Chương 8 - Tắt đèn
Có một buổi họp sớm vào thứ Hai để chuẩn bị cho một dự án đặc biệt. Ba đội thiết kế phải cùng hợp tác với nhau để hoàn thiện dự án đó. Tất cả các nhóm trưởng, nhân viên tính cả thực tập sinh phải cùng tập hợp lại tại Phòng Hội trường tầng 2.
Ừm, tất cả mọi người đã có mặt, ngoại trừ nhóm trưởng của nhóm 2.
"Cô ấy đâu nhỉ? Đã 9h rồi." Park Haeyoon lẩm bẩm một mình, nhưng đủ để mọi người cùng nghe thấy.
Hyewon và Sakura trao đổi cho nhau ánh mắt đầy bối rối.
"Chị Kwon đâu rồi nhỉ? Chị ấy chưa bao giờ bỏ lỡ một buổi họp nào," Hyewon hỏi.
Sakura lắc đầu. Cô liếc nhìn phía bên ngoài cửa sổ hàng trăm lần rồi lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hi vọng rằng Eunbi sẽ đột ngột xuất hiện. Nhưng cô ấy vẫn biệt tăm.
Cô lấy điện thoại ra, "Mình có nên gọi chị ấy không? Có khi chị ấy quên mất buổi họp này?"
Đột nhiên, cánh cửa bật tung ra, người mà tất cả đang chờ đợi đã đứng đó.
"Xin lỗi tôi tới trễ," Eunbi nói trong khi bước vào phòng.
Cô nhanh chóng ngồi xuống cạnh Hyewon. Sakura liếc nhìn nhóm trưởng của cô. Nhìn chị ấy không được chỉn chu như mọi ngày, có vẻ như chị ấy vội vàng nhặt đại vài món đồ trong tủ, kiểu như mặc một cái áo khoác sọc đỏ với một cái quần kaki vàng. Ngay cả lớp trang điểm cũng rất nhạt, chỉ dùng một lớp kem nền và son môi.
Cuộc họp bắt đầu với việc tóm tắt về dự án đặc biệt. Đó là một dự án cần sự góp sức của cả tập thể, chủ yếu là sử dụng thương hiệu của công ty và quảng bá truyền thông.
"Chúng ta sẽ tới trường Hanlim Art trong hai tuần. Họ yêu cầu chúng ta thiết kế đồng phục và tham gia lễ hội của trường," Park Haeyoon tóm tắt lại dự án.
Cô tiếp tục, "Chúng ta sẽ tới đó vào ngày khai hội và mở một gian hàng. Đồng thời cũng mở một gian hàng tư vấn nghề nghiệp. Trong lúc đó, tôi cần một đội thu thập khảo sát và phỏng vấn các em học sinh để tìm ra mẫu thiết kế phù hợp với trường."
"Vậy nhóm 3 sẽ chịu trách nhiệm phần nói chuyện, nhóm 1 ở gian hàng, và nhóm 2 chịu trách nhiệm khảo sát."
Việc phân công công việc rõ ràng là có sự sắp đặt trước. Thu thập thông tin khảo sát và phỏng vấn đòi hỏi cần nhiều nhân lực hơn mà nhóm 2 lại là nhóm có ít nhân sự nhất trong các nhóm.
Hyewon liếc nhìn nhóm trưởng của nhóm 2, "Như vậy được chứ cô Kwon? Nhóm của cô chịu trách nhiệm được việc này chứ?"
Eunbi đang dùng tay di trán và không hề tập trung chút nào.
"Cô Kwon, cô có nghe tôi nói gì không?"
Hyewon vội đẩy tay Eunbi để kéo cô về với thực tại.
"Oh! Tôi có nghe chứ. Điều đó tuyệt lắm," cô giật nảy.
"Cái gì tuyệt chứ?"
"Việc-việc phân công nhóm ấy, tôi thấy như vậy là ổn."
Haeyoon nhếch miệng cười, "Cô ổn chứ cô Kwon? Nhìn cô có vẻ như hơi...quá chén nhỉ?"
Eunbi hắng giọng, "Tôi rất ổn, cô Park. Không có gì phải lo đâu. Chúng ta tiếp tục buổi họp thôi nhỉ?"
**
Eunbi đã học được bài học từ việc say xỉn trước ngày làm việc. Đầu cô đau như búa bổ và cổ họng thì khô rát. Đã 4h chiều và cô vẫn cảm thấy choáng váng, có thể gục bất cứ chỗ nào. Cô vào phòng nghỉ của nhân viên và nằm nghỉ một chút trên ghế sofa.
Cô nhìn qua cánh cửa kính trong suốt và thấy Sakura.
Đột nhiên tim cô đau nhói.
Sakura đang cười vì thứ gì đó và chưa bao giờ thấy cô ấy xinh đẹp đến thế. Hyewon đang ở đó, có lẽ đang nói đùa bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ hai người đó hiểu. Eunbi nhận ra rằng thậm chí cô còn không biết tiếng Nhật, không như Hyewon. Hai người họ nhìn thật xứng đôi, chiều cao gần như nhau, độ tuổi cũng bằng nhau nữa.
Hai người họ thật sự đẹp đôi.
Eunbi quay đi và đặt tay lên ngực mình.
Đau quá.
**
Đã 5h chiều. Sakura vội vàng gõ lại những gì cần tóm lược trong buổi họp. Hôm nay cô được giao nhiệm vụ thư ký.
Hyewon lại gần bàn của cô, "Saku-chan, cùng về thôi."
"Nhưng tớ phải đưa chị Kwon xem qua cái này đã," Sakura đáp.
"Hmmm, nhưng chị ấy còn ở công ty đâu. Tớ nghĩ chị ấy đã về nhà rồi."
"Chị ấy về sớm vậy sao? Kì lạ thật."
"Có thể chứ? Nhìn chị ấy không khỏe lắm. Thôi cùng nhau về nhà đi! Chúng ta có thể dừng chân ở quán bánh gạo ngon nhất quả đất trên đường về!" Hyewon hào hứng trong khi kéo tay Sakura đi.
Sakura buông tay cô ra.
"Để lần sau nhé."
**
Khi Eunbi mở mắt, mặt trời đã lặn từ bao giờ. Cô ngay lập tức đứng dậy nhìn đồng hồ. Đã 6h tối.
"Ôi chết tiệt, không thể tin được là mình đã ngủ quên mất."
Cô vội vàng ra khỏi phòng nghỉ. Cả công ty vắng tanh, nên cô vào phòng làm việc của mình. Eunbi bật điện lên, rồi nhặt vài món đồ của mình trên bàn, nhét chúng vào trong túi. Bỗng nhiên cô chú ý tới một tập tài liệu cần duyệt qua đặt trên bàn.
Eunbi rên rỉ rồi ngồi xuống ghế mà cầm lấy một tập tài liệu.
Cô đang lướt qua đống giấy tờ thì có tiếng gõ cửa. Cánh cửa mở ra và một cô gái nhỏ xinh ló đầu vào. Eunbi suýt thì đánh rơi tập hồ sơ khi nhìn thấy cô gái ấy. Sakura bước vào phòng mà chẳng đợi sự cho phép.
"Chị Kwon, chị chưa về nhà sao?" cô ấy hỏi.
"Tôi vẫn còn việc phải làm. Sao em vẫn còn ở đây, Sakura?" Tôi nghĩ em đã về...cùng Hyewon rồi chứ." Eunbi cố tỏ ra hờ hững.
"Em muốn hoàn thành biên bản buổi họp trước và để ở bàn chị trước khi về." Sakura đáp.
Cô bước lại gần và đặt tập tài liệu lên bàn.
"Được rồi, giờ thì em có thể về."
Sakura không hề di chuyển.
"Sao em vẫn đứng đó vậy?"
"Chị Kwon, chị ổn chứ?" cô hỏi.
Eunbi nhìn lên và ánh mắt họ chạm nhau. Sakura đang nhìn chằm chằm vào cô bằng đôi mắt to tròn, có vẻ lo lắng.
"Tôi-tôi ổn, sao em lại hỏi vậy?"
"Nhìn chị hôm nay có vẻ không khỏe lắm. Em lo là chị bị ốm."
Khóe miệng Eunbi cong lên, "Em lo cho tôi sao?"
Sakura gật đầu, "Tất nhiên rồi, chị là..."
Cô dừng lại.
"Nhóm trưởng của em."
Cô không biết phải gọi Eunbi như thế nào. Hai người đều biết mối quan hệ của họ xa hơn là nhóm trưởng và thực tập sinh, nhưng không chắc phải gọi nó là gì.
"Chị nên về nghỉ ngơi nếu cảm thấy không khỏe." cô nói thêm.
Eunbi có thể cảm thấy phép màu mà Sakura vừa đặt lên cô. Đột nhiên cơn đau đầu của cô biến mất, và cô cảm thấy như vừa được uống 10 cốc café vậy. Trời đã tối nhưng với cô dường như bình minh vừa mới lên. Tất cả là vì có Sakura.
Có lẽ Sakura cũng có cảm giác giống như mình.
Có lẽ mình không nên bỏ cuộc sớm như vậy.
Cô đứng dậy và cầm lấy túi xách.
"Cùng về nhà thôi, Kkura. Tôi sẽ đưa em về."
Sakura lắc đầu, "Không cần đâu chị Kwon, em không muốn lại gây rắc rối chị."
Eunbi bước tới cánh cửa và nhìn Sakura.
"Em đúng là rất rắc rối Sakura. Nhưng chị thích loại rắc rối đó."
"Eh?"
"Cùng nhau về được chứ?"
Hai người đang từ cửa đi ra thì đột nhiên đèn đóm tắt phụt. Sakura giật mình vì bóng tối ập tới đột ngột; cô la lên và suýt ngã. Eunbi nhanh tay giữ lấy eo Sakura và kéo cô lại gần. Sakura đặt trán lên vai của Eunbi, cố gắng đứng vững. Mặt họ cách nhau chỉ vài inch, và Eunbi có thể cảm nhận được hơi thở của Sakura đang phả vào cổ của cô. Hốt hoảng, cô lùi ra xa và nắm lấy cánh tay của cô gái.
"Em-em không sao chứ?" cô hỏi.
Sakura nắm lấy cánh tay của cô thật chặt, "Chuyện gì vậy chị? Sao tự nhiên lại tối sầm vậy?"
"Chắc là bị sập cầu dao điện. Thỉnh thoảng vẫn bị như vậy. Lát nữa sẽ có điện ngay thôi."
"Em-em ghét bóng tối lắm," Sakura lầm bầm.
"Đây, em có thể nắm lấy tay-san."
Eunbi nắm lấy tay Sakura và đan tay họ vào nhau. Cảm giác thật vừa vặn.
"Cảm-cảm ơn chị."
Hai người cùng ngồi trên chiếc sofa màu xanh trong phòng, đợi cho điện sáng trở lại. Cả hai ngồi trong yên lặng, bàn tay đan chặt vào nhau. Sakura cảm thấy thật yên bình dù đang ở trong bóng tối. Chỉ có ánh sáng le lói từ bên ngoài hắt vào.
"Thế...cuối tuần em và Hyewon đã làm gì vậy?" Eunbi bỗng nhiên hỏi.
"Em tới nhà cậu ấy chơi trò chơi và ngủ lại đó," Sakura bình thản trả lời.
"Hai người làm gì?!"
Eunbi bị shock, suýt nữa cô ngã từ ghế sofa xuống đất. Sakura cười khúc khích và kéo cô ngồi lại tử tế.
"Sao chị có vẻ shock vậy?"
Mặt Eunbi gần như trắng bệch, "Chơi-chơi loại trò chơi gì vậy?"
Thấy phản ứng hoảng loạn của Eunbi, Sakura quyết định trêu chọc cô ấy thêm một chút.
"Loại kịch liệt lắm, em hét lên, cô ấy hét lên, vui lắm. Bọn em làm chuyện đó cả đêm."
"Hai-hai người đã làm gì hả?!" Eunbi hét lên.
Sakura phá lên cười, và Eunbi nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
Sakura cười nhiều tới nỗi chảy cả nước mắt, cô dùng tay lau đi rồi đáp.
"Bọn em chơi Playstation 4. Chơi trò Spiderman tới khuya luôn. Em mệt quá không về nổi nên ngủ lại đó luôn."
Eunbi nhìn cô, cạn lời.
"Chị đã nghĩ gì vậy? Chị thật đen tối nha."
Cô gái lớn hơn buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, "Em làm chị suýt thì lên cơn đau tim đó."
"Đợi chút, em vừa gọi tôi là chị đấy à?"
Sakura gật đầu, "Hết giờ làm việc rồi chị, em nghĩ giờ có thể gọi là chị mà, chị nhỉ?"
Eunbi bật cười, "Ừ, em nói cũng không sai."
"Chị thích nghe em gọi là unnie," cô mỉm cười nói.
Sakura không thể ngăn mình liếc trộm cô gái lớn hơn. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy đã trở lại, cả sự dịu dàng trong giọng nói của chị ấy nữa. Chị ấy đã trở lại là chính mình.
"Chị không thích em đi chơi cùng với Hyewon phải không?" Sakura đột ngột hỏi.
Eunbi căng thẳng nuốt khan, rồi cô im lặng gật đầu.
"Tại sao?" Sakura hỏi.
Cô gái lớn hơn chần chừ. Trả lời câu hỏi này sẽ để lộ tâm tư của cô, mà cô chưa sẵn sàng cho điều đó. Bây giờ điều cần nhất là phải tảng lờ nó đi.
"Để chị đưa em về." Eunbi nói, kéo Sakura đi cùng.
Họ cùng nhau đi trong khi tay vẫn nắm chặt tay cho đến lúc tới chỗ đỗ xe. Cả hai đều không muốn buông tay ra.
**
Đó là tuần lễ thi cử và Yena bận rộn ngồi ở bàn học của mình. Sakura biết rằng mình nên trân trọng những phút giây được tĩnh lặng như thế này nhưng lại thấy hơi kì cục vì thấy Yena đang trong trạng thái rất nghiêm túc và im ắng. Sakura nằm trên giường, cố gắng ngủ. Nhưng có quá nhiều thứ xuất hiện trong đầu cô. Cô liếc nhìn bạn cùng phòng đang đọc sách ở bàn.
"Yena, em bận không? Chị muốn nói chuyện một chút," cô hỏi.
Yena quay ra nhìn Sakura, "Hở?"
Mắt cô ấy nửa nhắm nửa mở, "Trời đã sáng rồi sao?"
"Này, em ngủ ngồi ở bàn học đấy hả?"
"Không, không em có ngủ đâu..."
Sakura cười lớn, "Học hành chăm chỉ quá nhỉ."
"Não em sắp chiên phồng rồi đây! Em cần phải nghỉ một tí!" Yena bào chữa.
Cô đẩy cái ghế ra xa bàn học và vẫy hai cánh tay trong cái áo len vàng rộng thùng thình, nhìn y chang một loài động vật nào đó.
"Chị, chị muốn nói về chuyện gì?" cô ấy hỏi.
Sakura ngồi thẳng dậy.
"Em nghĩ Kwon Eunbi là người như thế nào?"
"Ohhhhh. Là chị ấy hả."
Sakura gật đầu, "Ừ, là chị gái nóng bỏng ở quán café đó."
"Well, em nghĩ chị ấy là một người rất hấp dẫn. Rất xinh đẹp, tỉ lệ cơ thể cũng đẹp nữa, đường cong thì cứ phải gọi là, em chỉ mong được chạm vào đôi-
Yena ngưng bặt khi nhận ra Sakura đang nhìn cô với ánh mắt sắc như dao.
"Đôi gì?" Sakura hỏi với giọng đe dọa.
"Đôi-đôi tay! Thôi mà chị, dù sao em cũng có phải là người hẹn hò với chị ấy ở đời thật đâu, chị đừng lo lắng vậy chứ."
Sakura nhướng mày, "Ở đời thật? Vậy có nghĩa là-
"Ah, ý em là chị ấy nhìn rất hấp dẫn. Em không biết tính cách chị ấy như thế nào, nhưng em thích chị ấy." Yena vội vàng lấp liếm.
Sakura thở dài, "Juri nói với chị rằng cô ấy là một tay chơi. Cậu ấy bảo chị phải tránh xa Eunbi. Chị thực sự không biết phải làm sao? Chị có nên làm vậy không? Yena, em nghĩ sao?"
Yena nhìn vào khoảng không trong khi mỏ chu ra. Đó là trạng thái đang suy nghĩ của cô ấy.
"Chị biết không, nếu em cứ làm theo những gì mọi người nói, em sẽ không ở đây giờ này."
"Ý em là gì?"
"Cả nhà em đều phản đối em học nghệ thuật, nói em không thể nào sống nổi bằng thứ này. Họ nói em nên học làm luật sư hay công chức, kiểu công việc và lương lậu ổn định..."
Cô ấy tiếp tục, "Nhưng em yêu nghệ thuật và thiết kế, đó là việc em muốn làm! Vì vậy em đã lựa chọn con đường này và đi tới đây, cùng với chị."
"Nghĩ tới chuyện đó, đúng là nếu em chọn con đường làm luật sư thì chị sẽ không bao giờ gặp được em! Chị cũng sẽ không thể gặp được Juri! Đây là định mệnh rồi!"
Sakura bật cười, "Lúc nào em cũng nói chuyện với cái giọng điệu kịch tính như vậy à?"
Yena lờ đi và tiếp tục, "Nếu chị thực sự thích chị ấy, vậy thì cũng đáng để mạo hiểm một lần chứ. Cho dù chị ấy có thể là một tay chơi, và chị là người bị chơi, nhưng cũng có thể chị ấy không phải là người mà mọi người vẫn đồn thổi, có thể chị ấy thực sự là một người tốt và hai người sẽ yêu nhau, hạnh phúc bên nhau trọn đời. Nhưng nếu chị dừng chân ngay bây giờ, chị sẽ không bao giờ có được câu trả lời mà chị muốn biết."
"Hãy tin vào bản năng của mình và làm theo những gì con tim mách bảo."
"Trái tim của chị sao?"
"Trái tim của chị muốn nói điều gì?"
Sakura cắn môi, ngẫm nghĩ.
Yena đột nhiên bắt chước giọng điệu của Sakura, "Oh watashi Sakura và tôi thích chị gái nóng bỏng."
Cô gái trẻ hơn vỗ tay nồng nhiệt rồi nghiêng đầu bắt chước điệu bộ cô nàng Nhật Bản thẹn thùng.
"Watashiwa, hotto neesan hontoni daisuki ne..." (Tôi, thực sự rất thích chị gái nóng bỏng) cô vừa nói vừa vén một bên tóc qua vành tai.
Sakura trợn mắt, cảm thấy hơi bị xỉ nhục.
"Này nhé, chị không có nói như thế hay biểu cảm như thế bao giờ."
"Wah, hotto neesan, badyyy yabai!" Yena tiếp tục.
"NÓ THẬM CHÍ CÒN CHẢ PHẢI TIẾNG NHẬT NỮA!"
Đến lúc này Sakura không chịu nổi nữa. Cô túm lấy cái gối và đập vào đầu Yena thật mạnh, rồi cô đập Yena bằng bất cứ thứ gì có thể cầm được.
Một lần nữa Yena lại chạy bán sống bán chết.
**
"Chào buổi sáng, Saku-chan!" Hyewon hớn hở.
Cô vừa tới công ty và người đầu tiên cô gặp là Sakura.
"Chào buổi sáng, Hyewon!" Sakura mỉm cười đáp.
"Oh hôm nay tâm trạng cậu có vẻ tốt nhỉ. Hôm qua có gì vui à?" Hyewon hỏi.
Sakura nhún vai, "Chỉ là sáng nay tỉnh dậy tớ thấy tâm trạng rất tuyệt. Tớ chỉ làm theo những gì con tim mách bảo và không bận tâm gì nhiều."
"Ừ, tớ thấy đồng cảm đó. Giống như lúc tớ không biết nên ăn cơm hay ăn mì, nên đã làm theo những gì dạ dày mách bảo và cuối cùng ăn cả hai!"
Sakura khúc khích, "Ừ, cũng đại loại như vậy đó!"
"À phải rồi, có cái này cho cậu nè." Hyewon nói trong khi đặt thứ gì đó lên bàn Sakura.
"Tớ chọn loại sandwich này cho cậu đó. Hy vọng cậu thích cá ngừ."
Sakura nhe răng cười, "Aww cảm ơn cậu nhé Hyewon. Lúc nào cậu cũng mua đồ cho tớ, cứ nhận mãi của cậu thế này tớ cảm thấy mình tệ ghê."
Khóe miệng Hyewon nhếch lên, "Vậy thì lúc nào đó cậu mời tớ một bữa cơm đi."
Sakura gật đầu, "Ừ, được đó."
"Sáng sớm ra đã om sòm gì vậy?" một giọng nói ở đâu đó cất lên.
Nhóm trưởng của họ ló đầu ra từ phía sau Hyewon. Gương mặt Sakura trở nên rạng rỡ khi cô nhận ra Eunbi đang cố chen vào câu chuyện giữa cô và Hyewon một cách thật đáng yêu. Cô ấy lại là người thấp nhất, nhìn đã thấy đáng yêu rồi.
"Chị Kwon, chào buổi sáng!" Hyewon chào.
"Ồ, em mua sandwich cho Sakura à?" Eunbi hỏi, giọng có vẻ châm biếm.
Hyewon cười gượng gạo, "Vâng, em mua một cái cho mình và nghĩ có khi Sakura cũng thích nó."
"Em chu đáo thật đó, Hyewon."
"Well, em chỉ quan tâm tới thực tập sinh của chúng ta thôi mà."
Eunbi liếc Sakura, hơi chu môi. Sakura cố kiềm chế để không mỉm cười.
"Vậy hả? Thế sao em không mua cho tôi một cái?" cô hỏi Hyewon.
"Ơ em tưởng chị không ăn nhiều vào bữa sáng, chị Kwon?"
"Sao em lại vậy chứ? Chị thấy ghen tị đó." Eunbi đột nhiên nói.
Hyewon giật mình, "Ơ?"
Sakura tưởng mình nghe nhầm. Cô nhìn hai người phụ nữ trước mặt đang chiến nhau bằng ánh mắt. Cô tự hỏi sao hai người họ lại căng thẳng với nhau đến vậy.
Eunbi hắng giọng, "Tôi thấy ghen tị...vì em không mua cho tôi một cái bánh đó. Thực ra thì em chưa bao giờ mua cho tôi cái gì cả, một miếng bánh quy cũng không."
Hyewon gật đầu, "Ahh, em xin lỗi. Lần tới em sẽ mua cả cho chị nữa."
"Với lại, em cũng không biết là chị dễ ghen tị như vậy." cô thêm vào.
"Well, giờ thì em biết rồi đấy." Eunbi đáp.
**
Là một thực tập sinh cũng đồng nghĩa với việc bạn sẽ làm việc của chân sai vặt, kiểu như pha café hoặc đi photo tài liệu. Chiều hôm đó Sakura đang ở trong phòng photo, photo tài liệu cho nhóm của mình. Căn phòng đó là phòng dùng chung của cả ba nhóm thiết kế.
Tâm trí cô vẫn còn mải suy nghĩ về những gì vừa diễn ra.
Vậy là chị ấy ghen?
Chị ấy ghen vì mình và Hyewon à?
Hay chỉ là vì chị ấy muốn ăn sandwich nhỉ?
Bỗng nhiên cánh cửa mở ra và Eunbi bước vào.
"Ah, em ở đây rồi." Eunbi thở phào.
Tim Sakura trật nhịp.
"Chị đang tìm em sao, chị Kwon?"
"Ừ, tôi muốn em photo bản báo cáo này thành 10 bản. May là gặp em ở đây."
Cô đưa tập tài liệu cho Sakura.
"Được ạ."
Thế rồi Eunbi lang thang quanh căn phòng trong khi Sakura bận photo tập tài liệu. Cô không ngồi yên một chỗ được, nên tới đứng gần cửa sổ, rồi lại quay về ghế ngồi.
"Chị còn cần gì nữa ạ, chị Kwon?" Sakura hỏi.
"Hmm?"
"Hình như chị đang tìm gì đó."
Eunbi nhếch miệng cười, "Đâu có, tôi chỉ muốn nhìn em thôi."
Mặt Sakura đỏ bừng rồi cô bật cười, "Chị-chị nói gì vậy?"
Eunbi cười tươi rói và đứng lại gần Sakura.
"Đây, để tôi giúp em."
Cô giúp Sakura giữ tập tài liệu đã photo xong và xếp chúng lại theo thứ tự. Cả hai làm việc trong im lặng. Căn phòng chỉ vang lên tiếng động của máy photocopy.
"Hmm Sakura?" Eunbi đột nhiên nói.
Sakura nhìn cô gái lớn hơn, "Vâng chị Kwon?"
Eunbi nhìn có vẻ hơi căng thẳng nhưng cô vẫn tiếp tục, "Tôi muốn dùng tấm phiếu ăn thứ hai vào cuối tuần này được không?"
Sakura như mở cờ trong bụng nhưng cố giấu sự phấn khích bằng cách mỉm cười, "Được ạ. Lần này chị muốn ăn gì?"
"Dosirak."
"Do...cái gì ạ?"
"Nó giống như một loại cơm hộp, nhưng ở trong một cái hộp bằng kim loại. Thường thì bên trong có cơm, kim chi, trứng và xúc xích hoặc cá ngừ, tùy theo lựa chọn."
"Ohh."
"Trước khi ăn, em phải lắc cái hộp để tất cả các nguyên liệu trộn lẫn với nhau."
"Nghe có vẻ thú vị đấy ạ. Em chưa ăn như vậy bao giờ. Chúng ta ăn món đó ở đâu thế chị?"
Eunbi nhìn Sakura và mỉm cười.
"Em đã tới đảo Nami bao giờ chưa?"
TBC
Next chapter:
Cô nắm chặt tay Sakura, "Em nói đúng."
"Em đúng gì cơ?"
"Chị không thích nhìn em đi cùng với Hyewon."
"Tại sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com