Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

31. Nightmare

Eunha tỉnh dậy trên một chiếc giường rỗng. Chẳng nghe được tiếng thở đều của Sowon đâu, và một nét không hài lòng xuất hiện trên gương mặt. Trước khi con bé nhận ra bản thân đang ở trên giường mình chứ chẳng phải trên giường Sowon.

Eunha ngồi dậy, con bé nhìn sang giường người bạn cùng phòng và giật mình khi thấy chân Yuju ló ra ngoài chăn. Mặt Yuju đã chui cả vào chăn rồi. Eunha tự cười với chính mình. "Dễ thương."

Niềm hạnh phúc của Eunha trôi qua rất nhanh vì bỗng có một ngọn sóng sầu muộn xâm chiếm lấy tâm trí. Thấm vào tim con bé một cảm giác cô đơn. Vậy nên, với trái tim nặng trĩu, Eunha bước ra khỏi phòng ngủ của mình. Con bé định đi ngắm Sowon khi người chị lớn đang ngủ.

Nhưng Eunha không nghĩ rằng người chị lớn thật sự đang ngồi trước ban công. Ngắm nhìn bầu trời với một cái chăn quấn quanh mình. Nở một nụ cười nhẹ nhàng, Eunha nhón chân tiến đến Sowon. Với một chuyển động nhanh nhạy, con bé ôm lấy Sowon từ đằng sau.

Sowon không có vẻ gì là giật mình. Eunha hôn lên cổ Sowon. "Sao chị không giật mình?"

"Chị có thể thấy bóng em trên kính, đồ ngốc," Sowon khẽ cười.

"Hn," Eunha hướng về phía vai Sowon. "Unnie."

"Sao?" Sowon quay mặt sang Eunha, chị nhẹ hôn lên môi con bé.

"Sao chị không ngủ? Giường của chị bây giờ chắc hẳn đang cảm thấy cô đơn lắm," Eunha nói.

Sowon mỉm cười. "Giường chị sẽ ổn thôi."

"Không, sẽ không ổn đâu."

"Ổn, giường chị sẽ ổn, Eunha. Em không ở đó. Giường chị sẽ không cảm thấy cô đơn."

Cái nỗi buồn nhuốm lấy trái tim Eunha từ khi con bé tỉnh dậy đang bắt đầu lan sang các động mạch bởi những ngôn từ Sowon thốt ra. "Unnie..."

"À, đừng trông buồn như vậy." Sowon kéo Eunha vào lòng chị. "Bình thường thôi, Eunha. Bên cạnh đó, có đôi khi chị gặp ác mộng."

"Ác mộng?"

Sowon gật đầu. "Cơn ác mộng của chị là em chợt tỉnh dậy và nhận ra rằng có lẽ em xứng đáng với một người tốt hơn chị."

"Sojung unnie..."

"Cơn ác mộng của chị bảo rằng chúng ta chỉ là mơ thôi." Sowon tìm kiếm ánh mắt Eunha. "Bởi vì có lẽ chúng ta chẳng tồn tại. Chị và em, có một khoảng trống giữa chúng ta."

Eunha khiến Sowon im lặng với một nụ hôn. "Còn ác mộng của em chính là chị bỏ em, Sojung unnie."

"Eunbi."

"Ác mộng của em là chị đột nhiên đến và nói rằng chị xứng với một người tốt hơn em, Sojung unnie."

Sowon mỉm cười.

"Nhưng, em keo kiệt lắm, unnie. Bởi vì, em vẫn sẽ giữ lấy trái tim chị. Bất kể có ra sao, em cũng không bao giờ để chị đi đâu, cho dù chị có muốn đi. Em không buông tay chị đâu, em sẽ kéo chị về phía mình."

"Eunbi..."

"Bởi vì chị là của em và em yêu chị." Eunha nâng hai má Sowon. "Đừng bao giờ quên điều đó, Sojung unnie."

"Được rồi, chị sẽ không quên," Sowon mỉm cười.

Eunha cười. "Vậy thì, ôm em và ngủ đi. Em tỉnh dậy mà không nhìn thấy chị em cảm thấy cô đơn lắm."

"Và, em là người mà chị muốn thức dậy bên cạnh." Sowon cười.

Hai người đứng lên trước khi Sowon kéo Eunha về phía mình. "Lần này sao em không cõng chị nhỉ?" chị hỏi một cách ngờ vực.

"Được thôi," Eunha đáp lời đầy tự tin.

--

"Chân chị chạm sàn rồi," Sowon chỉ tay.

"Chân chị dài quá!" Eunha giận dỗi trước khi ngã nhoài ra sàn.

Sowon bật cười. Chị chìa tay về phía Eunha khi điệu cười dứt. "Em dễ thương đến mức khiến tim chị đau đấy." Sowon ôm con bé thật chặt. "Chị yêu em."

Eunha mỉm cười về phía Sowon. "Em yêu chị nhất."

--

Eunha tỉnh dậy với chân tay đan vào Sowon. Con bé cảm thấy hài lòng.

"Sao em cười ghê thế?" giọng nói ngái ngủ của Sowon vang lên.

"Như em nghĩ, em đang ở đúng nơi em thuộc về," Eunha nói, "Với chị."

Sowon kéo Eunha lại định hôn lên môi con bé. "Hm, em có vị như..."

"Em chưa đánh răng..." Eunha bắt đầu cố rời khỏi giường nhưng Sowon càng ôm con bé chặt hơn.

"Em có vị như nhà vậy, Eunbi."

Eunha chìm đắm vào cái ôm của Sowon, bối rối và hạnh phúc.

"Em lúc nào cũng có cảm giác như nhà vậy, Eunbi." Sowon lại nói.

Tim Eunha được lấp đầy bởi niềm hạnh phúc. "Unnie, chị là đồ ngốc." Eunha liếc nhìn Sowon. "Em yêu điều đó."

Sowon bật cười.

Eunha rúc vào cổ Sowon. "Mình ngủ thêm chút nữa đi."

Sowon ậm ừ.

--

"Vì Yerin unnie không ở đây, em hôn chị được không?" Eunha hỏi.

"Hả? Em thường không bao giờ hỏi thế này?"

Eunha nhún vai. "Được không?"

Sowon hôn con bé thay cho câu trả lời. Và Eunha cho rằng câu trả lời là "Được". Hai người đã hôn. Hôn lần nữa. Và lần nữa. Cho đến khi cả hai đều cần thở. Cho đến khi có những dấu hôn nhỏ trên xương quai xanh của Eunha. Thứ khiến Sowon bối rối khi nhận ra. "Xin lỗi, xin lỗi...chị"

Eunha hôn lên cổ tay Sowon. "Em không quan tâm."

"Eun..."

"Này! Dậy dùm cái đi!" giọng SinB vọng qua cửa.

Cả hai nhìn nhau trước khi nổ ra một tràng cười. Sowon đã định rời khỏi giường nhưng Eunha bắt đầu leo vào lòng chị và hôn lần nữa.

"Mấy đứa nhỏ sẽ giận đấy," Sowon nói giữa nụ hôn.

Eunha ậm ừ trong khi hôn. Nhưng, Eunha vẫn hôn Sowon, người đang giữ tay trên lưng con bé để ổn định và để chắc chắn rằng con bé sẽ không ngã ra sau.

"Chúng ta thật sự sẽ khiến tụi nhỏ nổi điên," Sowon nói lần nữa trong khi trượt dài nụ hôn dọc theo cổ Eunha.

"Vâng, chắc chắn rồi," Eunha trả lời trong khi cố gắng giữ cho giọng nói mình nghe thật bình thường.

Cả hai chắc chắn sẽ bị chửi nhưng chẳng một ai chịu dừng việc đang làm từ nãy giờ.

------------------------------------------------

Truyện này được viết bởi rainingcandy14.

Nguồn: https://www.asianfanfics.com/story/view/1201673/pillow-talk-gfriend-sowon-eunha-wonha

Các bạn muốn đọc bản gốc có thể nhấp vào đường link trên!
Các bạn muốn đọc các chap trước có thể tìm đến bản dịch của bạn FoxStupid.
Nếu có góp ý gì về bản dịch các bạn có thể comment bên dưới nhé! Chúc các bạn đọc vui!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com