Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4







Khi Jungkook tỉnh lại, trời còn chưa nhá nhem sáng. Đèn đường chưa tắt, hắt nhẹ vào qua làn rèm trắng mỏng tang. Cậu cả người đâu đâu cũng quấn băng trắng ê ẩm đau, nhưng rõ ràng nhất vẫn là cảm thấy đói. Đói, Jungkook cần cái gì đó bỏ vào bụng, bất cứ cái gì.

Cậu men theo chân giường bước lần ra đến cửa. Cửa không đóng, bên ngoài hơi lạnh sộc vào, giống như ai đó vừa mở toang cửa nhà. Jungkook hơi nheo mắt, đèn phòng ngoài lờ mờ sáng, cậu đưa tay hé cửa thêm một chút cho để dịu mắt, liền nhìn thấy thứ không nên nhìn.

"A-!"

Taehyung – với tất cả sức lực hét lên – đang vận đầy đủ chiếc váy hình hoa nhí, đeo đôi bông tai cúc trắng, chân đi cao gót và trên cổ đeo một chiếc khăn voan, dành cho phụ nữ.


"Giờ thì cậu nên chết được rồi."

Anh nói, sau khi đã thay ra bộ váy liền màu navy xinh sắn. Jungkook – ăn thêm một cái tát – khép nép ngồi trên ghế cúi đầu kính cẩn lắng nghe. "Ở trong nhà người khác không được đi lung tung, điều cơ bản cậu cũng không hiểu sao?"

"Em vừa dậy, em chỉ hơi đói, nên-"

"Và giờ thì cậu đang cãi tôi đấy à?" Jungkook ngay lập tức ngậm miệng.

Taehyung nhìn cậu, chính xác hơn là nhìn vào bộ dạng lầm lũi nghe lời nhưng vẫn đầy hiếu kỳ của cậu, cuối cùng thở dài.

"Công việc làm thêm của tôi là hát ở phòng trà." Jungkook giật mình nhìn lên. "Đại khái cũng không liên quan gì đến chuyện mặc trang phục phái nữ, chỉ là tôi cảm thấy như vậy sẽ phù hợp hơn với bầu không khí thôi. Giờ thì cậu bỏ hai con mắt tròn xoe đó ra trước khi tôi vả cậu thêm phát nữa được không?"

Jungkook bị đánh thành phản xạ, rất biết điều ngốc ngốc rụt đầu lại lắc tới lắc lui, bày tỏ đã biết lỗi. Taehyung nhìn bộ dạng của cậu lại không nén được thở dài. Thế này thì tốt rồi, anh mất bao nhiêu công sức mới có thể bịt được cái mồm như cái loa phường của Daniel, và giờ thì có thêm một Jungkook-hận-anh-tận-xương-tủy. Rồi ai sẽ là người có ảnh cosplay nữ giới dán đầy lên bảng tin trường ngày mai nhỉ?

"Nghe này, kể cả hiện giờ cậu không còn bị bắt nạt nữa, nên nhớ là tôi có thể đem mọi thứ trở lại bất cứ lúc nào. Mọi thứ." Taehyung nhìn chằm chằm vào mặt cậu, gằn giọng xuống. "Cậu nghĩ là mình có điểm yếu của tôi, thật ra cậu chẳng có gì cả. Tôi, sẵn sàng bịt mồm cậu với bất kỳ khả năng gì, Jeon Jungkoo-"

"Vâng, em biết." Jungkook ngáp dài, đáp lại toàn bộ sự đe dọa của Taehyung bằng một vẻ nhàn nhạt. "Nếu không còn gì khác thì em đi ngủ đây."

Và cậu toan đứng dậy, như là thực sự sẽ đi ngủ sau khi vừa phát hiện ra bí mật của một trong những người nổi tiếng nhất trường, cũng là người đã hành cậu lên bờ xuống ruộng suốt, ba tháng nay.

"Thật đấy à?"

Jungkook quay đầu lại, ngơ ngác. "Sao cơ ạ?"

"Cậu thật sự sẽ giữ bí mật?" Anh ngập ngừng một chút, song lại nói. "Thậm chí sau cả khi cậu bị đánh một trận nhừ đòn, chỉ vì tôi?"

Jungkook bỗng khựng lại một chút. Nhớ lại hơn ba tháng trước, cậu ở dưới tán cây buổi tan trường, thu hết dũng khí tỏ tình với anh, cuối cùng, tình cảm của cậu được anh vứt xuống dưới chân, triệt để nghiền nát, để rồi ngày hôm sau, Jeon Jungkook trở thành cái tên bị cả trường bêu rếu. Nghĩ lại liền cảm thấy nực cười.

"Anh vẫn không tin là em thích anh cơ đấy."

"Cậu nói sao cơ?"

Jungkook mỉm cười, quay trở về phòng. "Em nói là, lời của một đứa như em làm gì có giá trị. Em cũng không muốn chuốc thêm phiền phức. Ngủ ngon."

Cửa phòng mau chóng đóng lại, tâm tư nặng gánh thu hết vào trong một nét thản nhiên, cuối cùng cũng được buông xuống. Nghĩ tới Taehyung ở ngoài vẫn khó hiểu những lời cậu nói, Jungkook lại tự cười. Ngu ngốc thật, đối phương đã như vậy rồi, chính mình còn hi vọng cái gì. Vào giấc mơ? Hay vào hiện tại được anh mang về chăm sóc?

Vẫn biết tất cả chỉ là giả dối, nhưng có bị đánh đến chết cũng không thể ngừng đuổi theo anh.

Jungkook tắt đèn, nhắm mắt lại, dằn những lắng lo trong đầu xuống tận cùng của đáy lòng, rồi chìm vào giấc ngủ.

Đêm nay lại không mơ lại giấc mơ ấy.


Sáng hôm sau Jungkook dậy muộn hơi bình thường, có lẽ bị đánh nên thể trạng có chút suy kiệt, cộng thêm với suy nghĩ vẩn vơ. Lúc cậu bước ra ngoài, bát đũa của Kang Daniel đã nằm trong bồn rửa bát, mà chính cậu lại cũng có phần ăn.

Nơi bọn họ ở là một căn hộ cho thuê nhỏ, chắc là cách trường không xa. Điều kiện ở đây tương đối tốt, hai phòng ngủ, phòng khách bé xíu và phòng bếp nối nhau, không có máy giặt nên chắc là đây là dạng căn hộ sử dụng máy giặt chung cả tòa. Bởi vì bước ra ngoài là phòng khách, Jungkook liền thấy trên sofa là một chiếc chăn mỏng, đoán chắc có lẽ người phải hi sinh giường cho cậu ngủ đêm qua là Daniel. Nói chung, Taehyung tâm cao khí ngạo, lại ghét cậu như vậy, nếu anh thật sự mang cậu về cũng là để dàn ra làm thảm chùi chân, không có chuyện cho chăn ấm đệm êm mà ngủ đâu.

"Đứng đực ra đấy làm gì? Hôm nay tôi có chuyện quan trọng, ăn nhanh tôi còn trả cậu về."

Taehyung tay và cơm nhưng miệng không hiểu sao vẫn đủ công suất để chọc ngoáy. Jungkook đảo mắt ngồi xuống, cơm kimchi với canh đậu hũ, hai người này ăn chay à? Để ý thì Taehyung rất thon thả, nếu cậu nhớ không lầm, nơi mà anh lên làm chủ tịch là Edomal – câu lạc bộ người mẫu. Mà cũng đúng, sở thích, khí chất hay ngoại hình đều phi thường phù hợp, Jungkook nghĩ cũng nghĩ không ra có chỗ nào có thể hợp với anh hơn.

Tưởng tượng người kia sải bước trên sàn catwalk, gương mặt cùng dáng đứng có cả một bầu trời thần thái, còn khoác lên mấy bộ cánh xinh đẹp, Jungkook liền không tự chủ được mỉm cười. Mà Taehyung vốn vẫn không quen được với kiểu cười đầy vẻ ngu đần của cậu, nhíu mày gắt. "Cậu muốn không còn răng để cười không?"

Jungkook như vậy lại cắm mặt ăn, trong đầu tràn ngập lời chê đối phương quá hung dữ.

Thế nhưng không khí giữa hai người bọn họ cũng chẳng tự nhiên vui vẻ được lâu, Taehyung ăn cơm xong dọn bát đũa, lúc này lưng đối mặt với cậu, mới bắt đầu nói. "Sau khi tôi đưa cậu về, hi vọng cậu đem chuyện này nuốt xuống rồi theo đường chất thải đi ra luôn. Đừng bao giờ kể chuyện này với bất cứ ai, mối quan hệ giữa tôi và cậu sẽ không vì những thứ này mà có thể thay đổi. Cậu là do Kang Daniel cứu về, không can hệ gì đến tôi, đã hiểu chưa?"

Jungkook cúi gằm mặt, nhả một chữ. "Vâng."

Hai người sau đó không nói chuyện nữa, Jungkook dọn đồ của mình, tất cả những đồ dùng đem theo đến quán cà phê, ngoại trừ xe vẫn để ở đó thì không thiếu thứ gì. Taehyung cũng mặc lại đồng phục, ngay ngắn gọn gàng chuẩn bị lên lớp.

Khoảnh khắc bước ra cửa, Taehyung đi trước, Jungkook lầm lũi đếm từng bước ở đằng sau. Tiến thêm một bước, thời gian ở cạnh anh lại ngắn đi một chút, cậu không muốn đếm, nhưng cuối cùng vẫn là liên tục đếm.

Rốt cuộc, phát hiện ra không phải là bao nhiêu bước thì ra được đến cửa, mà chính là chân của Taehyung, từ lúc nào lại tập tễnh mất một bên. Để rồi chỉ còn một vài bước là đến cửa, anh cuối cùng không chống chọi được nữa, ngã khuỵu xuống.

"A!"

Taehyung lớn tiếng. "Cậu muốn làm gì?"

Ống quần bên trái bị xắn lên, bên trong quả nhiên là vết bầm lớn ở đầu gối. Cơ mặt Jungkook lập tức căng lên. "Tối qua bọn chúng có đánh anh?"

Taehyung nhíu mày trong đau đớn, nhanh tay kéo ống quần xuống. "Cậu vô dụng như vậy, bọn họ thậm chí còn chẳng sợ, sao lại không dám đánh tôi?"

"Rồi anh vẫn đi đến gần sáng mới về? Và giờ anh vẫn muốn đến trường nữa?"

Taehyung muốn phát rồ lên. "Tránh ra."

Mặc kệ anh đã gằn giọng đến mức này, đối phương như ăn phải gan hùm, không thèm sợ cũng chẳng thèm tránh. Rốt cuộc, trong khoảnh khắc Taehyung không để ý, cậu một nhịp luồn tay dưới đầu gối anh, bế lên.

Kim Taehyung mặt mày thất sắc, gần như không tin được mình thế mà lại bị...khi dễ như vậy. Jungkook ghé sát tay vào mở cửa, sau đó cất giọng, chất giọng cực kỳ ổn định. "Anh đưa chìa khóa cho em."

Kang Daniel đã đến trường rồi, người kia hiện tại vẫn đang đi công tác, anh không có biện pháp tốt hơn, cuối cùng thỏa hiệp, đưa chìa khóa.

Khóa cửa xong xuôi, Jungkook cứ như vậy khuân anh vào thang máy. Taehyung từ đầu đến cuối im lặng, thấy có người vào chung thang máy liền lấy tay che mặt, đầu hơi theo phản xạ ghé vào khuôn ngực của Jungkook một chút.

Thời gian kéo dài tưởng như cả vạn năm, cuối cùng cũng xuống được tầng một, Jungkook đặt anh ngồi xuống ghế nghỉ, sau đó tiếp tục thản nhiên nói. "Đưa em chìa khóa với vé xe, anh để xe ở khu nào?"

Taehyung cuối cùng không nhịn được, quay mặt đi. "Tôi không cần cậu giúp."

"Anh không nói em cũng có cách. Bây giờ em gọi xe taxi, chúng ta đến nơi, em bế anh đi thẳng vào trường." Cậu ngồi quỳ trên đất, thấp hơn anh một chút, ngẩng đầu lên nói. "Em thích anh như vậy, anh nghĩ xem, em có dám không?"

Taehyung không trả lời. Anh không chắc, đứa nhóc này bình thường nhát gan nghe lời, tại sao chỉ có chút chuyện liền thay đổi hẳn thái độ? Lại nói, cậu ta ở chỗ quán cà phê không dám nói với anh một lời, nhưng lúc anh bị vây bắt lại dám xông ra cứu.

Cậu ta căn bản không sợ, tính cách kia là bày ra cho người khác xem.

Đối phương cuối cùng có được chìa khóa cùng vé xe, nhanh chóng đi cầu thang máy xuống tầng B1. Taehyung ngồi chờ, được gần năm phút mới giật mình nhớ ra mình chưa nói cho người kia biển số xe là gì thì bên ngoài đã thấy tuýt còi inh ỏi. Jeon Jungkook gạt chân chống xe, tiếp tục dùng bộ mặt nhăn nhúm như cái giẻ lau bàn đi vào sảnh ẵm Taehyung xuống. Taehyung từ đầu đến cuối đều cúi đầu, tháng một tuyết rơi, cậu mang cho anh một chiếc áo khoác dày, Taehyung giờ này liền dùng nó che kín mặt.

Năm phút sau thấy mình ngồi trên yên sau xe của chính mình, được người mình triệt để căm ghét đèo đi. Cảm xúc lạ lẫm, Taehyung tạm thời quên đi nỗi đau ở chân trái, đột ngột hỏi. "Sao cậu biết biển số xe của tôi?"

Jungkook đột nhiên nghe thấy thế, chỉ thở dài. Không chỉ biển số, mà hãng xe, màu xe, năm sản xuất, cái gì em cũng biết.

"Vì em có chế độ thu thập thông tin trong áo giáp của Spiderman, em là siêu anh hùng. Anh thấy em giỏi không?"

Taehyung không đáp nữa.

"Anh bắt nạt em để được nhận lại là em vừa cứu anh, còn lái xe chở anh đi, như thế không hời sao?" Jungkook không thấy anh trả lời liền nói tiếp. Sau đó cậu nghĩ lại câu vừa rồi, thấy không đúng lắm nên bổ sung. "Nhưng mà em không phải M đâu nhé, em không cần anh bắt nạt nữa đâu, khổ sở lắm."

"Anh không cần lo vụ ơn nghĩa đâu, cái này em tự nguyện làm. Kể cả sau này anh cần người chở, cứ nhắn em một tiếng, em qua liền. Em đi xe máy, chắc chắn êm hơn xe đạp của anh đấy."

"Chúng ta đếch có loại sau này đấy đâu."

"Vâng." Jungkook mỉm cười, em biết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com