nhượng với chúng, khiến cho bọn chúng càng lúc càng tiến tới."
Matilda sau đó quay sang nói với cha mình:
"Thưa phụ vương, tiện đây con cũng xin phép được dẫn đầu kỵ sĩ đoàn để đối phó với những cuộc tiến quân của Xaitha sang vương quốc chúng ta trong thời gian tới. Con sẽ cho bọn chúng phải khiếp sợ, và không dám động đến chúng ta thêm lần nào nữa."
Matilda vừa dứt lời thì Reimond lại tâu với Rauf:
"Thưa bệ hạ, để công chúa điện hạ ra trận như vậy thực sự rất nguy hiểm, mong ngài hãy xem xét kỹ việc này!"
Matilda liếc Reimond với ánh mắt hình viên đạn, cô nói móc:
"Ngươi đang xem thường ta đấy à?"
"Tôi không có ý đó thưa công chúa điện hạ. Tuy nhiên, với cương vị là đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn, tôi không muốn người gặp nguy hiểm."
Reimond gợi lại cái chết của người đệ nhất hoàng tử, và dùng nó để ngăn chặn việc Rauf trao quyền cho Matilda chỉ huy kỵ sĩ đoàn. Reimond biết rõ rằng với người đầy âm mưu hiểm độc như Matilda thì việc có trong tay kỵ sĩ đoàn sẽ dẫn đến rất nhiều thứ không thể lường được. Dẫn đầu kỵ sĩ đoàn đánh tan tác Xaitha để lập công, từ đó Rauf sẽ ưu ái và quyết định truyền ngôi cho, là một trong những kế hoạch mà Reimond biết rằng Matilda đang toang tính.
"Hiện tại cứ để Reimond dẫn đầu kỵ sĩ đoàn trong các cuộc chiến chống lại Xaitha đi."
Rauf cất tiếng, khiến cho Matilda có chút khó chịu, cô quay mặt đi và thầm xì một cái.
"Phụ vương à, con có ý thế này!"
Bertran, đệ tứ hoàng tử, ngồi im từ đầu buổi hội nghị đến giờ, chợt cất giọng. Vẻ mặt của tên này trông rất lưu manh, hắn vốn chả đếm xỉa gì đến nội dung mà mọi người đang tranh luận cả.
"Hiện tại phụ vương cũng đã già yếu, gần đất xa trời, con nghĩ người nên mau chóng quyết định người thừa kế đi. Hoàng tỷ thì là nữ, vương quốc chúng ta trước giờ chưa có trường hợp nào người nữ đứng đầu cả, nếu truyền ngôi cho chị ấy thì ít nhiều người dân sẽ cảm thấy không phục. Hoàng huynh thì lại là người yếu đuối, luôn trốn chui trốn nhũi và muốn hoà bình, không thích hợp làm người đứng đầu quốc gia. Do đó, con thấy người nên truyền ngôi lại cho con, con sẽ phát triển vương quốc Souverus này thành một cường quốc, thậm chí biến nó thành một đế chế, không thua kém gì bốn đế quốc lớn nhất hiện tại trên thế giới."
Bertran nói móc cả Matilda và Dylan, thậm chí còn có những lời lẽ không tôn trọng Rauf, nói rằng ông sắp chết, khiến cho ai cũng cảm thấy khó chịu với tên này.
"Mày đang nói tao là nữ nên không đủ năng lực để cai trị quốc gia đấy à? Mày nên lo cho cái vùng Vioven của mày trước đi, không chừng mấy hôm nữa nó lại nằm dưới sự cai trị của tao đấy. Cứ lo việc phụ vương truyền ngôi thì đến một ngày không còn nơi quay về đâu."
Matilda nói móc Bertran, hàm ý rằng cô sẽ đem quân sang đánh chiếm vùng của hắn, khiến cho tên này cũng sôi máu tức điên lên.
"Mày... mày mới chính là đứa cần phải lo cái vùng Gredu rách nát của mày đấy! Cứ ra vẻ như đang lo lắng cho lão già lắm, nhưng thật ra cũng đang nịnh bợ, lấy lòng ông ấy chứ gì! Đồ con cáo già!"
"Bertran! Chúng ta đang hội nghị về vấn đề an ninh quốc gia, sao con lại dám nó..."
Rauf quát lớn khi nghe những lời lẽ tục tĩu của Bertran. Vốn là con út trong hoàng tộc, được nuông chiều quá nên hình thành tính cách côn đồ, nói năng không kiêng nể ai. Tuy nhiên, Rauf chợt dừng lại giữa chừng và thở gấp.
"Hộc hộc..."
Việc quát lớn khiến cho Rauf bắt đầu cảm thấy khó thở và mệt, bệnh tình của ông càng lúc càng trở nặng nên không thể làm việc gì mạnh được, thậm chí là tức giận.
"Phụ vương, người không sao chứ?"
Matilda đến bên cạnh giả vờ tỏ ra lo lắng cho Rauf.
"Khặc khặc..."
Rauf càng lúc càng ho mạnh và liên tục, buổi hội nghị cũng vì vậy mà bị gián đoạn, kết thúc lưng chừng. Song, ý kiến về việc tiếp tục gây chiến với Xaitha và Assyria, do Matilda cầm đầu cùng với phần lớn các quý tộc, vẫn chiếm ưu thế hơn.
...
...
Tại phòng của mình, Rauf được Matilda dìu vào đặt xuống giường.
"Phụ vương, người nên nghỉ ngơi nhiều hơn để khỏe lại, đừng để ý đến lời của Bertran, nó vẫn còn trẻ, chưa có được những suy nghĩ chín chắn."
Matilda tỏ ra ân cần với Rauf. Trong suốt thời gian ông bệnh, cô là người luôn thường xuyên ở bên và chăm sóc cho ông.
"Cái thằng đó đúng là... việc an ninh quốc gia thì không lo, toàn lo tranh ngai vàng. Đến cả anh trai tử trận nó còn không tỏ ra chút quan tâm nào."
Rauf vừa ngả lưng nằm xuống chiếc giường lộng lẫy của mình vừa nói với Matilda.
"Con cũng rất tiếc khi mất đi hoàng huynh. Nhưng phụ vương đừng lo, với tư cách là đứa con thứ hai trong hoàng tộc, con sẽ đảm nhiệm cả phần của hoàng huynh quá cố."
Trong mắt Rauf, kể từ sau cái chết của người đệ nhất hoàng tử, Matilda rất siêng năng và lo liệu các vấn đề triều chính giúp ông, nhất là lúc ông đổ bệnh. Bây giờ lại còn chăm sóc ông thường xuyên khi sức khỏe yếu đi. Song, ông không hề biết rằng tất cả những hành động của Matilda đều có mục đích.
Matilda quay sang nhìn cái bàn gần đó thì thấy chén thuốc vẫn chưa hết đang được đặt ở đó.
"Phụ vương, ngài chưa uống thuốc của ngày hôm nay sao?"
"Ta quên mất..."
"Như vậy không được đâu, người phải uống thuốc đều đặn thì tình trạng sức khỏe mới cải thiện lên được chứ!"
Matilda vừa nói vừa đến lấy chén thuốc trên bàn, quay trở lại giường và bắt đầu đút thuốc cho Rauf.
"Để con đút cho người."
"Cảm ơn con, khụ khụ..."
Rauf từ từ ngồi dậy trên giường và được Matilda đút chén thuốc.
"Con quả thật là chu đáo với ta, chả bù với Bertran, suốt ngài chỉ muốn ta chết để chiếm ngôi."
"Phụ vương đừng quá bận tâm, sức khỏe của người sẽ sớm phục hồi thôi."
Matilda tỏ vẻ cô vẫn mong ông sống khỏe, nhưng thực chất cô cũng như Bertran, luôn muốn ông mau chết đi để đoạt lấy ngôi vị.
...
Đút hết chén thuốc cho Rauf, Matilda lau miệng cho ông rồi đứng khỏi giường.
"Phụ vương nghỉ ngơi đi, con quay trở về Gredu lo việc chính sự, hai ngày nữa con sẽ quay trở lại kinh thành."
"Ừm!"
Rauf ngã lưng xuống giường và nhắm mắt, chìm dần vào giấc ngủ. Matilda thì đi ra khỏi phòng, đóng cánh cửa lại.
Trước cửa căn phòng, gã công tước Lasim đang đứng chờ Matilda. Vừa nhìn thấy nhau, cả hai nở trên miệng nụ cười gian xảo.
"Có vẻ như "thuốc" mà chúng ta cho ông ấy uống đang rất hiệu quả."
Gã Lasim vừa xoa hai bàn tay vừa nói. Matilda cũng dùng khuôn mặt tinh vi đáp lại:
"Cứ uống thứ độc dược đó mỗi ngày, ông ta sẽ không còn sống được lâu nữa đâu."
Rauf không hề biết rằng, thứ thuốc mà ông nghĩ rằng sẽ cải thiện sức khỏe cho mình, lại bị hạ độc, một loại độc không khiến cho nạn nhân chết ngay, mà ngấm dần vào rồi trước sau gì nạn nhân cũng sẽ phải bỏ mạng. Trong phe phái của Matilda, Lasim là người thân với cô nhất. Cả hai cùng nhau lập kế hoạch mua chuộc y sĩ, hạ độc Rauf từ từ để ông chết dần chết mòn.
"Kế hoạch của chúng ta hiện tại đang diễn ra rất thuận lợi, nhưng vẫn còn một số cái gai cần phải xử lý."
Nụ cười của Matilda chợt tắt đi, cô nhìn ra xa và nói với Lasim.
"Ý cô là... đám kỵ sĩ theo phe của Dylan?"
"Phải!"
Matilda nắm chặt hai lòng bàn tay.
"Tên Reimond đó dám cản trở ta trong cuộc hội nghị, làm ta cực kỳ bẽ mặt. Tên này rất trung thành với cha của ta, và được ông ta cực kỳ ưu ái. Đời cha và ông của hắn cũng đều là tướng quân phục vụ cho hoàng gia, rất thân với những vị vua trước đây. Muốn xử lý hắn không phải là vấn đề đơn giản."
Nghe Matilda nói vậy, Lasim cười nham hiểm và nói với cô:
"Thực ra muốn xử lý tên đó cũng không khó lắm."
Matilda quay sang nhìn Lasim với vẻ mặt thắc mắc.
"Tôi có cách này, không biết cô nghĩ sao, he he!"
Lasim ghé miệng vào sát tai của Matilda rồi nói thì thầm điều gì đó với cô. Nghe xong, Matilda mở to hai mắt.
"Hay lắm, sao ta lại không nghĩ ra việc này chứ!"
Lasim cười với vẻ đắc ý.
"He he, xử lý hắn xong, chúng ta sẽ cô lập được tên Dylan. Lúc đó, không còn ai có thể cản đường chúng ta. Dylan hay Bertran, chúng ta sẽ xử lý cả hai chúng nó sau khi ông ta chết."
Matilda bắt đầu cười thích thú theo Lasim:
"Hư hư hư... thằng anh trai ngu ngốc của ta và tên đại pháp quan đều đã chết, bây giờ là thời cơ tốt nhất để chiếm ngai vàng. Có vẻ các vị thần thương ta và muốn ta trở thành người cai trị của vương quốc này đây mà, ha ha ha ha ha...!!!"
Lasim thúc thêm vào vài lời:
"Đã vậy, hắc ám giáo hội còn trao cho chúng ta "Azarus" nữa, he he he..."
"Tất cả đều đang chuyển biến theo hướng có lợi cho chúng ta, hư hư hư hư..."
Matilda cùng công tước Lasim bước đi trên hành lang với tâm trạng phấn khích khi âm mưu của cả hai càng ngày càng trở nên thuận lợi hơn. Hiện tại, Souverus không chỉ phải đối mặt với quốc gia láng giềng Xaitha, mà còn đang gánh chịu một âm mưu đen tối từ chính nội bộ bên trong.
--------------------
Zarc cùng với Celestia và Sera đang đi dạo quanh khu người dân sinh sống ở kinh thành Arist. Chỉ mới một thời gian trước, nơi này bị tàn phá nặng nề bởi trận chiến với quân từ Souverus. Ấy thế mà bây giờ kinh thành Arist lại nhộn nhịp và đông người hơn cả lúc trước.
Kể từ khi Zarc cho người từ Plomia sang xây dựng và cải tạo lại các công trình kiến trúc, phổ cập kiến thức hiện đại, kinh tế của Assyria, đặt biệt là kinh thành Arist, tăng trưởng đến nỗi các quốc gia khác đều phải chú ý đến. Lượng người di cư đến càng lúc càng nhiều, một phần là nhờ vào nền kinh tế phát triển đã thu hút các thương nhân đến giao dịch, phần còn lại là dân di cư từ nơi khác đến để tìm kiếm cuộc sống tốt hơn. Lời đồn về các anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác sang và bảo vệ người dân Assyria lan rộng, khiến cho kinh thành Arist trở thành nơi lý tưởng trong mắt của người ở cả những quốc gia và khu vực lân cận.
Vừa dạo quanh để xem tình hình, Zarc vừa nghe báo cáo từ Sera.
"Nền kinh tế phục hồi và tăng trưởng mạnh. Số lượng người dân tập trung về kinh thành ngày càng nhiều, lượng người làm nông ở các vùng nông thôn cũng giảm bớt. Tuy nhiên, nhờ vào kỹ thuật hiện đại được phổ biến, sản lượng nông nghiệp tăng đáng kể, tô thuế lại được giảm, những người nông dân cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại."
Sera nhấn vào màn hình trong không gian để nó di chuyển sang số liệu khác rồi tiếp tục báo cáo với Zarc.
"Guild mạo hiểm giả ở kinh thành cũng vừa được hoàn thành. Thông tin của ba mạo hiểm giả Vicar, Celes và Atrax cũng được đồng bộ hóa. Số lượng mạo hiểm giả tập trung về kinh thành tăng lên đáng kể từ khi guild được tái thành lập."
Bước đi trên con đường đầy những người buôn bán, Zarc, Celestia và Sera thu hút ánh nhìn và sự chú ý của tất cả mọi người.
"Nữ vương kìa!"
"Kính chào nữ vương!"
...
Những người đi ngang qua đều cúi đầu chào Celestia, nữ vương đương nhiệm của Assyria, một cách kính trọng. Những người khác đứng ở xa thì nhìn và trầm trồ bàn tán về cô.
Đang đi trên con phố thì có một người bán hàng đến tặng giỏ hoa quả cho Celestia.
"Kính chào nữ vương! Tuy không là gì nhưng tôi có một ít hoa quả quý, mong người hãy nhận lấy."
Việc Celestia nhận được quà từ mọi người cũng không còn gì xa lạ trong những đợt cô xuống phố thăm cuộc sống của những người dân.
"Cảm ơn bà!"
Celestia mỉm cười và nhận giỏ trái cây từ người bán hàng.
"Tôi nữa! Tôi cũng vừa thu thập được vài món đồ quý từ chuyến đi săn, mong nữ vương nhận lấy!"
"Của tôi nữa! Nhờ có người mà cuộc sống của chúng tôi trở nên tốt hơn, nếu bị bọn Souverus đô hộ thì bọn tôi không biết sẽ ra sao nữa."
...
Thế là Celestia nhận được cả đống quà từ người dân, phải giao cho hai người quân lính đi theo sau giữ hộ.
"Cô được yêu mến nhỉ, nữ vương."
Zarc nói với Celestia, thái độ châm chọc.
Thấy vậy, Celestia cũng phản đòn lại:
"Thế thì sao? Anh đang ganh tị với tôi à?"
"Cô có trí tưởng tượng phong phú đấy!"
Zarc đáp lại với vẻ hững hờ rồi tiếp tục bước đi trên con phố. Đã quá quen với thái độ này của Zarc, Celestia tiếp tục cùng cậu và Sera bước đi trên con phố mà không nói gì thêm.
Đến khu quảng trường rộng có đài phun nước, nhóm của Zarc đi ngang qua một tay buôn nô lệ.
"Mời mọi người xem qua hàng tôi mới nhập về! Hàng chất lượng đây!"
Người này rêu rao mời những người đi qua lại mua hàng của mình. Ở thế giới này, việc buôn bán nô lệ vẫn còn là chuyện hợp pháp.
"Ô, chẳng phải là nữ vương đây sao!"
Tay buôn nô lệ thấy Celestia và Zarc thì liền cất lời chào hàng. Zarc đưa mắt sang nhìn bên cạnh ông thì thấy có một cô bé nhỏ tuổi, thân hình gầy gò ốm yếu, tóc tai bù xù, hai tay bị xiềng lại với nhau bằng sợi xích, cổ cũng bị khóa lại bằng sợi xích mà tay buôn đang cầm ở đầu sợi dây.
"Mời người và hai vị đây bỏ chút thời gian xem qua hàng mà tôi mới nhập về, rất là chất lượng ạ."
Celestia lắc đầu từ chối người này một cách lịch sự. Zarc thì phớt lờ gã này, tính lướt qua thì cậu chợt khựng lại bởi câu giới thiệu hàng.
"Con bé là con của một high elf, tiềm năng ma thuật rất cao, lại còn sở hữu kỹ năng bẩm sinh rất đặc biệt nữa, mời mọi người ghé xem!"
Thấy Zarc đứng lại, Celestia thắc mắc hỏi:
"Sao vậy? Anh muốn mua nô lệ à?"
"Lúc trước, cô từng nói high elf là một trong số những loài có khả năng sử dụng ma thuật cao nhất, đúng không?"
"Ừm, đúng rồi!"
Sau khi được Celestia xác nhận, Zarc đến và nói với tay buôn nô lệ:
"Cho tôi xem thử con bé."
"Ô, thật quý hóa quá! Mời ngài, mời ngài!"
Tay buôn nô lệ xoa hai bàn tay rồi cúi người mời Zarc và Celestia xem món hàng của hắn.
Zarc quan sát cô bé kỹ hơn. Đôi tai nhọn của loài elf, mái tóc dài màu bạch kim khá giống với màu tóc của Zarc, nhưng bị lấm lem bởi bụi bẩn. Cô bé ngồi bệt trên đất, mặt cúi gầm, hai tay thả rũ xuống, trông không có chút sức sống nào.
"Còn nhỏ thế này mà lại bị bán làm nô lệ, có lẽ là được sinh ra bởi nô lệ, thật tội nghiệp!"
Hầu hết, những người do thiếu nợ nhưng không trả được mới bị bắt làm nô lệ, hoặc là tù binh chiến tranh nhưng không được chuộc nên bị bán làm nô lệ, nhưng vẫn có trường hợp đứa trẻ sinh ra bởi nô lệ thì bị mặc định xem như là nô lệ.
"Kỹ năng đặc biệt của cô bé mà ông nói, cụ thể như thế nào?"
Tay buôn nô lệ liền lấy ra cuộn giấy ghi thông tin thống kê trạng thái của cô bé đưa cho Zarc xem.
"Đây đây, mời ngài xem qua."
Zarc cầm lấy cuộn giấy từ người đàn ông và mở ra xem.
"Tuy con bé hiện tại chỉ ở cấp độ một, nhưng nếu huấn luyện kỹ càng thì sau này con bé có thể trở thành một ma thuật sư rất mạnh."
Zarc lướt mắt xem bảng thống kê trạng thái của cô bé. Vì mới chỉ cấp độ một nên các chỉ số cơ bản còn thấp, kỹ năng thì chỉ vỏn vẹn có healing.
"Hơn hết là kỹ năng đặc biệt của con bé."
Zarc đưa mắt xuống xem phần kỹ năng đặc biệt được ghi là "phước lành của mẹ thiên nhiên".
"Kỹ năng đặc biệt này của con bé cho phép nó và những đối tượng trong phạm vị xung quanh miễn nhiễm các loại ma thuật suy giảm. Cấp độ con bé càng cao thì miễn nhiễm được các loại ma thuật cấp độ cao. Quả là một kỹ năng tuyệt vời đúng không?"
Miễn nhiễm ma thuật tùy theo cấp độ của bản thân, không những vậy mà còn cho cả những đối tượng trong phạm vi xung quanh. Zarc nhận thấy cô bé nô lệ này quả là đặc biệt như lời tay buôn giới thiệu.
"Hừm..."
Zarc trầm tư suy nghĩ, đôi mắt nhìn xuống cô bé nô lệ ngồi bệt dưới đất.
"Này, mày nói gì với khách đi chứ!"
Tay buôn nô lệ giật sợi dây xích đang cầm trên tay, khiến cho cơ thể của cô bé lung lay.
Cô bé chầm chậm ngước mặt của mình lên nhìn Zarc. Một đôi mắt vô hồn, chứa đầy cảm xúc tuyệt vọng, nó cho thấy rằng cô bé không quan tâm gì đến mọi thứ diễn ra với mình nữa, nếu cái chết có đến thì cũng chẳng sao.
"Tôi sẽ mua con bé."
"Ô! Ngài thật là có mắt nhìn người! Cảm ơn ngài nhiều lắm!"
Vẻ mặt của tay buôn nô lệ trở nên rạng rỡ. Sau khi nhận vài chục đồng bạc từ Zarc, tay này tung tăng rời khỏi đó và đến thẳng quán rượu để đánh chén vì vừa mới bán được món hàng.
...
"Không ngờ anh lại mua cô bé."
"Có được người sử dụng được ma thuật một cách thuần thục sẽ có lợi cho chúng ta về lâu dài."
"Vậy mà tôi cứ tưởng anh mua cô bé vì cảm thấy tội nghiệp. Quả nhiên anh vẫn thực dụng như thường lệ."
Celestia hơi thất vọng khi nghe Zarc nói rằng mua cô bé vì có mục đích chứ không phải là vì thương hại hay tội nghiệp. Dù sao thì cô cũng quen với cái tính cách thực dụng này của cậu rồi nên không có gì bất ngờ lắm.
"Bệ hạ, hình như chìa khóa bị hỏng, chúng tôi không thể mở được dây xích cho cô bé."
Một trong hai người quân lính nói với Celestia. Chiếc chìa khóa mà tay buôn nô lệ giao lại có vẻ đã bị hỏng, cả hai cố gắng dùng nó mở xích cho cô bé nô lệ nhưng không được.
Nghe vậy, Zarc nhìn sang phía cô bé và ra lệnh:
"Lại đây."
Thế nhưng, cô bé không di chuyển mà cứ đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước.
"Ta bảo lại đây, ngươi có nghe không!"
Zarc gặng giọng khi thấy cô bé không làm theo lời mình.
"Anh đừng lớn tiếng với em ấy như vậy chứ!"
Celestia cằn nhằn. Song, Zarc bỏ ngoài tai lời của cô, cậu tiến đến chỗ của cô bé, vừa đi vừa lấy từ storage ra thanh kiếm plasma.
Zarc đến đứng trước mặt cô bé, giơ thanh kiếm plasma lên cao.
Cô bé đưa mắt ngước lên nhìn thanh kiếm plasma được giơ lên, sắp giáng xuống mình.
"Này, anh tính làm g..."
Celestia tròn mắt khi thấy hành động của Zarc. Cô vội chạy đến để can ngăn, nhưng vừa bước được một bước thì bị Sera dang ngang một cánh tay ra chặn lại.
Xoẹt...
Cô bé rụt người nhắm mắt lại, nghĩ rằng cuộc đời của mình sẽ kết thúc tại đây. Tuy nhiên, vài giây sau, cô bé vẫn không thấy mình bị gì, trong khi đó hai tay lại có vẻ như được thoải mái hơn.
Từ từ mở mắt ra, cô bé thấy sợi dây xích khóa hai tay của mình đã bị chém đứt, phần kim loại ở chỗ vết chém bị tan chảy bởi sức nóng của plasma. Celestia cũng bị một phen hú hồn, cứ ngỡ rằng Zarc sẽ ra tay giết cô bé vì không vâng lời.
"Bây giờ ta là chủ nhân của ngươi, sao ngươi không làm theo lời ta bảo mà lại đứng trân ra?"
Cô bé ngước nhìn Zarc với vẻ sợ sệt. Tuy không màng đến tính mạng của mình nữa, nhưng khi cận kề cái chết thì bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy và khiến người ta phải sợ.
"Từ giờ ngươi phải nghe lời ta, rõ chưa!"
Cô bé rụt rè cúi đầu gật nhẹ một cái.
"Trả lời ta mạnh dạn vào, ngươi bị câm à!"
Cô bé nắm hai tay lại với nhau, vai rụt lại, đầu cúi gầm và thỏ thẻ lên tiếng:
"Tôi... rõ rồi..."
Thấy Zarc đối xử với cô bé như vậy, Celestia cảm thấy bức xúc lắm. Hiểu được điều đó, Sera nói với Celestia:
"Để ngài ấy dạy con bé, chúng ta không nên xen vào."
Celestia không hiểu nổi tại sao Sera lại có thể đứng nhìn cảnh Zarc lớn tiếng với một cô bé nhỏ tuổi như vậy.
Ọtttttttt...
Tiếng cồn cào của dạ dày vang lên. Từ sáng đến giờ cô bé chưa được cho ăn thứ gì, những ngày qua thì cũng chỉ được ăn một ngày một bữa mà thôi.
Zarc đến ngồi vào băng ghế đặt xung quanh đài phun nước, sau đó ra lệnh cho cô bé:
"Lại đây!"
Lần này cô bé không đứng im nữa mà bẽn lẽn bước những bước rụt rè đến chỗ của Zarc, đứng trước mặt cậu.
"Ngồi xuống đi!"
Cô bé theo lệnh Zarc ngồi xuống băng ghế, hai tay đặt lên đùi, mặt cúi gầm.
Zarc lấy từ storage ra thực phẩm siêu chức năng, kích thước bằng một que tăm, đưa sang cho cô bé:
"Ăn cái này đi!"
Cô bé nhìn vật Zarc đưa mà chưa dám cầm lấy để ăn. Thứ này chỉ nhỏ như que tăm, lần đầu tiên thấy nên cô bé có chút lưỡng lự.
"Ngươi không nghe gì sao? Ta bảo là ăn đi!"
Cô bé rụt rè đưa hai tay lên cầm lấy thực phẩm chức năng từ Zarc cho vào miệng.
"Phải thế chứ!"
Zarc đặt tay lên đầu của cô bé và xoa nhẹ. Cô bé cũng có chút giật mình khi bị Zarc xoa đầu, nhưng sau đó cô lại có cảm giác an toàn và cảm thấy dễ chịu trước cái xoa đầu này. Đồng thời, cô bé cảm thấy no hẳn, năng lượng dồi dào trở lại sau khi ăn thứ bé tí kia.
"Ngươi tên gì?"
"Ru...ruri..."
Cô bé thỏ thẻ đáp câu hỏi của Zarc.
"Ruri à..."
Zarc rút tay lại rồi nói với cô bé:
"Ruri, ngươi nghe rõ đây. Từ giờ, ngươi sẽ nghe theo những gì ta bảo, nhưng không phải dưới thân phận nô lệ, mà như là một người cấp dưới vâng lời cấp trên."
Ruri khẽ gật đầu khi Zarc tạm ngừng để chờ phản hồi từ cô bé.
"Hồi đáp đâu?"
"V...vâng ạ..."
"Tốt!"
Zarc tiếp tục nói với Ruri:
"Ta sẽ cho ngươi học tập và rèn luyện ma thuật để trở thành ma thuật sư. Ngươi hãy cố gắng học tập để trở thành ma thuật sư thật giỏi và làm việc cho ta, rõ chưa?"
"T...tôi rõ rồi..."
Thấy Ruri bắt đầu đáp lại lời của mình, Zarc gật gù tỏ vẻ hài lòng.
"Giờ thì...!"
Zarc đứng khỏi băng ghế, tiến đến chỗ của Celestia.
"Đưa con bé về lâu đài và tắm rửa sạch sẽ cho nó thôi!"
"Cơ mà, chúng ta nên tạt qua tiệm may để mua cho em ấy vài bộ quần áo chứ nhỉ!"
Celestia nói với Zarc.
"Ừm."
Zarc nhận ra rằng hiện tại Ruri chỉ có mỗi mảnh vải rách trên người. Thế là cậu cùng Celestia và Sera dắt Ruri đến cửa tiệm may mặc để mua cho cô bé vài bộ quần áo, sau đó mới quay trở về tòa lâu đài.
--------------------
Tại lâu đài của lãnh chúa vùng Gredu, Matilda đang cùng công tước Lasim nói chuyện với một người khác.
"Đây!"
Bá tước Lasim đưa một phong thư ra cho người con trai kia và nói.
"Ngươi hãy làm đúng theo như kế hoạch của bọn ta vừa trình bày."
"Vâng, tôi hiểu rồi thưa ngài!"
Người con trai cúi đầu đưa hai tay ra nhận lấy phong thư từ Lasim.
Lasim lấy ra một túi tiền vàng và đưa cho người con trai:
"Đây là một nửa phần thù lao cho việc này."
Người con trai tròn hai mắt nhận lấy túi tiền, cậu mở ra xem và há hốc mồm vì số tiền bên trong. Đối với một người như cậu thì đó là số tiền rất lớn.
"Nửa còn lại sau khi hoàn thành kế hoạch lần này bọn ta sẽ trả nốt cho ngươi."
"Vâng! Công tước, công chúa điện hạ, xin hai người hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ làm thật tốt việc được giao!"
Sau khi người con trai rời khỏi đó cùng phong thư và túi tiền, Matilda hỏi Lasim:
"Như vậy có ổn không? Lỡ như hắn bị phát hiện trong lúc thực hiện, rồi khai ra chúng ta thì sao?"
"He he, cô cứ yên tâm, người của tôi rất giỏi nghề trong những việc như thế này. Khả năng bị phát hiện là rất thấp, những người trong nghề nếu có bị bắt đi chăng nữa thì cũng không dễ gì khai ra chúng ta đâu."
Nghe Lasim nói vậy, Matilda gật gù.
"Tôi sẽ giao cho ông vụ này vậy."
"Cô cứ yên tâm, hắn sẽ sớm bị xử lý thôi, he he..."
Lasim vừa xoa hai tay vừa đáp lại.
Lúc này, chợt có tiếng gầm gừ của sinh vật nào đó vang lên từ dưới lòng đất.
"Grrrr..."
"Ồ, là tiếng kêu của Azarus đấy sao?"
Lasim hỏi Matilda.
"Phải! Chắc là nó đói rồi đây mà."
Matilda nhếch miệng cười, sau đó thì cùng Lasim bước đi ra khỏi căn phòng.
"Yên tâm đi, tao sẽ mang đồ ăn ngon đến cho mày ngay."
...
...
Bên dưới hầm ngục tối tăm, Lasim đứng bên cạnh Matilda nhìn vào một trong những khu ngục tối nhất.
"Đó là Azarus à..."
"Phải!"
Matilda nhoẻn miệng cười, sau đó hất mặt ra hiệu cho quân lính.
Nhận lệnh, mấy tên quân lính cưỡng chế mấy cô gái bị trói đi về phía khu ngục tối.
"Ư... ư..."
Những cô gái này vùng vẫy khóc than, nhưng không thể làm gì được, cứ thế bị mấy tên quân lính kéo đến nơi âm thanh gầm gừ phát ra.
Đến nơi, mấy tên quân lính ném những cô gái này vào bên trong qua những khoảng trống giữa các song sắt thưa.
"Ưưưưưưưưưưưưưưưưưưưưư............!!!"
Roẹt roẹt roẹt...
Các cô gái vừa bị đẩy vào thì lập tức bị thứ bên trong xé xác thành từng mảnh, vuốt của nó chỉ cần lướt qua thì cơ thể của những cô gái lập tức bị chia ra thành từng mảnh, máu me văng ra khắp nơi. Thứ bên trong ngấu nghiến và nuốt chửng tất cả, không chừa lại một bộ phận nào của những cô gái xấu số.
Phía Matilda, cô đứng quan sát và nói với Lasim:
"Nó sẽ là con át chủ bài của chúng ta trong kế hoạch sắp tới, hư hư hư..."
Lasim đứng nhìn các cô gái bị thứ kia ăn thịt mà toát cả mồ hôi, ông cố gượng cười để che lấp đi sự sợ hãi của mình.
"Ha... ha... có thứ này... chúng ta sẽ không phải sợ kẻ nào nữa..."
Khu hầm ngục phía dưới lâu đài của vùng Gredu trở thành mồ chôn của những cô gái xinh đẹp trên toàn vương quốc Souverus. Tình trạng mất tích của những cô gái xảy ra ngày càng nhiều, nhưng không ai tìm ra được nguyên nhân. Tin đồn họ bỏ xứ đi sang Assyria lan ra, rồi tin này tin kia từ những kẻ buôn chuyện khiến cho người dân càng lúc càng hoang mang hơn, không biết đâu mới là sự thật.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com