Bạn thân ///^\\\
Tỳ Mộc từ khi sinh ra đã cô đơn như vậy.
Vì cậu có một mái tóc bạch kim rất khác người, cha mẹ ruột không thương không tiếc đem bỏ cậu vào trại trẻ mồ côi. Trên khuôn mặt khả ái còn có hai vết bớt màu đỏ hai bên má khiến người ta chán ghét. Tuy mẹ nuôi vẫn luôn khen cậu có một gương mặt rất đẹp, Tỳ Mộc cũng luôn vui vẻ, nhưng dầu sao cũng chỉ là một đứa bé, khó tránh khỏi có chút chạnh lòng.
Trong công viên đầy ắp tiếng cười ấy, chẳng một ai chú ý đến cậu bé nhỏ nhắn đứng ngoài nhìn vào, mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và mong ước. Kagura - mẹ nuôi của Tỳ Mộc, đi tới dắt tay cậu, đưa cho cậu một que kem mát lạnh:
- Đi nào con yêu, về thôi.
Tỳ Mộc cười tươi nhận lấy, gật đầu. Vì các bạn ở trường không mấy ai chịu chơi với cậu, mẹ cậu đành cho cậu ở nhà, gia cảnh cũng khá nên thuê gia sư cho cậu. Nhưng gần đây có người quen mở trường mầm non tư nhân, cô bèn thử cho cậu vào đó học, tình trạng cũng khá khả quan.
Nhà nhỏ của hai mẹ con nằm trong khu nhà cao cấp của thành phố A. Bài trí đơn giản mà ưu nhã. Tiền viện là một khu vườn nhỏ trồng đầy cây cảnh và hoa. Sân sau có cái hồ bơi xinh xắn cho Tỳ Mộc.
Tỳ Mộc bước đôi chân ngắn tủn của một nhóc tỳ 5 tuổi, lanh lảnh hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, sao nay về sớm thế ạ?
- Bởi vì lát nữa chúng ta sẽ có hàng xóm mới đó.
Nghe thấy hai chữ hàng xóm, cậu lập tức phấn chấn hẳn lên. Trước kia căn nhà bên cạnh nhà cậu, chỉ cách có một cái rào, là nhà Đại Thiên Cẩu đại thúc và Yêu Hồ ca ca, hai người bọn họ rất tốt, thường hay cho Tỳ Mộc đồ ăn, còn dạy cậu đánh võ, nói là để bảo vệ bản thân khỏi phường lưu manh. Cẩu đại thúc vô cùng anh tuấn, lại cao nữa, mặt lúc nào cũng lạnh lùng nhưng lại rất ôn nhu, còn vô cùng giàu có, hơn nữa rất phóng khoáng. Yêu Hồ ca ca đẹp trai không kém, giọng nói rất ấm áp, thích nhất là xoa đầu Tỳ Mộc. Bữa trước họ nói có việc phải chuyển đi một thời gian, rất nhanh nay đã có người mua lại căn nhà đó. Không biết họ có tốt như hai người không.
Kagura đưa Tỳ Mộc về nhà, tắm rửa cho cậu xong xuôi thì hàng xóm mới đến.
Xe chở đồ bự chảng đỗ trước cửa nhà cậu. Một thiếu niên trẻ tuổi tên Tình Minh bước xuống, liên tục xin lỗi Kagura:
- Xin lỗi chị, tôi chỉ đỗ một lát thôi, chuyển đồ vào xong sẽ bảo tài xế đi ngay.
Kagura xua tay:
- Ôi đừng khách khí, cứ tự nhiên. Cậu có cần tôi giúp gì không?
Tỳ Mộc từ trong nhà chạy ra, vọt tới cạnh anh:
- Chú đẹp trai để con giúp với ~~
Tình Minh nhìn cậu, tươi cười:
- Thằng bé là con chị ạ, hảo khả ái!
Tỳ Mộc ngoại trừ mẹ ra chưa được ai khen bao giờ, vui vui vẻ vẻ ôm chầm lấy anh, cảm ơn không ngừng.
Bỗng cậu nhìn thấy một cậu bé khác, có vẻ sàn sàn tuổi cậu, đang đứng cạnh mấy thùng đồ. Mái tóc đỏ rượu nổi bật trong ánh tà dương, sắc mặt thờ ơ lạnh nhạt, ngũ quan anh tuấn, tuy đường nét vẫn còn non nớt.
Tỳ Mộc chỉ hắn, hỏi Tình Minh:
- Chú ơi, bạn kia là ai thế ạ?
- À, đó là Tửu Thôn, chú nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi. Tính tình nó khó gần lắm.
Tỳ Mộc vẫn nhìn chằm chằm Tửu Thôn. Có lẽ do ánh mắt quá chăm chú, Tửu Thôn đảo mắt nhìn qua. Ánh nhìn dừng lại trên người Tỳ Mộc, có hơi xao động, gật đầu một cái coi như chào hỏi.
Kagura vừa nói chuyện với Tình Minh, quay lại xua Tỳ Mộc:
- A Tỳ ngoan, con giúp chú Minh đây dọn đồ vào nhà nhé, tiện thể chỉ cho chú các phòng luôn. Để mẹ đi nấu bữa tối rồi bốn người cùng ăn.
Cậu ngoan ngoạn gật đầu, theo anh làm việc.
Xong xuôi cũng đã đến giờ xơi cơm. Tỳ Mộc về nhà trước. Tình Minh và Tửu Thôn sau khi vệ sinh thân thể cũng lần lượt kéo sang. Anh giúp Kagura dọn mâm, còn Tỳ Mộc cùng Tửu Thôn thì chơi với nhau ngoài phòng khách.
Cậu chọt chọt cánh tay hắn, nói:
- Nè.
Tửu Thôn nhướng mày, không có ý định trả lời. Tỳ Mộc cũng không nản chí, tiếp tục hỏi:
- Cậu có thấy tôi xấu không?
Tửu Thôn nhìn cậu:
- Sao lại hỏi tôi câu này?
- Tại vì ai gặp tôi cũng đều bảo như thế, nói tôi xấu xí.
- Không, cậu nhìn rất đáng yêu mà.
Tỳ Mộc mắt sáng long lanh:
- Thật ư?
- Tôi cũng giống cậu, từ khi sinh ra mái tóc này đã đỏ như vậy, chẳng hiểu vì sao.
Tỳ Mộc hào hứng kéo tay Tửu Thôn:
- Nếu đã vậy chúng ta làm bạn đi!
- Tùy cậu...
Tỳ Mộc sung sướng nhào vào lòng Tửu Thôn cọ cọ:
- Bạn thânn :33
Tửu Thôn nhíu nhíu mi tâm, bĩu môi:
- Mới quen mà đã làm bạn thân, cậu cũng dễ dãi quá đấy.
Tỳ Mộc ngẩng đầu nhìn hắn, mắt sáng như sao, cười hìhì lộ ra răng nanh tinh nghịch:
- Tại vì cậu là người bạn đẹp trai nhất của tớ!
Sao đã đổi cả xưng hô rồi... Tửu Thôn bảy tuổi dở khóc dở cười nhìn Tỳ Mộc năm tuổi đang dính lên người mình, cảm thấy cậu rất giống chú cún samoyed to bự dính người.
-----
Sáng hôm sau như thường lệ là một ngày nắng đẹp. Kagura vẫn là phải dùng tới biện pháp thứ mười ba mới có khả năng khiến Tỳ Mộc rời giường. Cô vỗ vỗ má tiểu nhóc tỳ, có chút không kiên nhẫn:
- Mau vào đánh răng rửa mặt, hôm nay trường con tổ chức sự kiện đó!
Tỳ Mộc dụi dụi đôi mắt, đi mà như lết hướng phòng tắm tiến tới, ngoan ngoãn làm theo lời mẹ nói.
Thay quần áo xong đã sắp muộn giờ, Kagura đang cực kỳ khẩn trương:
- Làm sao bây giờ, hôm nay mẹ phải đi họp...
Mà đường tới công ty và đến trường của Tỳ Mộc nằm ngược nhau có được không hả! Tình Minh từ ô tô bước xuống chào hai mẹ con, thoải mái xua tay:
- Chị cứ đi làm đi vậy, để tôi đưa A Tỳ đến trường cho.
- Làm phiền rồi, chỉ tại thằng bé hôm nay dậy muộn...
- Không thành vấn đề, dù sao hôm nay chỉ định đưa Tửu Thôn đi chơi thôi, không bận lắm.
Tỳ Mộc lập tức rống lên:
- Mẹ! Con cũng muốn đi chơi!
Kagura kiên quyết lẳc đầu:
- Không được, không thể tùy tiện như vậy!
Tửu Thôn đang ngồi trong xe chơi game, nhìn thấy cậu nước mắt lưng tròng leo lên lập tức giật mình.
- Cậu sao thế?
- Hức, mẹ không cho tớ đi chơi với bạn thân!
Tửu Thôn cười khổ:
- Hôm nay câu phải đi học mà, hôm khác chúng ta lại đi chơi?
(Lời của An: "Từ khi nào thằng Tửu nó ôn nhu thế này @-@ ")
Tỳ Mộc nguầy nguậy:
- Không chịu đâu!
- Ân.... Cậu đi học ngoan nào, rồi trưa tôi và chú Minh qua đón cậu đi ăn.
- Phải đợi đến tận trưa sao...?
- Nghe lời nào! - Tửu Thôn nghiêm mặt, không cho Tỳ Mộc đường lui.
Tỳ Mộc ủy khuất gật đầu,lặng lẽ thu vào góc xe thút thít. Tình Minh nhìn hai đứa con nít dỗ nhau ở đằng sau, nhịn cười đến run cả tay.
Lát sau, ở trường mẫu giáo...
Hồng Diệp kéo tay áo Tỳ Mộc hỏi:
- Tiểu xuẩn tử! Chú ban nãy đưa cậu tới là ai mà đẹp trai thế?
Dạ Xoa đẩy cô bé ra, chống nạnh, dáng vẻ siêu cấp đanh đá:
- Cậu bảo bạn ai ngốc đó?
Ở trường mẫu giáo, Dạ Xoa chính là người bạn thân nhất sau bạn thân mới quen Tửu Thôn a!
Hồng Diệp nheo mắt nhìn gã, dè bỉu:
- Thì còn ai vào đây nữa chứ?
Tỳ Mộc núp sau Dạ Xoa, nhìn như đang sợ hãi, thực chất chính là đang hóng hớt! Phải biết Dạ Xoa đẹp trai vậy thôi nhưng cực kỳ ghê gớm đó. Gã mà cãi nhau với ai thì thím bán cá ngoài chợ cũng phải khâm phục!
Y như rằng, Dạ Xoa xắn tay áo, chỉ tay vào mặt Hồng Diệp:
- Cái đồ bánh bèo kia! Mới tí tuổi đầu đã kênh kiệu như vậy rồi hả? Ngày nào cũng chạy sang lớp tôi sân si này nọ. Cậu xem cái mặt cậu đi, trang điểm thì lòe loẹt, trông như con qủy treo cổ ấy! Cậu hỏi Tỳ Mộc mà còn không biết điều nói cậu ấy xuẩn! Như cậu chắc chắn không ai thèm lấy!
Hồng Diệp bặm môi trợn mắt nhìn Dạ Xoa, cái mũi phập phồng:
- Cậu nói ai hả?
Dạ Xoa nhếch mép, học lại dáng vẻ của cô bé khi nãy, nhướn mày:
- Thì còn ai vào đây được chứ?
Hồng Diệp tức nghẹn cả họng, dậm chân về lớp. Tỳ Mộc ôm quyền:
- Tại hạ Tỳ Mòe, đa tạ ơn cứu mạng của đại hiệp đây!
Dạ Xoa phối hợp cười hào sảng:
- Vị huynh đài này không cần đa lễ. Hành hiệp trượng nghĩa xả thân cứu người là lẽ sống của ta.
Thanh Phường đi qua cười nhạt:
- Còn không phải là thích đánh người sao, từ bao giờ chuyển thành cứu người rồi?
Dạ Xoa lập tức vứt lại Tỳ Mộc rồi chạy theo y:
- Phường Phường, hôm đó không phải tôi cố ý đánh cậu, là lỡ tay mà.
Thanh Phường lướt vào lớp:
- Đừng có gọi tôi là Phường Phường.
- Vậy gọi Thanh Thanh!
- ... Cậu biến đi...
Nhất Mục Liên để cặp lên tủ đựng đồ, kéo tay Tỳ Mộc:
- Chúng ta mau vào lớp thôi, cô giáo đến kìa.
À, đây là bạn học Nhất Mục Liên, dung mạo như ngọc, tính tình ôn hòa, người người yêu qúy!
Tỳ Mộc quan tâm hỏi y:
- Liên, mắt phải của cậu còn đau không.
Nhất Mục Liên cười tít mắt:
- Đã khỏi từ lâu rồi mà. Không sao cả. Mà tôi nghe nói hôm nay sau khi tổ chức sự kiện lớp mình sẽ đón bạn mới đó!
_còn_tiếp_
Các cậu cho An hỏi xíu nè, vì An viết tận 5 cp ấy, nên là cách gọi hơi rối, theo các cậu nên để thế nào, hiện tại t đang để là:
. Tình Minh - anh
. Tửu Thôn, Hoang, Bác Nhã - hắn
. Tỳ Mộc - cậu
. Nhất Mục Liên, Thanh Phường chủ, Yêu Hồ - y
. Dạ Xoa, Đại Thiên Cẩu - gã
Các cậu có nhận xét gì cho An k ạ, nểu có cứ góp ý nhé :3
Tên của Kagura tiếng Trung là gì t k nhớ nên để nguyên, cả Yao cũng thế.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com